Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 464: Đạt thành tâm nguyện



Mộc Cận tiễn Tiết Diệc Song ra ngoài, vừa định khép cửa thì ngoài kia chợt vang lên tiếng báo: “Hầu gia đã về.”

Tiết Minh Duệ vào phòng thay bộ y phục đang mặc trên người. Dung Hoa tay nâng lò sưởi ấm bước ra đón hắn vào Noãn các.

Sắc mặt Tiết Minh Duệ u ám, biểu cảm nặng nề, nhìn Dung Hoa với vẻ ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

Tim Dung Hoa phút chốc thắt lại: “Sao thế chàng? Mọi chuyện bên ngoài không suôn sẻ ư?”

Tiết Minh Duệ chần chừ một lát mới đáp: “Ngự y được Thái y viện cử đi bắt mạch cho Triệu Tuyên Hoàn đã quay lại kinh thành giữa chừng rồi.”

Quay lại giữa chừng, nghĩa là chưa đến nơi thì ngự y đã quay về. Tình huống này chỉ có một cách giải thích duy nhất: Bệnh của Triệu Tuyên Hoàn đã hết t.h.u.ố.c chữa.

“Vốn dĩ Hoàng thượng cũng chẳng muốn để Triệu Tuyên Hoàn hồi kinh.” Hắn hiểu tính nàng, có những chuyện không thể giấu giếm mãi được.

Lòng Dung Hoa trĩu nặng. Nàng cứ đinh ninh Triệu Tuyên Hoàn sẽ chống chọi qua được trận dịch bệnh này, chưa từng nghĩ đến việc thực sự không thể cứu chữa nổi. Dẫu Tiết Minh Duệ nói vậy, lòng nàng vẫn bám víu lấy một tia hy vọng mong manh, không cảm thấy quá đỗi bi thương. Lẽ nào nàng lại sắt đá đến thế sao? “Có phải vì chuyện Triệu Tuyên Hoàn mật báo vụ của Hoa phi không?”

Tiết Minh Duệ khẽ lắc đầu: “Lúc đầu ta cũng tưởng là vì chuyện đó. Nhưng sau mới hay, Hoàng thượng nghi ngờ Triệu Tuyên Hoàn có câu kết với Trang thân vương. Những gì có thể làm ta đều làm cả rồi, ta cũng nói đỡ cho hắn, tách bạch mối quan hệ giữa hắn và Trang thân vương ra, nhưng vụ mật báo của hắn quả thực có liên quan đến việc tranh đoạt ngôi vị thái tử.”

Triệu Tuyên Hoàn mật báo tố giác Hoa phi thực chất là để giúp đỡ Tiết Minh Duệ. Lúc này, Tiết Minh Duệ đâu thể đứng ra nhận trách nhiệm thay hắn, mà dẫu có nói thẳng ra thì kết cục cũng chẳng thay đổi, vẫn bị quy vào tội can dự tranh giành trữ vị.

Tiết Minh Duệ ôm Dung Hoa vào lòng: “Thái y viện không ra mặt cũng chẳng sao, lang trung ngoài dân gian chưa chắc đã kém ngự y.” Hắn không thể cho nàng biết chuyện Triệu Tuyên Hoàn ngấm ngầm sai người thăm dò tin tức kinh thành từ phương Nam nên mới bị Hoàng thượng sinh lòng nghi kỵ. Thực ra hắn thừa biết, thứ mà Triệu Tuyên Hoàn bận tâm thăm dò chẳng phải chuyện ngôi báu, mà là tình hình của Dung Hoa. “Triệu đại thái thái đã mang người hầu đến chăm sóc hắn. Có hạ nhân chu đáo hầu hạ, biết đâu bệnh tình sẽ chuyển biến tốt.”

Một khi Tiết Minh Duệ đã nói thế, bệnh dịch của Triệu Tuyên Hoàn mười phần thì đến chín phần không qua khỏi.

Nhắc đến Triệu Tuyên Hoàn, biết bao chuyện thuở xưa lại lần lượt ùa về trước mắt nàng.



Triệu Tuyên Hoàn uống t.h.u.ố.c xong liền mơ màng thiếp đi. Nhìn thân hình gầy rộc trơ xương của con trai, Triệu đại thái thái không kìm nổi tiếng nức nở. Con bà từ tấm bé được bà nuôi nấng khôn lớn nhường này, bồi đắp cho nó sự phong nhã ôn hòa, giúp bà mát mặt trước bao người, vậy mà chỉ trong chớp mắt lại ra nông nỗi này.

Cả đời người rốt cuộc phải sống vì ai đây? Triệu đại thái thái khóc òa lên: “Con đúng là đồ ngốc, chẳng có ai đáng để con phải đ.á.n.h cược cả mạng sống như vậy, chỉ là một túi khoai mài thôi mà… cớ sự sao lại thành ra thế này chứ.”

Triệu Tuyên Hoàn nghe tiếng khóc liền bừng tỉnh, mở mắt ra thấy mẫu thân đang gạt nước mắt, yếu ớt cất lời: “Mẫu thân sao lại khóc vậy?”

Triệu đại thái thái vội vàng thanh minh: “Không sao, không sao, chỉ là mẫu thân nhớ lại lúc con còn bé thôi.”

Triệu Tuyên Hoàn khẽ nhếch môi an ủi. Nhìn qua nụ cười ấy, dường như người ta vẫn thấp thoáng thấy bóng hình nho nhã ôn hòa thuở xưa: “Hôm nay là ngày đại hỷ, mẫu thân đừng quá đau lòng.”

Triệu đại thái thái gật đầu: “Đúng, là ngày đại hỷ. Đợi làm xong hôn sự, con cũng phải mau chóng khỏe lại.”

“Mẫu thân yên tâm, nhi t.ử sẽ khỏi bệnh mà.”

Dù giọng nói khản đặc, hơi thở đứt quãng, nhưng trong ánh mắt con trai đã không còn sự xa cách như trước nữa. Đã bao nhiêu năm rồi bà chưa từng ngồi lại trò chuyện bình yên với con trai thế này. Từ khi Tuyên Hoàn cưới Thục Hoa, giữa hai mẹ con dường như luôn có một bức tường vô hình ngăn cách không sao phá vỡ, dẫu bà có làm gì cũng chẳng thể quay lại như xưa. Ai mà ngờ sau cơn bạo bệnh, nút thắt trong lòng Tuyên Hoàn lại được gỡ bỏ.

Tình thân đ.á.n.h mất nay tìm lại được, bà sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất thảy mọi thứ để giữ lấy nó. Giờ đây bà chỉ sợ dù cố gắng nhường nào cũng không đổi lại được mạng sống của con. Điều duy nhất bà có thể trông mong là bài vị lạnh ngắt của Đào ngũ tiểu thư. Tuyên Hoàn khăng khăng đòi cưới Đào ngũ tiểu thư, bà không thể cản ý muốn của con, chỉ đành ở cái nơi khỉ ho cò gáy này cố gắng lo liệu cho con một hôn sự t.ử tế. Tuy Đào gia không gật đầu đồng ý, nhưng may thay cũng chỉ là bài vị, bà có thể dễ dàng làm giả để dỗ con trai vui lòng.

Triệu Tuyên Hoàn gượng hỏi: “Sính lễ đã đưa đến Đào gia chưa ạ?”

Triệu đại thái thái gật đầu: “Đưa rồi, mọi thứ đã chu toàn cả.”

Triệu Tuyên Hoàn nói: “Để nàng chịu thiệt thòi rồi. Đáng lẽ phải đợi con khỏe lại rồi mới tới rước dâu.”

Triệu đại thái thái lau nước mắt: “Con cứ yên tâm, mẫu thân sẽ sắp xếp ổn thỏa, quyết không để Đào ngũ tiểu thư phải tủi thân.”

Triệu Tuyên Hoàn lúc này mới yên tâm gật đầu.

Triệu đại thái thái đưa tay tém lại chăn cho hắn: “Con nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải vất vả nhiều.”

Triệu Tuyên Hoàn giãn hàng chân mày, mãn nguyện nhắm mắt lại.

Nhìn đứa con trai thiếp đi với vẻ bình yên hiếm hoi, Triệu đại thái thái như thấy lại hình ảnh con trai vô lo vô nghĩ thuở nhỏ. Bà thực sự hối hận khôn nguôi. Nếu bà biết chuyện của Đào ngũ tiểu thư sớm hơn, nếu bà chịu cưới Đào ngũ tiểu thư cho con thì tốt biết mấy. Tiếc thay mọi thứ chẳng thể quay lại từ đầu, bà chỉ biết cố gắng bù đắp trong vô vọng.

Triệu đại thái thái bước ra từ phòng trong, gỡ tấm khăn che mặt phòng dịch bệnh xuống, dặn dò Tiền ma ma: “Trong phòng không có lò sưởi, lấy thêm chậu than vào nhé. Tay chân Tuyên Hoàn lạnh toát cả rồi.” Nếu triều đình cho phép Tuyên Hoàn về kinh dưỡng bệnh, ít ra cũng có căn phòng ấm áp hơn, biết đâu bệnh tình Tuyên Hoàn sẽ khả quan hơn. Nghĩ đến đây, mắt Triệu đại thái thái lại đỏ hoe.

Tiền ma ma bưng chén canh t.h.u.ố.c phòng ngừa dịch bệnh đến cho bà uống.

Tiền ma ma khuyên: “Thái thái cũng nghỉ ngơi một lúc đi ạ.”

Sắc mặt Triệu đại thái thái vàng vọt như tờ giấy trắng, bà lắc đầu: “Ngày mai Đại gia rước dâu rồi, bao nhiêu việc còn đang chờ ta quán xuyến.”

Chẳng qua chỉ là giả dối, cớ sao Đại thái thái lại coi là thật như vậy. Tiền ma ma nhỏ giọng khuyên giải: “Chẳng phải chúng ta chỉ dỗ dành để Đại gia dưỡng bệnh thôi sao? Chỉ cần để Đại gia tin là được, cứ giao hết cho nô tỳ lo liệu là xong.”

Triệu đại thái thái bỗng sửng sốt. Thấy Tuyên Hoàn tin là thật, bà cũng mơ hồ tưởng như chuyện đó đang thật sự diễn ra. Dù cho Tuyên Hoàn có cưới bài vị của Đào ngũ tiểu thư đi chăng nữa thì cũng đâu cần thiết phải khua chiêng gõ mỏ, linh đình rộn rã làm gì. Triệu đại thái thái thở dài: “Ta chỉ sợ chuẩn bị không tốt sẽ làm Đại gia thất vọng.”

Tiền ma ma thưa: “Thái thái cứ an tâm, không đến mức đấy đâu ạ.” Nói đến đây, Tiền ma ma ngập ngừng: “Vừa rồi lang trung có tới hỏi thăm tinh thần Đại gia thế nào, có gì bất thường không ạ?”

Triệu đại thái thái vội đáp: “Không, không có.”

Tinh thần không bất thường nghĩa là vẫn còn hy vọng cứu chữa. Cớ sao ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c đều đặn mà bệnh mãi chẳng thuyên giảm. Tiền ma ma cẩn thận đỡ Triệu đại thái thái ngồi sang một bên. Theo tính cách của bà, đáng lẽ phải tổ chức hôn sự xung hỉ cho Đại gia mới phải, đằng này lại mặc kệ để Đại gia ôm bài vị làm lễ. Thái thái đúng là cùng đường bí lối nên mới thuận theo. Nghĩ cũng lạ, ôm bài vị cưới xin mà Đại gia lại mừng rỡ như bắt được vàng, dặn đi dặn lại Đại thái thái mấy lần là không được để Đào ngũ tiểu thư chịu uất ức. Người cũng đã thác rồi, còn chịu uất ức nỗi gì nữa chứ.

Triệu đại thái thái hỏi: “Đã tìm được người ôm bài vị chưa?”

Chẳng ai muốn làm cái chuyện bưng bài vị thành thân này, huống hồ là ôm bài vị bái đường với Đại gia. Chẳng những tổn hại danh tiết mà còn có nguy cơ lây nhiễm dịch bệnh. Nếu có nha hoàn trong phủ thay thế thì đã đành, đằng này không ở kinh thành nên chẳng tìm được người thích hợp. Cực chẳng đã mới phải tìm một nữ t.ử có tướng mạo thanh tú ở quanh vùng. Tiền ma ma báo: “Đã tìm được rồi ạ, chỉ chờ ngày mai hành lễ thôi.”

Triệu đại thái thái gật đầu dặn dò: “Xong việc nhớ trả đủ tiền công, dặn cô ta không được ra ngoài nói lung tung.”

Tiền ma ma vâng lệnh ra ngoài sắp xếp. Triệu đại thái thái cả đêm trằn trọc không chợp mắt nổi, bèn vùng dậy đi sang phòng Triệu Tuyên Hoàn.

Sau một giấc ngủ dài, tinh thần Triệu Tuyên Hoàn khá hơn mọi ngày rất nhiều. Tiểu tư lấy giá y ra, Triệu đại thái thái định giơ tay giúp hắn mặc áo, nhưng hắn đã xua tay từ chối: “Để con tự mặc thì hơn, mẫu thân ạ!”

Triệu đại thái thái rưng rưng nước mắt gật đầu: “Thế cũng được.”

Nhớ lại ngày thành thân của Tuyên Hoàn và Thục Hoa, bà đã cưỡng ép sai người mặc giá y cho hắn. Người xưa có câu, không được tự tay thắt nút áo giá y của chính mình, bằng không phu thê sẽ chẳng thể răng long đầu bạc. Triệu đại thái thái khẽ thở dài. Cúc áo đáng nhẽ phải cài thì hắn không chịu cài, cúc áo không đáng cài thì hắn lại nhất quyết tự tay cài cho bằng được.

Sau khi mặc giá y chỉnh tề, Triệu Tuyên Hoàn để tiểu tư dìu ra khỏi phòng trong.

Triệu đại thái thái đi bên cạnh quan tâm nhắc nhở: “Trời lạnh rồi đừng ra gió, bảo bọn họ tiến vào đây là được.”

Triệu Tuyên Hoàn nhìn xung quanh một lượt, đôi chân mày dần nhíu lại: “Sao mẫu thân lại làm mọi thứ sơ sài đến thế này?”

Mặt Triệu đại thái thái cứng đờ. Tiền ma ma đứng cạnh vội đỡ lời: “Đại gia đang bệnh tật nghỉ ngơi ở đây, điều kiện chỉ có vậy, thực sự không thể làm chu toàn hơn được nữa.”

Gương mặt Triệu Tuyên Hoàn thoáng nét ngơ ngác, hắn quay sang nhìn Triệu đại thái thái hỏi: “Phụ thân...”

Chưa dứt lời, bà t.ử bên ngoài đã cất giọng hô lớn: “Giờ lành đã đến.”

Triệu Tuyên Hoàn vội đưa mắt nhìn ra phía cửa.

Trời chưa sáng hẳn, trong phòng leo lét vài chiếc đèn lồng đỏ. Ánh sáng mờ ảo tỏa ra, khiến cả căn phòng như bị phủ lên một lớp lụa đỏ mỏng manh. Hắn đã khao khát không biết bao nhiêu lần việc rước nàng vào cửa một cách nở mày nở mặt nhất. Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại sơ sài và đạm bạc đến thế. Nhưng với tính cách của Dung Hoa, nàng sẽ chẳng màng đến những tiểu tiết này đâu. Quan trọng nhất là mẫu thân hắn cuối cùng đã gật đầu ưng thuận mối hôn sự này.

Triệu Tuyên Hoàn khẽ mỉm cười, thân thể rã rời của hắn bỗng chốc nhẹ bẫng đi phần nào.

Tấm rèm cửa vén lên. Thoạt tiên đập vào mắt là đôi giày thêu màu sắc sặc sỡ, kế đến là tà váy lựu thêu họa tiết cát tường theo từng bước chân uyển chuyển từ từ tiến về phía hắn. Mặc dù chỉ cách nhau có vài bước chân, nhưng hắn lại cảm giác nàng sao mà xa xôi vời vợi. Trong mơ, hắn đã bao lần thấy khoảng cách giữa hai người chỉ tính bằng bước chân, ấy thế mà đôi chân hắn cứ nặng trĩu, làm cách nào cũng không thể nhấc lên nổi, mãi đến khi hình bóng nàng tan biến hoàn toàn trước mắt hắn.

Lần này, mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến kỳ lạ. Nàng dừng lại, đứng ngay trước mặt hắn, gần đến mức hắn chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.

“Đại gia, đến giờ lành rồi ạ.” Bà t.ử đứng cạnh khẽ nhắc nhở.

Đệm hương đã được dọn sẵn. Người mới đã hành lễ xong xuôi. Tất cả mọi người đứng tại chỗ, chờ đợi Triệu Tuyên Hoàn đón lấy bài vị của Đào ngũ tiểu thư. Vậy mà Triệu Tuyên Hoàn lại bất thần tiến tới nắm lấy tay nữ t.ử mặc giá y kia. Cô ta hoảng hốt kêu thất thanh, ngã bệt xuống đất. Khăn trùm đầu đỏ thắm cũng theo đó tuột xuống.

Tấm khăn trùm đầu rơi xuống, để lộ ra một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Lồng n.g.ự.c Triệu Tuyên Hoàn nóng ran, đôi chân lảo đảo suýt chút nữa không đứng vững. Phải mất hồi lâu hắn mới thốt nên lời: “Đây là ai? Dung Hoa đâu? Dung Hoa đi đâu rồi?”

Mọi người có mặt đều sững sờ. Nữ t.ử kia càng run rẩy sợ hãi đưa mắt nhìn người trước mặt.

Tiền ma ma hoảng hốt nhặt bài vị Đào ngũ tiểu thư dưới đất lên, nhét lại vào tay nữ t.ử kia: “Mau đứng lên, mau đưa bài vị của nãi nãi cho Đại gia đi.” Đại gia lúc nào cũng muốn mọi việc phải thật chỉn chu, sao có thể để xảy ra sai sót nhường này.

Bài vị ư?

Triệu Tuyên Hoàn chằm chằm nhìn vào bài vị trong tay cô gái nọ, trên đó khắc dòng chữ: Đào thị Dung Hoa...

Đầu óc Triệu Tuyên Hoàn như “ong” lên một tiếng, đầu óc bỗng chốc vỡ vụn.

Những hy vọng tươi đẹp nơi đáy lòng phút chốc tan thành mây khói.

Năm Ung Thánh thứ mười ba, Đào ngũ tiểu thư Dung Hoa đã bạo bệnh qua đời tại Đào gia. Người hắn yêu thương nhất đã lìa xa hắn từ lâu rồi, vậy mà hắn lại lãng quên hết thảy những chuyện này.

Dung Hoa đã không còn, hắn đã thú Thục Hoa.

Trước mắt Triệu Tuyên Hoàn tối sầm, đổ ập xuống nền đất.

truyenfull,truyenfull.com