Đổng ma ma nói xong những lời này thì không lên tiếng nữa. Các chủ t.ử đã được hưởng lợi, lại đẩy một tỳ nữ như mụ ra làm kẻ đóng vai ác. Mụ cũng hết cách, đành c.ắ.n răng mà đi chuyến này.
Khuôn mặt Đại thái thái khô khốc, cả người như bị gió sấy khô quắt lại. Khóe mắt bà ta ứa ra thứ dịch đục ngầu, gắng sức thở từng hơi khó nhọc.
"Giấy nợ? Đại thái thái muốn nói tới giấy nợ sao?" Trần ma ma cẩn thận nhìn sang, dò hỏi.
Đại thái thái gắng gượng gật đầu thật mạnh.
Đúng là giấy nợ! Cữu lão gia và Cữu thái thái đã lấy đi biết bao nhiêu giấy nợ, dẫu không trả lại cho Đại thái thái, thì ít ra nể tình số bạc ấy cũng phải ra tay cứu mạng bà ta chứ.
Hai đôi mắt thiết tha đổ dồn về phía Đổng ma ma. Nét mặt mụ trở nên gượng gạo, ánh mắt lảng tránh: "Trước khi nô tỳ tới đây, thái thái đã dặn, nếu Nãi nãi có hỏi tới những thứ đó, thì cứ nói rõ sự tình. Những món đồ quốc cấm của Nãi nãi, lúc triều đình tới xét nhà, lão gia và thái thái đã đem đốt sạch cả rồi."
Giấy nợ đã bị đốt sạch? Trần ma ma đứng bên cạnh nghe xong kinh hãi tột độ.
Đại thái thái nằm trên giường càng trừng lớn đôi mắt. Cánh tay gầy guộc khô khốc của bà ta cố sức giơ lên, muốn cào xé Đổng ma ma. Mụ ta né mình tránh đi một cách nhẹ nhàng. Đại thái thái điên cuồng lắc đầu th* d*c, trong cổ họng phát ra những tiếng "khò khè" nghèn nghẹn. Đột nhiên, âm thanh ấy tắc nghẹn, đầu bà ta rũ rượi ngoẹo sang một bên như con cá c.h.ế.t.
Trần ma ma hoảng loạn, vội vàng lôi Thập Cứu Hoàn ra nhét vào miệng để giữ lại chút hơi tàn cho Đại thái thái.
Kẻ tưởng chừng đã đặt chân vào cửa t.ử lại bị kéo giật về từ bờ vực đau đớn. Đại thái thái ho sù sụ vài tiếng, nôn ra một đống xú uế. Trần ma ma vội vàng dọn dẹp sạch sẽ, rồi bưng chậu nước tới lau mặt cho bà ta.
Thần trí Đại thái thái dần dần tỉnh táo lại. Vừa mở mắt ra, bà ta đã thấy mụ Đổng bà t.ử đang rụt tay, nghiêng đầu dòm ngó. Ánh mắt sáng rực tha thiết của mụ ta khiến người ta phải khiếp sợ. Đại thái thái nhìn thấy hình bóng chính mình phản chiếu trong đôi mắt mụ. Ngày xưa, bà ta cũng từng nghiêng đầu như vậy, ngóng chờ đám tiểu thiếp và thứ nữ của Đào Chính An trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt mình.
Đào Dung Hoa! Con ranh đó đã về để báo thù! Nó không chỉ muốn trả thù bà ta, mà còn muốn kéo cả Lý gia xuống bùn. Đại thái thái muốn nói nhưng cổ họng cứng lại không thốt nên lời. Nếu ca ca chịu cứu bà ta, bà ta sẽ đem bí mật tày trời kia nói ra. Vẫn còn rất nhiều cách để đối phó Đào Dung Hoa, rất nhiều cách! Tĩnh phi đang mang long thai, nếu Khâm Thiên Giám tâu rằng Đại Chu có yêu ma quỷ quái lộng hành, chĩa thẳng mũii nhọn vào Vũ Mục hầu phu nhân... thì bà ta vẫn có thể g.i.ế.c Đào Dung Hoa thêm một lần nữa. Bà ta muốn tự tay g.i.ế.c nó thêm lần nữa! Bà ta vẫn còn cơ hội để xoay chuyển càn khôn!
Đổng ma ma nhìn rõ rành rành khẩu hình của Đào Đại thái thái là hai chữ: "Báo ứng." Chắc hẳn bà ta phải hận nhà mẹ đẻ đến thấu xương mới buông ra những lời như vậy.
Đổng ma ma rụt cổ lại.
Trần ma ma tiến lên an ủi Đại thái thái: "Người phải giữ gìn sức khỏe. Cho dù giấy nợ không còn, Cữu lão gia cũng không thể trơ mắt nhìn thái thái mà bỏ mặc được đâu."
Đổng ma ma làm như không nghe thấy, sụp mi mắt đứng im một bên.
Đại thái thái ghim chặt ánh nhìn vào Đổng ma ma không chớp mắt. Trần ma ma đỏ hoe đôi mắt, thấp giọng van nài: "Ma ma về nói lại với Cữu lão gia, Cữu thái thái giúp, nhân lúc thư hưu của người trong tộc chưa đưa xuống, mau đón thái thái về nhà rồi hãy tính tiếp."
Nghe tới hai chữ "thư hưu", Đổng ma ma lúc này mới thở dài: "Nhắc tới thư hưu, nếu Nãi nãi về nhà mẹ đẻ mà bên Đào gia đưa thư hưu tới thì biết tính sao? Lão gia và thái thái cũng là vì nghĩ cho Nãi nãi thôi. Lý gia chúng ta xưa nay chưa từng có đàn bà bị nhà chồng hưu bỏ..."
Dù cố gắng đè nén đến mức nào, ngọn lửa giận dữ trong lòng Trần ma ma vẫn bùng lên. Con mụ Đổng này là cái thá gì mà dám luôn mồm nói "Lý gia chúng ta", lại còn trơ trẽn nhắc tới hai chữ "khí phụ"* ngay trước mặt Đại thái thái? Thế nhưng, cục tức này mụ ta dẫu thế nào cũng phải nuốt trôi. Đại thái thái mà bị Đào gia ruồng rẫy, mụ ta cũng chẳng còn chỗ đứng ở Đào gia, cả nhà già trẻ lớn bé sẽ bị Đào gia đuổi thẳng cổ ra ngoài đường, đến lúc đó biết nương tựa vào ai? Mấy năm nay tuy có tích cóp được chút bạc, nhưng Đào gia chỉ cần vu bừa cho mụ một tội danh, mụ sẽ phải nôn sạch sành sanh ra trả lại. Nói cho cùng, mụ cũng chỉ là phận nô tỳ thấp hèn.
*Đàn bà bị bỏ.
Trần ma ma nghiến răng lột chiếc vòng ngọc trên tay xuống, nhét vào tay Đổng ma ma: "Xin bà chiếu cố thêm một chút."
Chiếc vòng ngọc xanh mướt. Thật hiếm khi Trần ma ma lại có được món đồ tốt nhường này. Đổng ma ma tỏ vẻ khó xử nhận lấy chiếc vòng: "Lão tỷ tỷ cũng phải khuyên nhủ Nãi nãi. Nãi nãi vốn là người thông minh thấu đáo, sao có thể không hiểu đạo lý này? Chúng ta chỉ là những kẻ bèo bọt, điều quan trọng nhất vẫn là Lý gia. Dù ở hoàn cảnh nào cũng phải bảo vệ thể diện của Lý gia. Thư hưu của tộc Đào thị vẫn chưa đưa xuống, nếu Nãi nãi lúc này... vẫn mang danh chính thất của Đào gia, thì ít ra vẫn giữ được chút thanh danh bên ngoài. Tỷ tỷ thấy có đúng không?"
Lúc này... vẫn mang danh chính thất của Đào gia.
Trần ma ma lẩm nhẩm lại câu nói đó hai lần, chợt hiểu ra ngụ ý thâm độc ẩn giấu bên trong. Cữu lão gia và Cữu thái thái... muốn Đại thái thái tự kết liễu đời mình khi thư hưu của Đào gia chưa kịp hạ xuống!
"Bệnh của Nãi nãi cũng hết cách chữa rồi. Thái thái có dặn, thấy Nãi nãi tiều tụy khổ sở thế này, thái thái cũng không cầm lòng nổi."
Bệnh nặng khổ sở quá thì xúi người ta đi c.h.ế.t đi! Trần ma ma theo hầu Đại thái thái bao năm, chuyện động trời nào mà chưa từng chứng kiến. Thế nhưng, loại lời lẽ vô liêm sỉ đến mức này thì đây là lần đầu tiên mụ được nghe.
Đổng ma ma kéo tay Trần ma ma, cười tươi roi rói: "Lão tỷ tỷ làm việc xưa nay chu toàn ổn thỏa, Đại thái thái đã nhắc tới tỷ tỷ không biết bao nhiêu lần trước mặt ta. Đợi khi sóng yên biển lặng, lão tỷ tỷ đem cả nhà về lại Lý gia, chúng ta lại được hàn huyên tâm sự tình tỷ muội bao năm."
Cả người Trần ma ma như bị một cây kim dài đ.â.m xuyên từ đỉnh đầu xuống gót chân. Rõ ràng hai chân đã bủn rủn, nhưng mụ lại như bị đóng đinh tại chỗ không thể nhúc nhích. Ý của Cữu thái thái quá rõ ràng: Chỉ cần mụ có thể nghĩ cách để Đại thái thái "bệnh c.h.ế.t" trước khi thư hưu tới, Lý gia sẽ đồng ý thu nhận cả gia đình mụ.
Nói xong với Trần ma ma, Đổng ma ma quay đầu nhìn Đại thái thái trên giường.
Khuôn mặt Đại thái thái đầy vẻ kinh hoàng, hai mắt trừng lớn, miệng há hốc, những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu túa ra trên trán. Bọn chúng muốn hại c.h.ế.t bà ta! Bọn chúng muốn dồn bà ta vào chỗ c.h.ế.t! Bản năng sinh tồn thôi thúc bà ta muốn bỏ chạy, nhưng dù đã dồn hết sức lực, thân thể vẫn chẳng thể nhúc nhích mảy may.
Nghe thấy tiếng th* d*c nặng nhọc của Đại thái thái, Trần ma ma định lấy t.h.u.ố.c cho bà ta uống, nhưng bàn tay lại bị Đổng ma ma nắm chặt: "Chúng ta ra phòng bên cạnh hàn huyên một lát, lát nữa lại vào thăm Nãi nãi. Dù sao thì lão tỷ tỷ cũng vừa cho Nãi nãi uống t.h.u.ố.c rồi..." Nói tới đây, Đổng ma ma chuyển hướng câu chuyện: “Nghe nói lão tỷ tỷ có đứa cháu nội ngoan ngoãn lại vô cùng thông minh, tương lai ắt làm nên nghiệp lớn."
Trước mắt Trần ma ma hiện lên hình ảnh đứa cháu nội ngoan ngoãn cầm bút lông nắn nót đồ từng chữ. Tiếng r*n r* của Đại thái thái bên tai dần dần mờ nhạt đi. Đôi chân mụ như không chịu sự điều khiển, lững thững bước theo Đổng ma ma ra phía cửa.
"Hai vị ma ma định đi đâu vậy?"
Giọng nói đột ngột vang lên khiến Đổng ma ma và Trần ma ma giật b.ắ.n mình. Trần ma ma ngẩng đầu lên thì thấy Đại di nương đang mặc chiếc áo khoác ngắn màu củ sen.
Đại di nương chải búi tóc dẹt gọn gàng, cài một cây trâm san hô. Bà ta không còn dáng vẻ tiều tụy, đờ đẫn như ngày thường nữa. Đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt như bừng sáng, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt dường như cũng mờ đi rất nhiều. Trên người không còn thoang thoảng mùi đàn hương nồng nặc, quanh cổ lại đeo một chuỗi ngọc trai sáng bóng.
Đại di nương cúng bái Phật tổ đã bao năm, mỗi năm lại càng già yếu đi trông thấy, cả người như bị phủ một lớp tro hương. Kể từ khi Đại di nương chìm đắm vào Phật pháp, lão gia thậm chí chẳng thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái, Đại thái thái cũng vì thế mà yên tâm. Nhưng hôm nay, Đại di nương lại toát lên một vẻ tràn đầy sinh khí. Ánh mắt Trần ma ma dừng lại trên chiếc hộp gỗ trong tay Đại di nương, sắc mặt thoắt cái trở nên vô cùng khó coi.
Đại di nương sải bước nhanh vào phòng. Thấy sắc mặt tái nhợt của Đại thái thái trên giường, bà ta nhíu mày: "Trần ma ma, chuyện này là sao? Thuốc của Đại thái thái đâu? Sao còn chưa đem tới?"
Trần ma ma sực tỉnh, vội vã lôi Thập Cứu Hoàn từ trong ống tay áo ra.
Đại di nương đích thân hầu hạ Đại thái thái uống thuốc.
Đổng ma ma đứng một bên, thần sắc lảng tránh.
Đại di nương thấy Đại thái thái dần thở lại bình thường mới thở phào, đặt chiếc hộp trong tay vào tay Đại thái thái: "Người trong tộc sai mang thư hưu tới."
Trần ma ma sửng sốt đến sững sờ. Thư hưu của chính thất lại để một ả tiểu thiếp đem tới!
Hơi thở vừa mới bình ổn của Đại thái thái lại trở nên dồn dập.
"Tộc nhân sai ta đọc cho tỷ tỷ nghe." Đại di nương từ tốn, chậm rãi lấy bức thư hưu ra, cung kính hệt như đang dâng kinh thư trước Đức Phật.
Đại thái thái trơ mắt nhìn lá thư hưu được mở ra trong tay Đại di nương. Lục phủ ngũ tạng như bị hàng vạn con sâu bọ gặm nhấm, đau đớn tột cùng. Bà ta muốn siết chặt những ngón tay nhưng chẳng còn chút sức lực nào.
"Lý thị ôm lòng oán hận, gây ra nhiều lầm lỗi, không sinh được con cái nối dõi lại không có khả năng nuôi dạy con cái của người khác, bỏ bê việc quản lý gia đình, đ.á.n.h mất đức hạnh, phạm đủ vào tội thất xuất. Nể tình phu thê bao năm, không nỡ nói thẳng lời tuyệt tình, nay tự nguyện trả về bổn tông, mặc tình tái giá, tuyệt không oán than. Thư hưu này là thật."
Biểu cảm của Đại thái thái chuyển từ kinh ngạc, thê lương đến tuyệt vọng, cuối cùng, chút hơi tàn dường như cũng bị bức thư hưu này hút cạn, thoát ra từ cái miệng đang há hốc. Sự kiêu hãnh của cả một đời người, được người đời cung kính cúc cung nửa đời, trong phút chốc hóa thành cát bụi.
Tờ giấy lạnh lẽo vô tri kia chính là bản án định đoạt cả cuộc đời bà ta.
Trong mắt Đại di nương ánh lên tia sáng rực rỡ, như thể đây chính là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong đời bà ta. Đại di nương quay sang nhìn Đổng ma ma và Trần ma ma: "Các ngươi qua đó thương lượng xem mang những thứ gì cho Lý thị đem đi."
Môi răng Trần ma ma lạnh buốt. Nếu không c.ắ.n chặt răng, e rằng hàm răng đã đ.á.n.h cầm cập vào nhau thành tiếng. Mụ ta đứng lặng người một lúc rồi theo chân Đổng ma ma bước ra ngoài.
...
Đại thái thái nằm trên giường giãy giụa, dồn hết chút sức tàn, cuối cùng cũng thốt lên lời: "Dung Hoa... là... Dung Hoa..."
Đại di nương rũ mắt nhìn bộ dạng tàn tạ của Đại thái thái, giống hệt chiếc lá khô mắc trên song cửa, bị gió vùi dập đến tơi bời rách nát.
"Dung Hoa... là... Dung Hoa..." Toàn thân Đại thái thái run rẩy bần bật.
Nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi Đại di nương: "Bà đang nói tới Ngũ tiểu thư sao?"
Đại thái thái dường như nhen nhóm hy vọng, gật đầu thật mạnh.
"Ngũ tiểu thư.” Đại di nương hạ giọng: “Chẳng phải đã bị bà xử c.h.ế.t rồi sao?" Nói tới đây, nụ cười càng thêm vẻ giễu cợt: “Bà nhìn thấy Ngũ tiểu thư rồi à?"
Đại thái thái lại gật đầu, vươn tay định chộp lấy Đại di nương. Đại di nương lùi bước tránh né, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Đại thái thái, chan chứa sự khoái trá: "Bà không chỉ nhìn thấy Ngũ tiểu thư đâu, mà còn sắp được gặp lại các vị di nương khác nữa đấy. Đứa con chưa kịp chào đời đã bị bà hại c.h.ế.t của ta, đứa con trai của Tứ di nương, bọn họ sẽ tới đón bà, đón bà xuống điện Diêm Vương để tính sổ những tội ác tày trời mà bà đã gây ra."
Đại thái thái trừng mắt nhìn Đại di nương, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, không thể thốt thêm một câu hoàn chỉnh nào nữa.
Đại di nương khinh bỉ quay lưng đi, gọi nha hoàn vào dặn dò: "Bảo gã gác cổng chuẩn bị xe ngựa đi. Đã nhà mẹ đẻ của Lý thị dọn lên kinh thành rồi thì đừng chần chừ nữa, nội trong đêm nay tiễn bà ta về luôn." Đỡ phải để bà ta c.h.ế.t dí ở Đào gia, làm hỏng cái danh "khí phụ" của bà ta.
"Quên chưa nói cho bà biết.” Đại di nương khẽ cười khẩy: “Tuy hai đứa con gái của ta bị bà gả tới nơi khỉ ho cò gáy, nhưng con gái ruột của bà thì đã bị tộc Đào thị gạch tên rồi, vĩnh viễn không còn nằm trong gia phả nhà họ Đào nữa đâu."
truyenfull,truyenfull.com