Người gác cổng Đào gia đã chuẩn bị xe ngựa xong xuôi, Trần ma ma đ.á.n.h bạo thương lượng với Đại di nương: "Hay là chọn ngày khác khởi hành được không ạ? Đại thái thái bệnh tình nguy kịch thế này, làm sao chịu nổi đường xá xóc nảy."
Đại di nương nét mặt dãn ra, tịnh không muốn lộ vẻ làm khó: "Tộc nhân đã quyết rồi, ta cũng đành bó tay."
Trần ma ma triệt để tuyệt vọng, đành lúi húi thu dọn đồ tế nhuyễn của Đại thái thái. Hai mụ quản sự mặt lạnh tanh bước tới: "Nhị gia sai chúng ta tới kiểm kê đồ đạc Lý thị định mang đi."
Sau khi tộc Đào thị mở Tông tộc đại hội, phần lớn quản sự Đào gia đều bị thay máu. Hai mụ chấp sự này vốn là người từ trang viên của Lão phu nhân đưa lên, ngày thường cũng nhẵn mặt nhưng tịnh chẳng thân quen gì.
Đôi môi Trần ma ma run rẩy: "Đồ đạc trong căn phòng này, món nào chẳng phải của Đại thái thái. Huống hồ chúng ta cũng chỉ lấy..."
Một mụ cắt ngang, sửa lời: "Là Lý thị. Trong phòng Lý thị có rất nhiều đồ là của Đào gia, thế nên chúng ta mới buộc phải kiểm tra."
Mụ bà t.ử còn lại bước thẳng vào nội thất, lôi tuột toàn bộ đồ đạc Trần ma ma vừa gói ghém ra kiểm tra từng món một, đoạn đứng giám sát Trần ma ma gói ghém lại từ đầu.
Đến khi Lý thị được khiêng lên xe ngựa, Trần ma ma mới ngớ người phát hiện Đổng ma ma đã lỉnh đi đằng nào mất tăm.
Vợ Trần Thành lập tức hoảng hốt, hỏi nhỏ Trần ma ma: "Làm sao bây giờ? Chúng ta phải tính sao đây?"
Xe ngựa Đào gia đưa Lý thị ra khỏi cửa, hiển nhiên là trả về nhà mẹ đẻ. Còn Lý gia có chịu mở cửa đón người hay không lại là chuyện khác.
Sắc mặt Trần ma ma từ lâu đã trắng bệch như tờ giấy.
...
"Xe ngựa Đào gia đưa Lý thị tới cổng Lý gia, nhưng gọi cửa kiểu gì cũng không có ai ra mở."
Dung Hoa ngừng tay thêu thùa. Lý gia đóng cửa từ chối Lý thị, rõ ràng là muốn rũ sạch quan hệ. Đợi sóng yên biển lặng, Lý gia hoàn toàn có thể trút hết mọi tội lỗi lên đầu Lý thị.
"Trần ma ma tự mình quyết định bảo xe ngựa Đào gia quay đầu, lý lẽ là Lý thị vẫn còn nằm trong 'Tam bất khứ'."
Giờ phút này lôi "Tam bất khứ" ra nói đã quá muộn màng. Gia tộc Lý thị chẳng có lấy một ai ra mặt bênh vực Lý thị. Giấy trắng mực đen đã rõ rành rành, Lý thị cũng chỉ đành cam chịu số phận.
Cẩm Tú nói tiếp: "Hiện tại Đại thái thái đang tạm lánh tại nhà Trần ma ma."
Dung Hoa gật đầu. Tình nghĩa chủ tớ ngần ấy năm, Trần ma ma sao nỡ nhẫn tâm vứt bỏ Lý thị.
Dung Hoa đứng dậy: "Theo ta ra tiểu trù phòng xem xem, Hầu gia cũng sắp về rồi."
Hai người vừa định bước ra thì Mộc Cẩn hớt hải chạy vào, hành lễ với Dung Hoa: "Nãi nãi, nghe mụ gác cổng báo là Hầu gia đã về rồi. Chỉ là... ngài ấy bị Tam nãi nãi chặn lại giữa đường."
Tiết Minh Duệ bị Nhậm Tĩnh Sơ chặn đường?
Mộc Cẩn nhìn Dung Hoa, vứt hết kiêng dè: "Nãi nãi, hay là để nô tỳ theo người qua đó xem sao."
Cẩm Tú cũng nhíu mày: "Cái thể thống gì thế này, Tam nãi nãi chặn Hầu gia làm gì chứ? Tam gia cũng chẳng thèm quản."
Dung Hoa quay lại nội thất ngồi xuống: "Hôm nay Tam nãi nãi về nhà mẹ đẻ phải không?"
"Dạ, sáng sớm đã đi rồi ạ."
Thường Ninh bá ngày mai phải khởi hành đi Tây Bắc. Ắt hẳn Nhậm Tĩnh Sơ ở nhà mẹ đẻ tức cảnh sinh tình, về lại Tiết gia bèn muốn nhờ vả Tiết Minh Duệ giúp đỡ. Dẫu sao Tiết Minh Duệ cũng xuất thân võ tướng, từng tham chiến ở Tây Bắc, lại là một trong số ít những vị tướng mang về chiến thắng khải hoàn.
Mộc Cẩn bồn chồn đứng ngồi không yên: "Nãi nãi, chúng ta mau qua đó đi!"
Dung Hoa ngước lên cười mỉm: "Qua đó làm gì? Chỉ vì Tam nãi nãi nói mấy câu với Hầu gia sao?" Nhậm Tĩnh Sơ vừa chặn đường Tiết Minh Duệ, nàng đã vội vàng xách người đuổi theo, lọt vào mắt hạ nhân thì chúng sẽ đồn đại ra sao? Chuyện bé xé ra to. Nếu Nhậm Tĩnh Sơ cảm thấy tìm Tiết Minh Duệ là có ích thì cứ để ả tìm.
Cẩm Tú bưng ly trà nóng đưa cho Mộc Cẩn: "Ngươi nghỉ chút đi, rồi ra tiểu trù phòng truyền lời, bảo dọn bữa tối lên."
Nhìn nụ cười an nhiên trên môi Dung Hoa, Mộc Cẩn bĩu môi: "Nô tỳ chỉ thấy là, Tam nãi nãi có chuyện thì đáng lý phải tìm phu nhân nhà chúng ta mới phải đạo."
Nhậm Tĩnh Sơ sao có thể tìm nàng cơ chứ? Biết đâu Nhậm Tĩnh Sơ còn nghĩ chính nàng cản trở Tiết Minh Duệ nhúng tay vào giúp đỡ cũng nên. Dung Hoa ôm lò sưởi: "Dù sao hiện giờ cũng rảnh rỗi, ta tự mình ra tiểu trù phòng xem sao."
Nói xong, Dung Hoa bước ra khỏi phòng. Cẩm Tú vừa lấy áo choàng khoác lên vai Dung Hoa, chưa kịp thắt dây thì Dung Hoa ngẩng đầu lên, thấy Tiết Minh Duệ đang sải bước dài bước vào viện.
"Nàng định đi đâu vậy?"
Dung Hoa mỉm cười nhìn Tiết Minh Duệ: "Thiếp định ra xem bữa tối đã chuẩn bị xong chưa."
Tiết Minh Duệ vừa đi vừa cởi áo choàng: "Cứ để nha hoàn đi xem là được."
Dung Hoa không cưỡng lại được sự cố chấp của Tiết Minh Duệ, đành theo hắn bước vào phòng.
Tiết Minh Duệ thay y phục trong gian ngoài rồi vào nội thất nói chuyện với Dung Hoa: "Tam đệ muội vừa cầu xin ta nói đỡ cho Thường Ninh bá, xin triều đình phái người khác đi Tây Bắc."
Dung Hoa bụm miệng cười: "Vậy Hầu gia đã nhận lời chưa?"
Tiết Minh Duệ nhướng cặp chân mày thanh tú: "Tam đệ muội đề cao ta quá rồi, ta lấy đâu ra bản lĩnh ấy."
Dung Hoa không nhịn được bật cười thành tiếng: "Đương nhiên rồi, trong lòng Tam đệ muội lúc này, người duy nhất có thể dựa vào chỉ có Hầu gia thôi." Nói xong, nửa ngày không thấy Tiết Minh Duệ trả lời, Dung Hoa ngước lên nhìn thì bắt gặp ánh mắt rực lửa của hắn, bất giác thấy bối rối, hai má cũng ửng hồng.
Vốn định trêu chọc hắn một câu, ai dè hắn chẳng trả lời mà lại khiến nàng vướng vào tình cảnh ngượng ngùng này.
Dung Hoa đứng dậy định rời đi, Tiết Minh Duệ vươn tay kéo nàng lại, ôm trọn vào lòng. Đáy mắt thâm thúy của hắn tràn ngập sự dịu dàng: "Ta ngửi thấy mùi chua chua rồi đấy."
Dung Hoa khẽ chớp mắt mỉm cười: "Mì Dương Xuân tối nay thiếp dặn nhà bếp cho nhiều giấm một chút, không biết Hầu gia còn muốn ăn nữa không?" Sao nàng có thể ghen tuông với Nhậm Tĩnh Sơ cơ chứ. Chẳng qua thuận miệng nói bâng quơ lại bị hiểu lầm. Có lẽ chuyện Tĩnh phi ban thiếp vẫn canh cánh trong lòng, khiến nàng không tìm được chỗ xả.
Chuyện Tĩnh phi ban thiếp Lão phu nhân đã biết thì Tiết Minh Duệ ắt hẳn cũng tường tận, chỉ là nàng không nhắc, hắn cũng chẳng đả động.
Tiết Minh Duệ xưa nay vẫn luôn là người nói ít làm nhiều.
Tiết Minh Duệ nhắm mắt cười: "Ăn chứ, sao dám không ăn."
Dung Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiết Minh Duệ. Nàng chưa từng nghĩ, một Vũ Mục hầu Tiết Minh Duệ vẻ ngoài lạnh lùng xa cách, lại sở hữu vòng tay ấm áp đến nhường này.
...
Nhậm Tĩnh Sơ nhớ lại vẻ mặt thờ ơ, xa cách của Tiết Minh Duệ, lửa giận trong lòng từ từ bốc lên. Ả đã chuẩn bị bao nhiêu lời lẽ, nào ngờ Tiết Minh Duệ tịnh không lọt tai nửa chữ, cứ thế bỏ mặc ả đứng đó. Trái tim đang sục sôi hy vọng của ả lập tức nguội ngắt.
Nhậm Tĩnh Sơ bước vào phòng, Tiết Minh Ái nhìn ả bằng ánh mắt mỉa mai lạnh lùng: "Mất mặt trong phòng vẫn chưa đủ, còn vác cái mặt ra làm loạn trước mặt Nhị ca nữa."
Nhậm Tĩnh Sơ chẳng thèm cởi áo choàng, đi thẳng tới chỗ Tiết Minh Ái: "Chàng nói vậy là có ý gì? Nhờ chàng giúp đỡ thì chàng trốn tránh, giờ lại còn đứng đây buông lời châm chọc."
Nét mặt Tiết Minh Ái càng thêm châm biếm: "Cô định nhờ Nhị ca giúp đỡ thế nào?"
Nhậm Tĩnh Sơ đáp: "Hầu gia từng tham chiến ở Tây Bắc, lại giành được đại thắng hiếm có. Nếu Hầu gia chịu tiến cử người khác thay thế, phụ thân thiếp tự nhiên sẽ được tại ngoại. Hơn nữa, Hầu gia giải quyết êm đẹp vụ nhà họ Hạ, tiếng nói trước mặt Hoàng thượng cũng có trọng lượng."
Tiết Minh Ái nhìn Nhậm Tĩnh Sơ với ánh mắt kỳ quái: "Cô tưởng chuyện triều chính là trò trẻ con chắc? Cô muốn thế nào là được thế ấy sao? Hơn nữa, có chuyện gì sao cô không tìm Nhị tẩu, lại dẫn theo nha hoàn ra chặn đường Nhị ca, rốt cuộc cô có còn biết phép tắc là gì không?"
"Tìm Nhị tẩu sao?" Như thể Tiết Minh Ái vừa kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất trần đời, Nhậm Tĩnh Sơ bật cười: “Nhị tẩu của chàng hận không thể giẫm nát Nhị phòng chúng ta dưới lòng bàn chân, thì làm sao có chuyện giang tay ra cứu giúp."
Nghe tiếng cười the thé của Nhậm Tĩnh Sơ, Tiết Minh Ái không thể ngồi yên thêm nữa, vùng đứng dậy: "Ta cứ tưởng sau chuyện này cô đã sáng mắt ra chút đỉnh, ai ngờ vẫn... ngu xuẩn như ngày nào."
"Tiết Minh Ái.” Nhậm Tĩnh Sơ vớ lấy ấm trà trên bàn ném mạnh xuống đất vỡ toang: “Chàng bảo ai ngu xuẩn?"
Tiết Minh Ái trừng to mắt: "Cô là kẻ ngu ngốc nhất trần đời mà ta từng gặp. Lần đầu tiên đặt chân đến nhà ta, đã xông nhầm thư phòng, lại còn tự tiện bày tỏ tình cảm. Nếu không nhờ ta bao che, cô đã trở thành trò hề cho cả kinh thành này rồi."
Nhậm Tĩnh Sơ quên bẵng cả việc cãi vã, há hốc mồm kinh ngạc. Ả cứ ngỡ Tiết Minh Ái chẳng hề hay biết, ai ngờ... hắn lại tường tận mọi chuyện đến thế. Đã biết đó chỉ là hiểu lầm, thì lấy đâu ra chuyện "hai bên tình chàng ý thiếp", lấy đâu ra chuyện hắn nghe tin ả sắp về Kim Hoa phủ mà cuống cuồng cưỡi ngựa đuổi theo ra tận ngoài kinh thành?
Tiết Minh Ái không để Nhậm Tĩnh Sơ kịp lấy lại hơi.
"Nhà mẹ đẻ của cô rõ rành rành Đại thiếu gia nhà họ Hạ có vấn đề, thế mà vẫn xúi giục cô xúi giục Đào gia gả Diệc Quyên vào đó. Nếu Diệc Quyên thực sự xảy ra chuyện ở Hạ gia, cô lấy mặt mũi nào mà tồn tại ở Tiết gia này? Giờ cô lại còn quay ra đổ lỗi cho Nhị tẩu ư? Thay vì nghe gió đồn bậy bạ, cô nên suy nghĩ kỹ xem nhà mẹ đẻ thực sự coi cô là cái thá gì."
Trong đầu Nhậm Tĩnh Sơ xẹt qua hình ảnh người cha hiền từ quan tâm, người mẹ nhỏ nhẹ dịu dàng. Không thể nào: “Không thể nào, nhà ta hoàn toàn không biết gì về mấy chuyện dơ bẩn của Hạ gia."
Tiết Minh Ái cười nhạt: "Cô nghĩ tại sao Hoàng thượng lại trừng phạt cha cô? Vì cha cô muốn kết thông gia với Khâu gia - thông gia của Hạ gia đấy. Tuy chuyện không thành, nhưng cùng hội cùng thuyền với nhau thì cũng cá mè một lứa cả thôi."
Nhậm Tĩnh Sơ ngã phịch xuống ghế, nửa ngày sau mới ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên: "Chàng nói láo, cha ta tuyệt đối không phải người như vậy."
Tiết Minh Ái chẳng buồn tốn thêm nước bọt, quay lưng sải bước ra khỏi phòng.
"Tiết Minh Ái, tên lừa đảo khốn kiếp... Tiết Minh Ái..." Nhậm Tĩnh Sơ c.ắ.n chặt môi, đưa tay giật phăng sợi dây chuyền trân châu Nam Hải trên cổ. Những hạt trân châu vỡ toang, lăn lóc vương vãi khắp sàn nhà.
...
Cổng Dực Khôn Cung khóa chặt, Tĩnh phi mới nghe được tin Lý thị bị hưu. Bụng dưới bất chợt truyền đến một cơn đau quặn thắt.
Lý thị bị hưu, Hoàng thượng tuyệt nhiên không nể mặt mũi Lý gia lấy một phần.
Nàng ta dùng mọi thủ đoạn rước nhà mẹ đẻ lên kinh thành, mục đích là để nâng tầm vị thế gia tộc, để Hoàng thượng phong cho mẫu thân tước vị Cáo mệnh phu nhân. Có như thế, đợi khi nàng ta sinh hạ hoàng t.ử mới có cơ hội thăng vị. Ai ngờ lại rước họa vào thân thế này.
Tham, đều tại lòng tham không đáy gây ra cớ sự. Chỉ vì chút tài sản cỏn con mà khiến nhà mẹ đẻ nàng ta làm ra chuyện ruồi bu kiến đậu, ắt hẳn cả kinh thành đang truyền tai nhau chê cười: Nhà mẹ đẻ của Tĩnh phi nương nương nghèo hèn đến mức phải tăm tia cả tài sản của lũ tội thần.
Tĩnh phi bỗng thấy khó thở, bụng dưới căng cứng như một tảng đá, nặng trịch như muốn x.é to.ạc lục phủ ngũ tạng rơi rụng xuống đất. Tĩnh phi tựa vào ghế nhuyễn tháp, th* d*c từng hơi, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm áo lót.
"Tĩnh phi nương nương! Tĩnh phi nương nương, người làm sao vậy?" Đám cung nhân luống cuống chân tay hoảng loạn.
"Có phải nương nương sắp sinh rồi không?"
Lời nói vô tình của cung nhân khiến Tĩnh phi dường như quên béng cơn đau, vô thức đưa tay sờ lên chiếc bụng bầu nhô cao. Không đúng, vẫn chưa đến ngày dự sinh mà, làm sao lại... Tĩnh phi gắng gượng ngồi dậy: "Mau đi truyền ngự y! Mau đi truyền... Kinh ngự y, chỉ gọi Kinh ngự y thường ngày bắt mạch cho ta thôi."
truyenfull,truyenfull.com