Vốn dĩ trong phòng vẫn còn vương chút không khí hỷ sự, nhưng cú ngã đột ngột của Triệu Tuyên Hoàn khiến tất thảy mọi người đều bàng hoàng, hoảng loạn.
Triệu đại thái thái xông tới đỡ Triệu Tuyên Hoàn.
Sắc mặt hắn tái nhợt, các ngón tay lạnh toát, khí tức tựa hồ đã đứt đoạn. Tiếng nức nở nghẹn ngào khiến Triệu đại thái thái thở không ra hơi. Một hồi lâu sau bà mới hoàn hồn, cuống cuồng gọi tên con: “Tuyên Hoàn, con đừng làm mẫu thân sợ, Tuyên Hoàn ơi…”
Tiền ma ma tất tưởi sai người mời lang trung tới bắt mạch, rồi cùng Triệu đại thái thái khiêng Triệu Tuyên Hoàn lên giường.
Triệu đại thái thái nhất thời chẳng còn màng đến điều gì khác, ôm chặt lấy Triệu Tuyên Hoàn gào khóc: “Nhi t.ử của ta, con tính bắt mẫu thân phải làm sao đây.”
Lang trung ở tiền viện vội vã chạy tới, cẩn thận bịt kín khăn che mặt rồi bước tới bắt mạch tỉ mỉ. Lát sau, lão bước ra ngoài kê đơn thuốc.
Đơn t.h.u.ố.c được đưa tới tay Triệu đại thái thái, bà xem xét cẩn thận một lượt rồi lên tiếng: “Đây vẫn là đơn t.h.u.ố.c cũ mà.”
Lang trung gật đầu: “Bệnh tình đã đến nước này, thực sự không còn cách nào khác. Xin Đại thái thái nghe tại hạ một câu, hãy mau chuyển những người trong viện sang nơi khác để tránh dịch, nhỡ đâu bệnh tình của Đại gia lây lan cho mọi người thì hậu quả khôn lường.”
Đôi tay Triệu đại thái thái run rẩy bần bật: “Ta đã vào đây rồi thì chẳng sợ nhiễm bệnh. Ngày ngày các người cứ đưa đồ vào đây, cùng lắm thì hai mẹ con ta bỏ mạng tại cái sân viện này thôi.”
Triệu đại thái thái vừa dứt lời, Tiền ma ma đã lập tức xông lên can ngăn.
Lang trung cũng chắp tay thi lễ: “Thái thái, tại hạ cũng chỉ đang phụng mệnh triều đình hành sự, phải bẩm báo sự tình lên trên. Hiện giờ Triệu đại nhân thần trí bất minh, e rằng bệnh dịch đã trở nặng trầm trọng. Những người trong viện này không thể rời khỏi đây được nữa.”
Nghe vậy, sắc mặt Tiền ma ma lập tức tái nhợt: “Thế còn t.h.u.ố.c thang của Đại gia tính sao?”
Lang trung xoa dịu: “Chúng ta sẽ hỗ trợ ở tiền viện, chắc chắn không để thiếu hụt d.ư.ợ.c liệu đâu.”
Lang trung hành lễ lui ra ngoài. Triệu đại thái thái chẳng còn tâm trí đâu lo nghĩ chuyện khác, liền đeo khăn che mặt vào phòng trong thăm Triệu Tuyên Hoàn.
Triệu Tuyên Hoàn hai mắt nhắm nghiền, nằm bất động tĩnh trên giường. Triệu đại thái thái lại bật khóc nức nở: “Mới nãy rõ ràng vẫn còn đang yên đang lành, sao tự dưng lại trở nặng thế này cơ chứ.”
Tiền ma ma điểm lại những chuyện vừa xảy ra. Đại gia nhìn thấy bài vị của Đào ngũ tiểu thư liền tỏ vẻ chấn kinh tột độ, miệng cứ lẩm bẩm Dung Hoa đã c.h.ế.t. Lang trung bảo Đại gia thần trí bất minh, lẽ nào là do... “Đại gia đinh ninh Đào ngũ tiểu thư vẫn còn sống. Nếu không, sao Đại gia lại đưa ra nhiều yêu cầu khắt khe với thái thái đến vậy. Thực ra Đại gia đã sớm hồ đồ rồi, chúng ta đâu có ở kinh thành thì lấy đâu ra Đào ngũ tiểu thư mà rước dâu.”
Đôi môi Triệu đại thái thái mấp máy bất an. Vì quá sốt ruột lo cho con trai mà có những chuyện bà chưa kịp nghĩ thấu đáo, hoặc giả bà cố tình né tránh đi tìm nguyên do.
Tiền ma ma vội vàng lục tìm trong tay nải hộp sâm lát, dùng chiếc kẹp bạc gắp một lát mỏng dính đưa cho Triệu đại thái thái: “Thái thái ngậm chút sâm đi, Đại gia bên này vẫn còn phải trông cậy cả vào ngài đấy.”
Triệu đại thái thái khóc lóc nỉ non: “Con trai ngoan của ta, con định dồn ta đến bước đường cùng sao!”
Nghe tiếng than khóc của Triệu đại thái thái, Triệu Tuyên Hoàn muốn mở mắt ra nhưng lại chẳng còn chút hơi tàn. Cơ thể nặng trĩu trói chặt lấy hắn, hắn dần chìm vào cõi mộng mị, mọi cảm giác đều đang lụi tàn dần. Nỗi sợ hãi khôn tả dâng lên trong lòng. Đêm Dung Hoa bị hại, nàng hẳn cũng đã sợ hãi nhường này.
Thảo nào Dung Hoa lại oán hận hắn. Dung Hoa đột nhiên từ trần, hắn không những chẳng hề truy cứu mà còn cung phụng kẻ sát hại nàng như nhạc mẫu, rước tỷ tỷ của nàng về làm chính thất. Nỗi ân hận lớn nhất đời hắn chính là không thể rước Dung Hoa làm thê tử, thế nên trước lúc lâm chung, ký ức hắn chỉ đọng lại những chuỗi ngày êm đềm xa xăm, còn những lỗi lầm sau này thảy đều bị xóa nhòa sạch sẽ. Hắn đinh ninh mình đã thuyết phục được mẫu thân, và mẫu thân đã đồng ý cho hắn rước Dung Hoa qua cửa.
Giá như mọi chuyện xảy ra trước năm Ung Thánh mười ba thì tốt biết mấy. Chỉ cần hắn có thêm dũng khí, kết cục hẳn đã tốt đẹp hơn, bọn họ sẽ chẳng bao giờ lỡ làng nhau.
Con người ta thường muốn giữ lại những thứ tốt đẹp nhất đến phút cuối cùng, những ký ức hiện về trước khi nhắm mắt xuôi tay đều là những hình ảnh đẹp đẽ nhất. Chim sắp c.h.ế.t kêu tiếng bi thương, người sắp c.h.ế.t buông bỏ hết thảy. Những tiếc nuối kia cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Triệu Tuyên Hoàn nằm đó, thần trí nửa tỉnh nửa mê. Không rõ đã qua bao lâu, thứ nước t.h.u.ố.c đắng ngắt trôi tuột xuống cổ họng, một chút sinh lực dần len lỏi trở lại, hắn cố gượng mở đôi mắt.
Cả căn phòng ngập ngụa tiếng khóc than áo não.
“Mẫu... thân...” Hắn mấp máy môi, ánh mắt vô hồn lướt qua khắp gian phòng.
Triệu đại thái thái cố kìm nén tiếng khóc, nhưng cơ thể vẫn run lên bần bật vì nức nở.
Bên tai chợt văng vẳng một âm thanh chói tai. Triệu Tuyên Hoàn nhíu mày. Hồi lâu sau, âm thanh ấy mới lắng xuống, thân thể hắn bỗng nhẹ bẫng đi, nhịp thở cũng thư thái lạ thường: “Mẫu thân, con luôn tin rằng... con có thể... làm một nhi t.ử hiếu thuận... một trượng phu tốt... một phụ thân tốt...” Những điều hắn hằng khao khát nhất trước kia đều tề tựu ở đây: tận hiếu với song thân, phu thê hòa thuận êm ấm, sinh vài mụn con cái, cả gia đình quây quần vui vẻ bên nhau.
Dung Hoa thích thả diều, hắn muốn tự tay vẽ cho nàng một cánh diều. Ánh nắng chan hòa rải khắp sân viện, làn gió dịu nhẹ lướt qua thổi tung tà áo nàng và đứa trẻ, hắn ngước nhìn nàng tay nắm chặt sợi chỉ mảnh mai níu giữ cánh diều. Nàng chính là toàn bộ thế giới của hắn.
Triệu Tuyên Hoàn nuốt khan một cái. Hắn luôn muốn hỏi nàng: “Nàng có tin không? Ta có thể làm được mà.”
Ánh nắng dần tắt lịm, cơn gió vụt thổi qua, nàng buông tay, cánh diều của hắn đứt dây.
Năm Ung Thánh mười ba, lẽ ra hắn nên đi cùng nàng, như vậy hắn sẽ không đ.á.n.h mất nàng.
Hôm nay lẽ ra phải là ngày đại hỷ của họ, một ngày hỷ sự muộn màng, một sự lựa chọn muộn màng của hắn.
Triệu Tuyên Hoàn bình yên nhắm mắt lại.
Chứng kiến Triệu Tuyên Hoàn trút hơi thở cuối cùng, Triệu đại thái thái gục hẳn lên người hắn, khóc than t.h.ả.m thiết: “Sao... lại... ra nông nỗi này... Ông trời... đang... đang muốn lấy mạng ta đây mà...”
Tiền ma ma vội nhào tới kéo Triệu đại thái thái ra nhưng bà chẳng thể suy chuyển nửa phân.
Tiếng khóc xé ruột xé gan vang vọng cả viện phủ. Chỉ chốc lát sau, quan binh từ tiền viện ập vào, cách ly mọi người, tách Triệu đại thái thái đang khóc vật vã ra khỏi cái xác, rồi tức tốc cáng t.h.i t.h.ể Triệu Tuyên Hoàn đi.
Giọng Triệu đại thái thái khản đặc: “Các người định làm gì?”
Tên lính dẫn đầu đáp: “Triệu đại nhân nhiễm bệnh dịch, t.h.i t.h.ể phải hỏa táng sớm, chúng ta cũng hết cách.”
“Các người định để nó c.h.ế.t không toàn thây sao?” Triệu đại thái thái như bừng tỉnh, định lao tới giành lại t.h.i t.h.ể con trai, nhưng vừa đi được hai bước, trước mắt đã tối sầm, ngất lịm xuống nền đất.
…
Dung Hoa ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Giờ nàng mới để ý, nhành mai ngoài bậu cửa đang bung nở đẹp lạ thường.
Cẩm Tú nói liến thoắng một hồi, Dung Hoa mới giật mình bừng tỉnh: “Ngươi nói gì cơ?”
Thiếu phu nhân chưa từng thất thần như vậy. Cẩm Tú đành lặp lại những lời vừa nãy: “Nhậm đại nãi nãi đã thuê tiêu cục chuẩn bị rời kinh rồi ạ.”
Thuê tiêu cục quả là một quyết định khôn ngoan. Vừa có thể dập tắt ý đồ đen tối của Lý gia, lại vừa đảm bảo lộ trình tới đích an toàn. Đến cả nữ quyến nhà quyền quý dời đi cũng chuộng mướn tiêu sư cơ mà. Xem ra Dao Hoa mười phần nắm chắc Lý gia sẽ nộp ngân phiếu.
Dung Hoa đáp: “Không cần cho người đi nghe ngóng nữa.” Những việc sau đó cứ để Tiết Minh Duệ lo liệu, nàng chỉ việc ngồi chờ tin tức là xong.
Tiết Minh Duệ vốn chẳng dễ dàng buông tha cho Nhậm gia. Nhậm gia mà không có kết cục tốt đẹp thì Dao Hoa cũng đừng hòng thoát thân.
…
Bạc vừa vào tay, Dao Hoa tức tốc thúc giục tiêu cục khởi hành.
Đội xe ngựa rầm rộ rời khỏi kinh thành an toàn. Ngồi trong thùng xe, Dao Hoa mới trút được gánh nặng. Chuyến này may mà mọi nước cờ đều được nàng lên kế hoạch tỉ mỉ. Dù bạc tiền hay đồ đạc hiện tại không dư dả mấy, nhưng ít ra cũng đủ làm vốn liếng. Còn giữ được núi xanh thì lo gì không có củi đốt, nhất định sẽ có ngày nàng ta xoay chuyển tình thế.
Tương Trúc chèn gối mềm để Dao Hoa tựa lưng: “Nãi nãi chợp mắt một lát đi ạ.”
Dao Hoa gật đầu. Suốt mấy ngày nay, sợ kế hoạch có sơ suất, nàng ta chẳng đêm nào ngon giấc.
Tương Trúc cẩn thận đắp chăn cho Dao Hoa. Lát sau, Dao Hoa chìm vào giấc ngủ mơ màng. Cỗ xe ngựa đang lộc cộc bỗng phanh khựng lại. Bên tai Dao Hoa văng vẳng tiếng la hét thất thanh của Tương Trúc: “Nãi nãi, không xong rồi, bên ngoài có thảo khấu cướp tiêu kìa.”
Dao Hoa choàng tỉnh. Khuôn mặt Tương Trúc không còn giọt máu. Bên ngoài đao kiếm choang choang đinh tai nhức óc. Lồng n.g.ự.c Dao Hoa tức nghẹn, nàng ta run lẩy bẩy vén bức rèm xe ngựa.
Một đám hán t.ử mặc đồ thô màu nâu đang bao vây xe ngựa.
Mới rời kinh chưa bao lâu mà đã đụng độ sơn tặc sao? Mười phần là có kẻ cố tình cải trang thành bọn cướp rồi. Dao Hoa nghiến chặt môi. Quả nhiên Lý gia đâu dễ dàng chịu để yên.
Tương Trúc sợ hãi co rúm lại. Dao Hoa thấy vậy thì bực bội quát: “Ngươi sợ cái gì? Sống hay c.h.ế.t đều dựa vào lần này cả. Ông trời thương xót, khắc chúng ta sẽ tai qua nạn khỏi, sợ thì có ích gì.”
Tương Trúc nắm chặt vạt áo: “Nô tỳ... không sợ...”
Dao Hoa rút từ trong ống tay áo ra một thanh chủy thủ nắm chặt trong tay. Hồi lâu sau nàng ta mới nhận ra toàn thân mình cũng đang run lên bần bật. Nàng ta luôn tự nhủ rằng nếu kế hoạch thất bại, cùng lắm thì c.h.ế.t là xong, nhưng đến lúc đối mặt với cái c.h.ế.t, nàng ta mới hiểu rằng tìm đến cái c.h.ế.t cũng cần một dũng khí phi thường.
Dao Hoa dán chặt mắt vào rèm xe. Bầy ngựa kéo xe hoảng hốt dậm chân tại chỗ, thùng xe rung bần bật khiến Dao Hoa và Tương Trúc ngả nghiêng theo. Bỗng nhiên bầy ngựa im bặt, thùng xe lún mạnh xuống một bên, Tương Trúc không kìm được nữa mà thét lên kinh hãi.
Dao Hoa một tay đè chặt chiếc tráp nhỏ bên cạnh, tay kia lăm lăm chủy thủ. Quả tim tưởng chừng vọt ra khỏi lồng ngực. Khi bức rèm bị hất tung, nàng ta gần như nín thở.
Một gã đại hán mặt mũi dữ tợn chui vào thùng xe. Đôi mắt đục ngầu lướt qua gương mặt Dao Hoa và Tương Trúc, gã nhoẻn miệng cười dâm tà, giơ bàn tay hộ pháp chộp về phía Dao Hoa.
Tiêu sư bên ngoài không thể nhờ cậy được nữa. Để khỏi rơi vào tay bọn sơn tặc này, nàng ta chỉ còn con đường c.h.ế.t. Dao Hoa đưa thanh chủy thủ kề vào cổ mình.
Lưỡi đao lạnh toát chạm vào da thịt khiến nàng ta hoảng sợ tột độ. Chỉ một thoáng ngập ngừng ấy, cánh tay nàng ta truyền đến một cơn đau nhói. Thanh đao bị giật phăng đi, cả người nàng ta bị kéo xệch, ngã sóng soài xuống sàn xe.
Gã sơn tặc tìm thấy chiếc tráp và tay nải trên ghế đệm, phá lên cười hềnh hệch. Gã túm lấy cánh tay Dao Hoa, bỏ ngoài tai mọi sự giãy giụa của nàng ta mà thô bạo lôi tuột ra khỏi xe.
Từ bé đến lớn, Dao Hoa chưa từng chịu nỗi nhục nhã nào thế này, cả cơ thể bầm dập đau đớn tột cùng. Gã đại hán gọi đồng bọn rút lui. Dao Hoa lồm cồm bò dậy định bỏ chạy nhưng chân tay rã rời, đành bất lực để gã vắt ngang lên lưng ngựa.
Bọn thảo khấu vừa định quất ngựa cao chạy xa bay thì có tiếng la hốt hoảng: “Nguy rồi, quan binh tới.”
Dao Hoa chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập xung quanh, đám thảo khấu hối hả quay đầu định bỏ trốn.
Sau một trận hỗn chiến và tiếng hò hét huyên náo, Dao Hoa được người ta đỡ xuống khỏi lưng ngựa. Lúc quay người lại, nàng ta mới hay đám thảo khấu đã bị trói giật cánh khuỷu nằm rạp trên mặt đất tự lúc nào.
truyenfull,truyenfull.com