Tiết Sùng Nghĩa ậm ừ không nói, Nhị thái thái lại nở nụ cười gượng gạo: "Dạ thưa không có gì ạ, chỉ là lão gia lo lắng cho sức khỏe của mẫu thân nên mới vội vàng về thăm thôi ạ."
Tiết Sùng Nghĩa ngồi phịch xuống ghế, im lặng một lúc lâu mới lảng sang chuyện khác: "Mấy hôm nay mẫu thân cảm thấy thế nào ạ? Con nghe quản sự trong phủ nói cuối năm phải mua thêm ít d.ư.ợ.c liệu dự trữ..."
Bàn tay đang lần tràng hạt của Lão phu nhân bỗng khựng lại: "Đừng có vòng vo tam quốc với ta. Vừa nãy bước vào định nói gì thì cứ nói toẹt ra đi."
Nhị thái thái đ.á.n.h mắt lấm lét về phía Tiết Sùng Nghĩa.
Tiết Sùng Nghĩa ấp úng: "Thưa mẫu thân, con... con cũng chưa nắm rõ ngọn ngành. Chuyện chưa rõ thực hư, con sợ nói ra lại làm mẫu thân thêm phiền lòng."
Càng giấu giếm úp mở, càng khiến người ta tò mò muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tiền thị đích thân châm trà dâng lên cho Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái, rồi khép nép lùi sang một bên.
"Sau kỳ thi ân khoa, phong trào chọi dế ở kinh thành lại rộ lên. Con... con hình như loáng thoáng thấy Tam đệ ôm một hộp dế bước vào Lâu Nguyệt lâu."
Tiết Tam lão gia vốn đam mê chim chóc, dế mèn, thường ngày vẫn hay tụ tập ăn uống, chơi bời với đám con cháu nhà quyền quý. Việc chọi dế là chuyện cơm bữa, nhưng đ.á.n.h bạc bằng chọi dế thì chưa từng nghe qua.
Sắc mặt Lão phu nhân lập tức tối sầm: "Nó đào đâu ra tiền mà dám đi đ.á.n.h bạc bằng chọi dế?"
Tiết Sùng Nghĩa nhất thời cứng họng không biết trả lời sao.
Nhị thái thái liền nhanh nhảu đỡ lời: "Con cũng nghĩ vậy. Chắc là lão gia nhìn nhầm thôi. Tam đệ muội quản tiền nong chặt chẽ lắm. Ở những nơi như Lâu Nguyệt lâu, không có tiền thì đừng hòng bước qua cửa."
Ngay cả đệ đệ ruột của mình mà cũng nhìn nhầm được sao? Nhìn thái độ quả quyết của Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái, rõ ràng không phải chỉ là lời nói suông. Đặc biệt là những lời Nhị thái thái vừa thốt ra, bóng gió ám chỉ chuyện phân gia. Nếu không nhờ việc phân gia, Tiết Tam lão gia làm sao vớ được khoản bạc lớn để mà đi đ.á.n.h bạc. Không có bạc thì lấy gì mà bước chân vào sòng bạc. Dung Hoa ngước nhìn Lão phu nhân. Nàng nghe ra hàm ý sâu cay trong lời nói đó, dĩ nhiên Lão phu nhân cũng thấu hiểu tường tận.
Gương mặt Lão phu nhân u ám: "Vậy thì gọi lão Tam đến đây hỏi cho rõ, xem nó lấy tiền ở đâu ra mà đi Lâu Nguyệt lâu."
Tiết Sùng Nghĩa vội khuyên can: "Mẫu thân cứ từ từ hỏi han lúc riêng tư là hơn. Không có chuyện đó thì coi như xong, còn nhỡ đâu là thật thì phiền phức to. Lâu Nguyệt lâu toàn là nơi vung tiền như rác. Con nghe đồn có kẻ chỉ đi lại vài ba lần mà nướng sạch cả chục vạn lạng bạc. Chính vì thế con mới nóng ruột khi thấy Tam đệ lảng vảng ở đó."
Đã thấy lo lắng, cớ sao không tóm cổ Tiết Tam lão gia lôi về ngay lập tức. Dung Hoa cau mày. Bình thường Tiết Sùng Nghĩa lúc nào cũng ra sức dỗ dành Lão phu nhân, cớ sao lần này lại cố ý chọc giận bà. Hôm qua Lão phu nhân mới kêu đau n.g.ự.c dữ dội, phải mời Hoàng ngự y đến bắt mạch. Ngự y đã căn dặn kỹ lưỡng Lão phu nhân không được kích động, kẻo bệnh tình sẽ càng thêm trầm trọng. Nhị thái thái vốn luôn theo sát mọi việc trong phủ, chắc chắn phải biết điều này. Hôm nay Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái kéo đến đây, rõ ràng là có sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Cơn đau thắt n.g.ự.c lập tức ập đến với Lão phu nhân. Đây chính là đứa con trai mà bà dứt ruột đẻ ra. Trơ mắt nhìn đệ đệ ruột lún sâu vào sòng bạc mà không thèm can ngăn, thậm chí trong mắt còn lóe lên tia đắc ý. Nếu đã phân gia, hắn chẳng cần phải giấu giếm dã tâm trước mặt bà nữa. Đã phân gia rồi, những người khác trong Tiết gia cũng chẳng còn liên quan gì đến hắn. Thái độ cung kính giả tạo của lão Nhị trước mặt bà lúc này chỉ khiến bà thêm kinh tởm.
"Mẫu thân ngàn vạn lần đừng tức giận.” Tiết Sùng Nghĩa cứ ra rả bên tai: “Hay là gọi Tam đệ muội đến hỏi thử xem sao. Biết đâu Tam đệ muội lại nắm được chút manh mối nào đó."
Rõ ràng Lão phu nhân đang có dấu hiệu tái phát bệnh, vậy mà Tiết Sùng Nghĩa cứ khăng khăng đòi gọi Tam thái thái đến chất vấn.
"Lão phu nhân cứ nghỉ ngơi đi ạ. Chờ Hầu gia về rồi hẵng hỏi cũng chưa muộn.” Dung Hoa vừa nói vừa đưa tay đỡ Lão phu nhân nằm xuống: “Hoàng ngự y đã dặn, uống t.h.u.ố.c xong người cần phải tịnh dưỡng." Dứt lời, Dung Hoa quay sang nhìn Lý ma ma.
Lý ma ma cũng hớt hải bước tới khuyên nhủ: "C.h.ế.t thật, sao nô tỳ lại quên khuấy chuyện này đi mất. Hoàng ngự y lúc về đã dặn đi dặn lại. Lão phu nhân không được nghỉ ngơi đàng hoàng là do nô tỳ hầu hạ không chu đáo."
Dung Hoa đề nghị: "Hay là lấy hai viên an thần Hoàng thái hậu ban cho Lão phu nhân dùng, để Lão phu nhân ngủ một giấc cho khỏe."
Lão phu nhân nhắm nghiền mắt, khẽ gật đầu.
Lý ma ma lập tức lật đật đi lấy thuốc.
Nhị thái thái lạnh lùng lườm Dung Hoa. Bọn họ còn chưa kịp dọn đi mà Dung Hoa đã giương oai giễu võ như nữ chủ nhân trong nhà, lại còn kẻ tung người hứng với bà ma ma bên cạnh Lão phu nhân. Nghĩ vậy, nhưng bà ta vẫn giả vờ lo lắng: "Thiếp đã dặn đi dặn lại là đừng để nương nghe thấy chuyện này, vậy mà lão gia cứ nóng vội làm hỏng bét."
Sau khi cùng Lý ma ma hầu hạ Lão phu nhân uống thuốc, Dung Hoa quay sang nhìn Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái: "Nhị thúc phụ, Nhị thẩm, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi ạ! Đừng làm ồn Lão phu nhân nghỉ ngơi."
Lý ma ma buông rèm trướng xuống, khoanh tay đứng chầu một bên.
Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, vợ chồng Tiết Sùng Nghĩa ngồi không yên nữa.
Tiết Sùng Nghĩa đứng dậy: "Mẫu thân cứ an tâm tịnh dưỡng. Có tin tức gì của Tam đệ, con sẽ bẩm báo lại sau."
Cố tình nhấn mạnh rằng, người đang gặp rắc rối lúc này không phải hắn, mà là Tiết Sùng Nhân. Cho dù Lão phu nhân có muốn nhắm mắt làm ngơ, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với mớ bòng bong của Tiết Sùng Nhân.
Tiết Sùng Nghĩa và Nhị thái thái cáo lui.
Từ trong trướng lụa vọng ra tiếng ho sặc sụa dồn dập.
Sắc mặt Lý ma ma tái nhợt, vội vàng lấy t.h.u.ố.c cấp cứu từ trong hộp ra.
Lão phu nhân lắc đầu từ chối. Loại bí d.ư.ợ.c cấp cứu này không thể lạm dụng. Không những bào mòn sức khỏe mà công hiệu cũng sẽ dần giảm sút.
Sau một hồi th* d*c, Lão phu nhân mới thều thào nói với giọng trầm đục: "Gọi lão Tam đến đây cho ta. Sai thêm vài tên hạ nhân đi tìm lão Tam, bằng giá nào cũng phải lôi cổ nó về đây cho ta."
Lý ma ma vâng dạ, rồi đưa mắt cầu cứu về phía Dung Hoa.
Dung Hoa bước tới gần, nhẹ nhàng khuyên giải: "Lão phu nhân cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ. Mọi việc bên ngoài cứ giao cho con và Lý ma ma lo liệu. Lão phu nhân có giữ được sức khỏe thì mới quán xuyến được việc nhà. Mọi người trong phủ đều đang trông chờ vào Lão phu nhân đấy ạ."
Vào thời điểm phân gia nhạy cảm thế này, nếu không có trưởng bối đứng ra làm chủ, không biết mọi chuyện sẽ rối tung rối mù đến mức nào.
"Vậy theo ý con thì phải tính sao? Tam thúc con..."
Ánh mắt Dung Hoa chớp động, nàng đưa tay vuốt nhẹ lồng n.g.ự.c cho Lão phu nhân: "Chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Lão phu nhân cứ yên tâm dưỡng bệnh trong phòng, việc bên ngoài cứ để Hầu gia xử lý."
Dung Hoa đang khuyên bà tránh mặt.
Lão phu nhân nhíu mày đăm chiêu.
Đợi Lý ma ma dẫn theo các nha hoàn lui ra ngoài, Dung Hoa mới hạ giọng thì thầm: "Ai cũng biết Lão phu nhân đang bệnh nặng, việc người không ra mặt cũng là hợp tình hợp lý. Một là để Lão phu nhân tĩnh dưỡng tinh thần, hai là nếu có chuyện gì xử lý không êm đẹp, Lão phu nhân vẫn còn đường lui để can thiệp. Chứ nếu Lão phu nhân vì tức giận mà đổ bệnh thêm, thì Hầu gia dẫu có ba đầu sáu tay cũng đành bất lực."
Những lời của Dung Hoa như thắp lên một tia sáng trong lòng Lão phu nhân. Dung Hoa đã nhìn thấu dã tâm của vợ chồng lão Nhị nhằm vào việc phân gia. Lão phu nhân thở dài: "Con nói chí lý." Chỉ cần bà đứng ra giải quyết chuyện của lão Tam, vợ chồng lão Nhị chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối, đổ thêm dầu vào lửa khiến bà tức điên lên: “Con dẫu sao cũng là phận con cháu, không tiện lên tiếng. Lát nữa con sang chỗ mẫu thân con, nhờ mẫu thân con ra mặt. Sắp phân gia đến nơi rồi, trưởng bối như mẫu thân con cũng nên tỏ rõ uy quyền, không thể đùn đẩy hết gánh nặng lên vai một mình con được."
Dung Hoa đáp: "Vậy con sẽ truyền tin ra ngoài là bệnh tình của Lão phu nhân bỗng trở nặng."
Lão phu nhân thở dài, gật đầu đồng ý.
...
Dung Hoa đến phòng Tiết phu nhân truyền đạt lại ý của Lão phu nhân.
Tiết phu nhân kinh ngạc mở to mắt: "Tam thúc sao lại bén mảng tới Lâu Nguyệt lâu? Nơi đó chuyên đi moi tiền người ta đấy."
Dung Hoa khuyên: "Mẫu thân mau thu xếp sang phòng Lão phu nhân đi ạ. Nhỡ lát nữa bên Tam thúc phụ có động tĩnh gì, mẫu thân còn kịp thời ứng phó."
Tiết phu nhân đ.â.m ra hoảng hốt: "Ta làm sao mà đảm đương nổi? Chuyện hệ trọng thế này vẫn cần Lão phu nhân định đoạt mới xong."
Dung Hoa dỗ dành: "Mẫu thân cứ nắm rõ tình hình trước, rồi hẵng vào thỉnh thị ý kiến Lão phu nhân."
Mãi một lúc sau Tiết phu nhân mới chịu đồng ý. Bà thay y phục rồi cùng Dung Hoa sang phòng Lão phu nhân.
Hai người vừa ngồi xuống ghế trong sương phòng thì nghe tiếng Tam thái thái khóc lóc nỉ non bước vào sân: "Sống sao nổi nữa đây, ta sao lại mù quáng đến thế, không ngờ ông ấy lại ra ngoài cờ bạc."
Nghe tiếng ồn ào, Lý ma ma vội bước ra đón, kể lại chuyện Lão phu nhân đang bệnh nặng phải nằm liệt giường: "Phu nhân cũng đang ở trong này, Tam thái thái vào sương phòng ngồi nghỉ một lát."
Nhìn vẻ mặt lo âu tột độ của Lý ma ma, Tam thái thái cũng tin đến sáu bảy phần: "Ta... ta biết sống sao đây, thà treo cổ tự t.ử quách cho xong..." Nói rồi bà ta bưng mặt khóc nức nở.
Tiết phu nhân và Dung Hoa mời Tam thái thái vào sương phòng.
Tam thái thái vẫn khóc thút thít không ngừng: "Mấy bữa nay ông ấy cứ đi sớm về khuya, ta đã nghi ngờ là bên ngoài có chuyện mờ ám rồi. Sáng sớm nay ta sai người bám theo, ai ngờ lại để mất dấu giữa đường. Cứ ngỡ ông ấy lại nuôi nhân tình bé nhỏ ở ngoài, ai dè lại lén lút đến Lâu Nguyệt lâu. Nơi đó đâu phải chỗ ông ấy đủ tư cách bước chân vào. Cho dù có vàng non núi bạc, sẩy chân một cái cũng trắng tay."
Tam thái thái đang gào khóc thì có bà t.ử vào bẩm báo: "Tam lão gia đã về rồi ạ."
Vừa nghe tin, Tam thái thái lập tức bật dậy, lao như bay ra ngoài.
...
Tiết Sùng Nhân ôm khư khư chiếc hộp đựng dế, rụt rè bước qua cửa thùy hoa.
"Tiết Sùng Nhân!" Tam thái thái như một cơn lốc lao tới, giật phăng hộp dế trên tay ông ta rồi ném mạnh xuống đất: “Ông nướng bao nhiêu bạc vào Lâu Nguyệt lâu rồi? Nói mau, ông thua bao nhiêu rồi?"
Tiết Sùng Nhân trông như người vừa tỉnh rượu, ngơ ngác nhìn Tam thái thái, hồi lâu mới lắp bắp: "Một... vạn... lạng."
Trời đất trước mắt Tam thái thái tối sầm lại, bà ta lập tức ngã lăn ra ngất xỉu.
...
"Một vạn lạng chỉ là tiền gốc. Tam thúc phụ không mang tiền mặt, theo luật của Lâu Nguyệt lâu thì còn phải gánh thêm khoản tiền lãi c.ắ.t c.ổ nữa." Tiết Minh Duệ ngồi ngay ngắn, tường thuật lại sự việc của Tam lão gia cho Dung Hoa nghe.
Chỉ nghe đến số tiền gốc một vạn lạng, Dung Hoa đã thấy rợn người: "Tam thúc phụ đâu phải mới chơi trò cờ b.ạ.c một hai ngày, sao lại thua đậm đến thế."
Tiết Minh Duệ giải thích: "Ở Lâu Nguyệt lâu, mức cược mỗi ván lên tới năm vạn lượng vàng cũng là chuyện thường."
Mỗi ván đã bay đứt năm vạn lượng vàng, tính ra khoản thua một vạn lạng bạc của Tam thúc phụ vẫn còn là con số nhỏ.
"Triều đình đã cấm đ.á.n.h bạc, sao giữa lòng kinh thành lại có thể tồn tại một tụ điểm như vậy." Một vạn lạng bạc trắng, đừng nói là Tam phòng, ngay cả Trưởng phòng và Nhị phòng cũng khó mà xoay xở đủ. Nếu chuyện này xảy ra trước khi phân gia, Lão phu nhân có lẽ đã lấy tiền riêng ra trả nợ thay Tiết Sùng Nhân. Nhưng hiện tại tài sản Tiết gia đã được kiểm kê định giá để phân chia. Nếu lấy tiền từ quỹ chung để bù đắp cho Tam phòng, Nhị phòng chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhảy dựng lên phản đối. Cho dù Lão phu nhân có dùng tiền riêng, Nhị phòng cũng sẽ la làng rằng phân chia tài sản không công bằng. Nếu toàn bộ gánh nặng này đổ lên đầu Tam phòng, họ biết sống sao những ngày tháng sắp tới.
Tiết Minh Duệ cau mày: "Luật cấm cờ b.ạ.c của triều Đại Chu cũng như các triều đại trước, chỉ là tờ giấy lộn mà thôi. Bỏ qua mấy sòng bạc nhỏ lẻ, những nơi như Lâu Nguyệt lâu toàn là tụ điểm lui tới của tầng lớp cự thương, quan lại quyền quý. Triều đình cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua, nếu không, tham gia đ.á.n.h bạc vốn dĩ là phạm pháp, chẳng nhẽ lại đi bắt hết bọn quan lại quyền thế đó?"
Vậy là không thể trông cậy vào triều đình để giải quyết chuyện này rồi.
"Tam thúc phụ đã ký giấy nợ. Cho dù ta có nhờ người đứng ra nói đỡ, cùng lắm cũng chỉ xin xóa được phần lãi. Lâu Nguyệt lâu có dây dưa với vài vị tông thất hoàng thân, mong muốn trắng án mà không mất một xu là điều bất khả thi.” vẻ mặt Tiết Minh Duệ đầy trăn trở: “Hiện giờ chỉ còn cách xì tiền ra để dập tắt chuyện này. Tình hình triều chính đang bất ổn, ta không thể phân tâm vào những rắc rối khác nữa."
Tiết Minh Duệ nhắc đến cục diện triều chính, chắc chắn lại có sóng gió sắp nổi lên. Đối phó với triều chính mới là ưu tiên hàng đầu, không thể để những chuyện vặt vãnh này làm lung lạc tinh thần.
Tiết Minh Duệ hạ giọng: "Ba kỳ thi vừa kết thúc, đã có người tố cáo gian lận khoa cử. Vụ việc này tạm thời bị ém nhẹm, chỉ chờ ngày công bố kết quả thi."
Gian lận khoa cử nếu bị khui ra, e là sẽ liên lụy đến cả chuyện bái ân sư trước đó, từ đó có thể kéo theo cả Trang thân vương vào cuộc. Tiết Minh Duệ đối phó với án gian lận khoa cử đã đủ đau đầu rồi, sức đâu mà đi lo chuyện dẹp sòng bạc.
Chưa kể, những sòng bạc này đã bám rễ sâu bao đời nay, đâu phải cứ muốn dẹp là dẹp được ngay.
Nhưng Lão phu nhân tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn chuyện này.
Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu Dung Hoa: "Chuyện của Tam thúc phụ xảy ra quá đột ngột. Hầu gia có gặng hỏi xem lý do gì khiến Tam thúc phụ lại dấn thân vào Lâu Nguyệt lâu không?"
Tiết Minh Duệ và Dung Hoa nhìn nhau thấu hiểu: "Tam thúc phụ hiện giờ nhất quyết cạy miệng cũng không hé nửa lời. Đành phải đợi thúc ấy bình tĩnh lại rồi hẵng gạn hỏi thêm."
Chắc chắn có kẻ đã nhúng tay giật dây trong bóng tối. Kẻ mượn chuyện của Tam phòng để sinh sự, cũng như kẻ đang chực chờ xem Lão phu nhân có ra tay tương trợ hay không, đều là Nhị phòng. Dung Hoa suy đoán: "Nếu tìm ra kẻ đã dẫn dắt Tam thúc phụ đến Lâu Nguyệt lâu, mọi chuyện có khi lại sáng tỏ." Biết đâu, kẻ đứng sau giật dây chính là Tiết Sùng Nghĩa. Nếu nắm thóp được Tiết Sùng Nghĩa, hắn ta sẽ rơi vào thế bị động.
Nhị phòng đâu chỉ giở mỗi một trò này: “Bên ngoài đang râm ran tin đồn Lão phu nhân giấu giếm tuồn tiền riêng cho con thứ, giúp hắn tậu năm trăm mẫu ruộng tốt ở Sơn Đông." Dung Hoa ngừng một nhịp: “Nếu những lời đồn thổi này lọt đến tai gia tộc họ Tiết, chắc chắn sẽ gây ra một phen sóng gió. Nếu có kẻ lại lu loa lên chuyện phân chia tài sản bất công, triều đình ắt sẽ nhảy vào can thiệp."
Đôi lông mày thanh tú của Tiết Minh Duệ khẽ nhướn lên.
Nói đến đây, Dung Hoa chuyển giọng: "Những bà t.ử được Nhị thẩm sai đi làm chuyện mờ ám đã bị thiếp cho người theo sát gót. Trần bà t.ử ở cổng sau cũng đã đồng ý khai ra mọi việc Nhị thẩm từng giao phó. Chỉ chờ Nhị thúc phụ bù lu bù loa chuyện phân gia không công bằng, thiếp sẽ đưa người ra đối chất trước mặt các bậc trưởng bối." Nàng đã nếm đủ mọi thủ đoạn hèn hạ của Nhị phòng. Dù đã lùi một bước, nhẫn nhịn cho qua, nhưng nàng không thể cứ mãi ngây thơ chờ Nhị phòng ra tay hãm hại mình.
Ngay từ khi Lão phu nhân đề cập đến việc phân gia, nàng đã âm thầm giăng lưới. Nàng đoán trước được Tiết Sùng Nghĩa sẽ mượn thân phận thứ xuất của Tiết Sùng Kiệt để làm khó dễ, nhưng không ngờ Tiết Sùng Nghĩa lại cạn tình cạn nghĩa đến mức hãm hại cả Tiết Sùng Nhân.
Tiết Minh Duệ và Dung Hoa vừa trò chuyện đến đây thì Mộc Cận vội vã lao vào phòng: "Tiền viện truyền tin đến, Tam thái thái đã nuốt vàng tự t.ử rồi."
Tim Dung Hoa thót lại một nhịp. Tam thái thái sao lại quẫn trí đến mức tìm đến cái c.h.ế.t?
Dung Hoa lập tức đứng phắt dậy, dặn dò Hồng Ngọc: "Mau lấy áo choàng cho Hầu gia và ta."
truyenfull,truyenfull.com