Sau khi dùng kem d.ư.ợ.c, Đường Hâm sẽ trẻ lại mười tuổi ngay tức khắc, nhưng cái giá phải trả chính là sinh lực sau tuổi bốn mươi, khi đó, cô sẽ già đi nhanh hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa.
Đầu ngón tay Diệp Phi Quang khẽ cuộn lại để định thần.
Anh kéo ống tay áo lên, đón lấy sổ t.h.u.ố.c, vừa ghi chép vừa hỏi Bạch Ngư: "Tối nay trong trấn có hội hoa đăng rước rồng, cô có muốn ra ngoài xem một chút không?"
Theo những gì anh học được về cách yêu đương của người hiện đại, muốn hẹn hò thì phải đúng lúc và đúng chỗ.
"Hội hoa đăng ư? Thời này đang là thái bình thịnh thế sao?" Chỉ có thời thái bình thịnh thế mới có những hội hoa đăng náo nhiệt, Bạch Ngư sống ngàn năm qua mới chỉ được thấy vài lần đếm trên đầu ngón tay.
Năm trăm năm đầu cô khổ cực tu luyện, vừa phải đề phòng bị yêu quái lớn ăn thịt, vừa phải trốn tránh đạo sĩ, hòa thượng và thầy trừ tà, năm trăm năm sau dù đã có chút thành tựu nhưng nhân gian lại luôn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Tính ra những năm tháng thái bình thịnh thế thực sự chẳng được bao nhiêu.
Nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của cô, Diệp Phi Quang cố kìm lòng không đưa tay xoa đầu cô cô: "Thời nay chính là một đại thịnh thế rực rỡ nhất trong suốt cả ngàn năm qua."
“Đi thôi! Đi thôi!”
Bạch Ngư lấy d.ụ.c vọng làm thức ăn, tính tình vốn chẳng chịu ngồi yên một chỗ hay yêu tĩnh bao giờ. Cô ham ăn, ham chơi lại thích hưởng lạc, thấy nơi nào náo nhiệt chắc chắn phải góp mặt cho bằng được.
Đã định đi xem hội hoa đăng thì nhất định phải sửa soạn, trang điểm thật lộng lẫy.
“Đã một trăm năm rồi, sao bây giờ người đời vẫn mặc quần áo kiểu cũ thế này nhỉ?” Nhân tính vốn dĩ cực kỳ nhanh thay đổi, cô tu luyện dưới nước sâu vài thập niên mới lên bờ một lần, nếu mặc đồ lỗi thời là sẽ bị người ta nhìn ra sơ hở ngay.
Hồi mới tu thành hình người, cô suýt chút nữa đã bị thầy trừ tà tóm gọn chỉ vì mặc sai kiểu quần áo.
Kể từ đó, Bạch Ngư trở nên vô cùng cẩn thận. Trước khi lên bờ, cô đều phải tìm một tảng đá lớn, núp sau đó, quan sát kỹ cách ăn mặc của những cô gái giặt đồ ven sông rồi mới biến hóa theo.
Lúc trước nhìn cách ăn mặc đơn giản của nam, cô chắc chắn phục trang của con người đã thay đổi, nhưng sao Đường Hâm vẫn còn mặc bộ đồ của hơn một trăm năm trước?
“Thời nay người ta thích mặc gì cũng được, từ đồ thời Đường, Tống đến Minh, Thanh, bất kể mặc gì cũng chẳng ai lấy làm lạ đâu.” Nghe Diệp Phi Quang nói vậy, Bạch Ngư liền dang rộng hai tay hướng về phía anh.
Anh rất thuần thục bế bổng Bạch Ngư lên, để cô ngồi vững trên vai mình rồi khiêng cô về phòng trang điểm.
Bạch Ngư hào hứng vô cùng, cô hóa ra một tấm gương thủy tinh, lấy ra chiếc hộp bách bảo chứa đầy lưu ly, xích châu, san hô và mã não, tất cả đều là những báu vật cô tích cóp suốt ngàn năm.
Cô vân vê nhẹ một chiếc vảy cá trong hộp, chỉ cần truyền vào một tia pháp lực, chiếc vảy liền biến thành một bộ váy yếm đỏ thắm theo phong cách nhà Minh.
Trên váy thêu hình bướm vờn hoa bằng chỉ vàng, dưới gấu váy là hai chú cá vàng đang tung tăng bơi lội, đầu ngẩng cao, đuôi vẫy nhịp nhàng.
Bạch Ngư mải mê ướm thử những món san hô, trân châu trước gương, còn Diệp Phi Quang đứng sau lưng cô, lấy ra một tấm phi phù rồi phát tin nhắn: “Tối nay khu tám do tôi tuần tra.”
Trong nhóm công việc nhanh ch.óng hiện lên một loạt dòng chữ “Đã rõ” kéo dài.
Diệp Phi Quang thu phù vào tay áo, thấy Bạch Ngư một tay cầm san hô, một tay cầm trân châu mà phân vân không biết chọn cái nào, anh liền chỉ vào đóa san hô: “Cái này đi, rất hợp với cô.”
Bạch Ngư hơi do dự: “Đạo hạnh của ta bây giờ không còn được như xưa nữa...” Nhỡ đâu có đại yêu nào nhắm vào trái Kim Quả của cô thì biết làm sao?
“Đang lúc thịnh thế, tam giới luật pháp nghiêm minh, cô không cần phải sợ hãi.” Diệp Phi Quang vừa nói vừa nhẹ nhàng cài chiếc kẹp san hô đỏ lên tóc cô.
Làm gì có con yêu quái nào dám khinh nhờn cô cơ chứ? Tuyệt đối không.
…
Bạch Ngư ngồi trên vai Diệp Phi Quang ra khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa ra khỏi con ngõ của Ngọc Kinh Đường, cô đã thấy ngay trên phố các cô gái mặc đủ loại y phục của các triều đại Đường, Tống, Minh, Thanh, Bạch Ngư dáo dác nhìn quanh, đúng là trang phục gì cũng có.
Diệp Phi Quang mới đi khỏi hẻm nhỏ chưa đầy mười bước, quần áo trên người Bạch Ngư đã thay đổi đến hai lần.
Lúc thì cô thêm một dải viền vàng cho váy, lúc lại đính thêm vài viên trân châu ở cổ áo và gấu váy, chẳng biết cô còn tiện tay lấy đâu ra một xiên kẹo hồ lô để nhâm nhi, thứ này xem ra mấy trăm năm vẫn chẳng hề thay đổi.
Diệp Phi Quang thì không thay đồ, anh vẫn mặc chiếc áo dài màu xanh nước biển quen thuộc.
Dọc con phố dài, đủ loại đèn l.ồ.ng hình cá treo lơ lửng như đang bơi trong không trung, lúc cao lúc thấp, bơi ra khỏi cổ trấn rồi hướng thẳng về phía hồ lớn.
Bạch Ngư thấy khắp nơi trong trấn đều là hình ảnh biểu tượng của mình thì hài lòng gật đầu.
Cá từ thời cổ đại đã là biểu tượng của sự dư dả, sung túc, cửa hàng treo hình cá trước cửa tất nhiên sẽ thu hút tài lộc từ bốn phương, người thời thịnh thế quả nhiên thông minh hơn hẳn.
“Sao nhiều đèn thế này mà chẳng thấy lửa đâu nhỉ?”
“Tất cả đều chạy bằng điện đấy.”
“Chạy bằng điện?” Bạch Ngư giật mình, “Là do Điện Mẫu ban điện cho sao?”
Diệp Phi Quang bật cười, lúc Bạch Ngư đi ngủ đông, con người vẫn còn đang phải thắp nến cơ mà.
“Không phải, là do các thợ điện kết nối dòng điện đấy.”
Thợ điện? Bạch Ngư khó hiểu, cô chỉ biết mỗi Lôi Công, kẻ đã đ.á.n.h tan tám trăm năm tu vi của cô mà thôi.
Người qua đường nghe thấy cuộc trò chuyện cứ ngỡ là một người cha đang tâm sự với con gái, cha thì anh tuấn, con lại đáng yêu, nếu chụp ảnh lại chắc chắn sẽ lên xu hướng trên mạng xã hội ngay lập tức.
Thật sự có người lén lấy điện thoại ra chụp họ, nhưng đến khi họ đi xa, người đó mở ảnh ra xem thì chỉ thấy một màn nhòe nhoẹt, chẳng thể nào đăng lên được.
Diệp Phi Quang khiêng Bạch Ngư đi lên hành lang mưa gió, dưới dãy hành lang dài cả trăm mét treo đầy đèn màu, giữa các đèn còn l.ồ.ng ghép những câu thơ cổ lung linh.
Bạch Ngư giống như một đứa trẻ mới học chữ, cô chẳng màng đến thứ khác, chỉ chuyên chọn những câu thơ có chữ “Cá” để đọc lẩm bẩm.
“Nhưng ái lư ngư mỹ?” (Nhớ sao vị cá vược thơm ngon?) Cá vược thì có gì mà đẹp?
Diệp Phi Quang đành phải giải thích: “Câu này có nghĩa là khen ngợi hương vị của cá vược rất tươi ngon đấy.”
“À!” Bạch Ngư gật gù tán thành, cá vược đúng là ngon thật, hồi còn ở dưới sông cô ăn không ít, nhưng nếu nói là ngon nhất thì vẫn phải là tôm nhỏ cơ.
“Oanh... Oanh...” Cô nhảy qua chữ không biết, đọc thẳng câu sau: “Cá bơi nước xuân.”
Cá không chỉ bơi nước xuân, mà nước hạ, nước thu, nước đông đều bơi cả, cá mà không bơi thì chẳng phải là cá c.h.ế.t rồi sao?
Diệp Phi Quang dở khóc dở cười, anh bỗng nhớ ra một câu, khẽ b.úng tay một cái, dưới đèn hoa đăng liền hiện thêm một hàng thơ.
Quả nhiên Bạch Ngư nhìn thấy câu đó, cô cất giọng trong trẻo đọc lên: “Một lòng yêu cá, tâm cảnh khác nhau...” Tuy có chữ yêu cá, nhưng lại có thêm chữ "tâm khác nhau".
Nghĩa là sao nhỉ? Tuy yêu cá nhưng lại có lòng riêng ư? Chẳng lẽ Diệp Phi Quang định đi tìm chủ nhân khác?
Dù không nhìn thấy vẻ mặt của Bạch Ngư, nhưng cảm nhận được đôi chân cô đang buông thõng trên vai mình bỗng ngừng đung đưa, anh đoán ngay là cô không hiểu.
Anh khẽ thở dài: “Một lòng yêu cá, tâm cảnh khác nhau, người đến để buông cần, ta đến để cho ăn.”
Bạch Ngư bấy giờ mới hiểu ra, bàn tay nhỏ nhắn sờ lên tai Diệp Phi Quang: “Đúng thế, anh nuôi tôi, tôi cũng nuôi anh.”
Nếu không thì bao nhiêu năm nay hương khói anh được hưởng chẳng phải là ăn không của cô sao?