Đúng 7 giờ tối, dải đèn dọc hai bờ con sông rộng nhất trung tâm thị trấn đồng loạt thắp sáng.
Giữa dòng, những chiếc thuyền bỏ neo được trang trí phần đầu thành hình rồng, những con thuyền phía sau nối đuôi nhau uốn lượn tạo thành thân rồng dài dằng dặc.
Đầu rồng xuyên qua vòm cầu, lướt về phía Bạch Ngư.
Đầu rồng ngẩng cao, sừng rồng sừng sững, đôi mắt rồng sáng rực có thần, Bạch Ngư mải ngắm nhìn đoàn du long đến quên cả nhai kẹo, tâm trí hoàn toàn bị cuốn theo.
Diệp Phi Quang giống như một người cha rất biết cách chăm trẻ, thấy cô ngẩn người ra là biết cô đang nghĩ gì, anh khẽ xốc cô lên: “Trên trời cũng chẳng thú vị bằng nhân gian đâu.”
Bạch Ngư bĩu môi: “Sao anh biết? Anh đã lên trời bao giờ đâu?”
Diệp Phi Quang không đáp lời.
Trên trời một ngày, dưới đất một năm, kể từ khi thăng chức phó tư, anh thường xuyên phải đi lại giữa hai giới để họp hành và tuần tra.
Thiên cung tiên cảnh hay u minh địa phủ, nơi nào có thể rực rỡ như cõi trần gian này?
Con rồng dài uốn lượn trên mặt nước, trên bờ đoàn rước đèn cũng giơ cao những chùm đèn l.ồ.ng cá chép đỏ, cá chép xanh, hình ảnh vảy cá được điểm màu chiếu lên tường trắng nước đen, khiến cả không gian cũng trở nên lấp lánh lạ thường.
Đèn cá đuổi theo đầu rồng, du khách lại đuổi theo đèn cá, dòng người cứ thế đổ về phía cây cầu vòm lớn nơi dòng sông đổ ra hồ.
Khi rồng tiến vào hồ lớn, núi non phía xa tức thì rực sáng ánh đèn, mặt nước gần bờ bỗng b.ắ.n ra những cột nước nối tiếp nhau, tạo thành một màn sương thủy mặc khổng lồ.
Bạch Ngư lập tức thu liễm hơi thở, túm c.h.ặ.t lấy Diệp Phi Quang, cô cứ ngỡ có đại yêu nào đó trong hồ đang giở trò tác quái, chỉ cần thấy có biến là cô sẽ đưa Diệp Phi Quang chạy trốn ngay!
Diệp Phi Quang lại vòng tay ôm cô từ trên vai vào lòng, làm chủ tớ mấy trăm năm, anh chưa bao giờ mạo phạm cô như vậy, nhưng vì giờ cô thu nhỏ lại nên anh có thể mạo phạm bất cứ lúc nào.
“Đừng sợ, đây là do con người làm ra đấy.”
“Con người?” Bạch Ngư tròn xoe đôi mắt đen láy, “Con người thời bây giờ cũng tu luyện đến mức thần thông cơ à?”
“Con người hiện đại làm được rất nhiều thứ, nếu nói đó là thần thông thì cũng đúng là thần thông thật.” Thậm chí nếu đại yêu có lỡ lộ nguyên hình, con người cũng chẳng mảy may để tâm.
Họ chỉ nghĩ đó là công nghệ hiện đại mà thôi.
Màn nước phản chiếu ánh đèn đủ màu hồng, cam, vàng, tím, lại còn có những hình người nhỏ xíu nhảy múa trên đó.
Bạch Ngư nhìn đến mê mẩn, xiên kẹo hồ lô trong tay chỉ thẳng về phía màn nước: “Tôi muốn mua cái này!”
THực ra Bạch Ngư rất giàu có, không phải nhờ bán t.h.u.ố.c mà là nhờ vào những báu vật lấy từ các con tàu đắm dưới sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc đầu cô chỉ biết đến vàng thỏi, sau này mới biết nén bạc cũng có giá trị, rồi dần dần học được rằng những viên hạt ngọc bốc lên tùy ý dưới đáy hồ cũng là tiền cả.
Sau khi vớt được Diệp Phi Quang, anh đã giúp cô quản lý sổ sách của Ngọc Kinh Đường, khi nhìn thấy kho chứa bảo vật các triều đại chất cao như núi, anh cứ ngỡ Bạch Ngư đi ăn trộm.
Đến lúc thu dọn vàng bạc châu ngọc, thấy trên đó vẫn còn dính bùn đất, có món còn quấn vài sợi rong rêu, anh mới hiểu ra.
Hóa ra tất cả đều do Bạch Ngư lặn xuống nước vớt lên.
Vì thế Diệp Phi Quang từng hỏi: “Trong tàu đắm không có bình gốm hay đồ đồng sao? Nếu có gốm Thanh Hoa hay gốm Tam Thái thì chúng còn đáng giá hơn cả vàng bạc đấy.”
Mấy cái hũ nứt hay bình vỡ đó, trước đây Bạch Ngư chưa từng thèm để mắt tới!
Biết những thứ đó có giá, cô xuống sông vớt về cả đống, nhờ vậy mà sống cực kỳ dư dả ở nhân giới.
Nghe cô đòi mua, Diệp Phi Quang lập tức đáp ứng: “Được, về nhà tôi sẽ mua cho cô.”
Du khách xung quanh nghe thấy câu này đều tưởng người cha đang nuông chiều con gái mình, ai nấy đều mỉm cười nhìn sang.
Sau màn trình diễn nhạc nước là một màn b.ắ.n pháo hoa.
Pháo hoa thì Bạch Ngư đã xem nhiều rồi, nhất là ở thành Đông Kinh, cô ngước mặt lên, những đóa hoa lửa xanh đỏ sáng rồi lại tắt trong mắt cô: “Cái này còn đẹp hơn cả pháo hoa ở Đông Kinh nữa.”
“Đông Kinh?” Diệp Phi Quang thoáng suy nghĩ rồi nhận ra, “Ý cô là Khai Phong ư?”
“Ừm, chỉ có điều người ở Đông Kinh thích ăn cá quá.” Làm hại mỗi lần cô hóa hình lên bờ đều phải lén lén lút lút, khi đó cô chưa mở tiệm t.h.u.ố.c, bên cạnh cũng chẳng có Diệp Phi Quang.
Diệp Phi Quang không để lại dấu vết mà dò hỏi: “Lúc đó cô xem pháo hoa cùng ai?” Đó cũng là một buổi hẹn hò ư?
Bạch Ngư không trả lời, cô vừa nhìn thấy vị khách mới cùng người tình đang đứng trên cầu Như Ý ngắm pháo hoa, dưới ánh lửa đêm, mùi hương trên người Đường Hâm không ngừng bay tới.
Mùi hương ấy còn nồng đậm hơn cả lúc cô ấy vừa rời khỏi tiệm t.h.u.ố.c.
…
Đường Hâm bước ra khỏi tiệm t.h.u.ố.c mà đầu óc vẫn còn mơ hồ, lúc vào trời mới sập tối, khi ra thì phố dài đã ngập tràn ánh đèn.
Vừa ra đến đầu ngõ, cô nhận được tin nhắn từ Thịnh Dương: “Em chụp ảnh xong chưa? Hội hoa đăng sắp bắt đầu rồi đấy.”
Đường Hâm không kịp đi trả quần áo mà vội vàng đi tìm Thịnh Dương, từ xa cô đã thấy anh đứng đợi bên cầu, cúi đầu trả lời tin nhắn điện thoại.