Thu Nga

Chương 11



Phụ thân phất tay áo, cố nén cơn giận: “Thôi được! Ngươi tìm cơ hội, lại đi gặp Lệ Vương điện hạ, nói giúp vài lời tốt cho đại ca ngươi trước mặt ngài. Nếu việc này thành, những chuyện vô lễ của ngươi thời gian qua, ta sẽ không tính toán.”

 

Ta nhướng mày: “Ta còn tưởng hôm nay phụ thân hạ mình đến đây vì chuyện gì, hóa ra là đến làm thuyết khách cho đại ca.”

 

Sắc mặt phụ thân lại trầm xuống: “Tần Thu Nga!”

 

Ta giơ tay ngắt lời ông: “Phụ thân đừng vội. Đã là nói chuyện làm ăn, thì cứ nói cho đàng hoàng, nữ nhi cũng đâu có nói là không đồng ý.”

 

Phụ thân sững lại, sắc mặt dịu đi: “Ngươi chịu đáp ứng?”

 

Ta cười: “Đơn giản, đưa tiền là được.”

 

Phụ thân nhíu mày: “Ngươi muốn bao nhiêu?”

 

Ta chậm rãi nói: “Tần Tuyết Kỳ ở Hầu phủ hưởng phúc mười sáu năm, dùng bao nhiêu, ta sẽ lấy bấy nhiêu. Ta đã tính sơ, mỗi tháng nàng ta có năm mươi lượng, mười sáu năm là chín nghìn sáu trăm lượng. Mỗi năm trang sức y phục không dưới năm trăm lượng, mười sáu năm là tám nghìn lượng. Chưa kể chi tiêu thêm thường ngày và tiệc sinh nhật, cộng lại, phụ thân cứ đưa ta hai vạn lượng đi.”

 

“Hai vạn lượng?!” Phụ thân trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng, “Ngươi đúng là há miệng sư t.ử! Thật quá đáng!”

 

“Phụ thân bình tĩnh, nghe ta nói hết.” Ta ung dung nói, “Đại ca bây giờ đã bị Lệ Vương điện hạ chán ghét, tiền đồ bị hủy, e rằng ngay cả tước vị Hầu phủ sau này cũng chưa chắc giữ được. Phụ thân nói xem, cái tước vị thế tập này, có đáng hai vạn lượng bạc không?”

 

Phụ thân lập tức im lặng.

 

Ta tiếp tục: “Người đưa ta hai vạn lượng, ta không chỉ không gây khó dễ cho Hầu phủ nữa, mà còn sẽ ở trước mặt Lệ Vương điện hạ giúp đại ca xoay chuyển tình thế, giữ lại tiền đồ cho huynh ấy, cũng chính là giữ được tương lai của Hầu phủ. Món giao dịch này, người thấy có đáng không?”

 

Phụ thân hừ lạnh: “Ngươi nói thì dễ! Hai vạn lượng, gần như là một nửa gia sản của Hầu phủ, ta lấy đâu ra?”

 

“Phụ thân, hai vạn lượng này, chưa chắc phải do một mình người bỏ ra.”

 

Ta từ tốn dẫn dắt.

 

Phụ thân sững lại: “Ý ngươi là gì?”

 

“Người thử nghĩ xem, đại ca rơi vào hoàn cảnh hôm nay, căn nguyên là ở ai?” Ta hạ giọng, “Là Tần Tuyết Kỳ. Chính vì đại ca bênh vực nàng ta, trước mặt mọi người trách mắng ta, mới bị Lệ Vương điện hạ nghe thấy, sinh lòng chán ghét. Nói cho cùng, tai họa này là do Tần Tuyết Kỳ gây ra.”

 

Phụ thân nhíu mày, chậm rãi nói: “…cũng có lý.”

 

13

 

“Đã là do nàng ta gây họa, để nàng ta bồi thường, chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?” Ta nhìn ông, “Nghe nói của hồi môn của Tần Tuyết Kỳ rất hậu hĩnh, trong đó phần lớn còn là của hồi môn do mẫu thân ta thêm vào. Thay vì để nàng ta mang theo từng ấy của hồi môn, nở mày nở mặt gả vào An Quốc công phủ, chi bằng lấy ra, coi như bồi tội cho đại ca. Dù sao đó cũng là của hồi môn của mẫu thân ta, chứ không phải tài sản chung của Hầu phủ.”

 

Phụ thân vẫn còn do dự: “Nhưng nếu động đến của hồi môn của Tuyết Kỳ, nó sắp gả vào An Quốc công phủ rồi, e rằng sẽ không ngẩng đầu lên được…”

 

“Phụ thân.” Ta ngắt lời ông, giọng lạnh đi, “Người nên nghĩ cho rõ, là thể diện của con gái ở nhà chồng quan trọng, hay là tiền đồ của con trai, của cả Hầu phủ quan trọng hơn? Hơn nữa họa là do nàng ta gây ra, nàng ta bồi thường là chuyện đương nhiên! Nếu phụ thân thực sự xót nàng ta, không muốn động đến của hồi môn của nàng ta, vậy hai vạn lượng này, người tự từ kho mà lấy ra đi.”

 

Phụ thân nghe vậy, lập tức hạ quyết tâm: “Ngươi nói đúng, chuyện này vốn do nó gây ra, đương nhiên phải để nó gánh chịu!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rất nhanh, phụ thân mang đến một xấp ngân phiếu, đưa cho ta: “Đây là hai vạn lượng. Chuyện ngươi đã hứa, nhất định phải làm.”

 

Ta cẩn thận kiểm lại ngân phiếu, cất vào người, mỉm cười nói: “Phụ thân yên tâm, phía Lệ Vương điện hạ, ta tự sẽ nói tốt cho đại ca.”

 

Phụ thân thúc giục: “Khi nào ngươi đi?”

 

Ta đáp: “Chân con cũng gần như khỏi rồi. Qua hai ngày nữa, con sẽ lấy danh nghĩa cảm tạ Lệ Vương điện hạ cứu mạng mà đến phủ bái kiến.”

 

Phụ thân gật đầu: “Rất tốt.”

 

Ta lại nói: “À phải rồi, phụ thân, khi đến Lệ Vương phủ, để Chu ma ma bên cạnh tổ mẫu đi cùng con nhé. Có một ma ma lớn tuổi đi theo, cũng tỏ ra trang trọng hơn.”

 

Phụ thân nghi hoặc: “Vì sao nhất định phải là Chu ma ma?”

 

Ta thở dài, nói: “Con không chỉ phải nói giúp cho đại ca, bên phía tổ mẫu cũng cần phải lo liệu. Dù sao vẫn là người một nhà, đ.á.n.h gãy xương vẫn còn dính gân. Chu ma ma là người cũ bên cạnh tổ mẫu, có thể đại diện cho bà đến phủ. Đến lúc đó con ở trước mặt Lệ Vương, nói rõ hiểu lầm với tổ mẫu, để Lệ Vương thấy nhà ta hòa thuận, danh tiếng Hầu phủ mới có thể từ từ cứu vãn.”

 

Phụ thân nghe xong bật cười, vỗ vai ta: “Nói hay lắm! Quả không hổ là con gái của ta, suy nghĩ chu toàn! Vậy để Chu ma ma đi cùng ngươi!”

 

Đợi phụ thân rời đi, trên mặt ta lộ ra một nụ cười lạnh.

 

Mọi thứ đều đang tiến triển theo kế hoạch.

 

Ta ra sức luyện tập đôi chân. Qua thêm vài ngày, ta cuối cùng đã có thể đi lại như người bình thường, chỉ là chưa thể đi nhanh hay đi xa, nhưng ít nhất không còn là kẻ tàn phế nữa.

 

Người trong Hầu phủ biết ta đã đồng ý đi cầu tình, thái độ đối với ta cũng dịu đi không ít.

 

Sau đó, chuyện phụ thân lấy của hồi môn bùng phát, Tần Tuyết Kỳ khóc lóc om sòm, kêu mình oan uổng, tủi thân.

 

Mẫu thân và tổ mẫu dẫn theo Tần Tuyết Kỳ đến chất vấn phụ thân, hai bên cãi vã kịch liệt.

 

Nhưng lần này, phụ thân và đại ca vì tiền đồ của bản thân, lại quay sang trách mắng nàng ta.

 

Ồn ào cả buổi mà vẫn không giải quyết được gì, nghe nói tổ mẫu lại tức đến mức đổ bệnh không dậy nổi.

 

Tần Tuyết Kỳ không còn cách nào, chỉ đành nuốt hận vào lòng.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta nghe xong chỉ thấy hả hê.

 

Chó c.ắ.n ch.ó, cả miệng đầy lông!

 

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, hôm nay, ta quyết định lên đường đến phủ Lệ Vương.

 

Ta và Chu ma ma ngồi lên xe ngựa, xa phu kín đáo gật đầu với ta.

 

Đây là người do nhị thẩm sắp xếp, ta cũng khẽ gật đầu đáp lại.

 

Xe ngựa phi nhanh một mạch, ta và Chu ma ma ngồi trong xe, đối diện mà không nói gì.