Thừa Hoan Tất Tiền

Chương 9



14

Chuyện A Phúc rơi xuống nước khiến ta kinh hãi khôn nguôi suốt mấy ngày liền. 

Những ngày ấy ta chẳng buồn làm việc gì, chỉ chăm chăm để mắt đến hai đứa trẻ, sợ chúng lại xảy ra chuyện gì bất trắc.

Tề Chiêu bị ta nhìn đến mức không tự nhiên, nhỏ giọng nói: "Mẹ, người đừng cứ nhìn con mãi thế."

"Ta cứ nhìn đấy."

"Tại sao ạ?"

"Sợ con lại nhảy xuống hồ lần nữa."

"Con không nhảy nữa đâu."

"Lời nói phải giữ lấy lời?"

Cậu bé gật đầu. 

Ta bảo: "Vậy con hãy thề đi."

Nó ngẫm nghĩ một lát, giơ bàn tay nhỏ xíu lên: "Con thề, từ nay về sau tuyệt đối không nhảy xuống hồ nữa. Nếu còn nhảy, thì..." 

Nó nhất thời không nghĩ ra được gì.

Ta bèn tiếp lời: "Thì phạt con một tháng không được ăn kẹo."

Mặt nó nhăn nhó như bị mướp đắng: "Thế thì quá tàn nhẫn rồi."

Ta đưa tay véo nhẹ má nó, mềm mại mịn màng, cảm giác thật thích: "Tàn nhẫn mới đúng, có thế mới nhớ lâu."

Nó suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Được ạ, con thề."

Ta thầm cười trong lòng. 

Đứa trẻ này ngày càng giống một đứa trẻ bình thường rồi. Cái kẻ đáng thương trước đây chỉ biết nấp sau lưng tỷ tỷ, không dám hé môi nửa lời, nay đã biết mặc cả, biết cãi lại còn biết cứu người nữa.

Ta bỗng thấy có chút tự hào. 

Đào Hỷ đứng bên cạnh hỏi: "Tiểu thư, người cười cái gì thế?"

Ta đáp: "Ta có cười gì đâu."

Đào Hỷ bảo: "Rõ ràng là người đang cười mà."

Ta nói: "Em hoa mắt rồi."

Đào Hỷ: "..."

15

Mùa thu qua đi, mùa đông lại đến. 

Kinh thành chuyển lạnh sớm, mới tháng Mười đã bắt đầu đổ tuyết. 

Ta sai người kiểm tra lại một lượt phòng ốc của mấy đứa trẻ, giấy dán cửa sổ chỗ nào cần thay thì thay, chậu than cần thêm thì thêm, áo bông cần may mới đều đã làm xong xuôi.

Đại cô nương Tề Nhược Du năm nay mười ba tuổi, vóc người nhổ giò cao hẳn lên, y phục năm ngoái đều đã chật cả. 

Ta cho may bốn bộ áo bông mới, hai bộ dày dặn, hai bộ nhẹ nhàng để con bé thay đổi qua lại.

Nhị cô nương Tề Nhược Lan mười một tuổi, tính tình vẫn hoạt bát như thế, ngày ngày đều chạy nhảy trong tuyết. Ta sợ con bé bị lạnh nên làm cho hai đôi ủng bông cổ cao để che kín mắt cá chân.

Tiểu công t.ử Tề Chiêu chín tuổi, dáng người gầy nên lớn chậm, y phục năm ngoái vẫn còn mặc vừa. 

Thế nhưng ta vẫn may cho nó hai bộ mới, trong ngoài đều lót bông tốt, vừa mềm mại lại vừa ấm áp.

A Phúc nhỏ nhất, mới sáu tuổi đầu, chẳng biết gì ngoài việc lăn lộn trong tuyết. Một ngày ta phải thay cho nó đến ba bốn bộ đồ mà bộ nào cũng ướt sũng.

Đào Hỷ nhìn ta bận rộn ngược xuôi, cười bảo: "Tiểu thư, người thật tốt quá."

Ta lườm con bé một cái: "Chứ còn gì nữa, tiểu thư nhà em vốn là đại thiện nhân bậc nhất thiên hạ mà."

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn không ngừng rơi. 

Trong phòng lại ấm áp lạ thường. 

Ta nhìn màn tuyết trắng xóa bao phủ khắp không gian, lòng bỗng thấy tĩnh lặng vô cùng.

Đến kinh thành cũng đã gần một năm rồi. 

Một năm trước, ta ngồi trên chiếc thuyền mui đen, trong đầu chỉ tính kế làm sao để đóng vai mẹ kế độc ác, làm sao để thu dọn ba "cục nợ" kia. 

Một năm sau, ta ngồi trong gian phòng ấm sực, chỉ mải lo nghĩ chuyện thêm áo bông cho đám trẻ, làm sao để chúng có một mùa đông thật ấm áp.

Nghĩ lại thấy cũng thật nực cười. 

Nhưng dường như, thế này cũng thật tốt.

16

Hai mươi ba tháng chạp, tiết Tiểu niên.

Tề Tu Viễn hiếm khi được hưu mộc, ở nhà tịnh dưỡng suốt một ngày. Chàng dẫn mấy đứa trẻ ra sân đắp người tuyết, đắp được một tượng lớn và bốn tượng nhỏ.

A Phúc hỏi: "Cha, tượng nào là con?"

Tề Tu Viễn chỉ vào tượng nhỏ nhất: "Là cái này."

A Phúc lại hỏi: "Thế còn tượng của ca ca, tỷ tỷ đâu?"

Tề Tu Viễn chỉ vào ba tượng nhỏ còn lại: "Chính là những tượng này."

A Phúc hỏi tiếp: "Vậy tượng lớn kia là ai?"

Tề Tu Viễn đáp: "Đó là mẹ con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

A Phúc nhìn ngắm hồi lâu rồi nhận xét: "Chẳng giống chút nào."

Tề Tu Viễn ngẩn người: "Sao lại không giống?"

A Phúc bảo: "Mẹ con đâu có gầy như thế."

Ta ở trong phòng nghe thấy, tức khí xông ra ngoài quát: "Tô Thừa Tự! Con bảo ai béo hả!"

A Phúc sợ hãi nấp sau lưng Tề Tu Viễn, ló đầu ra phân bua: "Chẳng phải con nói, là do cha đắp đấy chứ!"

Tề Tu Viễn: "..."

Tề Nhược Du đứng bên cạnh che miệng cười khẽ; Tề Nhược Lan thì cười đến mức không đứng thẳng người lên được; Tề Chiêu cũng cười, tuy nụ cười nhỏ thôi nhưng quả thực là đã cười.

Ta nhìn bọn chúng, bất giác cũng bật cười theo. 

Tề Tu Viễn đứng giữa trời tuyết, tuyết rơi đầy vai, chàng nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên. Trong đôi mắt chàng tràn ngập ý cười.

Lòng ta bỗng chốc xao động. 

Người này, khi cười lên trông cũng thật tuấn tú.

17

Đêm trừ tịch, toàn phủ giăng đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng. 

Ta sai người bày ba bàn tiệc tại chính sảnh: một bàn dành cho bậc bề trên, một bàn cho đám trẻ nhỏ và một bàn cho kẻ hầu người hạ.

Toàn phủ trên dưới đều được đón một cái Tết thịnh soạn. 

Tề Tu Viễn ngồi cạnh ta, hiếm khi chàng lại mở lời nhiều đến thế, cùng mấy đứa trẻ hàn huyên đủ chuyện. 

Chàng kể về thuở nhỏ đón Tết ra sao, lúc đi làm quan bên ngoài thế nào, rồi cả những phong cảnh chàng đã thấy tận mắt ở Giang Nam. Đám trẻ nghe mà say mê khôn xiết.

A Phúc tựa vào đầu gối chàng, hỏi: "Cha ơi, Giang Nam có vui không ạ?"

Tề Tu Viễn đáp: "Vui lắm."

A Phúc lại hỏi: "Vui hơn cả kinh thành sao?"

Tề Tu Viễn ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Mỗi nơi một vẻ. Giang Nam sông nước lạch ngòi chằng chịt, ra khỏi cửa đều phải đi thuyền. Còn kinh thành thì phố xá nhà cửa san sát, đi đâu cũng dùng xe ngựa."

A Phúc reo lên: "Thế con muốn đi Giang Nam!"

Tề Tu Viễn ôn tồn: "Đợi con lớn thêm chút nữa, ta sẽ dẫn con đi."

A Phúc hớn hở: "Dạ!"

Ta nhìn hai cha con bọn họ, cõi lòng bỗng thấy viên mãn lạ thường. 

Trước đây ta cứ luôn canh cánh trong lòng, sợ A Phúc không có cha sẽ chịu cảnh tội nghiệp. Giờ đây nó đã có cha, có cả ca ca tỷ tỷ, có một gia đình vẹn tròn. 

Thật tốt biết bao.

Dùng xong bữa cơm tất niên, mấy đứa nhỏ nhốn nháo đòi thức đón giao thừa. 

Ta bảo: "Đón cái gì chứ, mấy đứa nhỏ các con liệu có thức nổi đến giờ Tý không?"

Tề Nhược Lan quả quyết: "Dạ nổi!"

Tề Nhược Du nói: "Cứ thử xem sao ạ."

Tề Chiêu bảo: "Con sẽ thức cùng đệ đệ."

A Phúc hét lớn: "Con muốn thức đón giao thừa!"

Ta phất tay một cái: "Được, vậy thì cứ thức. Đứa nào thức không nổi thì đừng có mà khóc nhè nhé."

Kết quả là chưa đến giờ Hợi, mấy đứa nhỏ đã lăn ra ngủ sạch sành sanh. 

A Phúc gối đầu lên chân Tề Tu Viễn, Tề Chiêu tựa vào vai ta, Tề Nhược Lan đổ gục trên ghế, còn Tề Nhược Du thì nằm nghiêng trên sập. 

Ta nhìn đứa này rồi lại ngó đứa kia, không nhịn được mà bật cười.

Tề Tu Viễn nhìn ta, bỗng nhiên lên tiếng: "Phu nhân vất vả rồi."

Ta ngẩn người. 

Chàng trầm mặc một hồi, rồi bất ngờ đưa tay ra nắm lấy tay ta. Ta giật mình, ngước mắt nhìn chàng.

"Vân Hy, đa tạ nàng."

Đây là lần đầu tiên chàng gọi tên ta. 

Tim ta bỗng lỗi nhịp một cái.

"Tạ ơn chuyện gì?" Ta hỏi.

Chàng nói: "Tạ ơn nàng đã đến."

Ta nhìn sâu vào đôi mắt chàng, chợt hiểu ra hai chữ "đã đến" mà chàng nói có ý nghĩa gì. 

Không phải là gả vào đây, mà là bước vào đây. Bước vào ngôi nhà này, bước vào trái tim của lũ trẻ và bước vào tầm mắt của chàng.

Ta xoay tay lại nắm lấy tay chàng, khẽ khàng đáp: "Thiếp cũng muốn tạ ơn mọi người."

Chàng ngẩn ra: "Tạ ơn chuyện gì?"

Ta nói: "Tạ ơn mọi người đã cho thiếp một mái ấm gia đình."

Chàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ kéo ta vào lòng. 

Ngoài cửa sổ, tiếng pháo nổ đì đùng rộn rã, trong phòng ấm áp nồng nàn, lũ trẻ ngủ say, hai ta nương tựa vào nhau. 

Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy mình chính là người hạnh phúc nhất thế gian này.