Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 438: Bỏ Mạng Nơi Chín Suối



Tiết gia Nhị phòng dọn nhà, dọn luôn cả Tam nãi nãi đi mất tăm.

Tiết Nhị thái thái đứng trước mặt Lão phu nhân, lúng túng không biết biện bạch thế nào: "Chuyện này quả thực ngoài sức tưởng tượng của con. Tĩnh Sơ bảo sang Hẻm Tứ Điều, cả đống nha hoàn, bà t.ử trong viện chẳng một ai mảy may nghi ngờ hay gặng hỏi thêm nửa lời."

Nhị thái thái xưa nay vốn lúc nào cũng đắc ý, kênh kiệu, nay lại t.h.ả.m hại như con gà chọi thua trận: "Đều tại con dâu Minh Ái thiếu hiểu biết, ra khỏi nhà mà chẳng thèm đ.á.n.h tiếng với bậc trưởng bối lấy một câu."

Lão phu nhân phẫn nộ quát: "Mối hôn sự với Nhậm gia này là do chính tay con chọn lựa. Chẳng phải con luôn miệng khen ngợi con dâu Minh Ái hiền thục, nết na, không ai sánh bằng sao?" Lão phu nhân cười gằn một tiếng: “Làm dâu mới chừng ấy tuổi, ở nhà còn bẽn lẽn chưa dám ra mặt, thế mà ả lại to gan lớn mật tự ý bỏ đi bêu riếu khắp nơi. Sống ngần này tuổi đầu, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy chuyện tày đình như vậy. Chuyện này mà đồn ra ngoài, Tiết gia chúng ta thật được mở mày mở mặt."

Nhị thái thái xám xịt mặt mày, cúi gằm đầu xuống.

Lão phu nhân tiếp lời: "Tìm được người thì lập tức sang Nhậm gia nói cho rõ ngọn ngành. Trước đây là do chúng ta nhìn lầm người, nay ả ta đã quậy tung cái nhà này lên. Nếu ả muốn hòa ly, hãy viết một phong thư gửi cho Minh Ái, bảo nó ký tên vào giấy tờ, chúng ta cũng chẳng cần phải giam hãm ả thêm nữa."

Ý của Lão phu nhân rõ ràng là muốn tự tay hưu Nhậm Tĩnh Sơ.

Mặt Nhị thái thái trắng bệch như tờ giấy: "Việc này... nó tuổi đời còn trẻ, suy nghĩ chưa thấu đáo. Mấy hôm trước lại chịu ấm ức chỗ Minh Ái, nên mới nhất thời hồ đồ. Con nghĩ vẫn nên tìm được người về rồi hẵng hay."

Lòng tham làm mờ mắt, Nhị thái thái vẫn không nỡ buông tay Nhậm gia.

Lão phu nhân lạnh lùng đáp: "Chẳng cần phải nói nhiều. Nếu ả là người có tiết tháo, ắt sẽ không mặt dày quay về nữa. Còn nếu ả là phường vô liêm sỉ, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, thì cấm tiệt ả bước chân qua cửa nhà ta. Tiết gia không có cái luật lệ dung túng cho loại người như vậy."

Nhị thái thái nghe xong mồ hôi lạnh toát ròng ròng. Lời của Lão phu nhân không chỉ nhắm vào việc cắt đứt đường lui của Nhậm Tĩnh Sơ, mà còn là lời cảnh cáo đanh thép dành cho bà ta. Dám mắng c.h.ử.i ả là đồ vô liêm sỉ trước mặt bao nhiêu người... Nhị thái thái ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của mọi người xung quanh đang đổ dồn về phía mình, trong lòng vừa giận vừa xấu hổ tột cùng.

Lý ma ma dẫn theo người được phái đi tìm Tam nãi nãi vào bẩm báo.

Người nọ tiến lên thi lễ, thưa: "Tiểu nhân đuổi theo đến tận Thông Châu mới thấy xe ngựa của Tam nãi nãi."

Nhị thái thái sốt sắng ngắt lời: "Thế đã đưa được người về chưa?"

Người nọ lắc đầu: "Tam nãi nãi đã lên thuyền rồi ạ. Tiểu nhân không dám tự ý thuê thuyền đuổi theo."

Trái tim Nhị thái thái như rơi tõm xuống vực sâu, bà ta tức giận trừng mắt nhìn người nọ: "Thế sao còn không mau đi đuổi theo! Thuê chiếc thuyền nào nhanh nhất, bằng mọi giá phải đưa Tam nãi nãi về đây."

"Chuyện đuổi theo cứ để người Nhậm gia lo." Lão phu nhân phẩy tay cho người nọ lui xuống.

Nhị thái thái còn định lên tiếng.

Lão phu nhân quay sang hỏi Nhị thái thái: "Đồ đạc trong viện của con đã dọn dẹp xong xuôi chưa?"

Nhị thái thái vội đáp: "Dạ, đã dọn gần xong rồi ạ."

Lão phu nhân mặt không biến sắc: "Trời hãy còn sớm, cho người dọn nốt đồ đạc trong phòng Minh Ái đi."

Xảy ra chuyện tày đình thế này mà Lão phu nhân vẫn chỉ mãi đốc thúc bà ta dọn nhà, Nhị thái thái tức đến run lẩy bẩy cả tay.

...

Dung Hoa cùng Tứ thái thái tản bộ về Nam viện chuyện trò.

Khuôn mặt Tứ thái thái rạng rỡ nụ cười: "Giờ Nhị thái thái hễ thấy ta là mặt nặng mày nhẹ, nửa lời cũng chẳng thèm nói, đừng hòng trông mong bà ấy nhờ Lão gia nhà ta mua ruộng đất giùm nữa. Thật không ngờ chuyện này lại do Nhậm gia nhúng tay vào. Nhậm gia đường đường là danh gia vọng tộc, sao lại làm ra mấy trò bẩn thỉu, hèn hạ thế cơ chứ."

Dung Hoa chỉ khẽ mỉm cười. Mấy trò này với Nhậm gia thì đã quá rành rẽ rồi.

Tứ thái thái tiếp lời: "Bao nhiêu năm nay chúng ta cứ phải khúm núm dưới quyền Nhị phòng. Mấy hôm nay Nhị phòng cuối cùng cũng bị ngã một vố đau điếng. Dọn sang cái dinh thự ở Hẻm Tứ Điều thì đã sao, rút cục vẫn trở thành trò hề cho thiên hạ đàm tiếu."

Vốn định lấy việc tậu dinh thự sang trọng để ra oai, nào ngờ giờ nó lại trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay. Ai nhìn thấy căn nhà đó cũng sẽ nhớ ngay đến chuyện Nhị phòng bị đuổi cổ khỏi Tiết gia.

Tứ thái thái thở dài: "Chỉ tội nghiệp cho Diệc Quyên và Diệc Tĩnh, chuyện mai mối gả chồng sau này e là sẽ gặp nhiều trắc trở. Nhất là Diệc Quyên, từ sau vụ nhà họ Hạ, sức khỏe con bé sụt giảm đi nhiều. Lão phu nhân có lòng muốn làm mai cho Diệc Quyên, nhưng Nhị thái thái lại cứ khăng khăng chối từ. Ta thấy Diệc Quyên dường như cũng nản chí rồi, tuổi còn trẻ mà ngay cả nụ cười cũng chẳng thấy đâu."

Diệc Quyên vốn có hiếu với Nhị thái thái, dù trong lòng thấu hiểu mọi chuyện nhưng tuyệt nhiên không nửa lời oán trách. Người ngoài dù có muốn can thiệp giúp đỡ cũng đành lực bất tòng tâm.

Dung Hoa ôm chặt chiếc lò sưởi tay: "Nha hoàn theo hầu Diệc Quyên rất lanh lợi, ta sẽ sai Xuân Nghiêu thường xuyên qua lại trò chuyện, hy vọng có thể giúp con bé giải tỏa bớt tâm sự. Đợi qua một thời gian, khi dư luận về chuyện của Hạ Quý Thành lắng xuống, ta tin Lão phu nhân sẽ tìm cách sắp xếp ổn thỏa cho Diệc Quyên." Bản tính con người là vậy, càng trưởng thành, người ta càng có lập trường vững vàng, nhận rõ phải trái đúng sai. Lúc này Diệc Quyên chưa thông suốt thì cũng chẳng ép uổng được.

Tiễn Tứ thái thái về xong, vợ Phùng Lập Xương mới bước vào bẩm báo: "Bên Trần gia vừa truyền tin tới, Lý thị đã qua đời rồi ạ."

Dung Hoa ngước mắt lên, ngẫm lại chuyện xưa chuyện nay mà ngỡ như một giấc mộng. Kẻ nhẫn tâm ra tay sát hại nàng cuối cùng cũng phải chịu quả báo thích đáng.

Vợ Phùng Lập Xương tiếp tục: "Nghe đồn nguyên cớ là do Lý Đại thái thái ép bức."

Dung Hoa nhấp ngụm nước ấm, ra hiệu cho vợ Phùng Lập Xương ngồi xuống.

Vợ Phùng Lập Xương hạ giọng thì thào: "Trần đại tẩu kể lại rằng, Lý Đại thái thái ép Lý thị giao nộp phương t.h.u.ố.c hỗ trợ thụ t.h.a.i ngày trước cùng với toa t.h.u.ố.c Đào đại gia từng dùng hồi bé. Lý thị bệnh tình nguy kịch, hơi tàn sức kiệt lấy đâu ra sức mà nói chuyện. Lý Đại thái thái lại cho rằng Lý thị cố tình gây khó dễ, bèn lôi chuyện Nhị nãi nãi..." Nhớ ra Nhị nãi nãi đã bị Đào gia xóa tên khỏi gia phả, vợ Phùng Lập Xương vội vã sửa lời: “Lôi mưu kế của Nhậm Đại nãi nãi ra kể lể. Lý thị nghẹn uất không thở nổi, nuốt trọn viên Thập Cứu Hoàn cũng vô phương cứu chữa, chưa đầy hai canh giờ sau đã trút hơi thở cuối cùng."

Lý Đại thái thái ra tay cũng tàn nhẫn thật. Bà ta không chỉ là tẩu tẩu của Lý thị, mà còn là người chung dòng máu, chung một nhà họ Lý. Lẽ ra tình thân phải sâu nặng hơn người ngoài, ai ngờ đụng đến lợi ích cá nhân, bà ta liền vứt bỏ mọi tình nghĩa ruột thịt. Dung Hoa điềm nhiên hỏi: "Nhậm Đại nãi nãi có mưu kế gì?"

Vợ Phùng Lập Xương đáp: "Nhậm Đại nãi nãi ở Nhậm gia sống chẳng yên ổn, muốn tìm kiếm sự che chở từ Lý Đại thái thái, bèn hiến kế sẽ uống t.h.u.ố.c hỗ trợ thụ thai. Đợi khi mang thai, sẽ làm vật thí nghiệm t.h.u.ố.c cho Tĩnh phi nương nương."

Dao Hoa vẫn chưa chịu bó tay.

Nay Đào gia do nàng quản lý, nàng quyết không để người nhà Tĩnh phi tiếp cận Đào Kính An. Đào Kính An không thể làm vật thí nghiệm t.h.u.ố.c cho tiểu hoàng t.ử của Tĩnh phi, Lý Đại thái thái lại không moi được phương t.h.u.ố.c từ Lý thị. Đứng trước chủ ý này của Dao Hoa, Tĩnh phi khả năng cao sẽ gật đầu chấp thuận. Hơn nữa, Lý thị vừa mới qua đời, Lý gia đã lâm vào ngõ cụt, lúc này chỉ còn con đường duy nhất là bám víu vào Dao Hoa.

Mặc dù có thể tạm thời lôi kéo được sự ủng hộ của Lý gia, nhưng Dung Hoa vẫn khẽ nhướng mày. Dao Hoa đã đến bước đường cùng, nên mới phải tung ra nước cờ liều lĩnh này. Thường Ninh bá Thế t.ử hiện vẫn đang trong thời kỳ để tang. Dù nàng ta được rước vào Nhậm gia, nhưng nếu m.a.n.g t.h.a.i lúc này, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm bàn tán, chê cười của thiên hạ. Nhậm gia chẳng những không lấy làm mừng, mà vì nể mặt Tĩnh phi mới đành tạm thời bảo vệ Dao Hoa. Thế nhưng, đợi khi đứa trẻ chào đời, hoặc tình hình thay đổi, thậm chí nếu bệnh của tiểu hoàng t.ử thuyên giảm và Tĩnh phi không cần Dao Hoa nữa, lúc đó Phủ Thường Ninh Bá chắc chắn sẽ tính cả vốn lẫn lãi để rửa sạch nỗi nhục này.

Dao Hoa đang đ.á.n.h cược hy vọng vào đứa trẻ này. Kể cả khi bị giáng cấp từ Đại nãi nãi xuống làm thiếp, ít nhất nàng ta vẫn còn có con làm chỗ dựa.

Bất chấp toan tính của Dao Hoa là gì, chuyện Tĩnh phi sai người thí nghiệm t.h.u.ố.c cho tiểu hoàng t.ử càng um sùm thì càng có lợi cho nàng.

Dung Hoa nhìn sang vợ Phùng Lập Xương: "Thưởng cho Trần đại tẩu năm lạng bạc rồi bảo mụ về đi. Lời hứa ta đã nói trước đây, cứ bảo mụ yên tâm, ta sẽ ra mặt giúp con trai út của mụ thoát khỏi kiếp nô tì. Còn việc thằng bé sau này có làm nên trò trống gì không, thì phải xem cách mụ nuôi dạy thế nào. Vài ngày nữa bảo mụ đến tìm Đào Nhị thái thái, xin thái thái sắp xếp công việc cho người nhà mụ. Trần ma ma tuổi cao sức yếu, cứ để bà ấy ở nhà an dưỡng."

Trần ma ma từng là tay sai đắc lực giúp Lý thị gây ra bao chuyện tày đình. Được kết cục như vậy, Nãi nãi đã là quá đỗi khoan dung rồi.

Vợ Phùng Lập Xương vâng mệnh, cầm năm lạng bạc ra ngoài trao cho Trần đại tẩu.

Nhận được bạc, Trần đại tẩu rối rít cảm tạ, rồi ba chân bốn cẳng chạy một mạch về Trần gia.

Tại nhà, Trần ma ma cứ bồn chồn đi lại quanh sân, chẳng biết có nên lập linh đường cho Lý thị hay không, thi hài của Lý thị cũng chưa biết an táng ở đâu cho phải. Vừa thấy con dâu lớn về, mụ vội vàng hỏi: "Bát nãi nãi nói sao? Nương t.ử có được đưa vào phần mộ tổ tiên Lý gia không?"

Trần đại tẩu khẽ thở dài, đỡ Trần ma ma tóc đã bạc trắng vào trong nhà.

Kể từ khi Lý thị mất, Trần ma ma dường như già đi cả chục tuổi. Mụ đã tận mắt chứng kiến Lý thị từng bước lên nắm quyền, thâu tóm vinh hoa phú quý, rồi lại tận mắt chứng kiến bà ta rơi vào t.h.ả.m cảnh ngày hôm nay. Người đời vẫn nói "thiện giả thiện báo, ác giả ác báo", nay mụ đã thực sự tin điều đó. Bao nhiêu năm nay, đôi bàn tay mụ cũng nhúng không ít m.á.u tanh, chẳng biết kết cục của mình sẽ ra sao. Càng nghĩ, lòng Trần ma ma càng nặng trĩu, đến mức nghẹt thở.

Bước vào gian sương phòng, Trần đại tẩu khuyên nhủ: "Mẹ à, mẹ từ bỏ ý định đó đi. Nương t.ử đã bị Đào gia viết giấy hưu rồi, làm sao có cửa bước chân vào phần mộ tổ tiên Đào thị nữa. Hơn nữa, vị trí chính thất phu nhân ở đó đã có người nằm rồi..."

Đúng rồi, vị trí chính thất hiện tại thuộc về Lục di nương Điền thị năm xưa. Mình sao lại lú lẫn đến thế này, không nhận ra được cả điều cơ bản đó. Tay Trần ma ma run lên bần bật. Phần mộ tổ tiên Đào thị do Lý thị vung không biết bao nhiêu tiền của để tu sửa, ngay cả huyệt mộ cũng đã được xem xét kỹ lưỡng mấy lần, nào là cúng bái giải hạn, nào là xem phong thủy, thế mà cuối cùng lại để cho Lục di nương yên vị.

"Dù không được vào phần mộ tổ tiên, Đào gia vẫn còn một khu đất dành riêng cho nữ quyến không danh phận. Nãi nãi có nhắc đến việc đưa nương t.ử ra đó an táng không?"

Trần đại tẩu lắc đầu: "Mẹ thật là hồ đồ. Nương t.ử bây giờ đâu còn là nữ quyến của Đào gia nữa."

Giọng Trần ma ma run rẩy: "Ngươi thử đi tìm Đào Nhị thái thái, xem thái thái có ý kiến gì không... Nãi nãi tuổi còn trẻ, chưa hiểu hết chuyện..."

Vẻ mặt Trần đại tẩu lộ rõ sự khó chịu. Mụ quay ra ngoài tìm chồng bàn bạc: "Theo ta, chẳng cần phải hỏi ý ai cả. Cứ mua một chiếc chiếu cói mới, tìm một bãi đất trống trên Tây Sơn chôn cất qua loa là xong. Sắp đến Tết rồi, chẳng lẽ cứ quàn cái xác ở trong nhà, rước xúi quẩy cho cả năm hay sao."

Trần Đại nói: "Ý mẹ là muốn sắm một cỗ quan tài."

Trần đại tẩu nhăn mặt, ném phịch mớ rau đang cầm trên tay xuống rổ, chùi vội hai tay vào vạt áo: "Nhà mình lấy đâu ra tiền mua quan tài. Đừng nói quan tài cho Lý thị, ngay cả quan tài cho mẹ còn chưa sắm nổi kia kìa. Lý thị bắt chúng ta làm biết bao nhiêu chuyện thất đức, hao tổn âm đức, chúng ta còn chưa biết kêu oan với ai, cớ sao phải hầu hạ lo ma chay cho bà ta? Chẳng nhẽ mẹ quên mất chuyện Ngũ tiểu thư bị cuốn chiếu chôn cất sơ sài, mấy vị di nương c.h.ế.t cũng chẳng được an táng t.ử tế sao. Đêm trước ngày hạ huyệt Nhị di nương, Lý thị còn sai người l*t s*ch quần áo của Nhị di nương, ngay cả chiếc áo yếm cũng không chừa lại. Cảnh tượng đêm đó ta vẫn nhớ như in trong đầu..."

Trần Đại nhíu mày: "Được rồi, được rồi. Để ta đi nói chuyện với mẹ, rồi đẩy xe kéo xác bà ta đi ngay lập tức."

Nghe vậy, Trần đại tẩu mới nở nụ cười: "Nhớ kỹ, chủ nhân hiện tại của chúng ta là Bát nãi nãi. Chúng ta phải cố gắng làm tốt việc được giao, để mai sau còn có cơ hội vào Vũ Mục hầu phủ hầu hạ."

truyenfull,truyenfull.com