Bên trong tẩm cung Dực Khôn của Tĩnh phi, thân hình gầy đét của Lý thị tuôn ra vô vàn nước mắt: "Tĩnh phi nương nương, Đào gia và Tiết gia đang dồn ép Lý gia chúng ta vào đường c.h.ế.t rồi nương nương ơi! Ta và lão gia không thể sống nổi nữa, chỉ lo nương nương vì xót thương chúng ta mà buồn bã, ảnh hưởng đến phượng thể."
Tĩnh phi nghe Lý thị khóc than, nhíu chặt đôi mày. Các cung nhân phục vụ trong Dực Khôn cung lặng lẽ lui ra hơn phân nửa.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Tĩnh phi nhìn Lý thị.
Lý thị thấy trong mắt Tĩnh phi hiện lên chút lo lắng, nước mắt càng tuôn rơi nhiều hơn, lấy khăn tay lau khóe mắt: "Nương nương không biết đâu, cổng lớn Lý gia suýt nữa đã bị Đào gia đập nát bươm rồi. Nếu không nhờ hạ nhân cản lại, chắc hai thân già này đã bị người Đào gia đ.á.n.h c.h.ế.t rồi. Lão gia nhà ta hiện giờ vẫn đang ngọa bệnh trên giường không lết nổi, vết thương chí mạng trên người chẳng biết ngày tháng nào mới lành lặn. Vốn dĩ lên kinh thành để hưởng phúc, ai ngờ lại chịu đại tội như thế này."
Ánh mắt Tĩnh phi thâm trầm: "Người Đào gia ư? Ý mẫu thân là nhà của cô mẫu sao?"
Lý thị gật đầu: "Chính là bọn họ."
Đôi lông mày Tĩnh phi càng nhíu chặt hơn: "Người nhà cô mẫu cớ làm sao lại kéo tới tận nhà chúng ta sinh sự?"
Lý thị lấy tay che mắt khóc lớn vài tiếng: "Lão gia buồn lòng cũng chính vì chuyện này đấy nương nương. Cùng là họ hàng thân thích với nhau, ai dè bọn họ lại nỡ lòng ra tay tàn độc thế. Thời gian này nhà cô mẫu xảy ra chuyện, ta và lão gia dốc sức giúp đỡ không ít. Đồ ăn thức uống, vật dụng sinh hoạt, khuân sang Đào gia không đếm xuể. Cô trượng thì ngồi tù, Đào gia mất đi trụ cột chống đỡ thì sao có thể làm ăn phát đạt trở lại. Đào gia khi xưa cơ ngơi đồ sộ, nhưng một khi đã vỡ lở thì sụp đổ nhanh chóng lắm. Cô mẫu thì ốm thập t.ử nhất sinh, mọi việc lớn nhỏ trong nhà không gánh vác nổi. Thấy nhà cửa sắp sụp đổ, ta và lão gia mới nghĩ ra cách giúp Đào gia chi tiêu tiết kiệm. Đào gia nuôi dưỡng nhiều hạ nhân, nếu không sa thải bớt thì làm sao mà nuôi nổi. Đào gia nay lại lâm vào cảnh không có nguồn thu, cực chẳng đã mới phải đem bán những đồ vật trong nhà để cô mẫu và bọn trẻ ta có miếng ăn. Nương nương là người thông minh sắc sảo, người thử nói xem ta và lão gia làm thế thì sai ở chỗ nào?"
Tĩnh phi xót xa nhìn Lý thị khóc lóc sướt mướt vì chịu oan ức, bèn đưa chiếc khăn tay của mình cho mụ ta.
Lý thị cẩn trọng cầm chiếc khăn lụa của Tĩnh phi, không dám dùng để lau nước mắt mà tự oán trách bản thân: "Ta thực không nên đem mấy chuyện phiền não này kể cho nương nương nghe. Tĩnh phi nương nương đang mang thai, ta khó khăn lắm mới được diện kiến, đáng lẽ phải mang chuyện vui đến để nương nương giải khuây. Tối qua ta và lão gia còn ngồi nghĩ ra mấy chuyện hay, sáng nay trước khi lên kiệu lão gia còn dặn dò... nhất định phải làm cho nương nương vui cười..." Nói đến đây, giọng Lý thị bỗng nghẹn ngào, khuôn mặt gầy đen méo xệch, cố nuốt những giọt nước mắt chực trào ra. Mụ ta xoay người đi lấy đĩa đồ ăn kèm trên bàn dâng lên.
Lý thị đon đả bày biện với vẻ từ ái: "Đây đều là những món nương nương thích ăn hồi trước. Có những món ăn kèm này thì lúc dùng thiện cũng sẽ ngon miệng hơn đấy ạ."
Ánh mắt Tĩnh phi dừng lại trên miếng vải vụn hoa bọc quanh bình đồ ăn kèm, họa tiết hoa văn ấy khiến nàng ta thấy quen thuộc, gợi nhớ lại những tháng ngày sống ở nhà lúc xưa. Khi ấy gia cảnh tuy không khá giả, nhưng cuộc sống cũng coi như tự do tự tại. Nếu không phải Đào Đại thái thái muốn lợi dụng nàng ta để củng cố địa vị của Đào gia, thì nàng ta cũng không cần phải bước vào chốn thâm cung này. Phải vất vả lắm nàng ta mới đạt được vị trí ngày hôm nay, cốt là để lo liệu cho phụ mẫu và các huynh đệ...
"Phụ thân và mẫu thân thực sự không lấy đồ vật gì của Đào gia chứ?"
Lý thị nghe vậy tay sững lại: "Nương nương cũng không tin tưởng ta và lão gia sao?"
Tĩnh phi đứng dậy, đưa tay đỡ eo đi vài bước trong phòng, quay đầu sang nhìn Lý thị: "Cô mẫu không can ngăn người Đào gia sao?"
Lý thị vội tiến lên đỡ Tĩnh phi: "Nương nương không biết đâu, cô mẫu đang bệnh rất nặng. Đừng nói là cản bước người Đào gia, e rằng ở nhà cũng cấm khẩu chẳng thốt nổi một lời." Nói rồi, mụ ta thuật lại y nguyên những lời Hoằng ca và Đào Chính Xuyên đã nói lúc tới gây sự.
"Hôn sự của Nhị nha đầu nhà họ Đào thì dính líu gì tới Lý gia chúng ta chứ? Lão gia nhà ta tuy có quen biết Thường Ninh bá, nhưng giao du cũng không sâu đậm, làm sao có thể làm ông tơ bà nguyệt được."
Nghe đến đây, Tĩnh phi bỗng chốc hiểu rõ mọi chuyện. Hoàng thượng đang trút giận lên Thường Ninh bá, muốn đuổi lão tôi tới Tây Bắc để cầm quân. Thế nên mới có kẻ mượn cớ này để liên kết nhà mẹ đẻ nàng ta với Thường Ninh bá. Ánh mắt Tĩnh phi sắc lẹm lướt trên mặt Lý thị: "Chỉ có Đào Tam lão gia và Đào Nhị gia tới nhà thôi sao? Sao lại ầm ĩ tới mức cả kinh thành đều biết?"
Lý thị cẩn thận đỡ Tĩnh phi ngồi xuống ghế quý phi: "Đâu chỉ có thế, Vũ Mục hầu nhà họ Tiết còn cho hạ nhân tới giúp sức. Ta và lão gia nghĩ tới nghĩ lui, nếu không có Tiết gia chống lưng, người Đào gia sao dám to gan làm càn như vậy."
Đúng thế rồi, Tiết gia đang nhắm mũi nhọn vào nhà mẹ đẻ nàng ta. Tĩnh phi nghiến răng: Được lắm Tiết Đào thị.
Thấy Tĩnh phi im lặng, Lý thị cũng đ.â.m ra lo sợ: "Lão gia cũng nói, Tiết gia là dòng dõi hoàng thân quốc thích. Nương nương tuy m.a.n.g t.h.a.i rồng, nhưng vị trí lại chưa vững chãi, nhỡ mà đắc tội với họ thì không tốt. Lần này đành phải c.ắ.n răng nuốt giận, hôm nào ta và lão gia sẽ đi qua Đào gia tạ lỗi, cùng lắm thì chúng ta quay về quê cũ Phụng Thiên. Những nơi như kinh thành này suy cho cùng không phải là nơi để chúng ta nương tựa."
Tĩnh phi bỗng chốc cười lạnh: "Nếu chúng dám ra tay, ắt hẳn đã bày binh bố trận đâu ra đấy rồi. Có khi đã đổ cho gia đình chúng ta một tội danh tày trời nào đó. Dù phụ thân, mẫu thân có lên tiếng thanh minh thế nào thì cũng mang tiếng là dựa hơi con, thể nào cũng bị bọn ngự sử chọc ngoáy không buông. Mẫu thân chưa thấy vụ án của Hạ gia, Khâu gia, Mao gia đã kết thúc ra sao hay sao? Vũ Mục hầu nổi tiếng là kẻ tàn nhẫn, không nể nang ai trong triều đâu."
Lý thị nghe vậy mới kinh hãi, mười đầu ngón tay lạnh toát: "Thế... thế phải làm thế nào..." Mụ ta tưởng rằng chuyện này rất dễ giải quyết, chỉ cần nương nương rỉ tai Hoàng thượng vài câu, hoặc thăng chức cho Sùng Triệu, hoặc quở trách Đào gia, Tiết gia, thì thách ai dám làm càn. Không ngờ nương nương cũng gặp khó khăn trong việc này.
Tiết Đào thị kia quả nhiên đã tính toán từ trước. Cho dù nàng ta có lùi bước, Tiết gia cũng không chịu dừng lại, chắc chắn sẽ tiếp tục công kích nhà mẹ đẻ nàng ta. Nếu Hoàng thượng thực sự nghĩ rằng nhà mẹ đẻ nàng ta có liên quan đến nhà Thường Ninh bá thì thật tồi tệ.
Thường Ninh bá có mối quan hệ thân thiết với Trang Thân vương... Hoàng thượng bản tính rất đa nghi, lỡ như ngài đổ vấy nhà mẹ đẻ nàng ta cũng nịnh bợ Trang Thân vương...
Tĩnh phi suy nghĩ hồi lâu, quay sang nhìn Lý thị: "Mẫu thân cứ về phủ trước đi, để con suy nghĩ thêm rồi tính sau."
Lý thị nghĩ tới những món đồ mang từ Đào gia ra, nét mặt hoảng hốt: "Nếu Tiết gia quyết không buông tha chúng ta... Nhất định sẽ đổ tội nhà ta tham ô tài sản Đào gia thì biết làm sao?"
Gương mặt Tĩnh phi đanh lại: "Nhà mẹ đẻ Hoa phi kết cục thế nào, chẳng phải cũng bị Hoàng thượng vùi dập thê t.h.ả.m sao. Chuyện đã đến nước này, con chỉ còn cách thăm dò xem ý tứ Hoàng thượng thế nào đã." Vụ việc này giữ kín được thì dễ nói chuyện, nếu để lớn chuyện làm liên lụy đến người khác thì ai mà lường trước được. Hoàng thượng hiện tại đang rất e ngại chuyện này. Nàng ta sống trong cung bấy nhiêu năm, hiểu rõ không thể khinh suất. Sơ sẩy một chút là sẽ bị kẻ khác lợi dụng ngay.
Lý thị nghe xong run lẩy bẩy, không dám mở lời than vãn thêm nửa câu. Đến nước này, chỉ còn cách nghiến răng chối bỏ tất cả.
Lý thị rời cung. Tĩnh phi sai Nhu Uyển bên cạnh đi thám thính tình hình bên ngoài.
Tĩnh phi căn dặn: "Liệu bề đi mau về chóng, không chừng tối nay Hoàng thượng sẽ ghé giá."
Nhu Uyển vâng lời, vừa bước ra thì nghe tiếng thái giám từ ngoài hô vang: "Hoàng thượng giá lâm."
Tĩnh phi thu lại tâm trí, để nữ quan dìu ra đón giá.
Tĩnh phi cúi đầu nhìn thấy đôi ủng triều màu vàng tươi dừng trước mặt nàng ta, giọng nói quen thuộc trầm ấm vang lên: "Bình thân đi!" Dứt lời, Hoàng thượng sải bước vòng qua nàng ta, ngồi xuống chiếc giường lớn sưởi ấm gần cửa sổ.
Tĩnh phi đưa tay đón lấy khay trà từ tay nữ quan, đặt trước mặt Hoàng thượng.
Hoàng thượng nhíu mày, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào những thứ trên bàn.
Tĩnh phi cười nói: "Hôm nay mẫu thân thần thiếp vào cung, có đem theo chút thức nhắm mà thần thiếp mê mẩn dạo trước ạ."
Hoàng thượng "ừ" một tiếng, nâng ly trà nhấp một ngụm: "Khó khăn lắm mới được vào cung, sao nàng không giữ mẫu thân ở lại thêm chút nữa."
Tĩnh phi len lén quan sát ánh mắt Hoàng thượng. Gương mặt ngài vẫn giữ nguyên vẻ điềm nhiên tĩnh tại như mọi khi, chỉ có đôi mày hiện lên chút vẻ mệt mỏi.
Tĩnh phi mỉm cười nhẹ nhõm: "Bẩm Hoàng thượng, phụ thân thần thiếp ở nhà đang lâm bệnh. Mẫu thân lo âu vội vàng, thăm nom thần thiếp một lúc rồi lại quay về."
Hoàng thượng đứng dậy đi lại gần chiếc bàn, dường như có hứng thú với những bình thức ăn kèm be bé xinh xinh kia. Ngài với tay mở nắp một bình để nhìn: "Nàng đến Nội Vụ phủ chọn vài món đồ đưa đến nhà mẹ đẻ, dặn dò phụ thân nàng cứ tĩnh dưỡng cho tốt."
Tĩnh phi nghe vậy lòng như mở cờ trong bụng: "Thần thiếp thay mặt phụ thân đội ơn bệ hạ."
Hoàng thượng vẫn nhìn những thứ đồ vật Lý thị mang vào cung.
Mắt Tĩnh phi rưng rưng, từ tốn mở miệng: "Thực ra... phụ thân thần thiếp là do tức giận mà đổ bệnh ạ."
Bàn tay Hoàng thượng khựng lại một nhịp. Ngài bỏ món thức ăn kèm sang một bên, nâng chiếc hộp gấm trên bàn lên.
Tĩnh phi thổn thức: "Có kẻ ngậm m.á.u phun người, vu khống nhà mẹ đẻ thần thiếp dám to gan cuỗm sạch gia sản nhà sui gia đem đi bán tống bán tháo làm của riêng."
Hoàng thượng quay đầu lại, nét mặt lúc tỏ lúc mờ: "Có chuyện này sao?"
"Thực sự là hàm oan đó ạ! Phụ mẫu thần thiếp bản tính ngay thẳng chính trực, sao có thể làm chuyện dơ bẩn đó. Chẳng qua là Đào Đại thái thái đổ bệnh, phụ thân mẫu thân mới đến Đào gia chăm lo, không ngờ lại bị kẻ ác mồm rêu rao là chiếm đoạt tài sản nhà họ Đào."
Hoàng thượng ngước nhìn Tĩnh phi: "Theo nàng thì chuyện này là thế nào?"
Tĩnh phi lấy khăn tay chấm nhẹ lên khóe mắt đang ứa lệ, rồi vòng tay ôm lấy bụng bầu: "Vu khống nhà mẹ đẻ thần thiếp, chính là muốn nhắm vào hãm hại thần thiếp."
Ánh mắt Hoàng thượng lóe lên, không rõ là vui hay giận: "Kẻ nào lại to gan lớn mật đến vậy?"
Tĩnh phi ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu rồi cẩn trọng nói: "Thần thiếp cũng chẳng dám chắc. Mẫu thân bảo, hôm qua có không ít hạ nhân của Vũ Mục hầu tham gia vào đám người gây sự... Thần thiếp trộm nghĩ, nên gọi Vũ Mục hầu phu nhân tới hầu chuyện để hỏi cho rõ ngọn ngành. Gia đình thần thiếp gánh oan ức vô cớ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu để chuyện này làm tổn hại đến thanh danh hoàng gia mới là chuyện lớn."
Hoàng thượng mân mê miếng ngọc bài trong tay: "Vậy thì..." Ngài ngập ngừng một lát: “Ngày mai truyền chỉ triệu Vũ Mục hầu phu nhân tiến cung, hỏi rõ ngọn ngành.” Nói đến đây ngài lại đắn đo giây lát: “Nếu hỏi trong cung của nàng thì e rằng nàng lại bị dính líu tình ngay lý gian. Tốt hơn là nên tới cung Thái hậu hỏi cho thỏa đáng."
Chỉ cần triệu tập Đào thị nhà họ Tiết vào cung, vụ việc này ắt có khả năng thay đổi. Nàng ta không thể tham gia vào những chuyện xô xát bên ngoài, nhưng khi đến cung, nàng ta có thể danh chính ngôn thuận chất vấn Tiết Đào thị.
Tĩnh phi trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cười rạng rỡ nói: "Thần thiếp đội ơn Hoàng thượng long ân."
Hoàng thượng vung tay hào sảng, chỉ vào hộp gấm trong tay: "Những món đồ của nhà mẹ đẻ nàng mang tới làm khéo léo đấy, Trẫm thấy thích, xin nàng nhé."
"Chỉ cần bệ hạ không chê bai củ chuối nhà quê là vinh hạnh tột bậc rồi.” Tĩnh phi làm nũng liếc mắt: “Chỉ là thần thiếp còn chưa kịp ngắm kĩ mà."
Hoàng thượng khẽ cười: "Vậy Trẫm sẽ truyền lệnh cho Nội Vụ phủ đưa đến cung nàng vài món đồ chơi, coi như bù đắp cho nàng vậy."
Nhìn nụ cười của Hoàng thượng, Tĩnh phi hoàn toàn an tâm. Chắc hẳn nàng ta đã quá cẩn thận rồi. Ngồi ở vị trí phi t.ử này, nàng ta còn ngán gì một nhà họ Tiết cơ chứ?
...
Lý ma ma từ Nam viện nhà họ Tiết đi ra, tươi cười bẩm báo với Tiết Lão phu nhân: "Lão phu nhân đoán thử xem, lúc nô tỳ lén ngó thì thấy cái gì?"
Tiết Lão phu nhân chưa kịp lên tiếng, Lý ma ma đã nói ngay: "Trời đất ơi! Hầu gia đang đích thân gội đầu cho Nãi nãi. Ngài ấy còn dùng nước hoa nhài ngâm nữa chứ. Mấy đứa nha hoàn trong buồng rỉ tai, bảo là dạo này Nãi nãi hay nhức đầu, nên mấy bà t.ử trong phòng mới nghĩ ra cách này."
Tiết Lão phu nhân bật cười thành tiếng: "Quý hóa thay cho thằng nhóc Minh Duệ này, đường đường đấng nam nhi mà cũng chịu làm ba cái việc vụn vặt này."
Lý ma ma cũng cười theo: "Nếu bảo Tam lão gia làm việc này thì nô tỳ tin ngay, chứ Hầu gia á... nô tỳ thật khó mà tin nổi."
Tiết Lão phu nhân gật gù suy ngẫm: "Thằng Minh Duệ xưa nay bản tính vốn trầm ổn cẩn trọng, chuyện này rõ ràng là cố ý làm cho ngươi nhìn thấy đấy."
Lý ma ma đang định hỏi nguyên cớ, thì Tuyết Ngọc đã bước vào bẩm báo: "Lão phu nhân, trong cung phái người tới rồi ạ."
truyenfull,truyenfull.com