Ta đặt hai cái bát trống trước mặt Hoàng thượng, một bát còn thừa một ít tổ yến trộn hoa hồng, cái còn lại thừa một chút t.h.u.ố.c phá thai.
Vẻ mặt Hoàng thượng u ám nhìn ta: "Nàng muốn cái gì?"
"Thần thiếp cần các ngự y phối hợp với thiếp làm một chuyện."
Ta cũng không dám mơ tưởng Hoàng thượng sẽ đắc tội hai thế lực lớn trong triều vì ta, một món đồ chơi có hay không cũng được.
Hoàng thượng trầm giọng nói: "Được, nhưng nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát, ảnh hưởng đến tiền triều của trẫm, đừng trách trẫm ra tay với nàng."
Ta gật đầu, thế là đủ rồi.
Nửa tháng sau, bên Nhàn Quý phi truyền đến tin vui, nàng đã m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự. Vốn dĩ tin tức này phải được giữ kín nhưng lúc ngự y đưa t.h.u.ố.c an t.h.a.i đến thì bị cung nữ Phượng Tảo cung nhìn thấy.
Thế là chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ người trong cung đều biết.
Là hoàng tự đầu tiên sau khi Hoàng thượng lên ngôi, ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó mọi người bắt đầu nghị luận về chuyện này.
Nhàn Quý phi trợ giúp quản lý hậu cung, mẫu tộc cũng có quyền thế, hiển nhiên đã bắt đầu áp chế Hoàng hậu. Hiện tại nàng đang có thai, nếu nàng sinh được Hoàng t.ử thì việc trở thành Nhàn Hoàng quý phi cũng không phải là không thể. Là trưởng t.ử của Hoàng thượng, cơ hội trở thành Thái t.ử cũng rất lớn.
Hậu cung có thể nghĩ tới những chuyện này thì tiền triều càng sẽ nghĩ tới nhiều hơn.
Chỉ mới ba ngày, không ít quan viên bên phe Tống Chiêu đã bắt đầu dần tiếp xúc với phụ thân của Nhàn Quý phi.
Bây giờ phụ thân của Nhàn Quý phi đã là người của Hoàng thượng, tiếp xúc với phụ thân của Nhàn Quý phi cũng tương đương với việc đầu quân vào Hoàng thượng.
Hoàng thượng rất hài lòng về sự thay đổi này nên hắn không còn để ý đến những việc ta làm nữa, thậm chí còn để tiểu thái giám bên người hắn mỗi ngày đến kể cho ta nghe những thay đổi trên tiền triều.
Lúc này ta đặt toàn bộ sự chú ý vào Phượng Tảo cung, Tống Minh Châu tự cao tự đại, ta chỉ nôn mửa một chút, tỷ ấy đã đưa cho ta t.h.u.ố.c phá thai. Bây giờ Nhàn Quý phi thật sự mang thai, tỷ ấy có thể nhẫn nhục không ra tay sao?
Coi như tỷ ấy nhẫn nhịn được nhưng Tống Chiêu nhịn được sao?
Đáng tiếc Tống Minh Châu không trực tiếp ra tay mà trái lại bắt đầu thường xuyên đưa t.h.u.ố.c bổ đến Ngự thư phòng.
Ta cười nhạt, đây là muốn m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự để tranh với Nhàn Quý phi.
Quả nhiên, Tống Minh Châu là loại người ức h.i.ế.p kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Mẫu tộc Nhàn Quý phi cường đại, cho nên tỷ ấy không dám làm loạn.
Chỉ là Hoàng thượng có muốn triệu tỷ ấy hầu hạ hay không thì còn phải xem ta có đồng ý hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên mỗi lần tỷ ấy đưa t.h.u.ố.c bổ qua, ta đều chủ động đi Ngự thư phòng xin hầu hạ.
Nghe nói trong Phượng Tảo cung có rất nhiều bình sứ men xanh bị đập vỡ, ta cười sáng khoải. Tống Minh Châu và Tống Chiêu còn có thể làm gì? Chặt ngón tay của mẹ ta lần nữa để uy h.i.ế.p ta sao?
Vậy thì ta cũng không quan tâm, bây giờ mọi người cùng c.h.ế.t đi.
Ta luôn chú ý đến thế cục trong triều, kiên nhẫn chờ. Số lần Hoàng thượng triệu ta hầu hạ ngày càng nhiều và lần nào hắn cũng mỉm cười. Ta biết càng ngày càng nhiều người của Tống Chiêu đầu quân vào Hoàng thượng.
Phụ chính đại thần bắt đầu bị mọi người phản bội, khoảng cách này hẳn là rất giày vò nhỉ, giống như việc ta từ đích nữ trở thành con của thiếp thất.
Chỉ là bọn họ vẫn chưa tỏ thái độ gì nên ta quyết định đốt thêm một mồi lửa nữa cho Tống Chiêu và Tống Minh Châu.
Sang tháng thứ hai, khi ngự y chẩn mạch bình an cho Nhàn Quý phi, trong lúc vô tình nói một câu: Thai này có thể là t.h.a.i nam.
Nhàn Quý phi thưởng cho ngự y một trăm lượng hoàng kim, mà lời này của ngự y giống như một cơn cuồng phong quét qua toàn bộ hậu cung và tiền triều.
Bên phía Hoàng thượng cũng không như ngày thường, ban thưởng cho Nhàn Quý phi rất nhiều, trong đó giá trị nhất là một miếng ngọc bội. Nghe nói đó là quà trưởng thành do chính Tiên hoàng đưa cho Hoàng thượng khi còn là Thái t.ử.
Chuyện này đã làm cho tiền triều bắt đầu rối loạn, có người suy đoán Hoàng thượng rõ ràng có ý ám chỉ gì đó.
Sau đó chưa đến hai ngày, tiểu thái giám bên cạnh Hoàng thượng nói cho ta biết, Binh bộ Thị lạng chính thức đầu quân dưới trướng Hoàng thượng.
Ta cười sung sướng, bởi vì Binh bộ Thị lang là người được Tống Chiêu coi trọng nhất, nghe nói hắn còn là học trò của Tống Chiêu. Giờ hắn đầu quân cho Hoàng thượng, Tống Chiêu kia không biết có bị tức c.h.ế.t không?
Quả nhiên, một ngày sau khi ta biết tin, người luôn theo dõi bên Phượng Tảo cung đã báo cho ta biết, có một tiểu thái giám lạ mặt đã vào Phượng Tảo cung.
Ta biết Tống Chiêu đang bị dồn ép, ông ấy muốn ra tay.
Tiểu thái giám rời đi không bao lâu, Tống Minh Châu chỉ mang theo một mama đến viện của ta.
Tống Minh Châu nhìn ta với vẻ cao cao tại thượng: "Bổn cung cho ngươi một cơ hội làm người!"
Ta chỉ nhàn nhạt nhìn tỷ ấy, cũng không nói gì.
Tống Minh Châu hừ lạnh: "Phụ thân nói, chỉ cần ngươi loại bỏ cái t.h.a.i của Nhàn Quý phi, ngươi sẽ được vào gia phả, đứng dưới danh nghĩa mẫu thân của Bổn cung, trở thành đích nữ. Đây là cơ hội hiếm có, ngươi nên dập đầu tạ ơn đi."
Ta bật cười, cười có chút điên cuồng. Tống gia thật là buồn cười, Tống Chiêu cũng thật buồn cười.