"Đúng rồi, ngày hôm qua cửa tiệm làm ăn như thế nào?"
"Khá tốt, cháu lời được hơn 300 đồng."
Nghe được Nguyễn Miên Man cao giọng trả lời, ông Ngô kinh ngạc qua đi chính là thật tâm vui mừng thay cô.
"Đông Đông thật là có khả năng."
Vừa nói chuyện phiếm, động tác trên tay Nguyễn Miên Man cũng không chậm lại, rất nhanh từ phòng bếp tỏa ra mùi thơm.
Người lớn còn có thể nhịn một chút, mèo nhỏ vốn đang ngoan ngoãn nằm bò đã đứng lên, đầu duỗi hướng phòng bếp không ngừng kêu meo meo.
Không bao lâu, Nguyễn Miên Man bưng một cái khay từ bên trong ra, mèo nhỏ bay nhanh xuống, đảo quanh chân nàng.
"Ông dùng từ từ ạ, canh vẫn còn nóng."
Cô đem một chén canh cùng một phần cơm chiên Dương Châu đặt trước mặt ông Ngô, cúi đầu nhìn mèo con dưới chân, ngay sau đó bật cười đem một bát đặt trước mặt nó.
Cô dùng cà rốt, rau xanh, thịt băm nát sau đó làm thành viên, không chỉ nhìn thật rực rỡ, ngửi cũng rất thơm, đừng nói mèo con, chính là người nhìn thấy cũng muốn nếm thử.
Bát còn chưa đặt xong, tiểu gia hỏa liền gấp không chờ nổi xông tới, hai cái chân liền phịch cái đặt vào trong bát.
Nguyễn Miên Man đem bát đặt xuống, bỏ hai cái móng vuốt khỏi bát, mèo con ăn nhanh đến mức lông mao phía trên đều run hết lên, cô nhịn không được cong môi lên.
Mỹ thực trước mặt, người lớn cũng không cùng cô khách khí, bưng lên liền ăn, thẳng đến khi non nửa chén cơm xuống bụng, vẻ mặt mới chút thỏa mãn, ông thả chậm tốc độ, múc một muỗng canh uống.
Trong thì chỉ có vẻ là một bát canh rau xanh tươi linh tinh, cho vào miệng hương vị kia, ông Ngô không khỏi chầm chậm nuốt xuống, uống hơn nửa chén canh rồi không nhịn được nói: " Ông còn tưởng cháu chỉ làm tốt món cơm chiên, không nghĩ tới bát canh đơn giản cũng nấu ngon như vậy."
Ông nghĩ, cô bé có tay nghề như vậy, vợ chồng Nguyễn gia ở dưới suối vàng cũng có thể an tâm."Ông thích là tốt, trong nồi vẫn còn đó ạ." Nguyễn Miên Man còn chưa ăn sáng, nói xong cũng ngồi xuống ăn.
"Được chờ ta ăn cơm xong nhất địn phải thêm một chén canh."
Đến khi bữa sáng kết thúc, Nguyễn Miên Man còn tốt, ông Ngô cùng mèo con đều lộ ra thần thái sung sướng.
Đặc biệt là mèo con ăn đến cái bụng tròn vo, vẫn còn l**m miệng và móng vuốt, bọ dạng thật quá đáng yêu.
Cơm nước xong ông Ngô định trả tiền, Nguyễn Miên Man không chịu nhận, một hồi nhún nhường ông Ngô đành thỏa hiệp lần này để cô mời khách, nhưng cũng lưu lại một câu "Lần sau cháu lại không thu tiền, ông về sau cũng không dám tới đây ăn cơm."
Ông Ngô lúc đi thuận tiện mang theo mèo con, thay nàng đi hỏi xung quanh xem đây có phải mèo nhà ai nuôi hay không.
Tiễn ông Ngô xong, Nguyễn Miên Man tùy tay lấy ra di động xem.
Tại khu bình luận, cái bình luận bị trả lời xếp thành cái tòa nhà cao tầng đã sửa đ.á.n.h giá một sao thành năm sao, nội dung cũng từ "Cửa hàng rác rưởi, ông chủ rác rưởi, nhân viên giao cơm rác rưởi, rác rưởi rác rưởi rác rưởi!" sửa thành——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【4**b: Ông chủ tôi sai rồi, cơm chiên nhà ngươi đúng là quá thơm, trách không được con ch.ó ngốc nhà ta hôm qua chui đầu vào bát cơm, chín con trâu cũng kéo không ra! 】
Trừ cái này ra, còn có têm hai bình luận khen ngợi, hiên nhiên là hai đơn hàng buổi sáng.
【9**1: Một chữ "Hương"! Hai chữ "Mỹ vị"! Ba chữ "Ăn quá ngon"! Tóm lại một câu, cơm chiên của tiệm vừa mở ra, không cần tạc đến kim hoàng là có thể làm trẻ con cách vách thèm phát khóc. 】
【4**b: Thật thơm! 】
Nguyễn Miên Man tuy rằng không hiểu vì cái gì muốn tạc đến kim hoàng, lại vì cái gì muốn trẻ con cách vách thèm phát khóc, bất quá thấy khách hàng vừa lòng, đặc biệt là thấy cái bình luận đ.á.n.h giá một sao được sửa lại thỏa đáng, trong lòng cô vẫn rất vui.
Nhìn thời gian còn sớm, cô xem di đôn một lát liền lên lầu, lát sau cầm xuống mấy quyển sách giáo khoa, ngồi ở nhà chính đọc sách.
Nguyên thân là một người thích đọc sách, từ nhỏ đến lớn sách giáo khoa đều được giữ cẩn thận trong phòng sách.
Không phải ký ức của chính mình trải qua, lúc tiếp thu luôn có một loại cảm giác m.ô.n.g lung, Nguyễn Miên Man hiện giờ cầm sách giáo khoa tiểu học, hiển nhiên là định chuẩn bị học lại từ đầu một lần.
Cũng may có ký ức nguyên thân, cô tự học cũng không đến nỗi quá khó.
Nữ t.ử ở cổ đại đừng nói đọc sách, có những người có lẽ cả đời cũng không sờ vào bìa sách một lần.
Do đó, Nguyễn Miên Man cực kỳ coi trọng sách vở, không chỉ là động tác thật cẩn thận, thái độ cũng thập phần chuyên chú.
Lúc bà Lý cầm theo hộp giữ ấm tới nhà, liền nhin thấy một bên mặt nghiêng của cô gái nhỏ ngồi ở nhà lớn nghiêm túc đọc sách.
Nghĩ đến thành tích lúc trước của cô rất tốt,, nếu không phải chị Nguyễn xảy ra chuyện, nói không chừng đã đỗ đại học đi học ở thủ đô, bà Lý cảm thấy có chút chua xót.Là một cô gái tốt, nhưng sao mệnh lại khổ như vậy, hiện tại còn đọc sách, khẳng định là vẫn muốn đi học, ai......
Cảm giác như đang có người nhìn mình chằm chằm, Nguyễn Miên Man quay đầu liền đối mặt với ánh mắt đau lòng của bà Lý.
Ân?
Cô buông cuốn sách ngữ văn trong tay xuống, mở lời ngữ khí lộ ra vài phần nghi hoặc: "Bà Lý, bà tới có chuyện gì ạ?"
"Cháu chiên cơm ngon quá, cháu trai bà rất thích, bà lại đây mua hai suất đưa đến trường học cho nó ăn trưa." Bà Lý thu lại cảm xúc dưới đáy lòng, cười nói.
Nguyễn Miên Man mở di động nhìn mới phát hiện đã 10 giờ rưỡi rồi.
"Dạ được, bà muốn loại chiên cơm nào?"
"Cơm chiên trứng gà, rôi thêm một phần cơm chiên Dương Châu."
Chờ lúc Nguyễn Miên Man đi phòng bếp chiên cơm, bà Lý nãi ngồi ở nhà chính nói: "Cháu không biết đấy thôi, ngày hôm trước cháu đưa bà hai hộp cơm chiên, không riêng cháu trai bà thích, mấy đứa con bà cũng thíc, còn cùng trẻ con cướp miếng ăn......"