"Nãi nãi, xe ngựa của phủ Thường Ninh bá đã tiến vào trong ngõ rồi ạ." Lời của vợ Phùng Lập Xương vang lên từ bên ngoài xe ngựa.
Đến nước này, Dao Hoa coi như đã dốc cạn mọi tâm tư mưu trí. Chỉ cần bước qua ngưỡng cửa Nhậm gia, coi như Dao Hoa đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Đào gia. Từ nay về sau dẫu có xảy ra chuyện gì cũng chẳng can hệ tới nhau nữa.
Đây là con đường do chính tay Dao Hoa tự chọn.
Chiếc xe ngựa lại tiếp tục chầm chậm tiến về phía trước.
Dung Hoa tựa lên bờ vai Tiết Minh Duệ: "Điền thị sắp được phong làm chính thất, trong hai ngày tới người trong tộc sẽ gửi thư hưu cho Lý thị. Những bà t.ử hầu hạ Lý thị cũng sẽ bị trục xuất khỏi Đào gia... Hoằng ca vẫn chưa thành thân, đợi nhị thẩm trở về sẽ giúp quản lý việc nhà."
Chẳng đợi Dung Hoa nói xong, Tiết Minh Duệ đã kéo lấy tay nàng, ôm nàng vào lòng.
Có Tiết Minh Duệ bên cạnh, Dung Hoa cảm thấy trong lòng vô cùng an tâm: "Sự việc của Lý thị ta đã sớm biết, mãi tới tận hôm nay ta mới thể hiện sự chán ghét trước mặt bà ta." Kể từ khi sống lại thành Bát tiểu thư của Đào gia, nàng đã cẩn thận che giấu tính tình thực sự của mình. Trước mặt người khác, nàng luôn mang vẻ cung thuận, nhưng sau lưng lại tính toán cẩn mật... Dù không đ.á.n.h mất bản tính của mình, nhưng đó cũng chẳng phải là bản thân mà nàng thích. Sống giữa mọi người, ai nấy đều phải đeo mặt nạ, không thể để lộ sự yêu ghét của bản thân.
Tiết Minh Duệ khẽ mỉm cười: "Có phải cảm thấy hơi mệt không?"
Dung Hoa gật đầu. Nàng quả thực thấy có chút mệt mỏi. Trải qua sinh t.ử tới tận hôm nay, nhìn thấy kết cục của Đại thái thái, một hơi uất nghẹn trong lồng n.g.ự.c mới được thở ra, sau khi buông lỏng mới cảm nhận được sự mệt nhọc.
Tiết Minh Duệ đưa tay xoa bóp bờ vai Dung Hoa: "Ở ngoài xã hội khó tránh khỏi việc này, ai ai cũng vậy. Không chỉ vì lễ nghi, mà còn để đề phòng đối phương.” Nói đến đây, Tiết Minh Duệ cố tình ngắt nhịp, cúi đầu thì thầm bằng chất giọng trầm thấp hơn: “Khổ luyện văn võ, bán cho đế vương gia. Ta cũng chưa từng nói mình hận đương kim Hoàng thượng."
Lời nói của Tiết Minh Duệ thanh thuần, nhưng vẫn đủ sức khiến Dung Hoa giật thót mình.
Dung Hoa ngước mặt lên, bắt gặp đôi mắt đong đầy ý cười của Tiết Minh Duệ.
Tiết Minh Duệ lẳng lặng nhìn Dung Hoa, đưa tay v**t v* lọn tóc mai đen nhánh của nàng: "Dung Hoa."
Hắn thì thầm thở dài: "Sớm muộn gì văn võ của ta cũng sẽ bán được giá cao. Nàng cũng có thể yên tâm mà nghỉ ngơi rồi." Rõ ràng chỉ là một câu nói đùa vui, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực rỡ lạ kỳ. Khi nhìn nàng, đôi mắt hẹp dài ấy khẽ híp lại, chan chứa muôn vàn dịu dàng.
Tiết Minh Duệ cầm tay Dung Hoa đặt lên n.g.ự.c mình: "Ta vốn tưởng bí mật này sẽ giấu kín cả đời, chẳng ngờ mới kết hôn chưa lâu đã không nhịn nổi mà nói cho nàng nghe."
Dung Hoa hiểu Tiết Minh Duệ đang nói đến Tuyên Vương...
Đem bí mật của mình nói ra, chính là muốn thực sự trói buộc nàng với hắn: "Nàng cứ yên tâm, dù bất cứ khi nào, nàng luôn có ta để tùy ý sai khiến. Trước mặt người khác, không cần phải dè dặt cẩn trọng nữa."
Ánh mắt Tiết Minh Duệ dần trở nên mềm mỏng: "Tĩnh nữ kỳ xu, sĩ vu ngã thành ngung. Ái nhi bất kiến, tao thủ trì trù."*
* Cô gái hiền thục xinh đẹp kia, Hẹn ta nơi góc thành. Yêu nàng mà chẳng thấy nàng đâu, Gãi đầu đứng ngóng, bồn chồn chờ đợi. (Bài Tĩnh Nữ trong Kinh Thi)
Dung Hoa ngước mặt lên, dường như mọi thứ đều ngưng đọng lại.
Tiết Minh Duệ mỉm cười, đôi mắt sáng như trăng thanh. Hắn cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Dung Hoa: "Nàng không biết rằng ta cũng có lúc vò đầu bứt tai ngóng chờ nàng sao?"
Dung Hoa nhắm mắt lại, chỉ thấy hai má nóng bừng: "Hầu gia ngâm thơ Kinh Thi, không biết trong bài “Phong Vũ” cũng có câu: Phong vũ như hối, kê minh bất dĩ. Ký kiến quân tử, vân hồ bất hỉ."*
* Gió mưa mịt mù như lúc trời tối sầm, Gà gáy mãi không thôi. Đã được gặp người quân t.ử ấy, Thì sao lại chẳng vui mừng? (Phong Vũ trong Kinh Thi)
Dung Hoa cảm thấy nhịp tim đập nhanh khác thường, mười đầu ngón tay dường như cũng lấm tấm mồ hôi. Những ngón tay thon dài của Tiết Minh Duệ lướt qua, đan chặt vào tay nàng. Lồng n.g.ự.c Dung Hoa như bị thứ gì đó lôi kéo. Hóa ra từ lúc nào chẳng hay, trái tim nàng đã sớm hòa cùng một nhịp với hắn.
Thuở trước khi gặp mặt nam nhân ôn nhuận kia, nàng mới biết mầm cây trong lòng cũng có thể đơm hoa xinh đẹp. Nhưng giờ phút này đây, tựa vào n.g.ự.c Minh Duệ đan tay quyến luyến, nàng mới vỡ lẽ một điều: Hoa đẹp mau tàn, thứ khó lay chuyển nhất chính là loài cỏ Tây dại nảy sinh trong vô thức, chúng quấn quýt lấy nhau, lửa thiêu không cháy rụi.
Càng thân cận lại càng sinh ra e dè, có lẽ nàng không chỉ có chút trì độn về mặt tình cảm...
Bàn tay Dung Hoa khẽ m*n tr*n vùng bụng dưới. Lần đầu tiên, nàng kỳ vọng m.a.n.g t.h.a.i con trai mãnh liệt đến vậy. Chỉ khi để Tiết gia tiếp nối hương hỏa, Lão phu nhân may ra mới bằng lòng chấp nhận việc Đích trưởng tôn chỉ có duy nhất một chính thất thê tử.
Dẫu có một lòng muốn bên nhau, nhưng muốn trọn vẹn "một đời một kiếp một đôi người", cũng còn phải xem ông trời có ban ân hay không.
...
Nhậm Diên Phượng bước vào Đào gia, để nha hoàn dẫn lối đi tới gian nhà chính.
Lần đầu tiên diện kiến các vị trưởng bối tộc Đào thị, phong thái của Nhậm Diên Phượng lại vô cùng tự nhiên và lễ độ.
Nhậm gia mang vào rất nhiều lễ vật, những người có mặt chẳng sót một ai không có phần.
Nhị thúc công lớn tuổi nhất nhìn lướt qua lễ vật rồi mở lời trước: "Thế t.ử gia cứ cầm về đi, lễ này ta không dám nhận.” Hắn ta không chừa cho Nhậm Diên Phượng cơ hội phản bác: “Dao Hoa gả vào Nhậm gia lâu như vậy mà tịnh chưa một lần bước chân về Đào gia. Đào gia chúng ta không dám nhận vị con rể như ngươi."
Nhậm Diên Phượng vội vàng bồi tội: "Vãn bối tuyệt đối không dám ngạo mạn đến vậy."
Nhị thúc công cười khẩy: "Thế thì hóa ra là Dao Hoa nhà ta bất hiếu rồi."
Nhậm Diên Phượng không dám phân bua, mặc cho các trưởng bối trong tộc trách mắng.
Nhìn vẻ điềm nhiên ứng phó giỏi giang của Nhậm Diên Phượng, Tam lão thái thái cũng đ.á.n.h giá hắn ta thêm vài phần lạnh nhạt. Nhậm gia quả xứng danh là đại gia tộc, khả năng giao tiếp của Thế t.ử không hề kém cạnh bất kỳ ai. Nhậm gia đã hiểu lễ nghĩa mà lại không tới cửa Đào gia, chứng tỏ đó là hành vi có chủ ý. Nhất là vị Thế t.ử này, trong lòng tính toán gì ai mà biết được. Không chừng cục diện hôm nay đã nằm trong dự liệu của Thế t.ử gia rồi. Dao Hoa sức khỏe không tốt, tuổi lại hơi lớn, nhà ngoại lại gặp nạn, đường hoàng chiếm giữ vị trí chính thất, xem ra cũng có chút thiệt thòi cho Thế tử. Thế t.ử trong bụng đang nghĩ gì? Bà là người từng trải, có chuyện gì mà chưa từng chứng kiến.
Ánh mắt Tam lão thái thái càng thêm sâu xa. Người giỏi giang khôn khéo như Thế tử, những lời nói ra là khó tin nhất. Dao Hoa dẫu sao cũng chỉ là cô nương nuôi dưỡng nơi khuê các, làm sao hiểu thấu tâm tư đàn ông. Nếu Thế t.ử quả thật đã mưu tính từ lâu, vốn dĩ vị trí chính thất phu nhân chẳng bao giờ định trao cho con gái Đào thị, thì Dao Hoa có thể làm được gì?
Đàn ông không gì ngoài mong muốn chính thê có ích cho tiền đồ, còn thiếp thất thì đáp ứng tâm ý của mình. Những người đàn ông thực sự trọng tình nghĩa, thường không giỏi ăn nói, tuyệt đối không giống như Thế t.ử Thường Ninh bá này. Đầu óc Tam lão thái thái khẽ động: "Những người già lẩm cẩm chúng ta cũng đâu phải là kẻ không hiểu nhân tình. Trước kia Thế t.ử bị bệnh, hôn lễ tổ chức có phần không được chu toàn. Nếu Thế t.ử quả thật đối đãi t.ử tế với Dao Hoa, thì hãy để Dao Hoa về nhà mẹ đẻ. Đợi Thế t.ử mãn tang phục, sẽ tổ chức hôn lễ lại. Khoan bàn đến chuyện khác, chỉ nội việc tân lang nghênh thân cũng không thể làm qua loa. Người của cả hai tộc đều đang nhìn vào, nếu làm như trò đùa trẻ con thì há chẳng phải để thiên hạ chê cười sao?"
Nếu không phải Hoằng ca và gia đình nhà mẹ đẻ Lý thị làm ầm ĩ trên đường, thì tộc Đào thị còn lâu mới nhúng tay vào chuyện này. Phải biết rằng, hưu thê là chuyện hệ trọng. Trong các gia đình lớn, chính thê lỡ mang tội thất đức thì cùng lắm chỉ để bà ta mang danh "bệnh c.h.ế.t" trong nhà, chứ tuyệt đối không bao giờ viết thư hưu.
Thế nhưng, tận mắt chứng kiến nhà mẹ đẻ Lý thị gần như bán sạch sành sanh gia sản của Đào gia, chỉ trong hai ngày Dung Hoa lại rình rang mua lại hết những tài sản đó, làm ầm ĩ đến mức cả kinh thành đều biết.
Nếu tộc Đào thị không đứng ra phân xử ngay lúc này, người ta sẽ đồn đại là vì sợ sệt Lý gia mà làm mất hết thể diện. Dòng họ Đào thị, không tính trưởng t.ử của Tam phòng bà, còn có vài người đang làm quan liêm khiết.
Việc đắc tội với Tĩnh phi nương nương dẫu to lớn, nhưng danh tiếng ngàn năm của gia tộc lại càng không thể lay chuyển.
Vụ án của Đào Chính An vẫn chưa giải quyết xong, âu cũng nhờ Vũ Mục hầu lập công trong vụ An Thân vương nên Hoàng thượng mới nể mặt ban cho chút ân điển.
Nếu Đào gia và Lý gia cứ nhùng nhằng lén lút thông đồng với nhau, e rằng sẽ tạo ra bao đồn thổi. Không chừng vụ của Đào Chính An lại sinh thêm rắc rối...
Nếu Đào Chính An bị khép tội, thì cả dòng họ Đào thị cũng sẽ bị liên đới. Tương lai tiền đồ của con cháu trong tộc cũng bị cản trở.
Đám trưởng bối trong họ đã phải thương nghị một thời gian dài mới quyết định bảo vệ thể diện của Đào gia.
Thế nhưng, dẫu đã hưu Lý thị, cũng không nhất thiết phải đắc tội với Nhậm gia. Nếu Nhậm gia chịu lùi một bước, giữ cho Đào gia chút thể diện, thì bà vẫn rất vui lòng tác hợp.
Nhậm Diên Phượng sững người khi nghe những lời của Tam lão thái thái Đào gia. Tổ chức rước Dao Hoa lại từ đầu, chẳng phải là ép Nhậm gia phải cúi đầu nhận lỗi sao? Chuyện này dù có c.h.ế.t thì người trong tộc cũng không bao giờ gật đầu đồng ý. Cả cái Nhậm gia này sẽ trở thành trò hề cho thiên hạ mất.
Ngay cả gia đình tiểu hộ cũng không có cái đạo lý tổ chức lại hôn sự như vậy.
Dao Hoa đứng ở cửa, nghe rõ từng lời nói bên trong phòng, hai tay siết chặt lại. Tổ chức lại hôn sự... Có lúc nào nàng ta không khao khát được gả đi thật phong quang cơ chứ. Nàng ta tỉ mỉ toan tính, chỉ cốt mong được gả tốt hơn Thục Hoa. Ai có ngờ đâu hôn sự của mình lại chẳng bằng được mấy cô thứ nữ trong phủ.
Đã không có tân lang đến rước thì thôi, lại còn xảy ra chuyện Cố gia cướp dâu giữa đường. Vừa bước qua cổng Nhậm gia, vội vã bái đường chớp nhoáng rồi bị gọi tới để nghe răn dạy.
Thậm chí sau đó, phòng chính cũng chẳng được bước chân vào, đành phải ở chung vách với bọn thiếp thất ở Tây viện.
Đã biết bao lần nàng ta mơ tưởng, nếu có được một hôn lễ phong quang, thì địa vị của nàng ta ở Nhậm phủ cũng có thể được nâng cao.
Nhưng bây giờ chính miệng Tam lão thái thái đã nói như vậy, nàng ta chẳng dám ảo tưởng nữa. Mẫu thân bị gia tộc hưu bỏ, danh phận đích nữ của nàng ta cũng tan vỡ. Thử hỏi Nhậm gia sao có thể vì nàng ta mà tổ chức lại hôn lễ? Dao Hoa hít một hơi thật sâu, chẳng đợi Nhậm Diên Phượng mở lời, vén rèm bước thẳng vào gian nhà chính.
...
Dao Hoa bước thẳng vào phòng, quỳ xuống trước mặt các vị trưởng bối trong tộc.
Căn phòng bỗng vang lên tiếng khóc bi thương.
"Dao Hoa tuyệt nhiên không dám làm ô nhục thanh danh gia tộc. Nhưng Dao Hoa đã bước lên kiệu hoa gả vào phu gia, thì phải tuân thủ nữ đức. Sống là người nhà phu gia, c.h.ế.t là ma nhà phu gia. Nay tình cảnh mẫu thân đã thành ra thế này, Dao Hoa dẫu có mười lá gan cũng không dám bước sai nửa bước." Bàn tay đặt trên đầu gối rung lên bần bật, từng giọt m.á.u tươi tí tách rơi xuống, giống như những đóa hoa bung nở trên vạt váy lụa trắng muốt.
Từng đóa, từng đóa nở rộ, lan dần lên phía trên. Chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ cả một vùng.
Nhậm Diên Phượng kinh ngạc quay sang nhìn. Đập vào mắt là khuôn mặt nhợt nhạt của Dao Hoa. Hàng mi dài run rẩy chất chứa vẻ thê lương, vòng eo liễu gượng gạo thẳng lên toát lên sự mỏng manh khó tả. Đặc biệt là bộ đồ lụa màu trắng ánh trăng đang khoác trên người, khiến nàng ta hệt như một cánh hoa chênh vênh nơi đầu cành, chỉ chờ một cơn gió thoảng qua là sẽ lìa cành rơi xuống, khiến người ta bất giác muốn vươn tay ra hứng trọn.
"Đại nãi nãi, người làm sao vậy?"
Tương Trúc hét lên kinh hoàng. Lúc bấy giờ, Nhậm Diên Phượng mới hoảng hồn nhận ra dòng m.á.u đỏ tươi đang chảy ra từ ống tay áo dài của Dao Hoa. Sắc đỏ gắt gao vương vãi trên nền áo trắng muốt, hệt như những đóa hoa vỡ vụn, lại hao hao những đường tơ đỏ trên cánh hoa Ỷ Lan Kiều. Sắc đỏ trắng tương phản với nhau, tạo nên một cảnh tượng khiến người ta kinh tâm động phách.
Tương Trúc xông tới, giằng xé thứ đồ vật mà Dao Hoa đang nắm trong tay.
Dao Hoa cứng đầu không chịu buông tay.
Tương Trúc òa khóc: "Đại nãi nãi đây là muốn đi vào đường cùng sao!"
Nhậm Diên Phượng lúc này mới sực tỉnh, cuống quýt tiến lên giật mạnh tay Dao Hoa: "Nàng đang làm cái trò gì vậy hả?!" Vừa nói vừa quay sang phân phó Tương Trúc: "Mau đi mời lang trung tới đây!"
Tương Trúc hoảng hốt lật đật đứng dậy.
Dao Hoa liếc nhìn Nhậm Diên Phượng một cái, rồi lập tức ngất lịm đi trong vòng tay hắn.
...
Mọi người ở Đào gia trơ mắt nhìn Nhậm Diên Phượng bế bổng Dao Hoa đưa đi chữa trị.
"Nhị gia.” Hạ Đào tìm thấy Hoằng ca dưới hành lang: “Cô gia dám chắc sẽ mang Nhị nãi nãi đi luôn. Có cần sai người đi qua Tiết gia báo cho Bát nãi nãi một tiếng không..."
Hoằng ca lắc đầu: "Không cần."
Còn một công án hoa cây ở chùa Thanh Hoa vẫn chưa kết thúc kia kìa.
...
truyenfull,truyenfull.com