Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn: "Không sao đâu."
"Kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại."
"Khi đó sẽ là thời thái bình thịnh trị rồi."
Đôi mắt ta dần cong lên, tràn đầy những ước mơ.
"Chúng ta… sẽ bên nhau trọn đời."
Theo linh hồn hóa thành từng đốm sáng nhỏ bay về âm phủ, ta không còn sức để ôm Trần Bình nữa.
Ta dần trở nên trong suốt, nằm trong vòng tay Trần Bình, để mặc hắn ôm lấy ta.
"Trần Bình."
Ta nghĩ, ta thật sự đã bị Trần Bình chiều hư rồi.
Vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, ta vẫn còn đang đòi hỏi hắn không chút e dè.
Ta yêu cầu hắn: "Chàng phải báo thù cho mọi người!"
"Được."
"À phải rồi, còn sáu mươi ba ngàn lượng vàng của ta nữa, chàng nhớ mua gấp đôi tiền giấy đốt cho ta. Để ta có tiền đi hối lộ, kiếp sau có thể đầu t.h.a.i vào nơi tốt. Cả đời không phải lo cơm áo, cũng được làm một tiểu thư quan gia chỉ biết gió trăng tuyết hoa."
"Được."
Ta lải nhải đưa ra rất nhiều yêu cầu, Trần Bình dường như chỉ nghe thấy câu cuối cùng.
Ta nói: "Trần Bình, kiếp sau gặp ta, chủ động một chút nhé!"
Nghe vậy, Trần Bình ôm lấy thân thể ta bắt đầu run rẩy dữ dội, nước mắt rơi lã chã đầy mặt.
Hắn gật đầu mạnh mẽ:
"Được!"
33
Ta được Hắc Bạch Vô Thường dẫn đến sông Vong Xuyên.
Ở đầu cầu Nại Hà, Mạnh Bà đang phân phát nước canh nóng trong nồi cho những hồn ma qua đường theo thứ tự.
Thấy Hắc Bạch Vô Thường tiến đến, bà ấy cười cười.
"Ồ, khách quý đây mà! Cơn gió nào đã thổi hai vị đến chỗ lão bà này vậy?"
Bà ấy nói xong, ánh mắt chuyển hướng, khi nhìn về phía ta, trong mắt bà ấy hiện lên vẻ thấu hiểu.
Mạnh Bà hỏi: "Là nàng ấy phải không?"
Bạch Vô Thường gật đầu.
Mạnh Bà thở dài, cảm thán: "Ba năm rồi, không dễ dàng gì!"
Ngay sau đó, bà ấy vẫy tay gọi ta, đưa bát canh trong tay cho ta.
Mạnh Bà thật không đáng sợ như trong những cuốn sách nói.
Ngược lại, bà ấy trông rất hiền hậu dễ gần.
Lúc này, bà ấy còn dùng giọng dỗ dành trẻ con nói nhẹ nhàng với ta:
"Con ngoan, con đã chịu khổ nhiều rồi. Mau uống canh đi. Uống canh xong, quên hết nỗi khổ kiếp này đi, để hưởng phúc kiếp sau."
Thấy ta nhận lấy bát canh, sắp quên đi tiền duyên, Hắc Vô Thường không nỡ lau nước mắt.
Hắn ta lải nhải nói rất nhiều.
Trước tiên là bảo ta, kiếp sau ta sẽ đầu t.h.a.i vào nhà giàu có quyền quý, gấm vóc lụa là.
Nói cha mẹ đều là người tốt, bảo ta cứ việc hưởng phúc là được.
Lại khuyên ta sửa đổi tính khí.
Nói tính tình nóng nảy thế này, có chàng trai tốt nào dám cưới chứ!
Cuối cùng, hắn ta òa khóc nức nở.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, thề thốt rằng kiếp sau hắn ta sẽ đến đón ta.
Ta cũng đỏ hoe mắt, gật đầu mạnh mẽ.
Nói: "Vậy ngươi không được đến quá sớm đấy!"
Nói xong, ta uống cạn bát canh Mạnh Bà.
Bát sứ trong tay rơi xuống đất vỡ tan, âm thanh trong trẻo vang vọng trên con đường ta ra đi.
Tiếp theo là tiếng thứ hai, thứ ba, thứ tư...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đủ rồi!"
Mạnh Bà vội giật lấy bát trong tay ta, mặt đầy xót xa: "Đây đã là bát thứ một nghìn năm trăm lẻ ba rồi!"
"Thường Niệm!"Mạnh Bà đau lòng kêu lên: "Bát của ta sắp bị ngươi đập vỡ hết rồi!"
Ta ngượng ngùng gãi gãi mũi, cúi người xuống, ái ngại nói: "Xin lỗi..."
Mạnh Bà hét lên một tiếng, dùng sức bịt tai lại.
Bà ấy nhìn ta đầy tuyệt vọng: "Thường Niệm, đây là lần thứ một nghìn năm trăm lẻ hai ngươi nói xin lỗi ta rồi!"
"Ta thật sự! Thật sự! Hôm nay ta nhất định phải...!"
Bà ấy vừa nói vừa vớt cái muôi sắt to trong nồi lên, định biến ta - kẻ làm hỏng sự nghiệp của bà ấy - thành nguyên liệu, bỏ vào nồi, nấu thành canh.
"Đừng đừng đừng!"
Hắc Vô Thường đến thăm ta thấy vậy, vội vàng tiến lên, giật lấy cái muôi.
Hắn ta vừa xin lỗi vừa vẫy tay gọi Bạch Vô Thường, ra hiệu đưa ta đi xa một chút.
Bạch Vô Thường tiến lên, xách cổ áo ta bay nhanh sang một bên.
"Thường Niệm."
Bạch Vô Thường cúi đầu, dịu dàng hỏi: "Rốt cuộc ngươi còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành, mà chấp niệm sâu nặng đến vậy."
Ta mờ mịt nhìn hắn ta.
Thường Niệm?
Là ai vậy?
Có phải đang gọi ta không?
Càng lúc càng nhiều câu hỏi dâng lên trong lòng, nhưng ta lại không thể tìm được câu trả lời cho chính mình.
Dù sao, ta cũng đã uống hết bát canh Mạnh Bà này đến bát canh Mạnh Bà khác.
Linh hồn ta đã được tẩy rửa, trong sạch và thuần khiết như đứa trẻ sơ sinh.
Giờ đây, ta chẳng còn nhớ gì nữa.
Ngoại trừ chuyện đó.
Ngẩng đầu lên, ta nói với Bạch Vô Thường:
"Trần Bình."
Thấy hắn ta không đáp lời, ta lặp lại: "Là Trần Bình."
"Trần Bình! Trần Bình!! Trần Bình!!!"
Không xa đó, Mạnh Bà vừa mới nguôi giận lại nổi đóa: "Lão nương nghe đến chai cả tai rồi!"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Hắn tốt đến thế sao, tốt đến mức ngươi uống nhiều canh Mạnh Bà như vậy mà vẫn nhớ mãi không quên!"
"Thật sự cũng không tệ..."
Hắc Vô Thường bên cạnh nhỏ giọng biện hộ.
"Ngươi im đi!" Mạnh Bà trừng mắt nhìn hắn ta.
Rồi bà ấy thở dài bất lực: "Thôi, cứ kéo dài mãi thế này cũng chẳng xong việc!"
"Vậy đi, các ngươi đưa nàng ấy đến Tam Sinh Thạch, để nàng ấy nói cho thỏa thích. Nói xong rồi, cũng nên lên đường."
Dứt lời, bà ấy vẫy tay, nước sông Vong Xuyên bắt đầu dâng cao hai bên.
Ở giữa xuất hiện một cầu thang dẫn xuống đáy sông.
Cuối cầu thang, dường như có thứ gì đó lấp lánh.
Hắc Vô Thường mừng rỡ khôn xiết, đôi mắt sáng long lanh.
"Thế này có phù hợp không?"
"Có chuyện gì ta chịu trách nhiệm, ngươi chỉ cần nói đi hay không thôi!"
"Đi đi đi!" Hắc Vô Thường vội vàng kéo ta đi về phía cầu thang.
"Thường Niệm, đây là Tam Sinh Thạch. Nó có thể hấp thụ chấp niệm của con người, biến thành nguyện lực."
"Không phải ngươi có điều gì đó nhớ mãi không quên sao, nói ra đi, nó sẽ giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện!"
Hắc Vô Thường hào hứng nói.
Lúc này, bát canh Mạnh Bà thứ một nghìn năm trăm lẻ ba đã phát huy tác dụng.