Thường Niệm

Chương 26



Ta không nhớ nổi hai người trước mặt, một đen một trắng, là ai nữa.

Chỉ thấy trang phục của họ kỳ lạ, người trước mắt trông còn chẳng thông minh cho lắm.

Nghe lời thúc giục của hắn ta, ta do dự nhìn về phía tảng đá lớn cao bằng ba người trước mặt.

Trong chớp mắt, màu sắc rực rỡ tỏa ra từ Tam Sinh Thạch thu hút c.h.ặ.t đôi mắt ta.

Tim ta bỗng đập rất nhanh.

Từng nhịp một, dường như cũng đang thúc giục ta nói ra chấp niệm trong lòng.

Thuận theo tâm ý, ta mở miệng:

"Ta ghét một người.“Hắn vừa ngốc vừa đần, còn thường xuyên chọc ta tức giận. Nhưng ta..." Ta nói đến đây, khóe mắt đỏ hoe.

"Ta lại rất thích hắn."

"Mùa đông hắn sẽ giúp ta sưởi ấm chân. Hắn sẽ dùng tất cả bổng lộc để làm ta vui. Hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có để yêu ta."

"Còn nữa, khi chúng ta bái đường đã hứa rồi...!"

Nước mắt rơi không ngừng, những ký ức đã quên lãng, dưới sự dẫn dắt của bóng hình Trần Bình, dần dần trở nên hoàn chỉnh.

"Phải sống đời đời kiếp kiếp, không rời không bỏ!"

"Chàng... Chàng tên Trần Bình!"

Chấp niệm hóa thành từng tia sáng xanh bay vào Tam Sinh Thạch, trên bề mặt vốn nhẵn bóng của tảng đá xuất hiện từng dòng chữ nhỏ.

Từng chữ từng câu, tràn ngập tiếc nuối, lại viết đầy hy vọng.

"Ta—"

Khoảnh khắc chấp niệm bị hấp thụ hoàn toàn, ta dùng hết sức toàn thân hét lớn:

"Kiếp sau, kiếp sau nữa, kiếp sau nữa nữa vẫn muốn lấy chàng!"

"Chúng ta phải sống đời đời kiếp kiếp, không rời không bỏ!"

34

Hắn lại một lần nữa mất đi thê t.ử của mình.

Trần Bình tuyệt vọng ngồi phệt xuống đất.

Trước mắt ánh vàng ch.ói lọi, bên tai tiếng người ồn ào, ngay cả những hạt bụi lơ lửng trong không khí cũng sống động đến vậy.

Chỉ có hắn...

Mười ngón tay Trần Bình bấu c.h.ặ.t vào cánh tay, siết c.h.ặ.t vào trong.

Nhưng trong lòng, trống rỗng.

"A Niệm..."

Đôi mắt đã khô cạn nước mắt lại một lần nữa ướt đẫm, Trần Bình không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào.

Hóa ra, không phải chỉ có hắn.

Mà là chỉ còn lại mình hắn.

Hắn đã dùng ba năm để chờ đợi thê t.ử của mình.

Vậy mà thời gian họ bên nhau lại chỉ có vỏn vẹn ba ngày.

Lúc này, Trần Bình từ tận đáy lòng oán hận sự bất công của ông trời.

Rõ ràng hắn và Thường Niệm đi đến ngày hôm nay đã vô cùng gian nan, rõ ràng họ đã dùng hết sức lực để cứu độ thế nhân!

Tại sao!

Tại sao họ lại không thể có được một cái kết tốt đẹp!

Trần Bình không hiểu, hắn mãi mãi không thể hiểu nổi.

Tiếng gọi bên tai càng lúc càng lớn, ồn ào đến mức hắn choáng váng.

Dần dần, bóng người trước mắt, tiếng hét bên tai bắt đầu đan xen chồng chéo.

Trong chốc lát, hắn không phân biệt được đây là thành Kỳ Độ đang hưng thịnh hay là thành An Dương ba năm trước t.h.i t.h.ể nằm la liệt nữa.

Sắc mặt Trần Bình hoảng hốt.

Hắn khó nhọc nhấc mí mắt nặng trĩu, muốn lấy lại tinh thần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng bóng tối vô tận tàn phá nuốt chửng ánh sáng trong mắt hắn, đưa hắn trở về thành An Dương m.á.u chảy thành sông, khiến hắn đau lòng như cắt.

Lúc đó, tất cả mọi người đều đang nguyền rủa thê t.ử của hắn.

Nói nàng ấy bỏ thành mà chạy, nhát gan hèn nhược.

Rồi lại quay sang ca ngợi công đức của Công chúa.

Nhưng hắn không tin một chữ nào.

Hoặc nói cho chính xác hơn, là không nghe lọt tai một chữ nào.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ngay từ khoảnh khắc tên lính của Triệu Văn Hàn nói Thường Niệm bỏ thành chạy trốn, lòng hắn đã rối bời.

Nàng chạy trốn ư?

Chạy đi đâu?!

Nàng không cần hắn và gia đình này nữa sao?!

Nhưng hắn lại hy vọng Thường Niệm đã trốn thoát.

Như vậy, ít nhất nàng vẫn còn sống trên đời này.

Chỉ cần nàng còn sống, dù ở tận trời nam đất bắc, họ cũng sẽ gặp lại.

Nhưng lúc này, hắn không thể suy nghĩ nhiều hơn được nữa.

Trước mặt hắn là Công chúa Ly Quốc.

Đối xử với nàng ta như thế nào là nước cờ quan trọng để hắn mưu đồ đại sự, giải cứu sinh linh.

Hắn không thể đi sai một bước!

Cố nén nỗi đau thương, Trần Bình liên tục cảm tạ Cao Gia Di.

Cao Gia Di giả vờ lau hai giọt nước mắt.

Nàng ta nức nở nói mình không thể cứu được toàn bộ trăm họ trong thành, trong lòng rất là hổ thẹn.

Nói xong, nàng ta vẫy tay.

Từ phía sau Cao Gia Di một đạo sĩ mặc đạo bào màu trắng bước ra, cầm phất trần.

"Đây là quốc sư của Ly Quốc." Cao Gia Di giới thiệu: "Nguyện vì muôn dân trăm họ này làm phép siêu độ, để sớm lên cực lạc."

Trần Bình lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

Quốc sư Ly Quốc?

Chẳng phải nên trấn thủ hoàng cung, bảo vệ an ninh sao?

Sao lại cùng đi theo?

Ánh mắt tan rã của Trần Bình lóe lên tia sáng sắc bén.

Nếu nói Triệu Văn Hàn đột kích, hoàng thất kịp thời tương trợ là do nghe được tin tức.

Vậy thành An Dương bị tàn sát, cũng là đã dự liệu từ trước sao?!

Nếu không, tại sao lại dẫn theo quốc sư cùng đi.

Hay là nói...

Trần Bình nhìn về phía Cao Gia Di.

Nước mắt long lanh trong mắt nàng ta, trên mặt đầy vẻ hổ thẹn.

Bất kỳ ai nhìn thấy cũng cho rằng đây là một vị Công chúa có tấm lòng thuần khiết, đau lòng vì dân.

Nhưng người đang quan sát nàng ta bây giờ là Trần Bình.

Hắn có một thê t.ử mà khoảnh khắc trước còn đang ngang ngược làm loạn, khoảnh khắc sau vì một cây trâm hay món trang sức mà giả vờ dịu dàng nhu mì để hắn vui lòng.

Trong mắt Trần Bình, cử chỉ, thần thái, thậm chí là vệt nước mắt chưa lau khô trên mặt Cao Gia Di đều quá mức giả tạo.

Quá giả tạo!

Trần Bình nhíu mày không để lộ dấu vết.

Trong lòng đã nghi ngờ kẻ gây ra t.h.ả.m kịch này còn có người khác.

Nhưng hắn không nói, chỉ đáp: "Công chúa kịp thời tương trợ, Trần Bình đã vô cùng cảm kích. Bây giờ lại có tấm lòng mời quốc sư siêu độ cho mười vạn vong hồn thành An Dương của ta. Ân đức này, Trần Bình thật không biết lấy gì báo đáp!"

Nói xong, hắn định quỳ xuống trước Cao Gia Di để tỏ lòng biết ơn.