1
Ta là do một chiếc thuyền mui đen đón vào kinh thành. Từ Giang Nam đến kinh kỳ, đường thủy đi ròng rã hai mươi tám ngày.
Ngày thuyền cập bến đúng vào mùng chín tháng Ba, giữa lúc hoa đào nở rộ rực rỡ nhất.
Thừa Ân Hầu phủ sai người đến đón, dẫn đầu là một ma ma họ Chu, độ tứ tuần, mặc bộ đối khâm màu xanh chàm, mặt lạnh như tiền, ánh mắt nhìn ta như nhìn một món đồ vừa mới nhập phủ.
"Mời phu nhân." Bà ta nói, chẳng nở lấy một nụ cười.
Ta không giận.
Mẹ ta dạy rằng, người kinh thành mắt mọc trên đỉnh đầu, ngươi càng để tâm thì chúng càng lấn lướt.
Ta là khuê tú nhà họ Tô ở Dương Châu, cha ta là người giàu nhất Giang Nam, mẹ ta là đích nữ nhà Tô Châu Chức Tạo, chẳng việc gì phải chấp nhặt với một ma ma.
Đào Hỷ đỡ tay ta, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thái độ gì thế này, cô gia nhà ta đâu rồi?"
Chu ma ma không ngoảnh đầu lại: "Đã vào triều rồi. Hầu gia công vụ bộn bề, mong phu nhân lượng thứ."
Đào Hỷ định nói tiếp, ta khẽ bóp tay con bé.
Đào Hỷ là nha hoàn hồi môn theo ta từ nhà mẹ đẻ, cùng ta lớn lên, năm nay mười bảy, kém ta ba tuổi. Nó cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội hộ chủ quá mức, không nỡ để ta chịu chút uất ức nào.
Ta thì thấy chẳng hề gì.
Tề Tu Viễn, tức vị phu quân kia của ta, hiện là Hầu gia Thừa Ân Hầu phủ, quan hàm Chính tam phẩm Đô Sát Viện Hữu Phó Đô Ngự Sử, đầu năm vừa thăng chức, bận rộn cũng là lẽ thường.
Vả lại, ta gả cho chàng vốn chẳng phải vì mong cầu tình nghĩa vợ chồng nồng thắm.
Chuyện này nói ra thì dài.
Mùa thu năm ngoái, Tề Tu Viễn phụng chỉ tuần tra vận tải đường thủy Giang Nam, lúc ngang qua Dương Châu có nghỉ chân tại bến tàu nhà ta.
Cha ta mời chàng về nhà dùng rượu, chàng đã nhận lời.
Ta đứng trên lầu thêu ở hậu viện xa xa nhìn lướt qua, thấy người này dung mạo cũng được, chỉ là quá đỗi lạnh lùng, gương mặt như tảng băng trôi.
Sau này mới biết, lúc đó chàng vừa mất vợ chưa đầy một năm.
Vị phu nhân ấy họ Thẩm, là muội muội của đồng liêu chàng, gả vào Hầu phủ ba năm thì mất vì khó sinh, cả mẹ lẫn con đều không giữ được.
Tề Tu Viễn cưới ta, ấy là bởi cha ta đã quyên góp năm ngàn lượng bạc cho triều đình sửa đê sông. Chuyện này là do Đào Hỷ sau này dò hỏi được.
Nó nói: "Tiểu thư, cô gia là vì tiền tài nhà ta mới cưới, người không giận sao?"
Ta đáp: "Ta giận làm gì? Chàng nếu không vì tiền, thì một nữ nhi nhà buôn như ta sao có thể gả vào Hầu phủ làm chính thất phu nhân?"
Đào Hỷ ngẫm lại, thấy cũng phải.
Ngày tiễn ta xuất giá, cha ta uống quá chén, nắm tay ta nói: "Vân Hy à, đời này cha có lỗi với con nhất. Mẹ con khi sinh con bị khó sinh, suýt nữa thì mất m/ạng, sau này không thể hoài t.h.a.i được nữa. Nhà ta chỉ có mỗi mình con, cha vốn định kén rể về nhà để con được sung sướng cả đời. Ngờ đâu con không chịu, cứ nhất quyết đòi gả cho tên họ Tề kia."
Ta nói: "Cha, con đâu có nhất quyết gả cho chàng."
Cha hỏi: "Thế con gả cho ai?"
Ta đáp: "Con không gả cho ai cả."
Cha lại bảo: "Thế chẳng phải vẫn là nhất định gả cho hắn sao?"
Ta chẳng buồn tranh cãi với ông, dù sao chuyện cũng đã định rồi.
Tề Tu Viễn sai người đưa sính lễ, cha ta đáp lễ bằng của hồi môn gấp ba lần. Tháng Ba xuân sang, ta lên thuyền xuôi ngược phương Bắc.
Trước khi đi, mẹ ta nắm tay dặn dò suốt ba ngày ba đêm, từ quy tắc kinh thành, nhân tình trong Hầu phủ đến mưu kế chốn hậu viện, bà đều giảng giải tường tận cho ta.
Sau cùng bà dặn: "Vân Hy, con nhớ kỹ, trong phủ còn có ba đứa trẻ do nguyên phối của Tề Tu Viễn để lại. Đại cô nương Tề Nhược Du mười hai tuổi, Nhị cô nương Tề Nhược Lan mười tuổi, và Tiểu công t.ử Tề Chiêu tám tuổi. Ba đứa trẻ này, con phải thận trọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hỏi: "Thận trọng thế nào?"
Mẹ bảo: "Đến đó rồi con sẽ rõ."
Nay ta đứng trước cổng Hầu phủ, sắp sửa được rõ rồi đây.
Chu ma ma dẫn đường, qua ba dãy sân, vòng qua một cửa rủ hoa, dừng lại trước một tiểu sảnh.
"Mời phu nhân, các tiểu thư, công t.ử đang đợi bên trong."
Ta hít sâu một hơi, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.
Trong sảnh có ba người đứng đợi.
Dẫn đầu là một cô nương mặc áo khoác màu trắng trăng, chừng mười hai mười ba tuổi, dáng vẻ thanh tú trắng trẻo, hàng mi rủ thấp, nhìn qua là biết người hiểu lễ nghĩa.
Thấy ta, cô bé cúi người hành lễ, giọng dịu dàng: "Nhược Du thỉnh an mẹ."
Đây là Đại cô nương Tề Nhược Du, đúng như lời mẹ ta nói, rất mực hiểu chuyện.
Cạnh đó là một bé gái mặc áo khoác màu vàng chanh, khoảng mười tuổi, mặt tròn mắt hạnh, trông khá khả ái.
Nhưng con bé không hành lễ, chỉ liếc xéo ta, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Đây là Nhị cô nương Tề Nhược Lan, quả là điêu ngoa như lời đồn.
Sau cùng là một cậu bé, vận bào t.ử xanh chàm, dáng người gầy nhỏ, nép sau lưng hai tỷ tỷ, lộ nửa khuôn mặt lén nhìn ta.
Ta vừa nhìn tới, cậu bé liền rụt mặt lại.
Đây là Tiểu công t.ử Tề Chiêu, quả nhiên nhút nhát.
Ta đứng đó đ.á.n.h giá ba đứa trẻ, chúng cũng lén nhìn ta. Ta thầm nghĩ, mẹ ta nói chưa hẳn đúng.
Đại cô nương nhìn thì hiểu chuyện, nhưng dưới hàng mi rủ kia ẩn chứa tâm tư gì, ta chưa nhìn ra.
Nhị cô nương nhìn thì điêu ngoa, nhưng điệu bộ lẩm bẩm ấy giống như đang cố lấy can đảm hơn.
Còn Tiểu công t.ử nhìn thì nhát gan, nhưng cái vẻ lanh lợi khi nấp sau lưng tỷ tỷ lén nhìn ta, chẳng giống một "tiểu họa tinh" bị dạy hư chút nào.
Đang mải suy tính, Đào Hỷ bên cạnh khẽ ho một tiếng.
Ta sực tỉnh, hắng giọng, bày ra uy phong của đương gia chủ mẫu: "Đều đứng dậy cả đi. Lần đầu gặp mặt, ta cũng chẳng chuẩn bị gặp mặt lễ gì..."
Ta khựng lại, nhìn sang Chu ma ma: "Rương hòm của ta đâu?"
Chu ma ma ngẩn người: "Rương hòm gì ạ?"
"Hồi môn ta mang từ Dương Châu tới, tổng cộng hai mươi chiếc, sáng nay đã khiêng vào phủ. Sao thế, vẫn chưa đưa tới đây à?"
Sắc mặt Chu ma ma thay đổi, đang định lên tiếng thì bên ngoài chợt có tiếng bước chân dồn dập.
Một tiểu sai chạy vào, mồ hôi nhễ nhại: "Chu ma ma, không xong rồi! Mấy chiếc rương đó..."
Hắn chưa dứt lời, thấy ta ở đó thì vội nuốt chửng nửa câu sau.
Mặt Chu ma ma lúc xanh lúc trắng.
Ta mỉm cười, lòng đã hiểu rõ.
Có kẻ muốn cho ta một gáo nước lạnh ngay ngày đầu đây mà. Ta ung dung bước đến ghế trên ngồi xuống, bưng chén trà lên, gạt nắp trà xem thử.
Trà đã nguội ngắt, lại là loại trà vụn rẻ tiền nhất.
Ta đặt chén trà xuống, giọng vẫn dịu dàng: "Chu ma ma, ta vốn chẳng có tính nóng nảy, nhưng lại mắc tật nhớ lâu. Hôm nay ai khiêng rương, ai đổi trà, ta đều nhớ kỹ. Ngươi đoán xem, tiếp theo ta sẽ làm gì?"
Mặt Chu ma ma từ xanh chuyển trắng, từ trắng chuyển xám.
Ba đứa trẻ đứng đó, sáu con mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta. Ánh mắt Nhị cô nương Tề Nhược Lan chợt lóe lên vẻ kinh ngạc.