Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 466: Giãy giụa hấp hối



Thợ may đã lấy xong số đo cho Dung Hoa.

Vợ Phùng Lập Xương ở bên cạnh không quên căn dặn: "Phải may rộng ra một chút, mấy ngày nay tiểu chủ t.ử lớn nhanh hơn trước nhiều lắm."

Thợ may cung kính đáp: "Ma ma nói rất phải."

Đợi thợ may lui ra ngoài, vợ Phùng Lập Xương liền đỡ Dung Hoa đến ngồi trên giường sưởi, lúc này mới lên tiếng: "Nhậm đại nãi nãi vừa ra khỏi thành đã bị sơn tặc nhắm trúng. Đến khi quan phủ chạy tới nơi thì nàng ta đã bị bọn cướp vác lên lưng ngựa rồi."

Dung Hoa ngẩng đầu lên hỏi: "Vậy Nhậm đại nãi nãi hiện giờ đâu rồi?"

Vợ Phùng Lập Xương đáp: "Đã bị quan phủ đưa về nhà họ Nhậm rồi ạ."

Dung Hoa gật đầu. Lần này thì Dao Hoa ắt hẳn phải nhận ra rằng, nàng ta vốn dĩ không thể nào lập tức rũ bỏ quan hệ với nhà họ Nhậm được. Bản án của Nhậm Diên Phượng vẫn đang trong quá trình xét xử, cho nên cha mẹ cùng gia quyến của hắn đều không được phép rời khỏi kinh thành nửa bước. Đây chính là luật pháp của vương triều Đại Chu.



Nhậm phu nhân trợn tròn hai mắt, vẻ mặt tràn đầy vẻ khó tin: "Quan binh bao vây nhà chúng ta sao?"

Tần ma ma cũng hoảng hốt không kém: "Sau khi đưa đại nãi nãi về, đám người đó cứ đứng mãi ở cổng không chịu đi."

Chỉ khi có người phạm trọng tội, phủ đệ mới bị triều đình sai người canh giữ gắt gao như vậy.

Đôi bàn tay Nhậm phu nhân run lẩy bẩy. Rõ ràng triều đình chỉ định tội một mình Diên Phượng, đâu hề liên lụy đến gia quyến cơ chứ.

Tần ma ma vội nói: "Nô tỳ nghe mấy vị quan gia kia bảo rằng, việc nhà ta lén đưa đại nãi nãi ra khỏi kinh đô đã làm rối loạn kỷ cương pháp phét."

Nghe đến chữ "rối loạn kỷ cương", Nhậm phu nhân sợ đến toát mồ hôi lạnh. Bà ta cuống quýt phân bua: "Nhà chúng ta đã viết hưu thư đuổi nàng ta rồi, thế thì sao lại tính là làm loạn kỷ cương được? Diên Phượng bị phán tội đồ cũng đâu có liên lụy đến người nhà. Dù sao chúng ta cũng là phủ Thường Ninh bá, sao bọn họ có thể vô pháp vô thiên như vậy!"

Tần ma ma vội vàng khuyên nhủ: "Biết đâu một lát nữa bọn họ sẽ tản đi thôi phu nhân."

Thế nhưng, một khi đã dấy binh bao vây phủ Bá tước thì làm gì có chuyện dễ dàng rút lui cơ chứ. Nhậm phu nhân chỉ cảm thấy toàn bộ sức lực trên người như bị rút cạn, tay chân bỗng chốc lạnh ngắt. Bà ta thều thào: "Tên quản sự lo chuyện gom bông vải đâu rồi? Gọi hắn vào đây nói chuyện."

Ánh mắt Tần ma ma chợt né tránh, vẻ mặt đầy khó xử: "Quản sự vẫn chưa về ạ."

Ngực Nhậm phu nhân như bị ai đó giáng mạnh một cú: "Chẳng phải... đã hẹn là gom đủ bông sẽ lập tức về bẩm báo sao? Cớ gì đến giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?"

Tần ma ma cũng không biết phải làm sao cho phải.

Nhậm phu nhân bỗng chốc đứng phắt dậy, quát lớn: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Sai người đi thám thính ngay đi chứ..."

Tần ma ma tức tốc sai hạ nhân ra ngoài dò la tin tức.

Mất một lúc lâu sau, bà ta mới dẫn tên quản sự vào bẩm báo.

Tên quản sự run rẩy thưa: "Chỉ sau một đêm, toàn bộ số bông vải đó đã bị bán sạch cho hoàng thương rồi. Đám tiểu nhân cũng hết cách. Đại quản sự đã đi nghe ngóng tin tức, nếu như có thể mua lại từ tay hoàng thương thì may ra sẽ giải quyết được tình thế cấp bách này..."

Đáng hận thay, đúng vào lúc bọn họ vừa gom đủ bạc thì toàn bộ số bông kia lại bị bán cho hoàng thương chỉ trong một đêm... Rõ ràng đây là cái bẫy đã được giăng sẵn từ trước.

Nhậm phu nhân siết chặt hai bàn tay, lòng bàn tay ướt đẫm thứ mồ hôi dính dấp. Hoàng thương làm việc chẳng phải đều nghe theo sự sai bảo của triều đình sao? Kẻ không muốn cho bọn họ con đường sống chính là triều đình, vậy thì làm sao họ có cơ hội mua lại số bông đó từ tay hoàng thương được nữa. Nhà họ Nhậm xong rồi, lần này là tiêu tùng thật rồi.

Quản sự sợ hãi lui xuống.

Nhậm phu nhân lập tức liếc mắt nhìn Tần ma ma: "Đào Dao Hoa đâu rồi?"

Tần ma ma đáp: "Đại nãi nãi đang nghỉ ngơi trong phòng. Nô tỳ sợ đại nãi nãi động t.h.a.i khí nên đã sai người mang t.h.u.ố.c an t.h.a.i tới."

Ánh mắt Nhậm phu nhân trở nên vô cùng lạnh lẽo: "Đã đến nước nào rồi mà còn đưa t.h.u.ố.c an thai? Ả ta ở bên ngoài bị sơn tặc làm bẩn thân thể, vậy mà vẫn còn mặt mũi sống sót trở về hay sao. Ngươi đi nói với ả, dù gì cũng là người từng đọc sách, ả nên giữ lại chút thể diện cho nhà họ Nhậm và cho chính bản thân ả đi."

Tần ma ma nghe mà trong lòng đ.á.n.h thót, sợ hãi không thôi.

Thấy Tần ma ma đứng ngây ra đó nửa ngày không nhúc nhích, Nhậm phu nhân liền ném cho bà ta một ánh mắt âm hiểm độc ác: "Còn đợi cái gì nữa?"

Tần ma ma lúc này mới dạ một tiếng: "Nô tỳ... nô tỳ... đi chuẩn bị ngay đây."

Nhậm phu nhân lạnh lùng hừ giọng: "Có gì mà phải chuẩn bị! Dù là dải lụa, thước lụa, thắt lưng hay kéo, những thứ có thể dùng để tự vẫn thiếu gì. Nếu ả không tìm thấy, ngươi cứ bảo ả tự đập đầu mà c.h.ế.t đi."

Giọng nói the thé của Nhậm phu nhân vang vọng trong phòng khiến Tần ma ma rụt cổ lại. Chuyện này cũng không thể trách phu nhân được, thân thể đã không còn trong sạch thì làm gì có mặt mũi nào sống tiếp để gặp người khác cơ chứ.



Tần ma ma dẫn theo mấy bà t.ử làm việc nặng nhọc dồn Dao Hoa vào tận phòng trong.

Bà ta khổ tâm khuyên nhủ: "Nãi nãi, phu nhân làm thế cũng là muốn tốt cho người thôi. Người ra đi, phu nhân tất nhiên sẽ không bạc đãi người. Việc được an táng trong phần mộ tổ tiên là chuyện đương nhiên, con cháu đời sau cũng sẽ luôn hương khói phụng thờ. Nếu người không chịu... mà cứ cố sinh tiểu thiếu gia ra, sau này tiểu thiếu gia không biết sẽ bị người đời đàm tiếu bằng những lời lẽ khó nghe đến mức nào đâu."

Tương Trúc quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Ma ma, xin bà đi nói với phu nhân một tiếng, nãi nãi và nô tỳ lập tức rời khỏi nhà là được mà."

Tần ma ma thở dài thườn thượt: "Phu nhân đâu phải không muốn làm vậy. Chỉ là triều đình không cho phép, nếu không nô tỳ việc gì phải cất công đi chuyến này."

Dao Hoa lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế đẩu. Trách thì chỉ có thể trách lúc ở trong xe ngựa, nàng ta đã không có đủ dũng khí để kết liễu mạng sống của chính mình ngay lập tức. Giờ đây danh tiết đã mất, rốt cuộc cũng vẫn phải tìm đến cái c.h.ế.t.

Dao Hoa bỗng nở một nụ cười nhạt: "Ma ma nói đúng, nương cũng chỉ vì nghĩ cho ta thôi. Ma ma đừng quên về nhắc nhở nương, nếu không nộp đủ bông vải, triều đình chắc chắn sẽ khép nhà họ Nhậm vào trọng tội. Đến lúc đó, cả nhà họ Nhậm biết đâu sẽ bị lưu đày làm nô lệ, e rằng sống không bằng c.h.ế.t. Nếu nương bằng lòng, ta với nương cùng đi chung cho có bạn, trên đường xuống suối vàng cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."

Lúc đầu Tần ma ma vốn không bận tâm, nhưng khi nghe những lời phía sau, bà ta chợt há hốc mồm không nói nên lời. Vị đại nãi nãi ngày thường trông vô cùng mỏng manh yếu đuối, vậy mà lại có thể nói ra những lời lẽ sắc bén thế này.

Dao Hoa ngẩng đầu lên, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười cợt nhả: "Ma ma cứ về truyền đạt nguyên văn. Ta nghe lời, nếu nương không bằng lòng, ta ra đi cũng tâm cam tình nguyện."

Đám hạ nhân trong phòng đều trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Dao Hoa lại ung dung nói tiếp: "Cũng nói cho ma ma biết, ta đã sai người đến nhà họ Lý nghe ngóng tin tức rồi. Ta nào có chuyện nói giật gân để hù dọa người khác. Sở dĩ ta rời đi lánh nạn là để giữ lại cốt nhục cho thế t.ử gia. Ta từng nghĩ, chỉ cần sinh đứa bé ra thì ta nhất định sẽ quyên sinh để theo ngài ấy. Bằng không, một nữ lưu yếu ớt đang m.a.n.g t.h.a.i như ta, cớ sao phải làm khó bản thân chịu đựng ngần ấy khổ sở. Ma ma thử nghĩ xem có đúng không?"

Nói đến đây, Dao Hoa khẽ thở dài: "Chim sắp c.h.ế.t cất tiếng bi thương, người sắp c.h.ế.t nói lời lương thiện. 'Tịch thu gia sản' có nghĩa là gì, chắc hẳn ma ma cũng từng nghe qua rồi chứ."

Tần ma ma siết chặt chiếc khăn tay. Tịch thu gia sản, nghĩa là từ tiền bạc của cải đến cả đám hạ nhân đều nằm trong số đó.

"Điều đáng sợ nhất là cả chủ lẫn tớ cùng bị lưu đày làm nô lệ, bị đày đến những vùng đất khổ hàn kia. Đừng nói là nương và thế t.ử gia, ngay cả các ma ma đây e rằng cũng chưa từng nếm qua mùi vị đó đâu." Dao Hoa mỉm cười nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Tần ma ma. Từ khi bước chân vào nhà họ Nhậm, nàng ta luôn bị người khác giễu cợt, đám hạ nhân này cũng chưa từng cho nàng ta một sắc mặt t.ử tế. Dù sao cũng sắp c.h.ế.t, e rằng nàng ta sẽ không có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ kinh hoàng của bọn họ nữa. Chi bằng bây giờ nói toạc ra hết, coi như để giải tỏa mối hận trong lòng.

Quả nhiên, đám hạ nhân bắt đầu xì xào bàn tán.

Dao Hoa ngồi ngay ngắn trên ghế, nghênh đón ánh mắt của Tần ma ma: "Ma ma mau đi truyền lời đi, cũng để ta được yên lòng. Ngày sau xuống suối vàng, ta sẽ luôn cầu chúc cho cả nhà ma ma được bình an."

Đôi môi Tần ma ma trắng bệch, nửa ngày sau mới lắp bắp: "Nãi nãi... người đừng chọc giận phu nhân nữa."

"Nếu không thì sao?" Dao Hoa thản nhiên đáp: “Bằng không thì định cho ta vào mộ tổ nhà họ Nhậm à? Cho dù ta có c.h.ế.t ở bên ngoài thì nhà họ Nhậm cũng sẽ chẳng thèm thu liệm t.h.i t.h.ể cho ta. Cả nhà họ Nhậm từ trên xuống dưới chưa từng coi ta là đại nãi nãi, giờ ta còn gì để mà sợ nữa? Nếu thực sự làm ầm ĩ lên, ma ma không sợ người hầu hồi môn của ta chạy ra ngoài phủ cầu cứu quan binh sao? Ta muốn gặp nương một lần, ít nhất cũng phải sắp xếp ổn thỏa cho đám hạ nhân theo ta làm của hồi môn đã."

Trước lời đe dọa này, Tần ma ma không dám nói thêm câu nào nữa, lập tức định sai người đi tìm hồi môn của Dao Hoa.

Tiểu nha hoàn vừa chạy như bay ra ngoài, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Nhậm phu nhân: "Ta xem ả còn có lời gì để nói."

Nhậm phu nhân để hạ nhân dìu bước vào phòng.

Dao Hoa đứng dậy thỉnh an bà ta.

Nhậm phu nhân ngồi xuống chiếc ghế bọc gấm, lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi muốn nói gì?"

Dao Hoa đáp: "Có một chuyện con dâu luôn không dám nói. Kể từ lúc gãy bước vào nhà họ Nhậm, con dâu đã luôn thấy bên cạnh nương có một người đi theo."

Nhậm phu nhân cau mày, nhìn ngó xung quanh: "Người nào?"

Dao Hoa thủng thẳng nói: "Mặc một chiếc áo bối t.ử lụa màu xanh thêu hoa hồng, chân đi đôi hài bọc gấm màu hồng nhạt."

Sắc mặt Nhậm phu nhân ngày càng trở nên khó coi.

Dao Hoa cất tiếng: "Người đó nói tên nàng là Việt Nương." Việt Nương chính là vị đại nãi nãi đời trước của nhà họ Nhậm, người mà nhà họ Nhậm luôn mang ra để chèn ép nàng ta. Nàng ấy mất khi tuổi đời còn rất trẻ, Dao Hoa không tin trong lòng người nhà họ Nhậm không có khuất tất.

Nhậm phu nhân quả nhiên nương theo ánh mắt của Dao Hoa mà quay đầu nhìn ra sau lưng. Chẳng biết vì sao, bà ta bỗng cảm thấy toàn thân lạnh buốt, không tài nào ngồi yên được nữa liền đứng bật dậy.

Căn phòng hoảng loạn trong chốc lát. Nhậm phu nhân đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt Dao Hoa: "Ngươi điên rồi! Ngươi điên thật rồi!"

Giọng Dao Hoa nhẹ bẫng mà rợn người: “Nương à, nương không thấy người đó hiện đang đứng ngay sau lưng nương hay sao. Đợi sau khi con c.h.ế.t, con sẽ ôm đứa bé đứng ở bên phải bên trái nương, như vậy nương sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn nữa."

Nhậm phu nhân run rẩy vươn tay: "Đồ độc phụ điên khùng này!"

Tần ma ma vội vàng tiến lên dìu Nhậm phu nhân rời khỏi phòng. Chỉ một lát sau, đám nha hoàn và bà t.ử trong nhà cũng lùi ra sạch sẽ. Bà t.ử cuối cùng bước ra ngoài lập tức đóng cửa lại rồi khóa chặt.

Nghe thấy tiếng khóa cửa lách cách, cả người Tương Trúc bỗng chốc buông thõng, nàng ta vừa th* d*c vừa bò đến bên chân Dao Hoa: "Nãi nãi, chúng ta phải làm sao đây."

Dao Hoa nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Không còn cách nào khác. Giống như lời ta vừa nói, cho dù có sống sót thì cũng sẽ bị lưu đày. Cơ thể ta vốn không thể chịu đựng nổi cho đến khi tới Thượng Dương Bảo đâu." Dù cho bây giờ nàng ta có dọa được Nhậm phu nhân thì cũng chưa chắc thay đổi được kết cục. Nàng ta chỉ không cam tâm bị bọn họ ép c.h.ế.t một cách uổng phí như vậy.

Chủ tớ Dao Hoa thức trắng cả một đêm. Đến khi trời vừa rạng sáng vào ngày hôm sau, chợt nghe thấy trong viện có tiếng ồn ào huyên náo.

Tương Trúc rón rén ra cửa nghe ngóng tin tức, còn Dao Hoa thì đứng dậy vuốt lại mái tóc. Triều đình đã định tội nhà họ Nhậm, giờ đây cả nhà họ Nhậm từ trên xuống dưới đều chung một cảnh ngộ, sẽ không còn ai có tâm trí đến bức t.ử nàng ta nữa.



"Nhà họ Nhậm chậm trễ việc đưa quân tư. Nhậm Diên Phượng bị phán đ.á.n.h năm mươi trượng, c.h.é.m đầu bêu chợ. Thường Ninh bá bị tước bỏ tước vị, ngày khác sẽ bị lưu đày đến Thượng Dương Bảo. Toàn bộ gia sản nhà họ Nhậm bị tịch thu. Nam đinh phải sung quân, còn nữ quyến thì bị lưu đày đến Thượng Dương Bảo làm nô lệ."

Nghe Dư quản sự bẩm báo, Tiết lão phu nhân gật gật đầu: "Vậy là định xong rồi." Nhà họ Nhậm xem như hoàn toàn lụn bại: “Còn nhị lão gia thì sao?"

Dư quản sự thưa: "Nhị lão gia chịu trượng hình xong đã được khiêng về phủ dưỡng thương rồi. Tuy nhiên triều đình có lệnh, lúc t.ử tù bị hành hình, nhị lão gia cùng một số quan viên phạm tội khác phải đến pháp trường để tận mắt xem phạt."

Đó là để răn đe bọn họ, cho bọn họ biết nếu còn nuôi dã tâm nào khác thì sẽ có kết cục ra sao.

Lão phu nhân phất tay cho Dư quản sự lui xuống, sau đó nhắm nghiền hai mắt lại. Trên triều đình gió tanh mưa m.á.u ập đến dữ dội thế này, e rằng cũng là điềm báo thánh thể đang bất an.

Lão phu nhân thiu thiu chìm vào giấc ngủ.

Lý ma ma bước ra ngoài, chặn tất cả từ Tiết phu nhân đến Dung Hoa vốn đến thỉnh an ở bên ngoài cửa.

Tiết phu nhân có chút sốt ruột: "Thế này thì biết làm sao cho phải, lão phu nhân đã ngủ li bì suốt hai ngày nay rồi."

Lý ma ma lau nước mắt: "Nô tỳ có mấy lời không biết có nên nói hay không." Nói đoạn, bà khựng lại một lát: “Chuyện hậu sự của lão phu nhân, phải chăng cũng nên bắt tay vào sắp xếp dần rồi, kẻo đến lúc đó lại chuẩn bị không được chu toàn."

truyenfull,truyenfull.com