Thượng Kinh Song Yến

Chương 2



3.

Ngày kế tiếp, người bên viện chính sang gặp, nói là muốn đo kích thước để may cho ta hai bộ y phục mới.

Tô di nương thụ sủng nhược kinh, đối với Lý ma ma bên cạnh Phu nhân thì ngàn ân vạn tạ:

"Con bé lớn lên ở chốn thôn quê, lụa là gấm vóc vận lên người nó cũng chỉ phí hoài. Cứ tùy tiện may cho nó hai bộ đồ nha hoàn là được rồi."

Ở trong phủ này, thân phận thiếp thất không được coi là chủ t.ử chân chính, ngay cả những hạ nhân có mặt mũi bên cạnh Lão phu nhân và Phu nhân cũng có thể ra vẻ với họ. Tô di nương có thể bình an sống trong hào môn đại trạch này suốt mười năm, tự nhiên cũng biết rõ vị trí của mình ở đâu.

Đối với ta mà nói, được ở lại trong phủ làm một nha hoàn đã là con đường tốt nhất. Vừa chẳng để người đời đàm tiếu, lại vừa có nơi nương tựa.

Lý ma ma gương mặt từ ái, nghe vậy liền cười đáp:

"Lão phu nhân đã phán rồi, cô nương tuổi còn nhỏ, Ngu phủ ta chưa từng có quy củ dùng tiểu đồng làm việc. Cô nương cứ an tâm mà ở lại, phần lệ của Tô di nương cũng sẽ được tăng thêm."

Tô di nương lại được một phen đa tạ không ngớt.

Tinhhadetmong

Đo đạc xong chưa được mấy ngày, y phục đã được may xong gửi tới. Ta không đợi được mà mặc ngay vào người, xoay mấy vòng trước gương đồng. Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng được khoác lên mình loại vải vóc tốt đến thế.

Kể từ khi người cha thư sinh của ta dính vào c.ờ b.ạ.c, gia sản trong nhà đã sớm tan hoành. Chút tiền dành dụm của mẫu thân đều biến thành tiền đặt cược trên sòng của ông ta. Đánh thắng thì mua rượu uống, uống đến mức trong nhà nồng nặc mùi hôi thối. Đánh thua thì lại trút xuống bằng những trận đòn roi, tát vả, tất thảy đều rơi trên người ta và mẫu thân.

Bà nội cũng là người khắc nghiệt, kể từ khi cha ta thi hỏng, bà ta càng nhìn mẫu thân không thuận mắt. Lúc nào cũng cho rằng chính mẫu thân đã kéo chân đứa con trai vốn có "tài làm Tể tướng" của bà ta.

Mẫu thân và ta sống những ngày gian khó, ngày nào ít bị đ.á.n.h mắng đã là xa xỉ. Áo mới giày mới, lại càng không dám mơ tới.

Nghĩ lại mà thấy xót xa, trên danh nghĩa mẫu thân ta là chính thê (vợ cả), còn Tô di nương chỉ là thiếp. Thế nhưng Tô di nương được ăn no mặc ấm, nam nhân trong nhà tuy lạnh nhạt với bà nhưng lại không động thủ đ.á.n.h người. Chủ mẫu khoan hòa, bà chỉ cần an phận thủ kỷ là có thể sống ngày tháng tùy ý. Còn mẫu thân ta cả đời coi trọng danh phận chính thê, cuối cùng lại nhận lấy cái kết không được thiện chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô di nương thở dài nói: "Hào môn đại hộ cũng có cái khó riêng của hào môn..."

Bà vốn xuất thân từ gánh hát, ngay cả trong hàng ngũ di nương cũng không được coi là cao sang. Ngu lão gia tuổi tác đã cao, tuy tham tươi mới nhưng nhiều khi cũng lực bất tòng tâm. Thuở mới đến Thượng Kinh, ngày tháng cũng chẳng dễ dàng gì.

Về sau bà cũng nghĩ thông suốt rồi. Hầu hạ nam nhân chẳng bằng hầu hạ nữ nhân. Hồi mới vào phủ, bà luôn đề phòng Phu nhân, sợ bị chính thất hãm hại. Sau mới nhận ra Phu nhân đối đãi với các di nương khá công bằng, cũng không vì xuất thân của bà mà hà khắc. Lão phu nhân thì một lòng hướng Phật, rất ít khi can dự vào chuyện trong phủ. Có điều mỗi dịp lễ tết, trên dưới trong phủ đều được bà ban thưởng, ngay cả đám thiếp thất phận mọn như họ cũng có bao lì xì.

Tô di nương nói, sau khi vào phủ bà cũng chỉ được sủng ái một năm, sau đó Ngu lão gia liền mất hứng thú. Lúc đưa bà về, ông ta khen tiếng đàn tỳ bà của bà uyển chuyển như chim tiên hót. Về sau lại mắng đó là thứ âm thanh ủy mị, làm bại hoại phong thuần mỹ tục. Rồi ông ta lại mê nghe hí khúc, sủng ái một tiểu hoa đán có giọng hát oanh vàng. Cô nương kia cũng chẳng lớn hơn Đại tiểu thư bao nhiêu tuổi. Lão gia thấy mất mặt nên không đưa vào phủ, mà nuôi ở bên ngoài.

"Nếu mẹ con chưa c.h.ế.t, với giọng hát đó, biết đâu cũng khiến lão gia mê mẩn..." Tô di nương nói.

Tay ta vân vê chất vải mới tinh trên người, thoáng khựng lại rồi đáp: "Chuyện đó là không thể nào. Sau khi sinh ta ra, giọng của mẫu thân đã hỏng rồi."

Nghe nói lúc sinh ta, mẫu thân bị khó sinh, ròng rã suốt một ngày một đêm, gào thét đến mức giọng cũng hỏng luôn. Cha và bà nội thấy ta là con gái nên chẳng thèm ngó ngàng gì đến hai mẹ con. Mẫu thân bị phát sốt suốt hai ngày, cuối cùng là nhờ người thím hàng xóm qua thăm, cho bà một bát trà thảo mộc. Mạng giữ được, nhưng giọng hát thì mất hẳn.

Tô di nương im lặng, rồi lại "phỉ" một tiếng. Bà mắng cha ta không phải con người, mắng mẫu thân ta tự chuốc khổ vào thân là đáng đời. Thế nhưng mắng được hai câu, mắt bà đã đỏ hoe. Nhìn dáng vẻ của bà, ta chợt bàng hoàng nhớ về mẫu thân lúc sinh thời.

4.

Lối xóm đều nói mẫu thân từng có một giọng hát rất hay. Thế nhưng trong ký ức của ta, giọng bà luôn khàn đục, khó nghe vô cùng. Phần lớn thời gian, thứ ta nghe thấy chỉ là tiếng khóc của bà. Đau thương, gào thét, cầu xin, tuyệt vọng.

Bởi vì sau khi sinh ta mẫu thân không thể sinh nở được nữa, nên thường xuyên bị cha đ.á.n.h đập, bị bà nội hành hạ. Nghe đâu cha ta đã tằng tịu với Vương quả phụ ở làng bên cạnh. Mụ góa đó từng sinh ba đứa con, đứa nào đứa nấy đều là con trai.

Mẫu thân nghe chuyện xong liền dẫn ta ra khỏi nhà. Đi mãi tới trấn nhỏ, dọc theo những con phố cổ với tâm trí mụ mị suốt một ngày trời. Khi hoàng hôn buông xuống, chúng ta dừng lại bên một t.ửu lâu. Chợt nghe thấy một tiếng đàn tỳ bà hòa cùng điệu hát phương Nam mềm mại, khiến lòng người lịm đi, bước chân không tự chủ mà dừng lại.

Mẫu thân nghe mãi rồi bật khóc. Bà lấy ba lượng bạc vụn giấu trong người nhét vào tay ta, dặn ta đừng quay về nữa, hãy lên Thượng Kinh tìm Tô Lục Nương ở Ngu gia. Còn chính bà lại lẳng lặng quay về nhà.