Thứ Nữ Có Độc

Chương 7



Ta nhìn mẹ ta hỏi. Mẹ ta nhìn ta với vẻ mặt trách móc: "Sao con có thể gọi thẳng tục danh cha con như thế? Đây là bất hiếu, hơn nữa những việc con làm trong cung cũng khiến cha con rất không vui!"



Ta cười: "Ông ấy không vui, còn con thì rất vui". Mẹ ta tiến lên vài bước đi tới trước mặt ta, ra vẻ tận tình khuyên bảo: "Con nghe lời, đừng đối đầu với cha con, cũng đừng đối đầu với Hoàng hậu. Bây giờ con đã là Tiệp dư rồi, cha con nói, chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, ông ấy sẽ nhận con là nữ nhi của ông ấy."



"Nếu con còn nhận mẹ là mẹ thì hãy cùng mẹ đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương, xin Hoàng hậu nương nương đừng trách tội. Đều là người một nhà, đừng làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy."



Nhận ta là nữ nhi? Người một nhà?



Tổng Chiêu và Tống Minh Châu đã coi ta là nữ nhi, là người một nhà khi nào?

Ta thất vọng nhìn mẹ, chút tình cảm cuối cùng ta dành cho bà cũng hoàn toàn biến mất.



"Người đâu, ta mệt, mời Tống di nương ra ngoài!"



Ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "Di nương". Mẹ ta đã quên mất rằng bà đã bị giáng từ thê xuống làm thiếp, bà đã hoàn toàn chấp nhận những gì Tống Chiêu đã làm và bà cũng chấp nhận sự hành hạ của Đại phu nhân cùng Tống Minh Châu suốt mười sáu năm.



Mẹ ta còn định khuyên ta thì hai cung nữ bên cạnh tiến tới trực tiếp đỡ bà đi ra ngoài.



Ta nhắm mắt lại, hôm nay Tống Chiêu làm như vậy là có ý gì, dùng mẹ tới uy h.i.ế.p ta sao?



Quả nhiên, vào lúc dùng bữa tối, một tiểu thái giám bưng một chiếc hộp nhỏ đi vào: "Tiệp dư, vừa rồi trong cung của Hoàng hậu đưa tới cái này, nói là lễ vật của Tống đại nhân."



Ta nhận lấy chiếc hộp và mở ra, bên trong là một ngón tay bị đứt lìa đầy m.á.u. Trên ngón tay đó còn có một chiếc nhẫn bạc, đó là của mẹ ta.

 

Tống Chiêu đúng là lòng dạ độc ác, mẹ ta đã hết lòng khuyên bảo ta vì ông ta, vậy mà lại nhận được kết cục như thế này. Thật nực cười, cũng không biết bây giờ bà ấy có hối hận hay không.



Nhìn ngón tay bị đứt lìa đầy m.á.u, ta chỉ cảm thấy buồn nôn, ngay sau đó đột nhiên bắt đầu nôn mửa dữ dội.



Cơn nôn mửa này dữ dội đến mức ta cảm thấy trời đất quay cuồng, nôn ra cả mật vàng, lúc đó mới cảm thấy đỡ hơn.



Qua khóe mắt, ta thấy vài thái giám và cung nữ hầu hạ ở cửa lặng lẽ lui ra ngoài.



Chắc hẳn mấy tên đó nghĩ ta đang mang thai, nên giờ có lẽ đang đi báo cho người đứng sau biết.



Hoàng thượng, Hoàng hậu, còn có Nhàn Quý phi...



Nhưng ta biết mình không hề có t.h.a.i bởi vì ta mới có kinh nguyệt cách đây ba ngày.



Đêm đó Hoàng thượng triệu ta đến hầu hạ, hắn nhìn ta chăm chú, ánh mắt dừng lại trên bụng ta vài giây.



Ta cười nói: "Thần thiếp không có thai, ba ngày trước vừa mới đến kỳ kinh nguyệt."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoàng thượng lập tức nắm c.h.ặ.t cằm ta, trong mắt lộ ra vẻ khó hiểu: "Không m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử của trẫm, nàng vui lắm sao?"



Ta khẽ mỉm cười: "Thần thiếp là nữ nhi của Tống Chiệu, là nô tài của Hoàng thượng, sao xứng m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử của người?"



Ánh mắt Hoàng thượng tối sầm, một lát sau mới buông tay, lạnh lùng nói: "Coi như nàng tự biết mình."



Đêm đó Hoàng thượng như phát điên, dường như hắn đang cố ý làm ta đau, ta biết hắn đang chờ ta khuất phục nhưng ta c.ắ.n răng kiên trì không kêu một tiếng.



Sau khi hầu hạ, ta trở lại viện, tiểu cung nữ đưa đến một bát tổ yến, ta vừa nếm thử liền biết trong đó có hoa hồng. Ta liếc nhìn tiểu cung nữ đang căng thẳng, nàng là người Nhàn Quý phi nhét vào.



Tiểu cung nữ thấy ta nhìn qua, vội vàng cúi đầu, ta mỉm cười tiếp tục ăn tổ yến giống như không hề phát hiện ra.



Ăn được nửa bát tổ yến, chuẩn bị đi nghi ngơi thì một tiểu thái giám vội vã đi vào: "Hoàng hậu nương nương tới..."



Vừa dứt lời, Tống Minh Châu đã dẫn theo đám người rồng rắn bước vào.



Tống Minh Châu nhìn thấy tổ yến trong tay ta, liền đưa tay hất đổ: "Ngươi có thân phận gì, có tư cách dùng đồ trân quý như vậy sao??"



Ta đứng dậy hành lễ với tỷ ấy.



Tống Minh Châu lạnh lùng nhìn ta, sau đó vẫy tay, một mama bưng một bát t.h.u.ố.c đi tới.



"Uống bát t.h.u.ố.c này đi!"



Trong lời nói của Tống Minh Châu đều là không được phép nghi ngờ.



Ta mỉm cười nhìn tỷ ấy: "Hoàng hậu nương nương, đây là cái gì?"



Tống Minh Châu cũng không giấu diếm: "Thuốc phá thai!"



"Lễ vật của phụ thân đã đưa đến cho ngươi rồi. Tốt nhất là ngươi nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không mạng ch.ó của người với cái mạng ti tiện của mẹ ngươi, Bổn cung lúc nào cũng lấy được.



"Đừng vọng tưởng dùng mấy lời đồn lần trước để làm tổn thương Bổn cung, chỉ cần phụ thân vẫn còn thì địa vị của ta vẫn vững chắc, mấy thủ đoạn hèn mọn của ngươi đều vô dụng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt..."



Ta nhìn t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đưa đến trước mặt, khẽ cười. Một cơn nôn mửa thôi đã khiến mấy kẻ yêu ma quỷ quái này phải hoảng sợ mà ra mặt.



Đồng dạng ta cũng biết rõ ta không có thế lực chống lưng, bọn họ trong sáng ngoài tối đều có thể đến ức h.i.ế.p ta. Ta thở dài, thật đúng là không thể đối phó được Tống Chiêu.



Ta bưng bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i uống một hơi hết sạch.



Vị đắng của t.h.u.ố.c tràn ngập trong miệng, có khi nếu tiểu nhân vật thật sự động tay thì trong năm bước cũng có thể đổ m.á.u.