Dung Hoa ngồi nán lại trong phòng Tiết phu nhân một lát. Lý ma ma kể chuyện về tình hình của lão phu nhân mấy ngày nay, mọi người trong lòng đều rõ như ban ngày, không biết bệnh tình của lão phu nhân còn kéo dài được bao nhiêu ngày nữa.
Lý ma ma tiếp lời: "Lão phu nhân sai đại nãi nãi qua đón tiểu thiếu gia về. Nô tỳ đã thu dọn xong xuôi đồ đạc của tiểu thiếu gia rồi ạ."
Lão phu nhân bệnh nặng đến mức này, quả thực không thể chăm sóc Nhuận ca được nữa.
Tiết phu nhân nói: "Hay là cứ để Nhuận ca sang chỗ ta trước đã. Nhị thúc nó vừa mới bị trượng hình, bên đó có lẽ còn phải bận rộn mất mấy hôm."
Ánh mắt Lý ma ma sầm xuống. Bệnh của lão phu nhân đột ngột trở nặng, bà vốn cũng từng nghĩ đến việc để tiểu thiếu gia qua phòng phu nhân trước. Nào ngờ tiểu thiếu gia nhất quyết không chịu. Vừa mới phân gia thôi mà ngay cả đứa trẻ cũng trở nên xa cách.
Ngồi thêm một lát, Dung Hoa cùng Lý ma ma rời khỏi phòng Tiết phu nhân. Hai người đi qua dãy hành lang, Lý ma ma sực nhớ ra một chuyện: "Dạo này đại gia ghé qua chỗ lão phu nhân dường như thường xuyên hơn hẳn."
Sau khi phân gia, Tiết Minh Bách bỗng nhiên phấn chấn hẳn lên, thường xuyên mua chút bánh trái mang đến phòng lão phu nhân, mấy chuyện này bà đều biết cả.
"Đại gia nói là muốn mở cửa hiệu, nên muốn nhờ hầu gia giúp đỡ."
Dung Hoa kéo khép lại tà áo choàng trên người. Bệnh của Tiết lão phu nhân càng nặng, thì Tiết Minh Bách và Tiền thị lại càng nôn nóng.
Lý ma ma thở dài một hơi: "Lão phu nhân bảo rằng nhị lão gia mở tửu lâu rồi bị liên lụy, nhà lại vừa mới bị xét nhà, bây giờ mở cửa hiệu kiểu gì cũng sinh ra nhiều lời đồn đại thị phi. Đại gia nghe vậy liền gân cổ lên cãi lại hai câu. Có lẽ lão phu nhân bận tâm trong lòng nên bệnh tình mới trở nặng hơn."
Dung Hoa dừng bước, nghiêng đầu nhìn Lý ma ma: "Ta sẽ dặn dò hạ nhân, lão phu nhân cần tịnh tâm dưỡng bệnh, không cho phép người ngoài quấy rầy. Nếu đại gia còn tìm đến tận cửa, ta sẽ sai người qua hỏi ý Hầu gia."
Lý ma ma cúi đầu: "Chỉ e là sẽ làm khó cho nãi nãi. Người ngoài không biết chuyện, bàn ra tán vào lại tưởng nãi nãi quản gia quá nghiêm khắc."
Nói quản gia quá nghiêm khắc vì không cho phép các phòng khác đến thăm lão phu nhân sao? Phủ Vũ Mục hầu vốn dĩ quy củ đã sâm nghiêm, người bên ngoài đâu phải không biết. Nàng cũng chẳng sợ thêm vài cái miệng xì xào bàn tán. Dung Hoa khẽ mỉm cười: "Chỉ cần lão phu nhân có thể an tâm tĩnh dưỡng cho khỏi bệnh là được."
Nói là tĩnh dưỡng cho khỏi bệnh, nhưng thực chất cũng chỉ là ráng cầm cự thêm được ngày nào hay ngày nấy. Lý ma ma nói: "Tâm tư của lão phu nhân nô tỳ là người rõ nhất. Lão phu nhân rất muốn được nhìn thấy nãi nãi bình an sinh hạ tiểu thiếu gia thì mới yên lòng nhắm mắt."
Dung Hoa gật đầu thấu hiểu. Lý ma ma nhún người hành lễ rồi tiễn Dung Hoa rời đi.
…
Trở về phòng, Dung Hoa gọi bà t.ử họ Ngưu đến trước mặt: "Chỗ lão phu nhân có phải đã nghe được tin tức gì rồi không?" Từng lời nói của Lý ma ma ban nãy đều đang ngấm ngầm nhắc nhở nàng.
Ngưu bà t.ử cẩn thận ngẫm nghĩ: "Nô tỳ không nghe nói gì cả." Nói rồi bà chợt khựng lại: “Chắc là chuyện tam nãi nãi về nhà rồi làm ầm ĩ lên. Hôm qua, lão phu nhân sai các bà t.ử của nhị phòng, tam phòng và tứ phòng đến nhận chút trái cây tươi mới."
"Ma ma mà lão phu nhân phái đi hầu hạ nhị thái thái đã về chưa?"
Ngưu bà t.ử gật đầu: "Có về ạ, nô tỳ đã đặc biệt đi dò la rồi. Chỉ là người ở phòng lão phu nhân rất kín miệng."
Dung Hoa dặn: "Ngươi đi lân la trò chuyện với Lý ma ma xem." Lý ma ma đã có ý muốn tiết lộ, Ngưu bà t.ử chỉ cần khéo léo dò hỏi thì chắc chắn sẽ hỏi ra chuyện.
Không lâu sau, Ngưu bà t.ử từ chỗ lão phu nhân quay về bẩm báo: "Lý ma ma đã nói với nô tỳ rồi. Hôm qua nhị phòng bàn bạc cách xử lý số tài vật còn sót lại sau khi bị tịch thu. Đại nãi nãi bảo rằng đem toàn bộ số tài sản còn lại sung vào công quỹ, phòng nào cần dùng thì phát cho phòng đó."
Tài vật trong phòng nhị lão gia đã bị tịch thu sạch sẽ, tài sản còn sót lại của nhị phòng hiện giờ chỉ là đồ đạc trong phòng Minh Bách và Minh Ái. Nếu gom chung tất cả lại, người chịu thiệt thòi nhất tự nhiên chính là Nhậm Tĩnh Sơ. Hiện giờ nhị phòng do Tiền thị cai quản, Nhậm Tĩnh Sơ vốn chẳng có quyền lên tiếng phản bác.
Ngưu bà t.ử tiếp tục kể: "Tam nãi nãi lên tiếng phản đối đại nãi nãi. Đại nãi nãi liền lấy cớ rằng lúc này chỉ cần cả nhà vượt qua cơn hoạn nạn, những chuyện khác tính sau."
Một khi đồ đạc đã bị thu vào kho thì làm sao có thể lấy ra được nữa. Nước cờ này của Tiền thị quả thật rất cao tay, không tiếng động mà nuốt trọn tài vật của Nhậm Tĩnh Sơ. Việc nhị thái thái chưa kịp hoàn thành, Tiền thị lại ung dung làm xong nhẹ bẫng. Trước kia ở trước mặt lão phu nhân, Tiền thị luôn tỏ ra e dè cẩn trọng. Nay đã phân gia, nhị thái thái lại đổ bệnh nằm liệt giường, không còn ai cản bước được nữa, bộ mặt thật của Tiền thị liền bộc lộ rõ rệt.
Ngưu bà t.ử nói: "Tam nãi nãi bực tức quá, mắng thẳng mặt rằng trước kia đại nãi nãi cũng từng nhận ân huệ của nàng ta, cớ sao bây giờ lại lật mặt không nhận người quen."
Nhậm Tĩnh Sơ quả là ruột để ngoài da, nói thẳng chuyện từng cho Tiền thị bạc. Một người nhẫn nhịn che giấu suốt ngần ấy năm như Tiền thị, làm sao vì chút bạc bố thí ngày xưa mà nương tay cho nàng ta được.
"Đại nãi nãi đương nhiên không chịu nhận, chỉ nói tam nãi nãi không hiểu chuyện. Trước kia thế nào không màng tới, bây giờ nhà họ Tiết gặp họa lớn như vậy, tất cả đều là do nhà mẹ đẻ của tam nãi nãi gây ra, vậy mà tam nãi nãi vẫn không biết kiềm chế. Tam nãi nãi tính tình thế nào, làm sao nhịn nhục được cơ chứ. Nàng ta mắng c.h.ử.i những lời vô cùng khó nghe, còn nói rằng chính đại nãi nãi đã bày mưu xúi giục nàng ta đối phó với trưởng phòng. Bây giờ lại giở trò vắt chanh bỏ vỏ, hận không thể tống cổ nàng ta ra khỏi nhà họ Tiết. Đại nãi nãi không thèm cãi vã với tam nãi nãi, lập tức quay người bỏ đi."
Tiền thị vốn muốn chiếm đoạt tài sản của Nhậm Tĩnh Sơ, chỉ cần đạt được mục đích thì việc gì phải dây dưa đôi co. Thêm nữa, làm ầm ĩ lên lỡ bị đám hạ nhân trong phủ nghe thấy thì không hay. Tiền thị là người xảo quyệt, thừa biết cách đối phó với Nhậm Tĩnh Sơ. Chỉ cần kiếm cái cớ bảo Nhậm Tĩnh Sơ phải tịnh tâm dưỡng t.h.a.i là có thể sai bà t.ử nhốt nàng ta trong phòng. Huống hồ, Nhậm Tĩnh Sơ từng có tiền án tự ý bỏ nhà chồng, giờ lại chính là cái cớ hoàn hảo cho Tiền thị. Dung Hoa hỏi: "Vậy Lý ma ma nhận xét thế nào?" Lời nói của Lý ma ma chắc chắn sẽ bộc lộ ra thái độ đối với việc này.
Ngưu bà t.ử và Lý ma ma vốn khá tâm đầu ý hợp, nên bà kể lể nhiều hơn: "Lý ma ma nói, không ngờ một người ngày thường trông có vẻ hiền hòa ôn nhu như đại nãi nãi, vậy mà ra tay lại tàn nhẫn đến thế."
Thái độ của Lý ma ma cũng chính là thái độ của lão phu nhân.
Dung Hoa đã sớm đoán được việc Nhậm Tĩnh Sơ trở về ắt hẳn sẽ dẫn đến cơ sự ngày hôm nay. Tiền thị không thể coi tất cả mọi người là kẻ ngốc. Từ nay về sau, Tiền thị đừng hòng lừa gạt lấy lòng thương xót của lão phu nhân được nữa. Dung Hoa thực sự bội phục Tiền thị, tuy bị vạch trần bộ mặt thật, nhưng dù sao vẫn đạt được mục đích.
Tuy nhiên, việc ai nắm quyền quản gia ở nhị phòng vốn không liên quan đến nàng. Dù là Tiền thị hay nhị thái thái, thì cả hai kẻ đều chẳng phải loại đèn cạn dầu. Lỡ như nhị thái thái khỏi bệnh, Tiền thị chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Mà nếu muốn nhị thái thái không qua khỏi, Tiền thị ắt phải dùng đến thủ đoạn, đến lúc đó không sợ không lộ ra sơ hở.
Bẩm báo xong, Ngưu bà t.ử liền cáo lui.
Lúc này, Cẩm Tú tươi cười bước vào bẩm: "Hầu gia sai người mang về phủ một con hươu con. Quản sự đang hỏi xem nãi nãi định nuôi nó ở đâu ạ."
Nàng chỉ thuận miệng nói đùa rằng người trong kinh thành chuộng nuôi hạc, nếu là nàng thì nàng thà nuôi hươu, vì nàng không thích đám động vật mỏ nhọn. Nào ngờ Tiết Minh Duệ lại thực sự để tâm.
Cẩm Tú nói: "Nghe bảo con hươu còn nhỏ lắm, thả nuôi trong viện cũng được."
"Thôi cứ để nuôi ở Nam viện đi!" Dung Hoa mỉm cười dịu dàng: “Nam viện rộng rãi, thả nuôi cũng tiện."
Cẩm Tú vâng lời đi sắp xếp. Dung Hoa vừa dùng xong bữa trưa, vợ Phùng Lập Xương lại bước vào bẩm báo: "Nhà họ Nhậm không hề xử lý Nhậm đại nãi nãi."
Dung Hoa có chút kinh ngạc. Nhậm phu nhân vốn đâu phải là người mềm lòng. Thật hiếm thấy khi Dao Hoa đã trải qua ngần ấy sóng gió mà trong lòng vẫn còn sót lại tia hy vọng mong manh.
…
Hoằng ca lệnh cho người hầu đứng đợi bên ngoài cửa, tự mình bước vào gặp Dao Hoa.
Gia quyến nhà họ Nhậm bị phán lưu đày. Hắn phải tốn bao nhiêu công sức đút lót trên dưới mới vào được đây để gặp Dao Hoa một lần. Có vài chuyện, nếu không nói rõ với Dao Hoa thì trong lòng hắn vô cùng bứt rứt. Nhất là khi Dao Hoa đã trăm phương ngàn kế nhờ hạ nhân chuyển thư cho hắn, mong hắn nể tình tỷ đệ mà cứu lấy mạng nàng ta.
Hoằng ca vừa bước chân vào phòng, Tương Trúc lập tức nghênh đón với ánh mắt tràn trề hy vọng: "Nhị gia ngài đến rồi! Mau đi thăm nãi nãi đi ạ. Nãi nãi bệnh nặng thế này, làm sao có thể chịu đựng nổi nỗi khổ sở khi phải đi đày chặng đường xa xôi như vậy."
Hoằng ca nghiêng đầu lườm Tương Trúc một cái sắc lẹm: "Ngươi lui xuống đi, ta có lời muốn nói riêng với nhị tỷ."
Tương Trúc ngập ngừng nhìn Dao Hoa một cái, thấy Dao Hoa gật đầu, nàng ta mới cúi gầm mặt rón rén đi ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại. Trong phòng lúc này chỉ còn lại Hoằng ca và Dao Hoa.
Khóe môi nhợt nhạt của Dao Hoa từ từ nhếch lên thành một đường cong: "Đã lâu không gặp, đệ đệ đã cao lớn thế này rồi sao."
Ánh mắt Hoằng ca lạnh lẽo vô tình: "Nhị tỷ bệnh bao lâu nay, thế mà bộ dạng vẫn hệt như xưa."
Đó là lời mỉa mai châm biếm nàng ta sao vẫn chưa bệnh c.h.ế.t đi cho xong. Chút hy vọng mong manh trong lòng Dao Hoa dần lụi tàn. Nàng ta thút thít: "Đệ đệ hận ta sao? Ta tuy chưa từng đối xử tốt với đệ như ngũ muội, nhưng cũng chưa lúc nào quên quan tâm đệ. Lẽ nào tỷ đệ chúng ta lại không có lấy nửa điểm tình nghĩa sao." Vừa nói, hai hàng nước mắt trong vắt liền lã chã rơi.
Ngày trước mỗi khi thấy ả rơi lệ, hắn còn cảm thấy đáng thương. Giờ nhìn dáng vẻ giả tạo này, hắn chỉ thấy buồn nôn. Hoằng ca lạnh lùng cất giọng: "Nhị tỷ nói rằng đã trông thấy hồn ma của Nhậm đại nãi nãi đời trước bám theo Nhậm phu nhân. Người nhà họ Nhậm đều tưởng tỷ không muốn c.h.ế.t nên cố ý hù dọa Nhậm phu nhân. Thế nhưng, đệ biết nhị tỷ không hề có ý đó."
Dao Hoa nhất thời không hiểu dụng ý của Hoằng ca.
Hoằng ca không để Dao Hoa phải đợi lâu: "Nhị tỷ có thể thốt ra những lời đó, là vì nhị tỷ cũng đang trải qua cảm giác tương tự. Nhị tỷ có phải lúc nào cũng cảm thấy đại tỷ và ngũ tỷ đang đứng ngay bên cạnh mình không?"
Dao Hoa trừng lớn hai mắt, cố nén xúc động không quay đầu nhìn lại phía sau lưng. Nàng ta tỏ vẻ vô tội: "Không lẽ đệ đệ cho rằng ta là người đã hại c.h.ế.t ngũ muội?"
Hoằng ca cười nhạt giễu cợt: "Nhị tỷ đừng làm ra vẻ tủi thân. Là phải hay không thì nhị tỷ là người rõ nhất, ngũ tỷ dưới suối vàng càng rõ hơn." Nói đến đây, Hoằng ca cố ý dừng lại để quan sát biểu cảm của Dao Hoa: “Nhị tỷ có phải đang cho rằng chưa từng hãm hại đệ và bát tỷ, nên bọn đệ sẽ mềm lòng mà tìm cách cứu tỷ ra ngoài phải không?"
Hoằng ca bước về phía trước vài bước đến sát bên cạnh Dao Hoa, hạ thấp giọng: "Nhị tỷ lầm rồi. Nhị tỷ tưởng rằng vì sao bát tỷ lại luôn chốn chốn đề phòng tỷ? Tại sao đệ lại biết ngọn ngành chuyện của ngũ tỷ? Nhị tỷ chưa từng nghĩ tới chuyện, bát tỷ không chỉ có cái tên giống ngũ tỷ sao?"
Hoằng ca cố tình bỏ lửng nửa câu sau.
Dao Hoa ngơ ngẩn hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy đáp án qua nét mặt của Hoằng ca: "Là... là nàng ta sao?" Dao Hoa trợn ngược hai mắt, tinh thần gần như suy sụp: “Không... không thể nào! Rõ ràng nàng ta đã c.h.ế.t rồi cơ mà..."
Hoằng ca đáp trả: "Nhị tỷ say đắm đại tỷ phu, nên bát tỷ mới có cơ hội gả vào nhà họ Tiết một cách thuận lợi. Bát tỷ đã sớm nhìn thấu chân tướng con người nhị tỷ rồi. Nếu bát tỷ sinh sống ở bên ngoài phủ, làm sao có thể thấu tỏ những chuyện này? Đệ nói những lời này cốt là để nhị tỷ hoàn toàn từ bỏ hy vọng đi. Bát tỷ và đệ tuyệt đối không bao giờ giúp tỷ đâu."
Thảo nào Dung Hoa lại giăng ra một ván cờ như vậy với nàng ta. Hóa ra là cố ý hù dọa nàng ta. Thảo nào dù nàng ta làm chuyện gì cũng đều gặp phải trở ngại. Hóa ra đều là do ả ta giở trò! Trước mắt Dao Hoa bỗng hiện lên nụ cười của Đào Dung Hoa. Những nụ cười cung kính dịu dàng trên khuôn mặt Dung Hoa giờ đây lại mang đầy vẻ châm biếm và giễu cợt: “Yêu nghiệt..." Dao Hoa định đứng dậy, nhưng hai chân bủn rủn, cả người từ trên ghế trượt ngã nhào xuống đất.
"Nhị tỷ cứ nói lớn thêm chút nữa đi. Tội nh.ụ.c m.ạ tông thân sẽ bị khép thêm một bậc. Triều đình nhất định sẽ định tội nhị tỷ thật thỏa đáng."
Nghe xong câu này, chút sức lực cuối cùng chống đỡ cơ thể Dao Hoa dường như cũng sụp đổ hoàn toàn.
truyenfull,truyenfull.com