Tráng sĩ xin lưu lại đại danh!
Nếu ta có thể nhân cơ hội này thượng vị, sau này nhất định hậu tạ trọng kim!
Rẽ trái quẹo phải, lần theo mùi m.á.u tiến sâu vào rừng.
Khắp đất toàn là x.á.c c.h.ế.t.
Nhìn trang phục, có người của Đông cung, cũng có hắc y nhân thân phận không rõ.
Chỉ không thấy công t.ử trẻ tuổi ăn mặc quý khí nào.
Vậy tức là Thái t.ử vẫn còn sống!
Ta cẩn thận quan sát hiện trường, ở rìa nơi giao đấu tìm được vết m.á.u nhỏ giọt.
Lần theo vết m.á.u, rón rén đi tiếp.
Cuối cùng dưới một gốc cây cành lá rủ thấp, tìm thấy một thanh niên nửa người đầy m.á.u đang nhắm mắt hôn mê.
Tìm được rồi.
Máu trong huyết quản như đang chảy điên cuồng.
Đầu óc ta ong lên, tim kích động đập thình thịch.
Thái t.ử cao cao tại thượng, sẽ để ý tới nữ nhân lấy lòng hắn sao?
Chỉ khi Thái t.ử rơi xuống mây cao, mới là cơ hội cho loại người như ta thượng vị!
Chiếc thang lên trời đang ở ngay trước mắt!
Cắn mạnh đầu lưỡi để bình tĩnh lại, ta nhanh ch.óng ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của Thái t.ử.
Còn sống, tốt quá.
Thu xác cho người c.h.ế.t với cứu sống người sống là hai cái giá hoàn toàn khác nhau.
Ta ngồi xuống định băng bó vết thương cho Thái t.ử.
Xé áo ngoài cùng trung y bên trong ra xong, lập tức cau mày.
Là nữ.
Chưa nói tới việc trước n.g.ự.c quấn vải…
Chỉ riêng làn da trắng như ngọc tuyết trong suốt kia, cũng tuyệt đối không thể là của nam nhân.
Ta đưa tay sờ bụng dưới của nữ nhân trước mắt.
Lại kiểm tra hoa văn trên trung y của nàng.
Quả thật là hình ngũ trảo đoàn long chỉ hoàng đế và Thái t.ử mới được dùng.
Một suy đoán hoang đường chậm rãi hiện lên trong lòng.
Trước khi tới tìm Thái t.ử, ta cũng đã chuẩn bị rất kỹ.
Hai mươi năm trước, ngôi vị Trung cung Hoàng hậu vẫn bỏ trống.
Bệ hạ từng hứa, ai sinh được hoàng trưởng t.ử trước sẽ được lập làm Hoàng hậu.
Doanh phi và Thục phi gần như cùng tháng đều truyền ra tin mang thai.
Doanh phi phát động trước, sinh ra hoàng trưởng t.ử Triệu Ung.
Bệ hạ long nhan đại duyệt, lập Triệu Ung làm Thái t.ử.
Xâu chuỗi trước sau lại.
Ta lập tức đứng bật dậy, xoay người định bỏ chạy.
…Có vài chuyện.
Chỉ cần biết thôi đã là đại tội rồi.
Còn chưa kịp quay đầu, lưỡi d.a.o lạnh lẽo đã trực tiếp kề lên thắt lưng sau của ta.
Một nữ nhân khác mặc áo viên lĩnh tay hẹp màu lam sẫm bước ra từ phía sau ta.
“Điện hạ, người không sao chứ?”
Triệu Ung vốn đang hôn mê trên đất chậm rãi mở mắt.
Vì mất m.á.u, giọng nàng trở nên khàn đặc.
“Nàng ta đoán ra rồi.”
“Thanh Nga, g.i.ế.c nàng.”
Hay lắm.
Trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Chưa kịp gả lên cao, đã đ.â.m đầu vào bí mật của chính chủ.
Giờ hay rồi.
Sắp bị diệt khẩu.
Lúc đối mặt nguy hiểm, để bảo toàn tính mạng, đầu óc con người thường tỉnh táo hơn ngày thường rất nhiều.
“Dân nữ có lời muốn nói với điện hạ!”
Trước khi lưỡi d.a.o đ.â.m xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thấp giọng hét lên.
Triệu Ung lạnh lùng nhìn ta.
Cuối cùng vẫn phất tay, ra hiệu Thanh Nga tạm thời đừng động thủ.
Sau khi tránh được số phận bị đ.â.m c.h.ế.t tại chỗ, ta nhìn Triệu Ung bằng ánh mắt rực lửa.
“Dân nữ nguyện gả vào Đông cung, giải ưu cho Thái t.ử!”
Triệu Ung còn chưa lên tiếng, sát ý trên người Thanh Nga đã bùng nổ.
“Dám ăn nói bậy bạ trước mặt điện hạ, ngươi chán sống rồi sao?”
Lưỡi d.a.o từ thắt lưng men theo xương sống đi lên tới cổ.
Kích thích làn da nơi cổ ửng đỏ.
Giữa ranh giới sinh t.ử, ta lại có chút muốn cười.
Ta có chán sống hay không là chuyện của riêng Kim Tái Tư ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngược lại là chút tâm tư ngươi thích Triệu Ung kia, bại lộ sạch sẽ rồi.
“Gan ngươi quả thật lớn.”
“Nói thử xem.”
Triệu Ung vừa băng bó vết thương do tên b.ắ.n trên vai, vừa hất cằm về phía ta.
Điện hạ quá khen rồi!
Gan lớn là tố chất cơ bản nhất của kiểu người thích tranh đoạt như ta thôi.
Thân phận thấp kém, gia thế không nổi bật, lại dám vì tiền tài quyền thế mà mạo hiểm tính mạng tranh luận lý lẽ trước mặt kẻ bề trên, tự đề cử bản thân…
Gan có thể không lớn sao?
“Điện hạ bị ám sát, dân nữ cứu người.”
“Anh hùng mỹ nhân nhất kiến chung tình, tình khó tự kìm, sau một đêm mây mưa Vu Sơn, dân nữ m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của điện hạ.”
Ta bình tĩnh như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan tới mình.
Lúc nãy cởi áo Triệu Ung, ta phát hiện bụng dưới nàng hơi nhô lên.
Đưa tay sờ thử, quả thật là tướng mang thai.
Nhị hoàng t.ử Triệu Hi do Thục phi sinh ra chỉ nhỏ hơn Triệu Ung vài ngày tuổi.
Vậy mà dưới gối đã có hai hoàng tôn rồi.
Ngôi vị trữ quân quả nhiên khó ngồi.
Dưới gối trống không.
Lại không thể làm rối loạn huyết mạch hoàng thất, đem giang sơn tương lai giao cho đứa trẻ không thuộc về mình.
Đường đường là Thái t.ử, vậy mà thật sự tự mình cực khổ mang thai.
Chỉ là đứa trẻ cuối cùng vẫn cần một mẫu thân trên danh nghĩa.
Ta bất tài.
Nguyện ý đội cái nón xanh này, gả cho Triệu Ung.
Làm người mà, nghĩ thoáng chút.
Cơ hội gả lên cao vốn có hạn.
Khi có cơ hội, hoàn toàn không cần để ý mình gả cho nam hay nữ.
Đều là chuyện nhỏ.
“Quả là một cô nương thông minh.”
Trong lúc nói chuyện, Triệu Ung đã băng bó xong vết thương.
Nàng bước tới trước mặt ta, tiện tay bóp cằm ta nâng lên quan sát kỹ.
“Chỉ là, chuyện ngươi làm được, Thanh Nga cũng có thể làm.”
Ồ.
Đây là động lòng rồi, đang hỏi ưu thế của ta ở đâu.
Đã hỏi tức là muốn mua hàng rồi.
Mạng giữ được xong.
Từ hạng hai tranh hạng nhất, giờ nên nghiên cứu xem phú quý làm sao tới tay.
Ta ngẩng lên nở nụ cười quyến rũ nhất mà suốt hơn hai mươi ngày qua ta đã luyện trước gương đồng.
“Phi tần Đông cung, trên một phương diện nào đó chính là bộ mặt của điện hạ.”
“Nếu Thanh Nga cô nương gả vào, văn võ bá quan sẽ nghi ngờ mắt nhìn người của điện hạ.”
Trực tiếp phớt lờ sắc mặt đặc sắc của Thanh Nga bên cạnh.
Ngươi cầm đao kiếm chĩa vào người khác.
Người khác cũng có thể dùng lời nói chĩa vào ngươi mà.