Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 427: Hại người



Nghe Nhạn Linh nói vậy.

Mộc Cẩn bẩm báo: "Tứ thái thái tới rồi ạ."

"Tình hình thế nào rồi?" Dung Hoa đứng dậy hỏi Tứ thái thái.

Tứ thái thái hiểu Dung Hoa đang hỏi về Đới di nương: "Vẫn chưa rõ ra sao, lang trung đến xem rồi, kê đơn thuốc, Đới di nương vừa mới uống xong."

Mộc Cẩn dâng trà đặt lên chiếc bàn nhỏ, rồi dẫn đám nha hoàn trong phòng lui ra ngoài.

Dung Hoa nhìn Tứ thái thái: "Trước đó tịnh không nghe nói di nương trong phòng Đại gia mang thai."

Mặt Tứ thái thái căng lại: "Đúng thế.” nói đến đây, bà ta hạ thấp giọng: “Tối qua ta sang phòng Tam thái thái, nói chuyện sính lễ với của hồi môn. Quả nhiên đúng như con nói, Tam thái thái đang lo lắng cho việc gả cưới của đám nhỏ."

Dung Hoa gật đầu. Nay nàng đang mang thai, rất dễ để thấu hiểu suy nghĩ của người khác. Tam thái thái lo lắng nhất chính là điều này. Dẫu sao bà ta cũng có ba trai hai gái, Tam lão gia lại là một kẻ ăn chơi trác táng chính hiệu, nướng bao nhiêu bạc vào việc mua dế, uống rượu kỹ nữ thì chẳng ai đếm xuể.

Tứ thái thái dường như trút được gánh nặng: "Cùng là bậc làm cha làm mẹ, lo lắng cho tiền đồ của con cái, ta cũng thấu hiểu cho bà ấy." Khi nghe tin phân gia, nỗi lo đầu tiên của bà ta cũng là vấn đề này, vì thế trong tiềm thức vẫn muốn mọi người quây quần sống chung, ít nhất cũng còn có chút bạc riêng của Lão phu nhân để chi tiêu.

Việc phân gia, phòng hưởng lợi nhiều nhất chính là Trường phòng. Trường phòng không phải dọn ra ngoài, mà sẽ chính thức biến Tiết gia thành Vũ Mục hầu phủ. Điều nàng nên làm nhất lúc này là cân nhắc đến lợi ích của các phòng khác. Dung Hoa lên tiếng: "Vậy chuyện của Đới di nương thì sao..."

Tứ thái thái khẽ nhíu mày: "Ta cũng không ngờ lại thành ra cớ sự này. Tối qua Tam thái thái còn nói với ta, thấy Đới di nương và đầu bếp của đại trù phòng lén lút bàn mưu tính kế chuyện gì đó. Ta định bụng sáng sớm nay đến báo cho con, ai ngờ lại nghe tin Đại gia đã đ.á.n.h Đới di nương một trận nhừ tử."

Thế tức là Đới di nương sảy t.h.a.i là do Tiết Minh Bách ra tay? Dung Hoa hoàn toàn bất ngờ: "Đại gia cũng không biết di nương trong phòng mình m.a.n.g t.h.a.i sao?"

Đây mới là điểm mấu chốt. Nếu Tiết Minh Bách biết Đới di nương mang thai, hắn nhất định sẽ không động tay động chân. Chắc hẳn Tiết Minh Bách cũng bị qua mặt giống như mọi người. Mang t.h.a.i là chuyện vui, Đới di nương có t.h.a.i đáng lý phải mừng rỡ khoe khoang với Tiết Minh Bách, cớ sao lại phải giấu giếm?

Tứ thái thái nói: "Ta cũng thấy lạ, sao lại không nghe phong thanh một chút tin tức nào."

Tiết gia lớn thế này, người đông miệng nhiều, đâu phải nơi dễ dàng giấu giếm bí mật. Huống hồ, kinh nguyệt của thiếp thất đều được ghi chép lại, đến hay không, mấy bà t.ử hầu hạ Tiền thị ắt hẳn phải nắm rõ như lòng bàn tay.

Trừ phi Tiền thị dung túng, che đậy cho Đới di nương.

Dung Hoa ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp cái nhìn đầy ẩn ý của Tứ thái thái.

Tứ thái thái nghi hoặc: "Ta nghe nói Đại nãi nãi xông ra can ngăn cũng bị Đại gia đánh. Nếu không nhờ Đại nãi nãi đỡ trận đòn ấy, trong phủ cũng chẳng cần mời lang trung đến giữ t.h.a.i cho Đới di nương làm gì."

Nói cách khác, nếu không có Tiền thị, cái t.h.a.i của Đới di nương chắc chắn đã tiêu tùng. Chuyện này quả thật rất đúng với phong cách thường ngày của Tiền thị. Nàng ta lúc nào cũng hiền thục đến mức khiến nàng phải thán phục. Nếu bảo Tiền thị cố tình diễn kịch, thì màn kịch lần này có phần hơi quá lố. Dung Hoa hỏi: "Theo Tứ thẩm thấy, cái t.h.a.i của Đới di nương liệu có giữ được không?"

Tứ thái thái gật gù: "Thai của Đới di nương hãy còn nhỏ tháng, cơ thể lại vốn khỏe mạnh, uống t.h.u.ố.c vào nói không chừng sẽ ổn định lại."

Con của Đới di nương tuy giữ được, nhưng tội giấu giếm m.a.n.g t.h.a.i lại là sai lầm tày đình, huống hồ ả còn cả gan xúi giục đầu bếp hạ độc vào thức ăn của Lão phu nhân. Lúc này, dù ả có t.h.ả.m thương đến đâu cũng chẳng ai thèm rủ lòng thương xót. Ngược lại, việc Tiền thị cứu được huyết mạch của Tiết Minh Bách lại là một công lao không nhỏ đối với Tiết gia. Tiền thị tính toán quá đỗi tinh vi. Không tốn chút sức lực nào cũng nhổ bỏ được cái gai trong mắt, khiến nàng cũng không khỏi lau mắt mà nhìn Tiền thị bằng con mắt khác.

Tứ thái thái thở dài thườn thượt: "Lòng dạ con người quả thực khó đoán."

Đối với Tiền thị, Tứ thái thái cũng không thể đưa ra bất kỳ kết luận nào. Dẫu sao Tiền thị cũng chưa từng gây hại gì cho Tứ phòng, thời gian quản gia lại tỏ ra đặc biệt quan tâm chăm sóc Tứ phòng. Tiền thị từ lúc gả vào Tiết gia, quả thực đã thu phục được không ít nhân tâm.

Dung Hoa và Tứ thái thái trò chuyện thêm một lát, Tứ thái thái mới đứng dậy ra về.

Đến trưa, vợ Phùng Lập Xương đến bẩm báo: "Lang trung đã ra khỏi phủ rồi ạ. Xem chừng t.h.a.i của Đới di nương đã được giữ lại. Đại gia đã mắng Đới di nương một trận té tát, cấm túc ả ta không được bước ra khỏi cửa nửa bước."

Cho dù Đới di nương có sinh hạ thứ t.ử cho Tiết Minh Bách, phần đời còn lại của ả cũng chỉ gắn liền với bốn bức tường đó mà thôi. Dung Hoa phân phó vợ Phùng Lập Xương: "Thẩm vấn xong Tiêu nhị tẩu thì giao cho Lý ma ma xử lý. Dù ai có hỏi chuyện hôm qua, các người đều cứ nói không biết gì hết." Giữa lúc nước sôi lửa bỏng chuẩn bị phân gia, thiếp thất lại thông đồng với đầu bếp hạ độc Lão phu nhân, chuyện này mà đồn ra ngoài thì danh tiếng Tiết gia coi như vứt xó.

Vợ Phùng Lập Xương khom người: "Nãi nãi yên tâm, không ai dám hở môi đâu ạ."

Dung Hoa tiếp lời: "Đại trù phòng xảy ra chuyện, từ nay phải quản thúc nghiêm ngặt hơn." Việc điều động nhân sự lúc này sẽ không ai dị nghị. Chuyện kẻ đi người ở khó tránh khỏi làm lòng người hoang mang, quy kết lại cũng chỉ vì vụ của Tiêu nhị tẩu. Biết đâu lại có kẻ vì sợ hãi mà nôn ra chút sự thật.

Vợ Phùng Lập Xương lập tức lĩnh hội ý của Dung Hoa. Tiêu nhị tẩu khai rằng Đới di nương là người xúi bậy, nhưng để động tay động chân trong đại trù phòng thì chắc chắn không chỉ do một ả đầu bếp và một ả thiếp thất bàn mưu tính kế là thành công. Nãi nãi muốn truy ra kẻ đứng đằng sau giật dây, chỉ có nghi ngờ là chưa đủ, phải có chứng cứ rành rành. Thế nhưng Đại nãi nãi lại hành sự kín kẽ, giọt nước không lọt. Dù đã cất công quan sát thời gian dài, bọn họ vẫn chưa nắm được chút manh mối nào. Từ ngày Nãi nãi tiếp quản đại trù phòng, ngoài mặt tuy không đôn đốc nhiều nhưng ngầm quản lý rất gắt gao. Đặc biệt là hai buổi yến tiệc gần đây đều do Nãi nãi thân chinh giám sát, vậy mà vẫn xảy ra chuyện... Vợ Phùng Lập Xương thấy lạnh sống lưng. Nếu ở Đào gia, phương pháp quản gia của Nãi nãi đố ai mà tìm ra kẽ hở. Nhưng Tiết gia lại là nhà lớn, đông người lắm tay. Nãi nãi neo người thân tín, sểnh ra một chút là sinh biến ngay. Quan trọng nhất là Nãi nãi đang bụng mang dạ chửa, đáng lý phải tĩnh dưỡng cho tốt, không nên gánh vác trách nhiệm nặng nề thế này. Việc trong việc ngoài ngập đầu ngập cổ, dù có là mình đồng da sắt cũng không trụ nổi: "Nô tỳ sẽ đi lo liệu ngay. Nãi nãi nhớ giữ gìn sức khỏe. Hay là nhân lúc rảnh rỗi này, người ngả lưng nghỉ ngơi chút đi ạ?"

Cơ thể nàng ngày một nặng nề, trí óc dường như cũng chẳng còn minh mẫn như trước. Đặc biệt dạo gần đây, tuy ăn uống ngon miệng hơn nhưng lại hay bị khó thở. Chuyện nhà bề bộn, lại còn phải đề phòng Tĩnh phi trong cung giở trò, Tiết Minh Duệ ở ngoài cũng khiến nàng canh cánh trong lòng. Quả thực cảm thấy có phần quá sức. Dung Hoa đưa tay xoa nhẹ bụng bầu. Việc phân gia sắp diễn ra, tình hình chính trị lại căng thẳng. Mang t.h.a.i vào thời điểm nước sôi lửa bỏng thế này, quả là một thử thách lớn đối với nàng.

Vợ Phùng Lập Xương vừa lui ra, Mộc Cẩn ở ngoài phòng đã không nén nổi bức xúc: "Chỉ giỏi bắt nạt phu nhân chúng ta đang bụng mang dạ chửa."

Dung Hoa ngả lưng xuống nhuyễn tháp, Cẩm Tú vội vàng lấy chăn bông đắp cho nàng, hùa theo: "May mà không xảy ra chuyện gì lớn."

Mộc Cẩn cười khẩy: "Đó là nhờ phu nhân nhà chúng ta tinh mắt nhìn thấu."

Cẩm Tú thở dài: "Biết làm sao được, Đại nãi nãi gả vào Tiết gia bao năm nay, bên cạnh kiểu gì chẳng có sẵn người tay sai."

Loại người như Tiền thị, muốn lật tẩy bộ mặt thật của ả quả thực không dễ. Ả tung hỏa mù chín phần thật một phần giả, huống hồ Lão phu nhân lại hết mực tin tưởng ả. Chỉ cần Tiền thị không tham lam quá đáng, về cơ bản ả sẽ được toại nguyện. Đối phó với Tiền thị chẳng khác nào bắt nạt kẻ yếu trước mặt đám đông, sẽ không nhận được sự đồng tình của mọi người, trừ phi vạch trần được bản chất thật của ả cho bàn dân thiên hạ thấy rõ.

...

Sau khi tiễn Tiết Minh Ái đi, người Tiết gia lại tề tựu tại phòng Lão phu nhân.

Lão phu nhân tựa lưng vào chiếc gối ôm màu tím, để Tiết phu nhân đút cho vài miếng thức ăn rồi súc miệng. Bà đưa mắt nhìn lướt qua một lượt mọi người, rồi vừa lần tràng hạt vừa chậm rãi nói: "Minh Ái đi Tây Bắc, ít nhất ba năm năm năm mới về được. Các con cũng nên rộng lòng mà nghĩ, muốn ngóc đầu lên thì phải đi con đường này."

Nghe những lời đó, Nhị thái thái lại rút khăn tay ra chấm nước mắt.

"Đời người cũng chỉ là một quá trình chịu đựng. Gắng gượng nuôi nấng những đứa trẻ khôn lớn, thấy chúng trưởng thành, thành tài, thì người cũng đã già yếu rồi. Ta là người có phước, được chứng kiến cháu nội, chắt nội chào đời. Ta còn có phước hơn cả phụ thân các con nữa."

Lão phu nhân đã mở lời đến nước này, ai nấy đều đoán được câu tiếp theo bà định nói là gì.

Lão phu nhân tiếp tục: "Ta đã vì các con mà lao tâm khổ tứ cả một đời, nay cũng đến lúc an hưởng tuổi già. Các con cũng nên dọn ra ngoài, tự lập môn hộ đi."

Mọi người nhất tề quỳ sụp xuống. Tiết Sùng Nghĩa lên tiếng: "Nhi t.ử nguyện ở lại bên cạnh để phụng dưỡng mẫu thân."

Lão phu nhân xua tay: "Đứng lên hết đi! Ta đã cất lời tức là đã suy nghĩ thấu đáo rồi. Các con cũng hiểu rõ quy củ của Đại Chu triều, dòng dõi huân quý sớm muộn gì cũng phải phân gia.” Nói đến đây bà dừng lại một chút: “Ta đã phái người đến bẩm báo với tộc nhân về quyết định của mình. Vài ngày tới, người trong họ sẽ đến giúp định đoạt. Các con hãy tạm gác lại mọi công việc đang dở dang. Ai gặp khó khăn gì cứ đến tìm ta, trong khả năng cho phép, ta tuyệt đối không bỏ mặc. Theo lý mà nói, sau khi dựng vợ gả chồng cho bốn huynh đệ tỷ muội các con, trách nhiệm của ta coi như đã hoàn tất. Chuyện con cái của các con tự khắc phải do các con lo liệu. Thế nhưng, bao năm qua mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do ta một tay lo liệu, đặc biệt là hôn sự của Minh Bách, Minh Duệ, Minh Ái đều có phần ta giúp đỡ. Đã vậy, ta cũng không muốn thiên vị. Sính lễ và của hồi môn của những đứa trẻ còn lại sẽ được tính theo tiêu chuẩn của Minh Ái và Diệc Song. Ta sẽ dùng tiền túi của mình để bù đắp cho các con."

Dù có muốn phân gia hay không, một khi Lão phu nhân đã chính thức lên tiếng, tuyệt đối không ai được phép chen ngang hay phản đối.

"Căn nhà tổ này sẽ để lại cho Trường phòng. Các phòng không được chia nhà sẽ được quy đổi thành tiền mặt để tự ra ngoài mua điền sản. Số đất đai ở điền trang do Dung Hoa quản lý từng dùng để trồng ruộng thí nghiệm của triều đình sẽ không bốc thăm nữa, mà giao thẳng cho Trường phòng. Ta sẽ ở lại cùng Trường phòng, ruộng đất hương hỏa cũng do Trường phòng quản lý. Số tài sản còn lại sẽ được chia làm năm phần: Trường phòng hai phần, lão Nhị, lão Tam, lão Tứ mỗi người một phần. Khi tiến hành phân gia, ta sẽ mời trung gian của triều đình đến làm chứng, mọi việc đều tuân theo đúng quy củ của Đại Chu triều, ta tuyệt đối không thiên vị bất kỳ ai."

Mọi người đồng thanh vâng dạ.

Nói xong, Lão phu nhân phẩy tay: "Được rồi, ai nấy về phòng lo sắp xếp công việc đi!" Đột nhiên, ánh mắt bà lóe lên vẻ nghiêm nghị: “Ta phải nói trước một điều. Trong lúc phân gia, cấm không ai được dùng mưu hèn kế bẩn. Chúng ta là gia đình huân quý, đừng để mất đi thể diện của mình."

Tiết Minh Bách lập tức cúi gằm mặt xuống. Trò hề mà Đới di nương gây ra, chẳng phải cũng bắt nguồn từ chuyện phân gia hay sao?

...

Vừa bước ra khỏi phòng Lão phu nhân, Tiết Sùng Nghĩa liền nài nỉ Nhị thái thái mở hòm bạc: "Chúng ta nên dọn đến khu Đông thành sống cùng người trong họ, hay là mua hẳn một dinh thự riêng?"

Nhị thái thái liếc mắt: "Đương nhiên là phải chọn chỗ sầm uất rồi. Mời thầy phong thủy đến xem hướng đàng hoàng. Lão gia là người có chức có quyền, sao có thể so bì với Tam phòng, Tứ phòng được."

Tiết Sùng Nghĩa cười rạng rỡ: "Tất cả nghe theo lời phu nhân."

Nhị thái thái cười khẩy: "Nếu không nhờ ta chuẩn bị từ trước, lão gia có khóc sưng mắt cũng vô ích. Lấy đâu ra tiền mà đòi mua dinh thự. May nhờ cái tửu lâu mới mở làm ăn phát đạt, chúng ta dư sức sắm một căn nhà bề thế."

truyenfull,truyenfull.com