18
Sau Tết vào xuân, trong phủ đón một tin đại hỷ.
Tề Chiêu đã thi đỗ vào Thái học viện.
Thái học là quan học do triều đình lập ra, kẻ vào được đó đều là những hài t.ử có thực tài. Tề Chiêu mới lên chín mà đã được tuyển, quả thực là chuyện vui kinh động cả phủ.
Tin tức truyền đến, trên dưới trong nhà đều xôn xao hoan hỷ.
Tề Nhược Lan nhảy cẫng lên: "Đệ đệ thật tài giỏi!"
Tề Nhược Du mỉm cười nói: "Ta vốn biết đệ đệ nhất định làm được mà!"
A Phúc tuy chẳng hiểu đầu đuôi, cũng nhảy nhót theo: "Ca ca giỏi quá! Ca ca giỏi quá!"
Tề Chiêu đứng giữa đám đông, gương mặt có chút ngượng ngùng, nhưng đôi mắt thì sáng rực. Nó nhìn ta một cái, rồi bước lại gần, nhỏ giọng thưa: "Mẹ, con thi đỗ rồi."
"Trước đây chẳng có ai dạy con nhận mặt chữ. Chu ma ma không cho, bảo rằng đọc sách cũng vô dụng. Sau này mẹ đến, mỗi ngày đều bảo con nhận mặt vài chữ, dần dà con biết nhiều thêm. Lúc thi cử, những chữ ấy con đều biết cả."
Ta nghe mà lòng vừa xót xa vừa mềm yếu vô ngần.
"Ấy là do bản thân con thông tuệ, lại biết nỗ lực."
"Là nhờ mẹ dạy bảo khéo léo ạ."
Ta đưa tay xoa đầu nó.
Đứa trẻ này chín tuổi rồi, dáng người vẫn gầy nhưng gương mặt đã có da có thịt, đôi mắt đã có thần thái, đã biết cười, biết nói, lại biết bày tỏ lòng tri ân.
Một năm trước, nó còn là một đứa trẻ đáng thương hay trốn sau lưng tỷ tỷ, chẳng dám ngước mắt nhìn ai. Một năm sau, nó đã thi đỗ Thái học, trở thành niềm kiêu hãnh của cả gia đình.
Ta bỗng thấy sống mũi cay cay, chực khóc.
Đào Hỷ đứng bên cạnh trêu: "Tiểu thư, người lại muốn khóc sao?"
Ta cứng miệng: "Không có."
Tề Chiêu nghe thấy, bỗng nhiên bật cười. Khi nó cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, trông cũng đáng yêu y hệt A Phúc vậy.
"Mẹ, người đừng khóc. Sau này con còn muốn thi đỗ Trạng nguyên, làm quan lớn, để kiếm cáo mệnh cho người."
Ta ngẩn người: "Cáo mệnh gì cơ?"
Nó bảo: "Là loại phong hiệu do hoàng đế ban cho, có thể mặc y phục đỏ thắm ấy ạ."
Ta không nhịn được mà bật cười: "Được, mẹ sẽ chờ."
Nó gật đầu, nghiêm trang nói: "Người cứ chờ đi, con nhất định sẽ thi đỗ."
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, lòng ta bỗng thấy vô cùng kiên định. Đứa trẻ này, đã nói là nhất định sẽ làm được.
19
Ngày Tề Chiêu lên đường đến Thái học, cả nhà đều đi tiễn chân. Tề Tu Viễn đặc biệt xin hưu mộc nửa ngày để đích thân đưa con đi.
Nhược Du thu xếp cho đệ đệ một tay nải lớn, bên trong chật ních y phục thay đổi và đồ ăn thức uống.
Nhược Lan đem hết số kẹo mình để dành được nhét cả vào tay đệ đệ, dặn dò: "Đệ cầm lấy này, lúc nào thèm thì ăn nhé."
A Phúc nắm c.h.ặ.t t.a.y ca ca không nỡ rời: "Ca ca, bao giờ huynh mới về?"
Tề Chiêu bảo: "Hễ được nghỉ là ta về ngay."
A Phúc nài nỉ: "Vậy huynh phải mau mau được nghỉ đấy."
Tề Chiêu gật đầu hứa hẹn.
Ta đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn nó.
Nó cũng nhìn ta trân trân.
"Mẹ, con đi đây."
"Ừ."
"Người đừng lo cho con."
"Ừ."
"Con sẽ chăm chỉ học hành."
"Ừ."
"Con sẽ nhớ người lắm."
"Ừ."
Nó bỗng nhiên nhào tới ôm chầm lấy ta. Thân hình nhỏ bé, gầy gò ấy nhưng vòng tay lại ghì thật c.h.ặ.t. Nó thì thầm bên tai ta: "Mẹ, đa tạ người."
Ta ôm lấy nó, khẽ vỗ về sau lưng.
"Đi đi, cố công đèn sách, mẹ chờ con về."
Nó gật đầu, buông ta ra rồi xoay người bước theo Tề Tu Viễn. Ta đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng nó khuất dần nơi cuối ngõ.
A Phúc níu tay ta hỏi: "Mẹ, bao giờ ca ca về?"
Ta đáp: "Được nghỉ là về ngay."
A Phúc lại hỏi: "Thế bao giờ mới được nghỉ?"
Ta bảo: "Sắp rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Phúc gặng hỏi: "Sắp rồi là bao lâu ạ?"
Ta nói: "Rất nhanh thôi."
A Phúc vẫn chưa chịu thôi: "Rất nhanh là bao lâu hả mẹ?"
Ta cúi đầu nhìn nó, chợt mỉm cười: "Rất nhanh chính là, con đếm đến một trăm là ca ca về rồi."
A Phúc tin là thật, bắt đầu lẩm nhẩm đếm: "Một, hai, ba, bốn..."
Đào Hỷ bên cạnh nhỏ giọng: "Tiểu thư, người lại lừa cậu bé rồi."
Ta đáp: "Chẳng lừa đâu, nó đếm đến một trăm là Chiêu nhi đã ra tới đầu ngõ rồi đấy thôi."
Đào Hỷ: "..."
A Phúc đếm đến một trăm, ngẩng đầu hỏi: "Mẹ, một trăm rồi, ca ca đâu?"
Ta bảo: "Ca ca đang ở đầu ngõ, đếm thêm một trăm nữa là tới nhà rồi."
A Phúc lại hì hục đếm tiếp. Đào Hỷ nhìn ta, vẻ mặt đầy bất lực. Ta mỉm cười, dắt tay A Phúc thong thả đi vào trong.
A Phúc vừa đi vừa đếm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ta thầm nhủ trong lòng: Chiêu nhi à, con hãy mau ch.óng trưởng thành, mau ch.óng đỗ Trạng nguyên, mau ch.óng trở về. Mẹ vẫn đang chờ bộ cáo mệnh của con đây.
20
Thấm thoát lại ba năm trôi qua.
Tề Chiêu nay đã mười hai, đèn sách tại Thái học viện rất mực tinh thông, phu t.ử đều khen nó có cốt cách văn chương, tương lai tất thành đại khí.
Tề Nhược Du mười lăm tuổi, đã định thân với công t.ử một nhà đồng liêu của Tề Tu Viễn, nhân phẩm tài học đều vẹn toàn, hai bên gia đình đều rất mực ưng ý.
Tề Nhược Lan mười bốn tuổi, vẫn tính cách hoạt bát ấy, ngày ngày bám lấy ta học thêu thùa, đường kim mũi chỉ tuy còn vẹo vọ nhưng bản thân lại tỏ vẻ đắc ý lắm.
A Phúc chín tuổi cũng đã vào Thái học viện làm bạn cùng ca ca.
Nó học hành không bằng ca ca nhưng lại khéo léo đưa đẩy, ở học viện giao du rộng rãi, kết giao được một đám bằng hữu tâm đầu ý hợp.
Tề Tu Viễn thăng quan từ tam phẩm lên nhị phẩm, công việc càng thêm bộn bề, nhưng mỗi bận trở về đều dành thời gian đàm đạo cùng lũ trẻ, hỏi han chuyện bài vở.
Còn ta, vẫn như xưa, quản lý gia viên, xem xét sổ sách, nuôi dạy con cái, ngày tháng trôi qua tự tại thoải mái vô cùng.
Có một ngày, Đào Hỷ chợt hỏi ta: "Tiểu thư, người còn nhớ kế hoạch thuở mới đến đây không?"
Ta lườm con bé một cái, nó liền cười hì hì mà chạy biến.
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn đóa hoa lựu rực rỡ ngoài kia, bất giác mỉm cười.
21
Nhiều năm sau nữa.
Tề Chiêu quả thực đã đỗ Trạng nguyên. Ngày nó cưỡi ngựa dạo phố vinh quy, cả kinh thành đều đổ ra xem.
Ta đứng giữa đám đông, nhìn chàng thanh niên tuấn tú trên lưng cao đầu đại mã, bỗng thấy có chút bàng hoàng.
Đứa trẻ gầy gò nhỏ thốn, hay trốn sau lưng tỷ tỷ không dám nhìn ai năm nào, từ bao giờ đã khôn lớn thế này?
Thấy ta, nó bỗng ghìm cương ngựa, nhảy xuống rồi bước thẳng đến trước mặt ta.
"Mẹ."
Ta nhìn nó, sống mũi chợt cay cay: "Trạng nguyên lang, sao lại xuống ngựa thế này?"
Nó nói: "Để hành lễ với mẹ."
Nói rồi, nó thực sự quỳ ngay giữa phố xá, dập đầu lạy ta một cái. Người xung quanh đều ngẩn ngơ nhìn theo.
Ta vội vàng đỡ nó dậy: "Mau đứng lên, mau đứng lên, thế này còn ra thể thống gì nữa."
Nó đứng dậy nhìn ta, đôi mắt sáng ngời: "Mẹ, con đã nói rồi, đỗ Trạng nguyên sẽ kiếm cáo mệnh cho người."
Ta sững sờ.
Nó tiếp lời: "Con đã tâu xin bệ hạ, phong người làm Cáo mệnh phu nhân."
Ta mấp máy môi, chẳng thốt nên lời. Nó mỉm cười, lúm đồng tiền ấy vẫn y hệt như thuở nhỏ: "Mẹ, chúng ta về nhà thôi."
Ta gật đầu, nắm lấy tay nó bước về phía phủ.
A Phúc chạy tới, ôm chầm lấy ca ca nó: "Ca! Huynh thật lợi hại!"
Nhược Du và Nhược Lan cũng đón ra, cả gia đình quây quần bên nhau, nói cười rộn rã.
Tề Tu Viễn đứng ở cổng nhìn chúng ta, khóe môi khẽ nhếch lên. Ta bước tới, chàng đưa tay nắm lấy tay ta, khẽ nói: "Phu nhân vất vả rồi."
Ta nhìn chàng, rồi lại nhìn đám trẻ sau lưng, bỗng nhiên bật cười: "Chẳng vất vả chút nào."
Chàng ngẩn người.
Ta nói: "Có mọi người ở đây, một chút cũng chẳng thấy vất vả."
Nắng xuân vừa vặn, trải dài trên vai chúng ta, ấm áp vô cùng.
Nhiều năm trước, khi ta ngồi thuyền mui đen tiến kinh, trong lòng chỉ muốn làm một bà mẹ kế độc ác. Kết cục mẹ kế độc ác chẳng làm thành, lại làm "mẹ ruột" cả một đời.
Thế này, cũng thật tốt.
[HẾT]