Thượng Kinh Song Yến

Chương 5



Đằng sau đột nhiên vang lên tiếng quát tháo, khiến ta và Thu Di giật b.ắ.n mình. Nhị tiểu thư đang chống nạnh, khí thế hung hăng chỉ tay vào chúng ta:

"Ta sẽ đi mách phụ thân, nói hai nha hoàn do Đại tỷ dạy dỗ không biết lễ nghĩa, trốn ở đây nghe lén nhìn trộm, để phụ thân trừng phạt Đại tỷ."

Thu Di vội vàng kéo ta quỳ xuống cầu xin Nhị tiểu thư, nói hết lời hay ý đẹp nàng mới chịu tha cho một lần. Chúng ta chẳng dám nán lại thêm, vội vã chạy biến về viện.

Thế nhưng chẳng được mấy ngày sau, chúng ta nghe tin hôn sự của Đại tiểu thư và Hoài An Quận vương đã bị gác lại.

10.

Nhị tiểu thư cũng ái mộ Hoài An Quận vương, nàng quỳ trước mặt Ngu lão gia cầu xin người đem hôn sự của Đại tiểu thư đổi cho mình. Mặc cho di nương của Nhị tiểu thư vừa khóc vừa đ.á.n.h, mắng nàng là hồ đồ mất trí, Nhị tiểu thư vẫn kiên quyết không lay chuyển.

Chuyện này gây ra náo động không nhỏ, Lão phu nhân và Phu nhân sợ hai chị em vì một mối hôn sự mà sinh hiềm khích, bèn tạm hoãn việc cưới gả. Muội muội dòm ngó hôn phu của tỷ tỷ, truyền ra ngoài chính là một nỗi nhục gia môn. Vì chuyện này, Nhị tiểu thư phải chịu gia pháp, ngay trong đêm bị đưa đến trang t.ử để hối lỗi.

Lúc Nhị tiểu thư chịu hình, tiếng gậy đập xuống vang xa tận mấy trượng. Từng tiếng "chát chát" hòa lẫn với tiếng khóc than của di nương nàng ta, khiến người nghe không khỏi dựng tóc gáy.

Tô di nương lắc đầu cảm thán: "Chỉ vì một gã đàn ông, thật không đáng chút nào."

Ta cũng cảm thấy không đáng. Bởi ta nghe nói, hôm đó khi Nhị tiểu thư chặn đường Hoài An Quận vương để bày tỏ tâm ý, hắn đã không hề cự tuyệt. Ta thấy, Hoài An Quận vương không xứng với Đại tiểu thư, mà cũng chẳng xứng với cả Nhị tiểu thư.

11.

Ngày sinh thần mười hai tuổi, Đại tiểu thư tặng ta một cuốn tỳ bà cầm phổ.

"Ta biết muội đang theo Tô di nương học đàn," nàng nói, "đến nay tiến triển thế nào rồi?"

Ta đỏ mặt: "Di nương dạy vài khúc hát nhỏ, không lên được đại nhã chi đường."

"Thế nào là nhã, thế nào là không, lại do ai định đoạt?" Đại tiểu thư khẽ cười, "Có đêm ta đi ngang qua viện của Tô di nương, cũng từng hữu duyên nghe qua một khúc."

Nàng nhìn ta: "A Huỳnh, muội có muốn đi ra ngoài không?"

Ta ngẩn người, không hiểu chữ "ra ngoài" của nàng là ý gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thế gian ngoài kia trời cao đất rộng," Đại tiểu thư môi ngậm ý cười, giọng điệu vô cùng dịu dàng, "Muội có thiên phú cực tốt, nên có một minh sư giỏi hơn, có một sân khấu rộng lớn hơn."

Ta có chút hoảng hốt: "Đại tiểu thư muốn đuổi con đi sao?"

"Không," nàng cười, "là muốn chắp cánh cho muội bay!"

12.

Đại tiểu thư cầu xin Phu nhân mời cho ta một vị nữ cầm sư. Vị này họ Lâm, từng là nhạc sư ngự dụng trong cung đình. Sau khi đủ tuổi xuất cung, theo sự sắp xếp của gia đình mà định chuyện trăm năm. Nào ngờ vừa gả đi chưa đầy hai năm, phu quân đã đột ngột qua đời.

Mấy năm nay, nàng một thân một mình vân du tứ phương. Với ngón đàn tinh diệu, danh tiếng của nàng dần vang xa, khiến các hào môn phú hộ trong thiên hạ đều tranh nhau mời nàng về chỉ dạy cầm nghệ cho khuê nữ nhà mình.

Trong tứ nghệ "Cầm, Kỳ, Thi, Họa", Cầm đứng hàng đầu. Chỉ có điều tiếng đàn phải Nhã, phải Chính, phải Chân. Tô di nương luôn miệng nói những tiểu khúc bà học là bất nhã, không thể mang ra nơi thanh tao. Thế nhưng khi ta đàn những khúc ấy trước mặt Lâm sư phụ, ta lại chẳng hề cảm thấy chúng làm vấy bẩn cây tỳ bà trong tay mình.

Lâm sư phụ bảo ấy là vì tâm ta chính, tiếng đàn phát ra chứa đựng chân tâm. Nàng phá lệ nhận ta làm đồ đệ, còn đề nghị đưa ta cùng vân du thiên hạ. Chỉ khi tận mắt thấy núi cao nước chảy, thấy nhật nguyệt hải hà, thấy thăng trầm nhân thế và tinh tú tuế nguyệt, ta mới có thể gảy lên những thanh âm lay động lòng người.

Ngày theo sư phụ rời đi, ta đến bái biệt từng người trong phủ.

Tinhhadetmong

 

Đại công t.ử ban cho ta một hồng phong. Ngài ấy vừa mới định thân, gương mặt rạng rỡ hơi xuân, bảo muốn ta cũng được hưởng chút hỷ khí của ngài.

Nhị công t.ử vốn tính hay trêu chọc ta, nay lại tặng một bộ b.út mực giấy nghiên. Ngài nói nét chữ của ta quá xấu, những lúc nhàn rỗi phải luyện tập cho nhiều, bằng không đi ra ngoài đừng có nói là người của Ngu phủ. Ngài từ nhỏ đã viết chữ rất đẹp, nghe đâu sang năm sẽ tham gia kỳ thi Xuân.

Phu nhân và Lão phu nhân cũng ban cho ta ngân lượng, dặn dò phải theo sư phụ học tập cho tốt.

Đại tiểu thư tiễn ta ra đến tận đại môn. Thu Di len lén nhét một bọc hành lý vào tay ta, nhắn nhủ lúc nào rảnh rỗi thì về thăm mọi người. Nhưng Đại tiểu thư lại bảo đường xá xa xôi, nếu không có việc gì quan trọng thì không cần quay về.

Nàng đứng nơi cửa phủ nhìn ta thật lâu. Gió nhẹ lướt qua làn tóc, thổi tung vạt áo thêu chỉ vàng lấp lánh của nàng. Đại tiểu thư thực sự là một giai nhân tuyệt mỹ. Thế nhưng, chẳng hiểu sao ta lại thoáng thấy trong đáy mắt người đẹp ấy một tia tịch liêu sâu thẳm.

14.

Những ngày theo sư phụ học nghệ tuy gian khổ nhưng vô cùng sung túc. Người đưa ta đi chu du tứ phương, thưởng ngoạn phong thổ nhân tình khắp chốn. Cầm kỹ của ta tiến bộ vượt bậc, ta cũng bắt đầu tập tành tự phổ nhạc, danh tiếng dần dần được biết đến.

Mỗi tháng ta đều viết thư cho Tô di nương. Khi hồi âm, bà luôn viết kín mấy trang giấy lớn, ríu rít kể đủ chuyện trong Ngu phủ. Bà nói hôn sự của Đại tiểu thư và Hoài An Quận vương cuối cùng đã định đoạt, vào mùng tám tháng sau. Chỉ là hôn sự chuẩn bị hơi gấp gáp, e là ta không kịp trở về uống chén rượu hỷ.