Giận cái gì chứ.
Chẳng phải tự ngươi chuốc lấy sao.
Nếu chưa nghe rõ ta có thể nhắc lại lần nữa.
Đồ xấu xí, ngươi làm ô uế Đông cung rồi.
Sau khi Triệu Ung hiểu được ý trong lời ta.
Đầu tiên là không nhịn được bật cười phì.
Sau đó lại ngượng ngùng nhìn Thanh Nga một cái, rồi vội vàng ho khan mấy tiếng, cứng rắn nén cười trở về.
“Ngươi rất thú vị.”
Cho ngươi xem thứ mới mẻ chút.
Các tiểu thư khuê các thể hiện mặt hiền lương, ngươi là Thái t.ử, đương nhiên nhìn quen rồi.
Sắp c.h.ế.t tới nơi mà còn dám đạp mạnh người khác một cái ngay trước mặt, chắc ngươi cũng là lần đầu thấy.
Ta nghiêng đầu.
Tiếp tục cười với Triệu Ung.
“Điện hạ cưới dân nữ, Đông cung sẽ không cô quạnh đâu.”
Triệu Ung nhếch miệng, ra lệnh cho Thanh Nga:
“Đưa nàng theo, chúng ta đi.”
Thanh Nga kinh hãi kêu lên:
“Điện hạ!”
Nhưng vừa ngẩng đầu chạm phải ánh mắt lạnh băng của Triệu Ung, nàng lập tức câm bặt.
Đồ ngu ngốc.
Kẻ bề trên kiêng kỵ nhất là người khác can thiệp vào lựa chọn của mình.
Dù ngươi có thích nàng đến đâu, làm vậy cũng là giẫm trúng mìn lớn.
Ta thản nhiên đẩy bàn tay cầm đao của Thanh Nga ra, chẳng thèm nhìn nàng thêm cái nào.
Ngược lại còn thân thiết bước lên, tránh vết thương của Triệu Ung rồi đỡ lấy nàng.
Giọng dịu dàng đến mức như muốn nhỏ nước:
“Điện hạ cẩn thận chút.”
“Đừng để vết thương rách lần nữa.”
Hồ ly tinh giá đáo—
Lũ ngu ngốc mau cút hết sang một bên!
08
Người của Đông cung đưa ta tới một tiểu viện hai gian sạch sẽ.
Danh nghĩa là an trí, thực chất là giam lỏng.
Sau đó, suốt năm ngày liền, ngoài hai nha hoàn ra, ta không gặp bất kỳ ai khác.
Cục diện lập tức trở nên mơ hồ.
Nhưng ta không vội, cũng chẳng lo.
Chỉ bảo nha hoàn lấy cho ít thoại bản, đọc qua loa để g.i.ế.c thời gian.
Mỗi khi gặp chuyện lớn cần giữ tĩnh khí.
Muốn ngồi thu danh lợi, trước tiên phải ngồi cho vững.
Trên đời chỉ có người ngồi vững được, mới có thể ngồi đến cuối cùng.
Ta đoán Triệu Ung hẳn là đi trị thương rồi.
Nói không chừng còn muốn nhân vụ thích khách mà làm chút trò trên triều đình, nhân tiện chèn ép thế lực của Nhị hoàng t.ử Triệu Hi.
Chữa thương xong, hẳn sẽ bắt đầu điều tra thân phận lai lịch cùng gốc gác của ta.
Trong lúc giam lỏng, nhất định cũng sẽ quan sát tâm tính cùng cử chỉ của ta.
Một trữ quân có thể che giấu thân nữ nhi trước thiên hạ suốt hơn hai mươi năm.
Tâm cơ và thủ đoạn chắc chắn không tầm thường.
Loại người như vậy.
Cho dù chỉ là chọn một đối tượng “phượng giả hoàng hư”.
Cũng nhất định sẽ chọn người tốt nhất.
Trước khi nàng thật sự chấp nhận để ta gả vào Đông cung, bất cứ chuyện gì cũng không thể lơ là.
Chờ đợi quả thật rất giày vò.
Nhưng nghĩ tới Thẩm Ngôn lừa hôn, Chu phu nhân ép gả, tên nghèo tự cho mình đúng Lý Công Hứa…
Ta cảm thấy, ta chịu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cửa mở vào ngày thứ sáu.
Thanh Nga bước vào.
Nhìn vẻ mặt nghẹn tức của nàng, lòng ta lập tức yên ổn.
Gả cao thành công rồi.
Quả nhiên, Thanh Nga vừa mở miệng đã xác nhận suy đoán của ta.
“Loại tiểu nhân nông cạn chỉ biết chạy theo lợi ích, một lòng muốn trèo cao bám víu như ngươi, vậy mà cũng có thể…”
Ta cắt lời Thanh Nga.
“Ngươi thích điện hạ ở điểm nào?”
Thanh Nga là người ruột để ngoài da.
Điểm này chỉ cần nhìn việc ta vừa kích một cái là cơn giận lập tức hiện hết lên mặt nàng đã biết.
Nghe vậy, thần sắc nàng cực kỳ oán giận—
“Năm đó tháng hai, ta vào cung làm bạn đọc, gặp điện hạ mặc áo trắng múa kiếm dưới tán hoa bên hồ Thái Dịch, từ đó đem lòng ái mộ!”
“Rõ ràng là ta gặp điện hạ trước, thích điện hạ trước, lại bị tiểu nhân như ngươi chen ngang!”
Ta gật đầu.
Thiếu nữ động lòng cộng thêm ngày dài bên nhau, quả thật khiến người nghe cảm động.
Đáng tiếc.
Trong số những người cảm động không có ta.
“Kinh thành giá rét, tháng hai hoa lê muốn nở phải dựng lò sưởi, còn cần người chăm hoa tỉ mỉ.”
“Áo trắng rất dễ bẩn, muốn sạch không dính bụi, hoặc là mặc bẩn rồi vứt, hoặc là sai người giặt đi giặt lại.”
“Múa kiếm là việc hao thể lực, phải duy trì lượng thịt chất lượng tốt.”
“Phía sau mặt nước sạch sẽ của hồ Thái Dịch là thợ thủ công đục đá dẫn suối vào hồ, cùng cung nữ thái giám chăm sóc cẩn thận.”
“Ngươi miệng thì luôn nói mình đem lòng ái mộ chính điện hạ.”
“Nhưng thứ khiến ngươi động lòng từ cái nhìn đầu tiên, phần lớn là quyền thế và tài phú dưỡng thành.”
“Thanh Nga, ngươi lấy đâu ra mặt mũi nói ta đầy đầu chỉ nghĩ chuyện bám rồng vin phượng?”
“Chẳng lẽ ngươi không phải sao?”
Ít nhất thứ ta tham, còn có thể tới tay ta một phần.
Còn cái gọi là “tình yêu” ngươi tham, cơ bản đều là hào quang mà quyền thế phú quý mang tới cho Triệu Ung.
So tâm tư thì không bằng người ta.
So chỗ tốt thật sự nhận được cũng chẳng bằng.
Ngu ngốc đến vậy.
Khó trách ngươi ở bên Triệu Ung bao nhiêu năm, nàng cũng chưa từng nghĩ tới chuyện nạp ngươi vào Đông cung.
Nàng đâu phải kẻ ngốc.
Tình ý rõ ràng như thế của ngươi, nàng không thể không nhìn ra.
Phải nhớ kỹ.
Bất kể nam nữ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nếu đối phương không cho ngươi danh phận, tức là đang từ chối khéo, tức là không vừa mắt ngươi.
Đến điều này còn không nhìn ra, thật sự tiến vào Đông cung hay hậu cung, ngươi cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nói thật.
Thanh Nga à, đất nung thì không làm thành bình sứ được.
Ngươi không phải loại người hợp với đấu đá tranh sủng.
Ta cực kỳ không đề nghị ngươi cố chấp đi con đường gả chồng này.
Hiện giờ âm thầm ở cạnh, ít nhất còn giữ được năm sáu phần tình cũ.
Ngày sau Triệu Ung đăng cơ, chưa chắc ngươi không được hưởng lợi từ công phò tá.
Còn nếu cứ cố chấp muốn gả cho Triệu Ung, chỉ khiến nàng càng chán ghét ngươi hơn.
Đến ngày tình cũ bị mài mòn sạch sẽ, ngươi định treo cổ bằng lụa trắng? Hay uống rượu độc tự kết liễu mình?
Thôi.
Mấy lời này không thể nói thẳng.
Một là ta không phải Khổng Tử, không có sở thích dạy đời người khác.
Hai là Thanh Nga chắc chắn có võ công.
Lỡ nói quá khiến nàng nổi điên, lại rút đao c.h.é.m ta thì sao.
Lời sau không nói, nhưng lời trước cũng đã đủ đốt lên cơn giận của Thanh Nga.