Đào Chính Xuyên dẫn theo vài người trong tộc đến Phủ Thường Ninh Bá.
Dung Hoa cúi đầu rời phòng đi thăm Đại thái thái. Hoằng ca hối hả đuổi theo, thấy xung quanh Dung Hoa không có ai, thằng bé mới gấp gáp hỏi: "Nếu gia tộc đã định viết hưu thư cho Đại thái thái, cớ sao tỷ tỷ lại còn nói đỡ cho bà ta? Cứ nằng nặc đòi gia tộc tra xét cho rõ ràng rồi mới đưa ra phán quyết." Nói đến đây, thằng bé nhíu chặt mày: "Đại thái thái làm bao nhiêu chuyện độc ác, tỷ định tha cho bà ta sao?"
Dung Hoa chưa kịp trả lời, mặt Hoằng ca đã nhăn nhúm lại: "Tỷ tỷ định nói 'tha được người thì hãy tha' ư? Quãng thời gian tỷ không có ở nhà, đâu biết trong phủ người ta đồn đãi về Đại thái thái thế nào. Ai cũng nói di nương sinh ra đệ là do Đại thái thái hại c.h.ế.t. Tỷ thừa biết tính nết của Đại thái thái rồi đấy, bà ta còn chuyện gì là không dám làm?"
Chỗ nào nhường được thì nên nhường, lời này quả không sai. Ánh mắt Dung Hoa chìm xuống. Đại thái thái đã làm biết bao chuyện ác, sự khoan dung độ lượng đó vốn không thể dành cho bà ta: “Tỷ muốn gia tộc hiểu rõ những việc ác tày trời mà Đại thái thái đã gây ra bao năm qua."
Đám bà t.ử từng giúp Đại thái thái đổ t.h.u.ố.c độc vào miệng nàng đêm đó, những người ấy rất hiếm khi lộ diện trong phủ. Chỉ khi Đại thái thái có việc cơ mật thì mới triệu gọi họ đến. Bọn họ nếu không dùng cực hình tra khảo thì tuyệt đối sẽ không cạy miệng nói ra sự thật.
Những chuyện tày trời này cứ giao phó cho gia tộc thẩm vấn. Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, gia tộc dẫu có biết được cặn kẽ cũng sẽ tuyệt đối giữ kín bưng bít, chỉ âm thầm tìm cách xử lý nội bộ.
Cái c.h.ế.t của Lục di nương - mẹ đẻ Hoằng ca - chính là một trong số những bí mật kinh hoàng đó.
Khi gia tộc biết được thân phận mẹ đẻ Hoằng ca, họ sẽ nảy sinh lòng thương xót. Như vậy sẽ tạo thêm trợ lực cho tương lai của Hoằng ca.
"Hoằng ca.” Dung Hoa đưa tay chỉnh lại nếp áo cho Hoằng ca: “Tỷ đã dặn người báo trước với Nhị Thúc công và Nhị Lão thái thái, yêu cầu nâng mẹ đẻ của đệ - Lục di nương - lên làm chính thất."
Giọng Dung Hoa êm ái, nhẹ nhàng, nét mặt an tĩnh đoan trang, trong đôi mắt trong veo ngập tràn ý cười ấm áp: "Từ nay về sau, đệ chính là trưởng t.ử đích tôn danh chính ngôn thuận, người trong tộc không ai còn có thể gièm pha nửa lời."
Hoằng ca mở to đôi mắt sững sờ, ngây ngốc mất một hồi lâu mới định thần lại: "Tỷ... chuyện... chuyện này sao có thể? Dù có nâng lên chính thất thì cũng phải là thân mẫu của tỷ chứ. Tỷ phải là đích trưởng nữ... Đệ không màng cái danh trưởng t.ử đích tôn làm gì, đệ chỉ mong tỷ tỷ được bình an, gả vào Tiết gia không bị ức h**p, không bao giờ phải chịu cảnh người ta xỉa xói là thứ xuất."
Thứ xuất thì đã sao? Đích thứ dẫu có cách biệt, nhưng vận mệnh vẫn là nằm trong lòng bàn tay mình tự định đoạt.
"Hoằng ca.” Dung Hoa khẽ mỉm cười: “Trong mắt thiên hạ, tỷ trước tiên là Vũ Mục Hầu phu nhân, là con dâu trưởng của Tiết gia Trưởng phòng. Còn đệ, dù ở hoàn cảnh nào, vĩnh viễn đều là trưởng t.ử của Đào gia. Nhà chồng tỷ hưng thịnh là nhờ Hầu gia, còn nhà mẹ đẻ tỷ hưng thịnh là phải trông cậy vào đệ." Nói đến đây, giọng Dung Hoa hạ thấp xuống: "Nhị thúc phụ từng nhắc nhở tỷ, ý của gia tộc là muốn giao vị trí Tông trưởng cho con trai trưởng của Tam Lão thái thái - tức là thúc phụ của chúng ta. Nhị thúc phụ phải chịu tang ba năm, vốn dĩ không có lòng dạ nào tranh giành. Đệ tuổi lại còn nhỏ, hiện tại giao vị trí Tông trưởng cho Tam phòng quả thực thích hợp hơn Trưởng phòng chúng ta. Tương lai có muốn đòi lại chức Tông trưởng hay không, còn phải xem bản lĩnh của tên trưởng t.ử đích tôn là đệ đến đâu." Phải thực sự được người trong tộc công nhận năng lực mới mong giành lại vị trí Tông trưởng. Hiện tại, thay vì dốc sức cầu xin cái ghế Tông trưởng mà Hoằng ca chưa đủ sức đảm đương, chi bằng danh chính ngôn thuận xác lập thân phận trưởng t.ử đích tôn cho đệ ấy. Quyền lực là thứ kẻ thấy nhân người thấy trí, cuối cùng vẫn phải xem chí hướng của Hoằng ca thế nào.
"Tam phòng nắm giữ vị trí Tông trưởng thì sự đề phòng với Trưởng phòng chúng ta sẽ nới lỏng bớt đi. Tam Lão thái thái khi xử lý chuyện của Đại thái thái cũng vì thế mà tỏ ra công tâm hơn."
Hoằng ca chớp chớp mắt nhìn Dung Hoa đăm đăm. Trước kia cậu còn oán thầm tỷ tỷ sao không ra tay trừng trị Lý gia và Đại thái thái sớm hơn, tâm trí cậu lúc nào cũng chỉ rực cháy ngọn lửa báo thù Đại thái thái, làm gì nghĩ được sâu xa đến nước này. Nếu không nhờ tỷ tỷ vạch trần mọi chuyện, có lẽ cậu sẽ mãi mãi u mê không hiểu.
Hoằng ca cúi đầu ủ rũ: "Sao tỷ không nói cho đệ biết sớm hơn."
"Trước đây tỷ chưa dám chắc mọi chuyện có thể thành công êm đẹp như vậy." Dung Hoa cười giải thích.
Nói sớm chỉ tổ tăng thêm gánh nặng cho Hoằng ca.
Hai tỷ đệ vừa nói chuyện vừa bước vào phòng Đại thái thái.
Ngự y vừa kê xong đơn t.h.u.ố.c và châm cứu cho Đại thái thái xong, thấy Dung Hoa bước vào, ông liền bẩm báo tình hình: "Vũ Mục Hầu phu nhân xin hãy dặn dò người nhà chuẩn bị tâm lý sớm đi! Quả thực d.ư.ợ.c thạch khó lòng xoay chuyển, chỉ e khó mà qua khỏi mùa đông năm nay."
Trần ma ma đứng cạnh nghe xong nước mắt lã chã rơi.
Cẩm Tú tiễn ngự y ra ngoài, Lục Dữu từ phòng trong bước ra, thấy Dung Hoa liền hành lễ: "Nãi nãi, Đại thái thái thỉnh người vào trong nói chuyện ạ."
Dung Hoa liếc nhìn Trần ma ma.
Trần ma ma vội tiếp lời: "Ngự y châm cứu xong, Đại thái thái đã có thể nói được vài câu rồi."
Dung Hoa bước vào phòng trong. Đám nha hoàn, bà t.ử đang hầu hạ Đại thái thái đều lần lượt lui ra ngoài, trong phòng giờ chỉ còn lại Đại thái thái thoi thóp trên giường bệnh và Dung Hoa.
Dung Hoa thong thả ngồi xuống chiếc ghế gấm cạnh giường.
Đại thái thái khó nhọc đảo mắt nhìn Dung Hoa. Mái tóc đen nhánh như suối điểm tô thành lọn búi cao, đôi lông mày thanh tú không cần kẻ mà vẫn đen tuyền, đôi mắt long lanh tỏa sáng, đôi môi tựa hồ được điểm chu sa, trên khuôn mặt như đang phảng phất nụ cười. Dung mạo yêu kiều, phong thái đoan trang, xiêm y bằng lụa thêu hoa văn chìm tinh xảo, nhìn từ xa cứ ngỡ như có những nụ hoa đang đua nở rực rỡ, mỗi nhịp thở đều tỏa ngát hương thơm.
Lần đầu tiên Dung Hoa bước vào phủ, nàng tự xưng tên mình: Vật hữu kỳ dung, mộc vị chi hoa.*
*Vật có vẻ đẹp của nó, cây cối gọi là hoa.
Nàng quả thực đã làm được như thế.
Đại thái thái khó nhọc giơ tay nắm lấy tay Dung Hoa.
Dung Hoa cảm nhận được bàn tay Đại thái thái lạnh buốt, trơn tuột.
Nét mặt Đại thái thái vô cùng bình thản, tựa hồ như đã giác ngộ được mọi chuyện thế thái nhân tình, khóe mắt trũng sâu lộ vẻ thanh thản. Bà ta há miệng, giọng khản đặc đứt quãng: "Dao Hoa... là do ta... không cho nó... về... Đoạn thời gian này... nó cũng đã gửi rất nhiều đồ... về nhà... Đừng... oán trách nó."
Dung Hoa gật đầu: "Con biết." Nếu Đào Chính An còn đương nhiệm, chẳng ai thèm bới móc chuyện của Dao Hoa lên. Hiện giờ Đào Chính An thất thế, gia đình suy sụp, những người trong tộc Đào thị mượn cớ đó mà trút mọi nỗi niềm ấm ức bấy lâu nay, Dao Hoa chẳng qua chỉ là một cái cớ để trút giận. Việc Dao Hoa xuất giá rồi không được phép về thăm nhà mẹ đẻ, đích thực là mệnh lệnh từ trong tộc chứ chẳng phải ý muốn của bản thân nàng ta.
Tuy nhiên, hôn sự của Dao Hoa trước có Cố gia rước kiệu hỉ lùm xùm, sau lại có Nhậm gia không làm tròn lễ tiết. Chuyện tày đình như thế, nếu đặt vào những gia tộc trọng quy củ phép tắc, Dao Hoa lẽ ra phải phẫn uất mà tự vẫn từ lâu rồi. Trong tộc họ Đào còn bao nhiêu tiểu thư đến tuổi cập kê bàn chuyện cưới xin, giờ lại có một vụ hôn sự của Dao Hoa chềnh ềnh ra đó làm gương xấu, ắt hẳn nhiều gia đình môn đăng hộ đối sẽ tránh xa Đào gia.
Nếu Dao Hoa thực sự đường đường chính chính làm Nhậm Đại nãi nãi thì đã đành, đằng này vong thê của Nhậm Diên Phượng còn chưa đoạn tang, Dao Hoa vào cửa lại chưa hề viên phòng. Dung Hoa ngước nhìn Đại thái thái, chuyện nàng sai người đem những sự tình sai trái trong hôn sự của Dao Hoa cố tình bêu rếu ầm ĩ lên, suy cho cùng cũng chỉ là đổ thêm dầu vào lửa. Ngay cả khi nàng không nhúng tay vào, người khác cũng thừa sức coi Dao Hoa là cái gai trong mắt.
Đại thái thái nắm chặt lấy tay Dung Hoa với chút sức lực tàn tạ: "Dao Hoa... là tỷ tỷ... của con... Tỷ đệ đồng lòng... Dù đến lúc nào... nó cũng sẽ đứng ra giúp đỡ con."
Đại thái thái chịu nhún nhường, ôn tồn nói năng nhỏ nhẹ thế này, cốt cũng là vì canh cánh trong lòng không yên tâm về Dao Hoa. Mềm không được thì đành dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt.
Nhắc đến tình tỷ muội, Dung Hoa kinh ngạc rút tay lại, ánh mắt trầm xuống: "Mẫu thân vẫn chưa biết chuyện của Đại tỷ sao? Nếu Dao Hoa về nhà, câu đầu tiên mẫu thân nên hỏi phải là về chuyện của Đại tỷ... Đại tỷ c.h.ế.t oan uổng như thế."
Dung Hoa vừa dứt lời thì ngoài cửa vọng lại tiếng của Hoằng ca: "Mẫu thân, con vào thăm mẫu thân đây."
Chưa kịp đợi Đại thái thái trả lời, Dung Hoa đã đứng bật dậy.
Hoằng ca dẫn theo nha hoàn bưng lên một bát cháo loãng và vài món ăn nhẹ.
Trần ma ma cũng vội vàng xúm vào khuyên can: "Thái thái ráng ăn chút đỉnh, có vậy mới uống t.h.u.ố.c được chứ ạ."
Đại thái thái nằm bất động, trân trân nhìn Dung Hoa và Hoằng ca, đôi môi cứ run lẩy bẩy không ngừng.
Dung Hoa khéo léo tìm cớ kéo Hoằng ca ra ngoài, nhường lại không gian cho Trần ma ma dỗ Đại thái thái ăn.
Đại thái thái vừa thều thào nuốt được vài ngụm nước, Lục Dữu đã mặt cắt không còn hột m.á.u bước vào.
Nhìn bộ dạng Lục Dữu, Trần ma ma liền nháy mắt ra hiệu đuổi đi, nhưng Đại thái thái đã xua tay: "Có... chuyện gì... thì nói mau."
Lục Dữu lúc này mới rón rén tiến đến, thì thào: "Người trong tộc đã trói hết đám bà t.ử ngày ngày phục dịch Đại thái thái lại rồi, nói là muốn tra khảo..."
Tra khảo mà phải trói người sao? Đại thái thái lại thấy lồng n.g.ự.c mình thắt nghẹn.
Trần ma ma nhíu chặt mày, Lục Dữu không dám hó hé lời nào nữa, từ từ lùi xuống.
Đại thái thái thở hắt ra một hơi nhọc nhằn: "Bọn họ... muốn... tuyệt tình cạn nghĩa sao... Ta vì... Đào gia... bao nhiêu năm nay... chẳng lẽ không... có lấy nửa điểm công lao? Bọn họ lại dám..." Nói đoạn, bà ta gập người nôn thốc nôn tháo sạch sành sanh hai ngụm nước vừa nuốt.
Trần ma ma vừa kịp đỡ Đại thái thái nằm xuống thì ngoài cửa đã văng vẳng tiếng la hét: "Đại thái thái, xin cho nô tỳ vào gặp Đại thái thái, nô tỳ có việc hệ trọng phải bẩm báo... Đại thái thái, nô tỳ có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói ạ!"
Đại thái thái gắng gượng mở đôi mắt đục ngầu nhìn Trần ma ma.
Trần ma ma đi ra cửa, thấy San Hô - nha hoàn bên cạnh Nhị gia.
San Hô đầu tóc rối bù, nét mặt hoảng loạn, vừa thấy Trần ma ma đã quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa: "Trần ma ma, xin người làm ơn cho nô tỳ gặp Đại thái thái, nô tỳ có lời muốn nói." Vừa nói, nàng ta vừa hớt hải ngoái nhìn ra đằng sau, tựa như đang sợ hãi có ai đuổi bắt mình.
Đại thái thái đồng ý muốn gặp San Hô, Trần ma ma cũng không tiện cản trở, chỉ cau mày trách móc: "Sức khỏe Đại thái thái đang rất yếu, không được để người tức giận."
San Hô nghe vậy càng dập đầu mạnh hơn: "Ma ma yên tâm, nô tỳ tuyệt đối không làm Thái thái phật ý, nô tỳ chỉ muốn cầu Thái thái một ân huệ."
Trần ma ma đứng đực ra một lúc, ngoái lại nhìn vào trong nội thất, sau đó mới gật đầu cho San Hô vào.
San Hô quệt nước mắt bằng ống tay áo, khuôn mặt lộ rõ vẻ kiên quyết. Nàng ta theo Trần ma ma đến bên giường Đại thái thái rồi quỳ sụp xuống: "Đại thái thái, nô tỳ là nha hoàn San Hô bên cạnh Nhị gia."
Nghe thấy là nha hoàn của Hoằng ca, Đại thái thái định thu hồi ánh mắt lại.
San Hô vội nói tiếp: "Nhị gia muốn đuổi nô tỳ ra khỏi Đào gia. Nô tỳ vốn không có cha mẹ, phen này nhất định phải lưu lạc đầu đường xó chợ.” nước mắt lã chã rơi tuôn: “Nô tỳ không dám cầu xin Đại thái thái ban cho con đường sống, thân này dẫu c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc. Nô tỳ chỉ muốn cầu xin Đại thái thái nể tình Nhị tiểu thư là giọt m.á.u ruột thịt do người rứt ruột đẻ ra, xin đừng dồn Nhị tiểu thư vào chỗ c.h.ế.t. Nếu Nhị tiểu thư thực sự bị đón về, gia tộc chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện để yên, nhất định sẽ đoạt mạng người. Đại thái thái sao nỡ nhẫn tâm làm vậy? Nhị tiểu thư dẫu không được như Đại tiểu thư, nhưng cũng là con gái ruột của người mà."
Nghe đến đây, Đại thái thái kinh ngạc trừng mắt nhìn San Hô.
San Hô tựa hồ đã quyết tâm dốc cạn hết mọi ẩn tình, giọng nói tuôn xối xả không hề vấp váp: "Nô tỳ trước kia là nha hoàn bên cạnh Nhị tiểu thư, từng mang nặng đại ân của người. Nếu Đại thái thái nhất quyết ép Nhị tiểu thư phải đền mạng cho Đại tiểu thư, nô tỳ nguyện chịu c.h.ế.t thay Nhị tiểu thư. Nhưng nô tỳ vẫn phải biện bạch vài lời cho Nhị tiểu thư. Đại thái thái từ nhỏ đã thiên vị yêu chiều Đại tiểu thư. Đại tiểu thư xô Nhị tiểu thư xuống ao suýt c.h.ế.t đuối, Đại thái thái nửa câu trách móc Đại tiểu thư cũng không có. Người sao lại thiên vị đến thế? Nhị tiểu thư ôm hận trong lòng, chẳng qua cũng chỉ vì muốn được người yêu thương chú ý thôi. Sau đó... rõ ràng Nhị tiểu thư mới là người quen biết Đại cô gia trước, nhưng người lại đem gả Đại tiểu thư cho Đại cô gia, bảo sao trong lòng Nhị tiểu thư lại không hận? Nhị tiểu thư không muốn Đại tiểu thư có thai, cũng là vì muốn tìm cơ hội gả vào Triệu gia, nhưng người chẳng mảy may thấu hiểu tâm can của Nhị tiểu thư. Đại tiểu thư và Đại cô gia vốn tính nết không hợp nhau, Đại tiểu thư uất ức mà c.h.ế.t cũng đâu thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Nhị tiểu thư... Nhị tiểu thư quả thực có mua bột t.h.u.ố.c của Mã đạo bà, nhưng chính Thu Hà - cái con nha hoàn lăm le muốn làm di nương ấy - mới là người tận tay bỏ thuốc."
"Nhị tiểu thư sau khi gây chuyện nhất định cũng rất hối hận, bằng không cớ gì lại đến Triệu gia hầu hạ t.h.u.ố.c thang. Người không thể cứ thế tước đi cơ hội để Nhị tiểu thư giãi bày, cứ mặc kệ gia tộc đón người từ Nhậm gia về. Người bắt Nhị tiểu thư sau này phải sống tiếp thế nào đây? Đại thái thái, người hãy suy nghĩ lại đi... Người..."
San Hô chưa dứt lời, bỗng nghe Trần ma ma gào lên thất thanh: "Thái thái, Thái thái, người đâu mau tới đây, người đâu mau tới..."
San Hô hoảng hốt ngẩng lên. Chỉ thấy mắt Đại thái thái trợn trừng trừng, hai bên trán sưng tấy nứt nẻ, hai má hõm vào méo mó, khuôn mặt trông vô cùng dữ tợn vặn vẹo. Sau đó khuôn mặt bà ta dần dần sưng phù lên, há miệng phun ra một búng m.á.u đỏ tươi văng tung tóe lên màn trướng.
San Hô ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng xộc thẳng vào mặt, trên mặt cảm giác mát lạnh như dính phải những giọt m.á.u li ti. Đôi chân nàng ta mềm nhũn, ngã bệt xuống đất.
...
Dung Hoa cùng Nhị Lão thái thái và Tam Lão thái thái đang bàn bạc chuyện nâng Lục di nương lên làm chính thất: "Lục di nương là sinh mẫu của Nhị gia, thân phận vốn cao hơn các di nương khác một bậc. Hơn nữa Lục di nương không phải nha hoàn bị mua bán mớ ba mớ bảy, xuất thân tiểu hộ nhưng chí ít Nhị gia vẫn có thể nhận thân."
Đã là nâng lên chính thất thì tất yếu phải thừa nhận quan hệ thông gia với nhà mẹ đẻ của chính thất.
Tam Lão thái thái vẫn còn đắn đo.
Hoằng ca danh chính ngôn thuận thì đối với Tam phòng không phải là chuyện tốt lành gì.
Đôi mắt Dung Hoa sáng ngời: "Con đã sai người đi nghe ngóng rồi, nhà mẹ đẻ của Lục di nương mấy năm nay cũng phát đạt lắm, sở hữu tới mấy trăm mẫu ruộng ở phủ Hà Gian. Điền gia lại thường xuyên làm việc thiện, thanh danh ở vùng đó vô cùng tốt đẹp."
Tam Lão thái thái nhìn Dung Hoa, hèn gì tẩu tẩu trước lúc lâm chung lại hết lời ngợi khen đứa cháu gái này. Vũ Mục Hầu phu nhân quả nhiên mưu trí hơn người. Dựa vào thế lực của Hầu phủ mà âm thầm giúp Điền gia tậu thêm vài trăm mẫu ruộng đâu phải chuyện khó khăn gì. Còn cái thứ danh tiếng hay làm việc thiện kia, ai rảnh rỗi mà chạy đến tận nơi kiểm chứng? Thêm vào đó, chuyện bà t.ử bí mật tố giác Lý thị vì muốn thu nhận Hoằng ca dưới trướng mà nhẫn tâm hại c.h.ế.t Lục di nương đang khiến cả nhà kinh hồn bạt vía, ai ai cũng xót thương cho tình cảnh uất ức của mẹ con Lục di nương và căm phẫn trước sự độc ác của Lý thị.
Từng đường đi nước bước này đều là do Vũ Mục Hầu phu nhân dàn xếp tỉ mỉ. Nghe phong thanh gia tộc định đứng ra hưu Lý thị, ban đầu bà cứ tưởng Vũ Mục Hầu phu nhân sẽ nhân cơ hội này mà nâng đỡ mẹ đẻ của mình lên làm chính thất. Như vậy Vũ Mục Hầu phu nhân sẽ chễm chệ ngồi lên cái ghế đích trưởng nữ của Đào gia, rũ sạch gốc gác thứ nữ, tương lai ở Tiết gia tha hồ mà ngẩng cao đầu. Chẳng ngờ, Vũ Mục Hầu phu nhân lại một lòng tính toán cho lợi ích của trưởng t.ử đích tôn gia tộc. Thân phận đích thứ cách biệt ra sao, một người làm thứ nữ như nàng ta thừa hiểu rõ, vậy mà lại sẵn sàng gạt bỏ lợi ích cá nhân vì đại cục Đào gia. Sự độ lượng và phong thái ấy quả là hiếm ai sánh kịp.
Lục di nương Điền thị sinh được con trai, mẹ quý nhờ con. Điền gia nay lại có điền sản lận lưng, ít nhất cũng coi như xứng đáng kết thân. Tam Lão thái thái đã không còn lý do gì để thoái thác nữa, bà đành mím môi nhượng bộ: "Nếu đã như vậy, chuyện này cũng không phải là không được."
Thấy Tam Lão thái thái không phản đối, Nhị Lão thái thái mỉm cười nói: "Được thế thì tốt quá, Hoằng ca sẽ không phải chịu tủi thân nữa." Vừa nói bà vừa đ.á.n.h mắt sang các Thúc công trong tộc.
Nhị Thúc công dõng dạc nói: "Vậy sai đứa cháu trong tộc đến phủ Hà Gian một chuyến. Nếu bề ngoài đàng hoàng ổn thỏa thì cho người ký kết văn tự, chọn ngày lành tháng tốt rước bài vị của Điền thị vào thờ trong Từ đường."
truyenfull,truyenfull.com