Thương Nhân Âm Phủ

Chương 2262: Tình lữ bị giết



Vụ án giết người gì?" Tôi cau mày không hiểu hỏi.

Bọn họ không trả lời tôi, mà dùng còng tay còng lại, lạnh giọng bảo tôi mau mau đi theo bọn họ đừng nói nhảm.

Lý Ma Tử tiến lại lo lắng hỏi bọn họ có phải lầm rồi không?

Hai vị công an không kiên nhẫn đẩy Lý Ma Tử, nói bọn họ nếu đến bắt người khẳng định là có chứng cứ, có nghi vấn gì chờ đi trình tự rồi nói sau, hiện tại không nên gây trở ngại công vụ.

Ta lắc đầu với Lý Ma Tử, ra hiệu hắn an tâm chớ vội, sau đó liền đi theo công an.

Tôi đã đi qua không ít lần cục công an, cũng có kinh nghiệm bị xe cảnh sát mang đi, chỉ là lần này lại lấy thân phận phạm nhân, chuyện này đúng là hiếm có!

Dọc theo đường đi tôi đều suy nghĩ có phải trước đó giết vệ binh trên biển Nhật Bản bị đào ra hay không, dù sao trên tay tôi quả thật cũng có mấy mạng người.

Sau đó ta lại phủ định ý nghĩ này, chuyện này chỉ sợ Cao Thắng Hàn sớm đã giải quyết xong, không có đạo lý qua lâu như vậy lại lật ra cho ta.

Nhưng mà ngoại trừ cái này ra thì ta cũng không có quan hệ gì với những người khác, rốt cuộc là cái gì đây?

"Hai đồng chí, cho dù có chết cũng phải để tôi chết cho rõ chứ? Đang yên đang lành sao tôi lại dính líu đến vụ án mạng người?" Tôi nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng vẫn quyết định hỏi một chút, dù chết cũng phải làm một con quỷ minh bạch.

Hai người liếc nhau một cái, sau đó vẫn là người lớn tuổi mở miệng:

"Ngươi không nên hỏi nhiều, hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, chờ đến khi đến cục tự nhiên có người hỏi, đến lúc đó ngươi sẽ biết."

Lòng tôi lộp bộp một tiếng, nghe ý của hắn thì tội danh của tôi đều đã định xong rồi?

Tôi và công an cũng có qua lại không ít, bình thường vụ án anh liên quan có chuyển biến hoặc là tình thế không có ác liệt như vậy, bọn họ ít nhiều sẽ nguyện ý tiết lộ một chút, nhưng lần này bọn họ thậm chí ngay cả ý muốn tôi mời luật sư cũng không có, chẳng lẽ tôi thật sự lúc nào đó giết người thì chính mình lại không biết.

Sau khi biết thái độ của bọn họ, tôi cũng lười hỏi tiếp, dọc đường đi đều đang suy nghĩ xem gần đây có chuyện gì xảy ra hay không, nhưng nghĩ nát óc cũng không có manh mối.

"Đến rồi." Xe cảnh sát trực tiếp lái vào cục công an, công an trẻ tuổi đẩy tôi vào phòng thẩm vấn, một cảnh sát râu ria xồm xoàm đã chờ ở bên trong.

"Cảnh sát Vương?" Tôi vui mừng khôn xiết, dù sao cũng quen biết, nên tôi lập tức hỏi ông ta rốt cuộc đã phạm phải chuyện gì.

Ai biết được hắn lại trực tiếp rống lên một câu: Tiến vào cục cảnh sát cũng đừng lôi kéo làm quen với ta lung tung.

Một câu rống này làm ta ngẩn cả người, sau đó cười lạnh một tiếng, trực tiếp ngồi ở đối diện chờ hắn thẩm vấn!

Trước đó trong cục bọn họ không ít lần tìm tôi giúp đỡ, lần này thái độ lại kỳ quái dị thường, trong lòng tôi cũng có chút hoảng hốt. Nhưng tôi hiểu chỉ cần tôi không làm, bọn họ cũng sẽ không làm loạn, cho nên cũng không khẩn trương như vậy.

Quả nhiên, cửa phòng thẩm vấn đóng lại, thái độ của cảnh sát Vương liền thay đổi, anh ta nhìn tôi thở dài, bất đắc dĩ nói:

"Huynh đệ, lần này cậu phiền toái rồi."

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tôi nhíu mày.

Hắn mở túi văn kiện trên bàn ném về phía ta:

"Tự ngươi xem đi."

Tôi tò mò lật vài trang giấy mỏng ra, xem xong thì sắc mặt trở nên tái nhợt.

Đồ vật ghi chép phía trên dĩ nhiên là đêm nay, ta từ Tiếu Nguyên gia đi ra cho đến cửa nhỏ đều còn bình thường, nhưng sau khi ra khỏi cửa nhỏ lại hoàn toàn khác biệt với ấn tượng của ta.

Trên tờ giấy này ghi chép lại là ta lén lén lút lút đi theo sau một đôi tiểu tình lữ giận dỗi, cuối cùng còn hạ sát thủ.

Sau khi xem xong tư liệu, cảnh sát Vương lại đưa điện thoại cho tôi, trên đó là một đoạn video: Một đôi tình nhân chừng hai mươi tuổi đang cãi nhau trước mặt tôi, tôi cầm dao găm xông lên đâm vào người họ như ma quỷ.

Bọn họ muốn chạy, nhưng sức lực của tôi lại mạnh đến lạ thường, cuối cùng bọn họ tuyệt vọng ngã trong vũng máu, hai đôi mắt sững sờ nhìn chằm chằm tôi, dường như không hiểu vì sao lại có trận tai họa bất ngờ này.

"Bọn họ... Đều chết hết?"

Tuy rằng từ hình ảnh cuối cùng dừng lại xem ra, đôi tình lữ này hẳn là chết ngay tại chỗ, nhưng ta vẫn không cam lòng hỏi một câu.

Cảnh sát Vương gật đầu, nói ông ta cũng không tin là tôi làm, nhưng camera giám sát khiến ông ta không thể không tin, lúc này mới bảo người bắt tôi về trước.

"Ngươi đừng nói ta không giúp ngươi, vụ án này ta không động trước sẽ rơi vào tay người khác, đến lúc đó ngươi chết càng nhanh, ta bây giờ muốn hỏi một chút, ngươi thấy chuyện này thế nào?" Vương cảnh quan đau đầu day day mi tâm.

Ta tò mò hỏi hắn, chẳng lẽ không nghi ngờ ta thật sự là hung thủ giết người?

Hắn nghe ta hỏi như vậy lại nở nụ cười, nói hắn không phải không tin ta sẽ giết người, mà là lấy thủ đoạn kia của ta cho dù giết người cũng sẽ không bị bắt gọn.

Ta nghĩ cũng đúng, nếu ta muốn giết một đôi tình nhân bình thường như vậy, tùy tiện mời một món âm vật là được.

"Không phải ta làm." Tôi dựa vào ghế, kể lại hành động đêm nay:

"Ta còn nhận được điện thoại ở bên ngoài, thời gian này căn bản không khớp..."

Nói đến đây tôi đột nhiên nhảy khỏi ghế, nếu như nói còn có ai sẽ làm việc này trước tôi, thì cũng chỉ có Tiểu Mộc thôi!

Cô ra ngoài trước tôi, hơn nữa chỉ có cô mới có động cơ giá họa cho tôi, nhưng tại sao cô lại muốn giết một đôi tình nhân này chứ?

"Ta có thể xem thi thể đôi tình nhân này không?" Tôi cau mày, nếu là cô ta làm, nhất định có thể tìm ra sơ hở.

Vương cảnh quan lại thở dài thật sâu, hỏi ta biết rõ chuyện này không phải ta làm, mà là những cái gọi là Âm Linh kia làm, cuối cùng ta cũng rất có thể trốn không thoát pháp luật chế tài.

Ta cười khổ gật đầu, điểm này ta đương nhiên hiểu được, chính là ta chứng minh thì thế nào? Chuyện như vậy nói ra có mấy người sẽ tin? Chẳng lẽ nói với người nhà người chết bọn họ là bị quỷ giết chết?

"Ngoại trừ video, trên người nạn nhân có dấu vân tay hoặc chứng cứ liên quan đến tôi không?" Tôi quay đầu, nghĩ đến điểm mấu chốt.

Cảnh sát Vương vỗ đầu nói đây cũng là đang xét nghiệm, chỉ là bởi vì hình ảnh giám sát quá rõ ràng, cho nên người trong cục gần như đã định án, bởi vậy bỏ qua chuyện này.

Tôi không nhịn được muốn chửi mẹ, anh ta ngượng ngùng gãi đầu, bảo chúng tôi báo cáo. Nếu trên dao còn có người chết cũng không tìm thấy chứng cứ nào khác, nội bộ sẽ đè chuyện này xuống, dù sao giám sát trước mắt vẫn còn trong tay công an.

"Chỉ là nếu việc này thật sự do ngươi làm, cho dù ngươi đã từng giúp cảnh sát không ít việc, chúng ta cũng sẽ không nhân nhượng." Cảnh sát Vương nghiêm túc nhìn ta.

Ta hiểu rõ gật đầu, sau đó biểu thị vẫn muốn nhìn thi thể người chết trước, chí ít ta phải làm rõ chuyện lần này, nếu không ai cũng không biết nàng ở bên ngoài còn tiếp tục hại người hay không.

Lông mày cảnh sát Vương nhíu thành chữ xuyên, cuối cùng đáp ứng ta một lát nữa sẽ vụng trộm dẫn ta đi nhìn một chút, nhưng hắn phải giám sát toàn bộ hành trình.

Ta biết hắn làm được chuyện này đã rất không dễ dàng, cho nên cũng không yêu cầu gì khác.

Sau đó Vương cảnh quan liền đi ra ngoài an bài, đại khái mười mấy phút sau hắn đi đến, ra hiệu ta đi cùng hắn.

Tôi giơ còng tay lên, nhưng ông ta lại lắc đầu, nói dẫn tôi đi xem đã là không tệ rồi, dù sao bây giờ cũng không biết rốt cuộc tôi có phải là hung thủ hay không, lỡ như tôi chạy mất thì ông ta không có cách nào chịu trách nhiệm.

"Được rồi!" Ta nhún vai, cũng không có cưỡng cầu.

Cảnh sát Vương dẫn tôi đi thẳng xuống tầng hầm, nhà xác ở cuối hành lang, vừa bước lên hành lang, tôi đã cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống không chỉ một lần!"