Chu ma ma dù sao cũng là người từng trải, rất nhanh nhận ra có điều không ổn, vén rèm xe nhìn ra ngoài:
“Con đường này… sao chúng ta lại sắp ra khỏi thành rồi?”
Ta bình thản đáp: “Vừa nhận được tin, Lệ Vương điện hạ hiện đang ở biệt viện ngoài thành, không ở trong phủ, chúng ta đang đến đó gặp ngài.”
Chu ma ma nhíu mày, không nói thêm, nhưng thần sắc đã bắt đầu cảnh giác.
Xe ngựa tiếp tục đi, ra khỏi thành rồi, con đường ngày càng hoang vắng.
Xe đột ngột dừng lại, mấy tên đại hán lực lưỡng nhảy lên, không nói lời nào đã kéo Chu ma ma xuống.
Chu ma ma kêu t.h.ả.m thiết: “Các ngươi là ai? Ta là tâm phúc của Thái phu nhân Hầu phủ! Các ngươi dám động đến ta sao?!”
Ta cũng xuống xe ngựa, túm lấy tóc bà ta, hung hăng tát mấy cái: “Đừng kêu nữa! Không ai đến cứu ngươi đâu!”
Chu ma ma không dám tin nhìn ta: “Đại tiểu thư! Người… người đang làm gì vậy?!”
Ta bóp c.h.ặ.t cằm bà ta, ép bà nhìn ta: “Năm đó, tổ mẫu đem con gái ruột của mình lén đưa đi, từ bên ngoài ôm một đứa bé trai về thay thế, cũng chính là phụ thân ta. Chuyện này, ngươi biết rõ đúng không?”
Chu ma ma ánh mắt né tránh: “Lão nô… lão nô không biết tiểu thư đang nói gì.”
Ta lại tát bà ta một cái: “Không sao. Chúng ta đã chuẩn bị cho ngươi ‘đồ tốt’, ngươi sớm muộn cũng sẽ mở miệng. Người tinh ranh như ngươi, không thể không để lại cho mình chút thứ để giữ mạng.”
Hai tên đại hán mặc kệ bà ta kêu gào giãy giụa, kéo bà vào sâu trong rừng cây bên cạnh.
Ở phía xa, bóng dáng nhị thẩm thoáng hiện, khẽ gật đầu với ta.
Ta xoay người lên một chiếc xe ngựa khác đã chờ sẵn, đi về hướng ngược lại.
Ta đã không định quay về cái gọi là “nhà” đó nữa.
14
Đêm đó, trăng sáng sao thưa.
Nhị thẩm đến căn nhà nhỏ nơi ta tạm trú, trên mặt tràn đầy vui mừng không giấu nổi: “Cháu gái ngoan, đồ đã lấy được rồi!”
Bà đưa cho ta một chiếc tã bọc trẻ cũ kỹ, một miếng ngọc bội chất liệu cực tốt, cùng một tờ giấy đã ố vàng.
“Năm đó khi bọn họ đưa Lâm Uyển Nhi cho nhà nông kia, đã để lại chiếc tã này và ngọc bội. Ta sai người đến quê cũ của Lâm Uyển Nhi, tìm được hai thứ này. Đây chính là chứng cứ thép, có thể chứng minh Lâm Uyển Nhi có quan hệ sâu xa với Hầu phủ!”
“Nhà đó cũng đồng ý ra làm chứng, nói rằng mỗi năm lão phu nhân đều sai người mang tiền đến. Đây chính là chứng cứ mua chuộc bọn họ!”
“Chu ma ma không chịu nổi tra khảo, đã khai hết. Năm đó chính là lão phu nhân sai bà ta đi ôm đứa bé trai về, bà ta còn ký khế bán thân với nhà nông kia. Vì chuyện này quá lớn, bà ta sợ lão phu nhân sau đó g.i.ế.c người diệt khẩu, nên đã lén giấu khế bán thân thật đi, nói dối với lão phu nhân rằng đứa trẻ là nhặt được ngoài hoang dã.”
Bà càng nói càng hưng phấn, không nhịn được bật cười: “Có những nhân chứng và vật chứng này, chuyện lão phu nhân tráo đổi con cái, không thể nào che giấu được nữa! Tước vị này, vốn nên thuộc về con trai ta!”
Ta gật đầu: “Nhị thẩm, trước tiên xin chúc mừng bà. Nhưng hiện tại vẫn cần một người, đem vụ án lớn này trình lên triều đình, đ.á.n.h bọn họ một đòn bất ngờ, khiến họ không kịp che đậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhị thẩm liên tục gật đầu: “Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế. Chuyện này phải làm nhanh, nếu để Hầu phủ nghe được tin, e rằng bọn họ sẽ ch.ó cùng rứt giậu, tiêu hủy chứng cứ, thậm chí g.i.ế.c người diệt khẩu!”
Ta khẽ cười: “Nhị thẩm, chân ta nay đã khỏi, vừa hay có lý do hợp tình hợp lý để đi gặp Lệ Vương điện hạ, đích thân tạ ơn. Bà nghĩ xem, nếu Lệ Vương biết được chân tướng việc này, lại do hắn đứng ra vạch trần Hầu phủ, chẳng phải lại là một đại công sao? Ta tin, hắn sẽ rất sẵn lòng giúp chúng ta chuyện này.”
Ánh mắt nhị thẩm sáng lên: “Vậy cháu gái ngoan, ngươi…”
Ta tiếp lời: “Nhị thẩm, sau này mọi thứ của Hầu phủ đều là của bà. Còn ta, đã không còn lưu luyến nơi đó, dự định xuống Giang Nam mua một căn nhà, an tâm dưỡng thân. Chỉ là… lộ phí vẫn còn thiếu một chút.”
Nhị thẩm lập tức hiểu ý, cười nói: “Dễ thôi, dễ thôi! Thật ra, cháu gái ngoan, nhị thẩm sớm đã chuẩn bị một phần tạ lễ cho ngươi, chỉ là chưa tìm được dịp thích hợp để đưa.”
Vừa nói, bà liền lấy từ trong người ra một xấp ngân phiếu, đủ ba nghìn lượng.
Phải biết rằng, nhị phòng cũng không phải giàu sang gì, có thể lấy ra ba nghìn lượng đã là dốc hết vốn liếng.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu có thể kế thừa tước vị, ba nghìn lượng thì đáng là gì?
Làm việc với người thông minh như nhị thẩm, quả nhiên nhẹ nhàng hơn nhiều.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta nhận lấy ngân phiếu, cười tươi: “Vậy thì phiền nhị thẩm, ngày mai đưa ta đến phủ Lệ Vương.”
Mọi chuyện, cũng nên kết thúc rồi.
Sáng sớm hôm sau, ta ngồi xe ngựa của nhị thẩm vào thành.
Vừa vào cửa thành, đã thấy có người cầm tranh vẽ của ta và Chu ma ma, đi khắp nơi hỏi thăm.
Hầu phủ đã phát hiện có điều bất thường.
Con hồ ly già như tổ mẫu, chắc chắn đã nhận ra manh mối, đang không tiếc mọi giá tìm Chu ma ma.
Chúng ta phải nhanh hơn một bước.
Buông rèm xe, ta và nhị thẩm nhìn nhau, đều thấy sự quyết tuyệt trong mắt đối phương.
Xe ngựa một mạch chạy đến phủ Lệ Vương.
Người gác cổng nhận ra ta từng đến, nghe nói ta đặc biệt đến tạ ơn cứu mạng Vương gia, liền thông báo rồi cho vào.
Gặp được Lệ Vương, ta không nói hai lời, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, nghẹn ngào nói: “Điện hạ! Thần nữ muốn tố cáo Hầu phủ lừa dối quân thượng!”
Lệ Vương giật mình: “Chuyện gì vậy? Ngươi từ từ nói.”
Ta rơi nước mắt, đem chân tướng lão phu nhân tráo con, lẫn lộn huyết mạch, kể lại rõ ràng từng chi tiết.
Lệ Vương nghe xong, sắc mặt biến đổi mấy lần, cuối cùng lại lộ ra một tia ý cười: “Tốt! Ngươi lập tức theo bản vương vào cung diện thánh!”
Trước đó hắn dẹp phỉ cứu ta, ta lại ở trước mặt Thái hậu nói tốt cho hắn, khiến hắn trong mắt Thái hậu và triều đình thêm vài phần thế lực.
Giờ đây, ta lại dâng lên một vụ án lớn đủ chấn động triều đình như vậy, không khác gì lại thêm một công lao cho hắn.
Hợp tác cùng có lợi, hắn đương nhiên vui lòng.