Thứ Nữ Có Độc

Chương 4



Ta mỉm cười gật đầu, liệu nàng ta có thể tự bảo vệ được bản thân mình không chứ?



Nhàn phi thấy ta gật đầu, cho rằng ta đã động tâm, chuẩn bị rèn sắt khi còn nóng: "Tống Tiệp dư, lần trước Bổn cung nghe nói lúc Hoàng hậu còn ở nhà, thường xuyên bắt muội làm nô tài sau đó bò dưới đất ăn cơm..."



"Tống Tiệp dư đừng tức giận, chúng ta sẽ tìm cơ hội để Hoàng thượng nhìn thấy mặt xấu xa này của nàng, Hoàng thượng chắc chắn sẽ trách phạt nàng ta lần nữa. Nếu Hoàng hậu không hiền đức thì nàng ta sẽ không thể ngồi vững vị trí này được."



Ta gật đầu lấy lệ, đúng là ngu xuẩn, chẳng trách ở Đông cung nhiều năm rồi mà vẫn không thể trở thành Thái t.ử phi, Tống Minh Châu ngồi vững vị trí Hoàng hậu là vì hiền đức sao? Không, đó là vì Tống Chiêu.



Chơi đùa với những chiêu trò mờ ám mà không tìm được điểm chính thì làm sao mà làm được việc?



Nhàn phi vui vẻ nói, thấy chung quanh không có người lại thấp giọng hỏi ta: "Tống Tiệp dư, có phải muội còn những thủ đoạn nào khác để hầu hạ Hoàng thượng đúng không?"



Ta liếc nhìn Nhàn phi, nhìn nàng ta có vẻ đoan trang hiền thục, không ngờ lại có đủ dũng khí để hỏi những chuyện này.



Nhưng cũng không có gì là lạ, một tháng này ta đã hầu hạ ba lần, mỗi lần hầu hạ đều cần các thái giám của Kính sự phòng ở bên ngoài Dưỡng tâm điện thúc giục nhiều lần. Mọi người trong cung đều gọi ta là yêu phi, hồ ly tinh...



Ta nói: "Không vâng lời Hoàng thượng nha!"



Sắc mặt Nhàn phi hơi cứng ngắc, không nói gì, tìm lý do liền rời đi.



Ta nhìn bóng lưng Nhàn phi lắc đầu, lời ta nói là thật nhưng các nàng đều không tin, hoặc là nói các nàng không dám tin.

 

Năm ngày sau, Nhàn phi tổ chức tiệc trong cung của nàng, mời một đám phi tần đến thưởng hoa.



Khi cung nữ của Nhàn phi tới mời ta, còn đặc biệt nhắn nhủ: "Chủ t.ử của chúng ta nói, bên Hoàng thượng cũng đã mời rồi. Chờ Hoàng thượng tới, làm phiền Tiệp dư hành động theo kế hoạch."



Ta gật đầu: "Hôm nay mời Nhàn phi nương nương xem kịch hay vậy."



Tiểu cung nữ nghe đầy đủ hàm ý sâu xa của ta liền cảm thấy có chút bất an, nàng nhìn chằm chằm ta phát hiện ta không có biểu tình gì khác, mới cảm thấy yên tâm.



Nhàn phi đã dựng sẵn sân khấu rồi, nhân vật chính của ngày hôm nay không chỉ có ta và Tống Minh Châu, mà còn có cả Nhàn phi đi cùng chúng ta.



Khi ta bước vào cung của Nhàn phi, liền nghe thấy tiếng đàn du dương, mơ hồ còn có tiếng nói vui vẻ cười đùa.



Nhàn phi cùng Tống Minh Châu, còn có những phi tần khác đều đang ngồi trong sân uống trà ngắm hoa. Thấy ta đi vào, khung cảnh nhất thời an tĩnh lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Sắc mặt Tống Minh Châu hơi trầm xuống, hiển nhiên có chút không vui. Tỷ ấy nhìn Nhàn phi, Nhàn phi bước tới thì thầm vào tai tỷ ấy mấy câu, lúc này sắc mặt Tống Minh Châu mới đỡ hơn một chút.



Ta bước tới hành lễ, Tống Minh Châu giả vờ như không nhìn thấy ta. Trong lòng ta thầm thấy kỳ lạ, chuyện này không phù hợp với tính tình của Tống Minh Châu chút nào, hẳn là có người của Tống gia đã dạy tỷ ấy. Có thể khiến Tống Minh Châu kiềm chế tính tình nóng nảy, trừ Tống Chiêu cũng chỉ có Đại phu nhân.



Nhàn phi cười khẽ: "Tống Tiệp dư tới muộn rồi, phải phạt ba ly."



Ta mỉm cười, không tiếp lời, đi theo tiểu cung nữ về chỗ ngồi của mình.



Nhàn phi thấy ta không đáp lời, sắc mặt có chút không tốt, liền nháy mắt với một Tài nhân bên cạnh, vị Tài nhân đó lập tức nói: "Hôm nay thưởng hoa, phạt rượu không tốt lắm. Thần thiếp nghĩ để Tống Tiệp dư biểu diễn chút tài nghệ thì tốt hơn."



"Nô... Tống Tiệp dư có tài nghệ gì nhỉ? Thần thiếp nghe nói tỷ ấy ở trong phủ luôn giành giật thức ăn với ch.ó, chẳng lẽ muốn biểu diễn giành thức ăn với ch.ó sao?"



Một vị Mỹ nhân nói với giọng cường điệu.



Ta nhìn sang vị Mỹ nhân kia, liền nhận ra nàng ta. Nàng ta họ Trương, là nữ nhi của Lễ bộ Thị lang và là bạn thân của Tống Minh Châu.



Trước kia mỗi lần Tống Minh Châu tổ chức yến tiệc, nàng thường xuyên tới dự, không ngờ cũng đã vào cung.



Xem ra Trương Mỹ nhân vì muốn lấy lòng Tống Minh Châu nên mới cố ý nói như vậy.



Tống Minh Châu ngồi một bên uống trà cũng không nói chuyện, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, rõ ràng là tỷ ấy rất hài lòng với những lời này của Trương Mỹ nhân.



Lúc này, có một số phi tần hùa theo: "Mấy ngày nay tâm tình Hoàng hậu không tốt, Tống Tiệp dư biểu diễn bò ăn làm Hoàng hậu cười một chút thì có sao đâu?"



Có người đã bắt đầu cười thầm.



Qua khóe mắt, Nhàn phi nhìn thấy tiểu cung nữ đang nháy mắt ra hiệu với mình, biết thời cơ đã đến, lập tức lấy lòng nói:



"Hoàng hậu nương nương là chủ nhân hậu cung, muốn Tống Tiệp dư biểu diễn. Tống Tiệp dư, muội sẽ không từ chối chứ?"



Nói xong, Nhàn phi liền nhìn ta nháy mắt, trông có vẻ khẩn trương.

Ta biết Hoàng thượng đã đến, lúc này chỉ cần ta tiếp tục làm theo kịch bản của Nhàn phi, Hoàng thượng nhìn thấy nhất định sẽ bất mãn với Tổng Minh Châu, kế hoạch của Nhàn phi sẽ được như ý. 



Nhưng đồng thời Hoàng thượng cũng sẽ bất mãn với ta. Trong mắt hắn, bây giờ ta chỉ là nô tài của hắn, tên nô tài này lại nịnh hót lấy lòng người khác, đối với hắn mà nói đó chính là phản bội.

Một lần bất trung, trăm lần bất dung. Như vậy ta sẽ hoàn toàn mất chỗ đứng trong hậu cung. Ta không biết có phải Nhàn phi muốn một mũi tên trúng hai con chim hay không nhưng chắc chắn nàng ta không có ý tốt. Cho nên phần còn lại của vở kịch này sẽ do ta làm chủ.