"Nhị thúc phụ nói vậy e rằng quá lời rồi." Tiết Minh Duệ nhìn thẳng Tiết Sùng Nghĩa.
Tiết Sùng Nghĩa cau mày: "Từ bao giờ phận vãn bối lại được phép qua mặt trưởng bối mà lên tiếng thế này?"
Tiết Minh Duệ vẫn giữ chất giọng ôn hòa hiếm thấy, khẽ quay sang dặn tiểu nha hoàn bên cạnh: "Mau đi pha một chén trà giải rượu cho Nhị lão gia."
Trà giải rượu? Rõ ràng là ám chỉ ông ta đang say xỉn nên ăn nói hồ đồ! Cơn giận của Tiết Sùng Nghĩa lập tức bốc lên ngùn ngụt: "Đừng tưởng bây giờ mi là Vũ Mục hầu thì ta không nói được mi. Dù ở đâu, lúc nào ta cũng là Nhị thúc phụ của mi. Ta nói gì mi cũng phải vâng lời."
Nghe đến đây, Tiết lão phu nhân đang nằm trên giường bỗng ho lên một trận sù sụ.
Tiết Sùng Nghĩa khoa tay múa chân, thái độ hung hăng: "Nơi này là Tiết phủ, không phải là Vũ Mục hầu phủ của mi. Trong mắt mi rốt cuộc còn coi tổ mẫu và những bậc trưởng bối này ra gì không?"
Tiết Minh Duệ chuyển ánh mắt sang Nhị thái thái đang ngồi trên ghế với nụ cười mỉa mai lạnh nhạt: "Nơi này đông người khó tránh khỏi ồn ào. Nhị thẩm nên dìu Nhị thúc phụ về nghỉ ngơi trước, để Nhị thúc phụ dùng chén trà giải rượu cho nguôi giận. Sáng mai tam đệ phải khởi hành sớm, Nhị thúc phụ còn phải dặn dò, răn dạy tam đệ nữa."
Lôi Minh Ái ra nói vào lúc này, Minh Duệ rõ ràng đang ngầm đe dọa rằng việc dặn dò Minh Ái mới là chuyện quan trọng nhất. Tiết Sùng Nghĩa ngước lên trừng mắt căm tức nhìn Tiết Minh Duệ. Biểu cảm của Minh Duệ ôn nhã đến mức dị thường, không động thanh sắc mà hóa giải cơn thịnh nộ của ông ta, khiến ông ta chẳng còn cớ gì để phát tác. Cuối cùng, thẹn quá hóa giận, Tiết Sùng Nghĩa rít lên: "Được, được, được! Bây giờ đã là hàm Tòng Nhất Phẩm Thiếu sư rồi, nên chẳng coi người Nhị thúc phụ này ra gì nữa. Đúng là trọng thần bên cạnh thánh thượng có khác, nói năng cũng uy dũng hơn hẳn ngày xưa."
Lời nói của Tiết Sùng Nghĩa đã đi quá giới hạn, khiến ai nấy đều giật thót mình.
Sắc mặt Nhị thái thái thoắt cái trở nên khó coi, vội vàng thanh minh: "Lão gia cũng chỉ vì quá lo lắng cho sức khỏe của lão phu nhân thôi."
Lão phu nhân thở hổn hển vài hơi, gắng gượng ngồi dậy, hướng mắt về phía Tiết Sùng Nghĩa: "Bệnh của ta chỉ là bệnh vặt. Chuyện của Minh Ái mới là hệ trọng. Thấy Minh Ái ổn thỏa, ta cũng được an lòng." Giọng Lão phu nhân tuy trầm thấp nhưng lại toát lên uy nghiêm khó cản.
Bà đang ám chỉ ông ta không biết dạy dỗ con cái. Tiết Sùng Nghĩa bất giác rùng mình, cơn giận bừng bừng ban nãy cũng vơi đi quá nửa, kinh ngạc nhìn Lão phu nhân: "Nhi tử..."
Lão phu nhân xua tay: "Thôi, lui ra đi. Tuổi cao sức yếu, dăm ba cái bệnh lặt vặt là chuyện thường tình, đâu cần phải làm rùm beng lên như vậy. Giờ ta đã khỏe hơn nhiều rồi, các ngươi cứ lui về nghỉ ngơi đi!"
Tam thái thái không kìm được liếc nhìn Dung Hoa. Lạ thay, Dung Hoa lại chẳng hề có ý định ngắt lời Lão phu nhân. Bà ta không thể tin nổi Dung Hoa lại dễ dàng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Chỉ cần nhớ lại việc phân gia sắp tới, Tam thái thái như bị ai đó xúi giục, không nhịn được mà xen vào: "Theo ý ta, chuyện này chưa chắc đã do lỗi của Dung Hoa. Dù sao ta cũng rảnh rỗi, chi bằng cùng Dung Hoa xuống đại trù phòng xem qua một vòng, biết đâu lại phát hiện ra manh mối gì."
Dung Hoa ngước lên đối diện với ánh mắt của Tam thái thái, điềm nhiên đáp: "Ta đã cho người xuống kiểm tra đại trù phòng rồi, không phát hiện điều gì bất thường. Rau quả bên ngoài đưa vào cũng rất tươi ngon. Có lẽ do cách chế biến một số món ăn quá hàn tính. Hôm nay đã khuya, ngày mai ta sẽ cùng đại tẩu bàn bạc lại thực đơn, có vài món từ nay không nên đưa vào nữa."
Lời Dung Hoa nói ra khiến kẻ ngạc nhiên, người kinh ngạc. Mã Dung Nguyệt trút được tiếng thở phào nhẹ nhõm, còn Tiền thị thì gật đầu tán thành.
"Tuổi già sức yếu là vậy, có gì mà phải điều tra. Ta đã bảo không cần phải hưng sư động chúng thế này cơ mà. Bệnh người già tái phát dăm ba bận là chuyện thường tình, chỉ trách thân già này vô dụng thôi.” Lão phu nhân thở dài một tiếng thườn thượt: “Được rồi, khuya khoắt rồi, giải tán hết đi!"
Tam thái thái vô cùng thất vọng.
Lý ma ma phân phó nha hoàn thắp đèn lồng, tiễn mọi người ra khỏi phòng.
Tiết Minh Duệ và Dung Hoa cũng sóng vai nhau cáo lui.
Vừa bước ra khỏi tiểu viện của Lão phu nhân, chợt có người đuổi theo gọi với lại: "Nãi nãi, có thể cho ta xin một bước nói chuyện được không?"
Dung Hoa quay đầu lại, thì ra là Mã Dung Nguyệt.
...
"Trời đã khuya rồi, có chuyện gì để ngày mai hãy nói." Tiết Minh Duệ vươn tay, cẩn thận kéo vạt áo choàng lông giúp Dung Hoa.
Dung Hoa không ngờ Tiết Minh Duệ lại từ chối Mã Dung Nguyệt thẳng thừng đến vậy.
Nghe giọng nói lạnh lùng của Vũ Mục hầu, Mã Dung Nguyệt cúi đầu, cung kính thi lễ: "Vâng."
Tiết Minh Duệ không nói thêm lời nào, nắm tay Dung Hoa bước đi.
Nhìn bóng lưng Vũ Mục hầu và Nãi nãi dần khuất xa, nha hoàn Thu Nhạn đi cạnh Mã Dung Nguyệt chu mỏ bất bình: "Hầu gia lạnh lùng quá, tiểu thư nhà ta đâu có ác ý gì."
"Đây chính là hoàn cảnh của ta.” Mã Dung Nguyệt chỉ thấy gió lạnh tạt vào mặt rát buốt: “Dù ta có xuất thân từ trong cung hay không, một khi đã mang thân phận thiếp thất, thì phải hầu hạ chính thất phu nhân như thế. Ngay cả vậy, Vũ Mục hầu cũng chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái. Làm thiếp thất, chẳng có lấy nửa lời nói, thậm chí còn thua xa những ngày ở trong cung."
Nàng ta tính toán hầu hạ bên cạnh Thái phi nương nương năm năm trời, để ngày ra cung không phải chịu kiếp làm thiếp. Chuyện hôm nay càng khiến nàng ta nhận ra rõ ràng, trong thâm trạch đại viện này chẳng khác gì chốn thâm cung. Tiết Tam thái thái từng lời từng chữ đều chĩa mũi nhọn vào nàng ta. Chỉ cần Vũ Mục hầu phu nhân thuận nước đẩy thuyền bồi thêm vài câu, tất cả mọi người sẽ đổ dồn sự nghi ngờ vào món d.ư.ợ.c thiện nàng ta làm cho Tiết Lão phu nhân. Đợi đến khi nàng ta thực sự trở thành thiếp thất của Vũ Mục hầu, số phận của một kẻ ngoại lai không được chào đón sẽ ra sao, có thể tưởng tượng được.
Mã Dung Nguyệt cúi nhìn ánh nến leo lét trên tay. Nếu có lựa chọn khác, nàng ta tuyệt đối không đặt chân đến Tiết gia. Nhưng bây giờ, nàng ta đành phải tìm mọi cách để làm vừa lòng Tĩnh phi nương nương. Ngày mai, nàng ta nhất định phải gặp Vũ Mục hầu phu nhân. Vũ Mục hầu và phu nhân tình sâu nghĩa trọng như vậy, phu nhân ắt hẳn sẽ chịu nghe nàng ta nói.
...
"Rõ ràng là Dung Hoa đã sắp đặt cạm bẫy để hãm hại Mã Dung Nguyệt." Tiết Tam thái thái bực dọc ngồi phịch xuống giường sưởi. Ai cũng nhìn ra Dung Hoa muốn tống cổ Mã Dung Nguyệt khỏi Tiết gia trước khi ả ta được Minh Duệ nạp làm thiếp. Thế mà lúc mấu chốt, Dung Hoa lại đứng ra bảo vệ Mã Dung Nguyệt: “Ông thử nói xem, con ranh Dung Hoa đang mưu tính cái trò gì?"
Tiết Sùng Nhân nhíu mày khó chịu: "Chỉ tại bà và Nhị ca lắm lời, làm mẫu thân tức giận."
Tam thái thái lập tức sùng sục nhảy dựng lên: "Ta lắm lời à? Ta làm thế vì ai? Chẳng phải vì muốn vạch trần lỗi lầm của Dung Hoa, tước quyền quản gia của nó để nhà ta khỏi bị đuổi ra ngoài hay sao?"
Tiết Sùng Nhân gạt đi: "Ta thấy bà làm xằng làm bậy chỉ tổ hỏng việc. Thay vì suy tính viển vông, chi bằng lo mà hầu hạ mẫu thân cho tốt."
Lão phu nhân đã rành rành thiên vị Trưởng phòng, dẫu có hầu hạ, dỗ dành cũng vô ích. Phải nhân cơ hội Hoàng thái hậu ban cung nữ xuống, mượn cớ đó mà dằn mặt Dung Hoa mới là thượng sách.
Tam thái thái nghĩ ngợi một lát, bèn gọi nha hoàn tâm phúc vào dò hỏi động tĩnh bên Nam viện.
"Tiêu nhị tẩu ở đại trù phòng vừa vào Nam viện là bặt tăm không thấy ra. Bọn bà t.ử dưới đó đang bàn tán xôn xao, nghe đâu mấy bà quản sự đại trù phòng đều nghi ngờ món d.ư.ợ.c thiện của Mã tiểu thư có vấn đề."
Mắt Tam thái thái sáng lên: "Ta đã bảo mà, vụ này chắc chắn có uẩn khúc. Quả nhiên là nhắm thẳng vào Mã tiểu thư."
Vợ Hình Trường Viễn sực nhớ ra điều gì đó: "Nô tỳ hôm nay lại thấy Đới di nương của Đại gia lén lút to nhỏ với Tiêu nhị tẩu sau hòn non bộ."
Tiết Sùng Nhân nhấp ngụm trà, rồi thản nhiên mở nắp hũ dế, trêu ghẹo chú dế bên trong.
Tiếng dế gáy khiến Tam thái thái thêm bực bội. Bà ta dẫn vợ Hình Trường Viễn và nha hoàn Nguyệt Lan vào noãn các bàn bạc.
Vợ Hình Trường Viễn nói: "Lão phu nhân vừa đổ bệnh là Tiêu nhị tẩu chạy ngay đến gặp Nãi nãi. Chuyện này liệu có phải do Đới di nương giở trò quỷ không?"
Tiền thị vốn bản tính ôn hòa, lại chẳng mấy khi quản thúc đám thiếp thất của Minh Bách. Nếu nói vậy thì mọi chuyện hoàn toàn hợp lý. Thảo nào Dung Hoa tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện món d.ư.ợ.c thiện.
Con ranh Dung Hoa này cũng thật biết nhẫn nhịn.
Tam thái thái đang mải mê tính toán thì nha hoàn ngoài cửa bẩm báo: "Tứ lão gia, Tứ thái thái đến rồi ạ."
Tam thái thái cau mày. Khuya khoắt thế này họ sang đây làm gì?
Tiết Sùng Nhân liền lôi Tiết Sùng Kiệt vào hùa cùng nghịch dế.
Tam thái thái và Tứ thái thái rút vào noãn các nói chuyện.
Sau dăm ba câu hàn huyên gia thường, Tam thái thái bắt đầu sốt ruột. Lúc này, Tứ thái thái mới hạ giọng: "Tam tẩu đã nghe phong thanh gì chưa? Lão phu nhân định thỉnh các vị trưởng bối trong họ đến để bàn chuyện phân gia đấy."
Tỏ ra mù tịt lúc này cũng chẳng ích gì, chi bằng cứ bàn bạc thẳng thắn cùng Tứ đệ muội để tìm đối sách. Tam thái thái nhíu mày: "Ta cũng vừa mới nghe nói.” rồi quay sang nhìn Tứ thái thái với vẻ mặt hốt hoảng: “Chuyện này... liệu có thật không?"
Tứ thái thái gật đầu khẳng định: "Ta cũng chỉ tình cờ nghe lỏm được vài lời. Đại tẩu gọi Lý ma ma qua xem danh sách hồi môn của Diệc Song. Lý ma ma bảo đợi sính lễ của Diệc Song định đoạt xong xuôi, thì của hồi môn cho các tiểu thư chưa xuất giá trong phủ cũng phải thu xếp y như thế. Còn mấy vị thiếu gia chưa thành thân, sính lễ sẽ chuẩn bị ngang tầm với sính lễ lúc Minh Ái thành thân."
Tim Tam thái thái đập thình thịch.
Tứ thái thái nói tiếp: "Ta nghĩ, chuyện phân gia mười mươi là chắc chắn rồi. Nếu không, sao Lão phu nhân lại chuẩn bị những thứ này từ sớm làm gì."
Tứ đệ muội sang đây nói những lời này, rõ ràng là muốn bà ta an tâm. Cho dù phân gia, sính lễ cho bọn Minh Anh hay hồi môn của Diệc Tú, Diệc Nhu cũng đã có phần. Thậm chí còn được hưởng đãi ngộ ngang hàng với Minh Ái và Diệc Song, điều này vượt xa sức tưởng tượng của bà ta. Nếu chuyện cưới hỏi của đám nhỏ đã lo êm xuôi, lại còn được chia một khoản gia sản để ra riêng lập phủ, thì sao bà ta lại không thuận tình cơ chứ.
Phải chăng ban nãy bà ta thể hiện sự nóng vội quá mức nên Dung Hoa mới phái Tứ đệ muội sang đây ngầm thông báo? Nghĩ tới đây, ánh mắt Tam thái thái ánh lên chút áy náy: "Chuyện này đệ muội biết từ bao giờ vậy?"
Tứ thái thái hiểu được ý tứ của Tam thái thái: "Lão phu nhân tuổi tác đã cao, cái nhà này sớm muộn gì cũng phải phân chia. Chúng ta cũng nên chuẩn bị tinh thần từ trước, Tam tẩu thấy có phải không?"
"Phải, phải.” Tam thái thái gượng cười: “Chỉ là tin tức đến quá bất ngờ khiến ta có chút hoảng hốt."
Nếu Dung Hoa đã chịu rỉ tai cho bà ta biết sự tình, thì bà ta cũng nên ném đá dò đường, coi như rửa sạch hiềm nghi cho bản thân. Ánh mắt Tam thái thái lảng tránh, vội chuyển đề tài sang chuyện ban nãy: "Bệnh của Lão phu nhân không dưng mà tái phát. Ta nghe nói ả di nương trong phòng Minh Bách..." Giọng Tam thái thái ngày một nhỏ đi. Tứ thái thái ghé sát tai nghe một hồi mới kinh ngạc thốt lên: "Lẽ nào có kẻ rắp tâm hãm hại?"
...
Sáng sớm hôm sau, tiễn Tiết Minh Duệ đi làm, Dung Hoa trở về phòng thêu thùa.
Một lát sau, Ngưu bà t.ử đến bẩm báo: "Tra khảo suốt một đêm, Tiêu nhị tẩu mới chịu cạy miệng. Mụ ta khai rằng chính Đới di nương trong phòng Đại gia đã bày mưu tính kế cho mụ."
Đới di nương mà cũng có bản lĩnh cỡ đó sao.
Dung Hoa điềm nhiên dặn dò: "Hỏi cho thật rõ, xem ả ta đã hạ thứ t.h.u.ố.c gì vào bữa ăn của Lão phu nhân, bỏ vào lúc nào, bằng cách nào. Nếu mụ ta nói không rõ ràng, cứ tống thẳng đến quan phủ. Vào chốn ngục tù, tự khắc sẽ khai sạch sành sanh."
Ngưu bà t.ử gật đầu nhận lệnh. Vừa lui ra đến cửa, mụ suýt nữa va sầm vào Nhạn Linh.
Nhạn Linh hớt hải xộc thẳng vào phòng bẩm báo với Dung Hoa: "Bẩm Nãi nãi, Đới di nương trong phòng Đại gia hình như... sắp sảy t.h.a.i rồi ạ."
truyenfull,truyenfull.com