Thứ Nữ Có Độc

Chương 3



Nhìn thấy sự bướng bỉnh trong ánh mắt của ta, hắn khẽ cau mày, lộ vẻ không vui.

"Một Nô Nhi nhe răng trợn mắt với chủ nhân, trẫm cũng sẽ không cần"



Ta khẽ cười, hắn thích người khác phục tùng hắn nhưng ta cứ không làm vậy đấy: "Một nô tài nếu không có nanh vuốt sắc bén thì làm sao có thể giúp chủ nhân xé xác kẻ thù chứ?"



"Nhưng có thể để kẻ nô tài này thu hồi nanh vuốt hay không thì còn phải xem Hoàng thượng có bản lĩnh này hay không."



Nói xong, ta liếc nhìn Hoàng thượng từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khiêu khích.



Hoàng thượng hừ lạnh: "Vậy để xem trẫm có thể thuần phục được Nô Nhi nàng hay không."



Ta không đáp lại.



Sau một trận mây mưa, công công của Kính sự phòng ở bên ngoài đã thúc giục ta ba lần. Trong lòng ta vui sướng, những gì thuộc về Tống Minh Châu, thuộc về Tống gia, giờ đang bị ta đoạt lại từng chút một.



Khi ta sắp bị đưa về cung, ta lại gần tai Hoàng thượng thì thầm: "Thần thiếp quyến rũ Hoàng thượng, Hoàng hậu trách phạt phi tần vô tội. Tống Chiêu làm phụ thân mà lại có hai nữ nhi như vậy, hẳn là ông ấy sẽ xấu hổ lắm nhỉ?"



"Hoàng hậu còn trẻ dễ phạm sai lầm, thần thiếp nghe nói Nhàn phi nương nương chín chắn thận trọng, sao Hoàng thượng không cân nhắc một chút để nàng ấy giúp đỡ quản lý Lục cung?"



Nói xong ta mỉm cười theo các thái giám rời đi.



Từ phía sau vang lên giọng hài hước của Hoàng thượng: "Truyền ý chỉ của trẫm, sắc phong Tống Tài nhân làm Tiệp dư, phong hào Nô."



Các tiểu thái giám đồng loạt quỳ xuống run lẩy bẩy, còn ta thì cười lớn, hay cho cái danh hào Nô Tiệp dư, Hoàng thượng của chúng ta đúng là không chịu nhận thua nha.



Phong hào cực kỳ nhục nhã như vậy nhưng ta lại vui vẻ chấp nhận. Nô thì sao, sớm muộn gì ta cũng sẽ nuốt chửng các ngươi vào bụng.

 

Thánh chỉ sắc phong ta khiến cho các cung điện đều không hiểu nổi. Nói Hoàng thượng không sủng ái ta nhưng thời gian ta hầu hạ đã vượt quá nhiều. Nói Hoàng thượng sủng ái ta nhưng lại phong cho ta danh hào nhục nhã như vậy.



Mà Hoàng thượng lại đưa một đạo thánh chỉ khác đến Phượng Tảo cung: Hoàng hậu vừa mới vào cung, chưa thông thạo chuyện hậu cung, lệnh cho Nhàn phi trợ giúp Hoàng hậu quản lý mọi việc trong hậu cung.



Thánh chỉ này vừa ban ra, cả hậu cung đều biết Hoàng thượng đang trút giận cho ta, bởi vì thánh chỉ nói rất khách sáo nhưng lại chia một phần quyền quản lý hậu cung, đây chính là trách phạt.



Vì vậy ta đương nhiên là được Hoàng thượng sủng ái, chỉ là mọi người không dám đắc tội với Tống Minh Châu và cha phụ chính đại thần của nàng, cho nên bọn họ cũng giữ khoảng cách với ta.



Trong triều, Hoàng thượng lặng lẽ an bài người bắt đầu vạch tội Tống Chiêu. Trước có ta cởi y phục câu dẫn hắn, sau có Tống Minh Châu lạm dụng tư hình, đay nghiến phi tần khiến Tống Chiêu mất hết mặt mũi.



Tống Chiêu giả bệnh trốn ở nhà ba ngày, trốn tránh cơn sóng gió lần này trong triều.



Hoàng thượng cũng đến viện của ta ăn uống no say ba ngày. Từ lúc lên ngôi, đây là lần đầu tiên hắn thấy Tống Chiêu phải ăn quả đắng như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



"Trẫm đúng là đã xem thường nàng..."



"Nàng thì cáo đội lốt hổ, để trẫm làm chim đầu đàn thay nàng gõ Hoàng hậu, khiến Hoàng hậu kiêng kỵ không dám làm gì nàng, lại còn làm Tống Chiêu có ý kiến đối với trẫm."



"Chẳng qua nhìn vào việc Tống Chiêu mất hết mặt mũi, trẫm sẽ không so đo với nàng."



Hoàng thượng uống say, ôm ta thì thầm.



"Hoàng thượng, đây mới là bước đầu tiên..."



Ta đáp lại hắn một câu.



Trong cơn say hắn vuốt ve ta giống như đang vuốt ve thú cưng: "Ngoan!"



Ta mỉm cười, Hoàng thượng quả nhiên đã say rồi, từ "Ngoan" chưa bao giờ thuộc về ta, Tống gia còn chưa có ngã đâu.



Chuyện trên triều và hậu cung đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Chưa đầy một tháng, bọn họ đã quăng chuyện Tống Minh Châu và Tống Chiêu ra sau đầu.



Mà trong một tháng này, ta cũng đã hoàn toàn đứng vững gót chân ở trong hậu cung. Tuy rằng có rất nhiều người hận ta nhưng cũng có một số người không ưa Tống Minh Châu sẽ lôi kéo ta về phía họ.



Nhàn phi chính là một trong số đó, nàng bất mãn với Tống Minh Châu là vì Tống Minh Châu đã đoạt vị trí Hoàng hậu của nàng.



Nàng được gả đến Đông cung khi Hoàng thượng còn là Thái t.ử. Mặc dù Đông cung không có Thái t.ử phi nhưng nàng vẫn là người chịu trách nhiệm sự vụ Đông cung với tư cách là Lương đệ của Thái t.ử.



(*良娣: Lương đệ: cấp bậc đứng sau Thái t.ử phi.)



Vốn tưởng rằng sau khi Hoàng thượng lên ngôi, nếu không có gì thay đổi thì nàng sẽ là Hoàng hậu, nhưng không ngờ lại bị Tống Minh Châu giành trước.



Chuyện này khiến Nhàn phi vô cùng tức giận nhưng nàng cũng không dám nói gì, bởi vì sau lưng Tống Minh Châu là Tống Chiêu, phù chính đại thần nắm giữ triều chính, có gia thế cao hơn nàng rất nhiều.



Vốn dĩ nàng đã từ bỏ vị trí Hoàng hậu nhưng lại không ngờ tới Hoàng thượng lại để nàng trợ giúp quản lý Lục cung, việc này làm cho giấc mơ trở thành Hoàng hậu của nàng lại một lần nữa trỗi dậy.



"Tống Tiệp dư, chỉ cần muội giúp Bổn cung, Bổn cung đương nhiên sẽ che chở cho muội."



Nhàn phi nói rất chắc chắn, mặc dù Hoàng thượng ban cho danh hào "Nô", nhưng các nàng thật sự không dám trực tiếp gọi ta là Nô Tiệp dư.



Bởi vì các nàng biết, dù cho ta có là nô tài thì cũng là nô tài của Hoàng thượng, dù cho thân phận của ta có thấp kém đến đâu thì ta vẫn là nữ nhi của Tống Chiêu, vũ nhục ta chính là vũ nhục hai người họ.