Sắc mặt Tiếu Nguyên trắng bệch, một lúc sau mới dịch chuyển bước chân lên lầu, ta đi theo phía sau hắn, trốn ở cầu thang trước khi hắn gõ cửa.
Tiếng gõ cửa đáp lại rất nhanh, Tiểu Mộc mặc phượng bào mở cửa:
"Ngươi về rồi."
Ta nhíu nhíu mày, ngữ khí của nàng phi thường kỳ quái, không có một chút phập phồng, điều này càng làm cho ta xác định nàng không phải là Tiểu Mộc bản tôn. Dù sao trước đó nàng cùng Tiếu Nguyên ầm ĩ một trận, người sau ngay cả lời không kết hôn cũng nói ra, không có đạo lý hôm nay lại một bộ thái độ không có việc gì.
Tiếu Nguyên gật đầu, lại bất an nhìn thoáng qua chỗ ta ẩn thân lúc này mới vào phòng.
Đợi một chút liền gần một giờ, trời tối mới nhìn thấy Tiếu Nguyên lén lút mở cửa nói Tiểu Mộc đang tắm rửa, để cho ta nhanh đi vào!
Ta rón ra rón rén đi vào, đi đến một nửa Tiếu Nguyên đột nhiên quay đầu lại ấn ta liền nhét vào dưới gầm bàn, ta lập tức ý thức được hẳn là Tiểu Mộc đi ra, cho nên động tác cực nhanh co lại đến dưới gầm bàn.
"Ai vậy?" Giọng nói của Tiểu Mộc khiến trái tim ta như thắt lại, ta có thể nhìn thấy một góc của phượng bào trên bàn.
Tiếu Nguyên cười ha hả nói không có ai, hắn chỉ là mở cửa thông khí một chút.
Phượng bào giật giật, tựa hồ có xu thế ngồi xổm xuống, Tiếu Nguyên lập tức nói:
"Không phải ngươi đi tắm rửa sao? Sao còn không đi?"
"Đi ngay bây giờ." Phượng bào lần nữa giật giật, lần này càng động càng xa.
Ta thở phào một hơi, chờ phòng tắm truyền đến tiếng nước, ta mới từ dưới gầm bàn bò ra, hỏi Tiếu Nguyên phòng ngủ ở đâu.
Tiếu Nguyên vừa nhìn chằm chằm phòng tắm, vừa mang theo ta đi về phía phòng ngủ.
Phòng ngủ không lớn, xem ra cũng vừa mới sửa sang xong, chỉ có đồ dùng trong nhà đơn giản nhất; giường, tủ và bàn trang điểm.
Cảm thấy không tệ là ngăn tủ vừa vặn có thể trang điểm, vì thế tôi bèn xê dịch một khoảng trống trong ngăn tủ, xoay người rúc trong ngăn tủ, Tiếu Nguyên thì ngồi ở trên giường, khẩn trương chờ đợi.
Tiểu Mộc tắm rửa rất chậm, khoảng một tiếng đồng hồ sau cửa phòng ngủ mới có động tĩnh. Từ khe hở tủ tôi nhìn thấy cô ấy vẫn mặc bộ áo bào phượng.
Tiêu Nguyên nhíu nhíu mày:
"Ngươi ăn mặc cái này làm sao ngủ được?"
"Chẳng lẽ bản cung không nên mặc cái này?" Tiểu Mộc nhẹ nhàng nhìn Tiếu Nguyên, sắc mặt người sau thay đổi, tựa hồ bị hù dọa.
Ta nhíu nhíu mày, không trách Tiếu Nguyên bị hù dọa, vừa rồi lúc Tiểu Mộc nói chuyện trên người phát ra khí thế thượng vị giả quả thật không phải người bình thường có thể chống cự, hơn nữa nàng dùng từ kỳ quái, thật sự là làm cho người ta cảm thấy quỷ dị.
Tiếu Nguyên không nói thêm gì nữa, chỉ cầm một bộ quần áo thay đổi nói là đi tắm rửa, Tiểu Mộc cũng không quản hắn, đi thẳng đến trước bàn trang điểm, hướng về phía gương lầm bầm.
"Mặt của bổn cung thay đổi..." Nàng thở dài một tiếng, sau đó lấy ra các loại đồ trang điểm bôi lên mặt, một lúc lâu sau, một khuôn mặt trắng bệch xuất hiện trong gương.
"Vẫn là như vậy tốt, đại nhân thích nhất là ta như vậy." Tiểu Mộc đột nhiên cúi đầu cười cười, như vậy dịu dàng động lòng người.
Ta cảm thấy có chút kỳ quái, biểu hiện lúc trước của nàng rõ ràng là coi mình là hoàng hậu, nhưng vì sao cần "đại nhân" thích, chẳng lẽ không phải là hoàng thượng?
Khi ta còn chưa hiểu rõ, Tiểu Mộc đột nhiên từ trước bàn trang điểm đứng lên, khí thế hung hăng nện một quyền về phía bàn trang điểm, thô lỗ nói:
"Mặc kệ ngươi là dạng gì, ta đều thích ngươi, nhưng ngươi lại không rõ trái tim của ta."
Nói xong nàng lại trực tiếp đi ra phòng ngủ, ta lo lắng muốn đi theo ra ngoài, cũng may Tiếu Nguyên ngăn cản nàng rất kịp thời, để nàng về ngủ trước.
Hai người một lần nữa tiến vào phòng ngủ, Tiểu Mộc tựa hồ an tĩnh một chút, chỉ là làm sao cũng không muốn cởi bộ phượng bào kia, tư thái ưu nhã nằm ở trên giường không nhúc nhích, như là một pho tượng điêu khắc.
Tiếu Nguyên nhìn thoáng qua hướng này của ta, ta lại không có trả lời hắn. Bởi vì ta đang đợi, chờ Tiểu Mộc ngủ, chỉ có nàng ngủ thiếp đi, ta mới có thể có cơ hội tiếp cận nhuyễn giáp.
"Trương đại chưởng quỹ?" Một khuôn mặt đột nhiên tiến đến trước mặt ta, ta giật nảy mình, lúc này mới phát hiện không biết mình ngủ từ lúc nào, vội xoa xoa mắt hỏi Tiếu Nguyên, có phải Tiểu Mộc đã ngủ rồi hay không.
Tiếu Nguyên lo lắng lắc đầu:
"Nàng, không thấy đâu nữa!"
"Cái gì?"
Ta khiếp sợ hô một câu, không có đạo lý nàng ra ngoài ta không cảm giác được, như vậy xem ra ta và Tiếu Nguyên hẳn là đều trúng chiêu!
Nói như vậy đồ chơi này đã phát hiện ta? Nhớ tới phản ứng của nàng ở quốc đạo, ta càng thêm khẳng định chuyện này.
Ta lập tức từ trong ngăn tủ lật ra, sờ sờ chỗ Tiểu Mộc ngủ, phát hiện vẫn còn nóng, nói rõ nàng đi chưa được bao lâu.
Tiếu Nguyên lo lắng hỏi ta nên làm cái gì bây giờ, Tiểu Mộc có xảy ra chuyện gì không, ta nghĩ hỏi một chút tình huống đại khái của tiểu khu hắn xong trực tiếp xông ra cửa, Tiếu Nguyên hiển nhiên muốn đi theo nhưng bị ta cự tuyệt, ta cần hắn ở chỗ này ôm cây đợi thỏ.
Tiểu khu Tiếu Nguyên ở cũng không phức tạp, tổng cộng cũng chỉ có hai cánh cửa, một cánh cửa đối với đại lộ ngựa xe như nước, cho dù hiện tại đã là nửa đêm, nhưng nơi đó xe cộ lui tới cũng rất nhiều, mà cánh cửa khác thì lệch một chút, lúc này cơ hồ không có xe đi qua, cho nên ta nghĩ Tiểu Mộc nhất định là đi cửa nhỏ.
Vô luận Âm Linh lợi hại cỡ nào, phản ứng đầu tiên đều sẽ là tránh đi nơi nhiều người!
Ta theo cửa nhỏ ra ngoài, suy nghĩ một chút chạy về phía đông, nơi đó có một cửa hàng Hán phục khác, ngay cả buổi tối cũng buôn bán, cho nên ta nghĩ có thể nàng đã đi nơi đó.
Nhưng ta đến chậm một bước, chủ tiệm nói cho ta biết xác thực có một nữ hài tới, nghe miêu tả hẳn là Tiểu Mộc, nhưng nàng chẳng qua là mua một đôi giày thêu liền đi, chủ tiệm cũng không chú ý nàng đi hướng nào.
Ta lập tức gọi điện thoại cho Tiếu Nguyên, hắn lại nói Tiểu Mộc cũng không trở về, ta đứng ở bên ngoài cửa hàng Hán phục, trong lúc nhất thời không có đầu mối.
Đinh linh linh...
Ngay lúc ta đang suy tư bước tiếp theo nên làm cái gì, điện thoại đột nhiên vang lên, ta tưởng rằng Tiếu Nguyên cho nên nhìn cũng không thèm nhìn liền nhận:
"Nàng trở về?"
"Nàng cái gì?" Đối diện truyền đến thanh âm kỳ quái của Lý Ma Tử, ta vội nói không có gì, hỏi hắn tìm ta có chuyện gì.
Lý Ma Tử bảo ta mau về tiệm cổ, có người tìm ta.
Ta hỏi hắn là ai, hắn chỉ nói là người của cục công an, hình như là đã xảy ra án mạng, cụ thể hắn cũng không rõ ràng lắm. Trước khi cúp điện thoại hắn còn lẩm bẩm một câu: Sao điện thoại lại tìm tới chỗ này của ta?
Ta không để ý tới hắn nói thầm, đánh một chiếc xe chạy thẳng đến tiệm cổ, đêm tối như vậy tìm tới cửa, phỏng chừng sự tình còn không nhỏ.
Lúc ta đến tiệm cổ đèn sáng, bên ngoài còn đỗ một chiếc xe cảnh sát, hẳn là Lý Ma Tử đang tiếp đãi người của cục công an.
"Tiểu ca, ngươi trở về rồi!" Ta vừa đi vào trong tiệm, Lý Ma Tử đã tiến lên đón, sau đó thấp giọng bảo ta cẩn thận một chút, nói lần này ta chọc phải phiền toái lớn, có chứng cứ chứng minh ta đã giết người.
Trong lòng tôi kinh ngạc, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài, chỉ gật đầu với hai công an mặt đen ngồi trên ghế sofa.
"Ngươi chính là Trương Cửu Lân?" Tuổi tác lớn hơn một chút, liếc mắt đánh giá ta.
Tôi gật đầu, công an bên cạnh hắn lập tức đứng dậy, lấy còng tay ra nói:
"Anh dính líu đến một vụ án giết người, phiền chúng tôi đi một chuyến."