“Ngay chính giữa sân, một chiếc ghế thái sư bề thế được bốn tên tiểu sai vặt khênh trên vai.”
Trên ghế là một gã đàn ông trung niên phục sức bằng gấm vóc lụa là, vàng ngọc đầy người, đầu to tai lớn, cái bụng phệ tròn xoe như cái nồi úp ngược.
Hắn vắt chéo chân, miệng ngậm chiếc tăm xỉa răng, đang nghênh ngang đưa mắt đảo quanh dò xét tòa am đường này.
“Ngươi chính là Tô tiên sinh đó sao?”
“Bần ni chính là người đó.”
“Hừ.”
Hắn đưa mắt nhìn lướt qua ta từ đầu đến chân đầy khinh bỉ, “Một con ni cô rách nát, mà cũng dám mở miệng nói hai chữ ‘không bán’ với bổn lão gia sao?”
Triệu Đức Mậu nhổ toẹt chiếc tăm xỉa răng ra đất, từ trong ống tay áo rút ra một tờ giấy, thô bạo ném bộp xuống nền đất.
“Đây là văn tự địa khế của quan phủ cấp.
Mảnh đất này của ngươi, giờ đây đã thuộc về quyền sở hữu của bổn lão gia rồi.”
Thanh Hòa nhặt lên xem lướt qua một cái, sắc mặt lập tức cắt không còn giọt m/áu:
“Tiên sinh, số hiệu ghi trên tờ địa khế này không giống với tờ của chúng ta...”
“Tự nhiên là không giống rồi.”
Triệu Đức Mậu cười rộ lên đắc ý, “Bởi vì tờ địa khế này của bổn lão gia, vừa mới được quan phủ đóng dấu cấp cho ngày hôm nay xong đấy.”
Hắn thong thả đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư, chắp hai tay sau lưng, nghênh ngang đi qua đi lại trong sân viện.
“Tô tiên sinh, bổn lão gia cho ngươi thời gian đúng một nén hương để thu dọn bọc nải rồi cút xéo khỏi đây.”
Hắn bước đến đứng sừng sững trước mặt ta, giơ ngón tay định đưa lên vê lấy cằm ta trêu ghẹo.
“Một con ni cô thối tha, mà cũng đòi đem cái danh ‘am đường hoàng gia’ ra đây để lòe người sao?
Nói cho ngươi biết, ở cái mảnh đất ba quận cõi Bắc này, cái mặt gia tộc họ Triệu ta đây còn có trọng lượng hơn cả thánh chỉ nhà vua đấy!”
Ta khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay bẩn thỉu của hắn.
Hắn cũng chẳng lấy làm tức giận, thản nhiên thu tay về, phủi phủi hai bên ống tay áo.
“Nếu biết điều thì cầm lấy mười lượng bạc này mà cút xéo đi cho rảnh nợ.
Còn nếu rựu mời không uống muốn uống rượu phạt...”
Hắn đảo mắt nhìn quanh quất bốn phía một lượt, khẽ nở nụ cười gian hiểm.
“Tòa am đường này của ngươi, ngày mai sẽ chỉ còn là một đống gạch vụn hoang tàn mà thôi.”
Đám nữ ni đứng sau lưng ta sợ hãi rúm ró, nép c.h.ặ.t vào nhau.
Đứa nhỏ tuổi nhất tên là A Nhụy, năm nay mới mười bốn tuổi, vành mắt đã đỏ hoe, chực khóc.
Ta vẫn đứng im phăng phắc, bất động.
“Triệu thí chủ.”
“Hửm?”
“Ngài có chắc chắn mảnh đất này đã thuộc về quyền sở hữu của ngài rồi không?”
“Văn tự địa khế rành rành ở ngay đây rồi, ngươi còn phải hỏi nữa sao?”
“Số hiệu ghi trên tờ địa khế của ngài là Bắc tự đệ tam thất nhị hiệu,” ta bình thản nói, “Còn tờ địa khế của bần ni, là do Hoàng đế đích thân ban tặng, mang số hiệu Ất tự đệ nhất hiệu.
Đất đai do Hoàng gia ngự tứ, vĩnh viễn không thuộc diện trưng thu.
Triệu thí chủ e là đã mua nhầm chỗ rồi.”
Sắc mặt Triệu Đức Mậu lập tức sa sầm xuống, vô cùng khó coi.
“Ngươi dám đem Hoàng gia ra đây để chèn ép, dọa dẫm ta sao?”
“Bần ni chỉ là đang phân trần sự thật mà thôi.”
“Ha!”
Hắn bật cười lớn đầy ngạo mạn, “Sự thật ư?
Ở cái chốn cõi Bắc này, lời nói của bổn lão gia đây chính là sự thật tối cao!”
Hắn vung tay ra hiệu, hai tên gia đinh hùng hổ lao thẳng vào trong Phật đường, thô bạo khiêng một pho tượng Phật bằng gốm ra ngoài, thẳng tay ném bộp xuống đất.
Pho tượng Phật vỡ tan tành thành muôn mảnh vụn.
Con bé A Nhụy không kìm được tiếng khóc nấc lên thành tiếng.
“Nhìn thấy rõ chưa hả?”
Triệu Đức Mậu nghênh ngang giẫm chân lên những mảnh vỡ của pho tượng Phật, “Đến cả tòa Phật tổ của ngươi còn chẳng tự bảo vệ nổi cái thân mình, thì lấy cái gì ra mà bảo hộ cho ngươi đây hả?”
Năm ngón tay giấu trong ống áo của ta bỗng chốc siết c.h.ặ.t lại.
Đã ba năm rồi.
Vẫn là những bộ mặt hống hách, hám lợi kia, vẫn là cái thói ngạo mạn coi trời bằng vung ấy.
Chỉ là đổi từ Vương thị sang Triệu Đức Mậu mà thôi.
Từ vương phủ sâu thẳm chuyển đến chốn cõi Bắc xa xôi này.
“Triệu thí chủ,” ta cất lời, giọng điệu bình thản đến mức chính ta cũng cảm thấy xa lạ khôn cùng, “Phật tổ xưa nay không nhúng tay vào chuyện hồng trần của nhân gian.”
“Vậy thì ai quản chứ?
Ngươi sao?”
“Bần ni quản.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Triệu Đức Mậu ngẩn người ra một chốc, rồi bỗng chốc phá lên cười sằng sặc đầy thích thú.
“Ha ha ha — ngươi ư?
Một con ni cô rách nát sao?”
Hắn cười đến mức nghiêng ngả cả người, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt ta rồi quay sang bảo đám gia đinh:
“Tụi bây nghe thấy gì chưa?
Con ni cô này nó dám mạnh miệng bảo nó đòi quản chuyện của bổn lão gia kìa!”
Đám gia đinh nghe vậy cũng hùa theo cười rộ lên đầy khinh bỉ.
Ta thản nhiên quay người bước vào trong Phật đường.
“Đi đâu đó?”
Triệu Đức Mậu hét lớn sau lưng, “Muốn đi tìm viện binh cứu viện sao?
Trong vòng mười dặm quanh đây thảy đều là người của bổn lão gia hết rồi!”
Ta chẳng thèm đoái hoài tới lời hắn nói.
Đến bên dưới chiếc bàn cúng, ta lấy ra một chiếc hộp làm bằng gỗ t.ử đàn.
Mở hộp ra.
Bên trong là một tấm biển bằng vàng ròng sáng ch.ói, trên mặt khắc bốn chữ lớn sắc sảo:
“Hộ Quốc Am Đường.”
Ngay bên cạnh bốn chữ ấy là dấu triện riêng của Hoàng đế bệ hạ.
Đây chính là thứ mà năm xưa Hoàng đế ban tặng cho ta trước lúc lên đường.
Ta vẫn luôn cất kỹ, chưa từng đem ra dùng đến lần nào.
Không phải là không dùng được, mà là vì thời cơ chưa chín muồi.
Nhưng giờ đây, ta không muốn phải nhẫn nhục chờ đợi thêm nữa rồi.
Ta bưng chiếc hộp gỗ thong thả bước ra khỏi Phật đường.
Triệu Đức Mậu lúc này vẫn còn đang cười cợt đắc ý.
“Cái thứ gì đây?
Tòa Phật tổ của ngươi hiển linh rồi đó sao?”
Ta mở to nắp hộp gỗ ra, hướng tấm biển vàng ròng ra phía ngoài.
Ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu rọi vào bốn chữ lớn kia, hắt ra những luồng ánh vàng ch.ói lòa, nhức mắt.
Tiếng cười cợt của Triệu Đức Mậu bỗng chốc nghẹn ứ lại nơi cuống họng.
Hắn nheo nheo đôi mắt lại nhìn cho kỹ, sắc mặt lập tức đại biến, vô cùng hoảng hốt.
“Cái này là...”
“Hộ Quốc Am Đường, do đích thân Hoàng đế ngự ban.”
Ta lạnh lùng nói, “Kẻ nào dám cả gan đến đây quấy nhiễu, xâm phạm, thảy đều khép vào tội ‘Đại bất kính’.
Nhẹ thì chịu tội lưu đày biệt xứ, nặng thì ban lệnh tịch biên gia sản, tru di tam tộc.
Triệu thí chủ có muốn tự mình thử nghiệm một chút không?”
Triệu Đức Mậu đăm đăm nhìn vào tấm biển vàng ròng kia, bờ môi khẽ mấp máy run rẩy một hồi.
Nhưng vốn dĩ là kẻ quen thói ngang ngược, hắn nhanh ch.óng lấy lại vẻ hung hăng thường ngày.
“Đồ giả!
Chắc chắn là đồ giả mạo để lòe thiên hạ!”
“Ngài cứ việc ra tay đập phá thử xem sao.”
“Ngươi —” Hắn giơ ngón tay chỉ thẳng vào mũi ta quát lớn, “Ngươi tưởng ngươi đem một tấm gỗ mục ra đây là có thể dọa dẫm được bổn lão gia sao?
Hoàng đế bệ hạ cách nơi này tới ba ngàn dặm đường đất, Ngài rảnh rỗi đâu mà đích thân đến quản cái am đường rách nát này của ngươi chứ?!”
Hắn vung tay ra lệnh:
“Tụi bây đâu, đập phá sạch sành sanh cho bổn lão gia!”
Đám gia đinh nghe vậy thì có phần e dè, do dự không dám tiến lên.
“Còn đứng ngây ra đó làm cái gì?
Đập cho ta!
Có chuyện gì xảy ra một tay bổn lão gia gánh vác hết!”
Một tên gia đinh bặm trợn, liều mạng giơ cao chiếc gậy gộc trong tay lên, hung hãn giáng một gậy chí mạng xuống chiếc bàn cúng tế.
Ta không hề ra tay ngăn cản gã.
Chiếc gậy giáng xuống, chiếc bàn cúng lập tức gãy rầm mất một bên chân bàn.
“Tiếp tục đập cho ta!”
Tên gia đinh thứ hai lại giơ gậy lên, nhắm thẳng vào hàng cột trụ trong Phật đường mà nện tới tấp.
Ta cũng chẳng thèm ngăn cản.
Tên thứ ba lao đến đập phá tủ đựng dã d.ư.ợ.c.
Ta vẫn bình thản đứng nhìn, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.