Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 10



 

Cái gì? Ngươi bảo tắt di động không xem phản hồi là được? Vậy ngươi khẳng định là không biết, đối với người có chứng cưỡng bách mà nói, nhìn thấy thông báo hiện đỏ báo chưa xem có bao nhiêu khó chịu.



Nguyễn Miên Man: "......"



Xem xong bình luận mới nhất cô lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, ngay sau đó đêm cửa tiệm mở ra.



Còn đang thiếu nợ, có sinh ý cô không có khả năng không tiếp nhận.



Cửa hàng mới vừa mở ra không bao lâu, liền trước sau nhận được hai đơn đặt hàng, một đơn muốn mười phần cơm chiên, một đơn còn lại muốn một phần cơm chiên Dương Châu thêm một lon Coca.



Nguyễn Miên Man tiếp đơn xong, đứng dậy vào phòng bếp bắt đầu chiên cơm.



Thời gian này trong ngày chưa có nhiều cửa hàng cơm hộp mở, chưa tới một lát, hai nhân viên giao cơm liền trước sau tới ngoài cửa hàng.



"Thơm quá a!"



"Xác thật thơm, tôi còn chưa có ăn bữa sáng, vừa lúc qua đây ăn chén cơm."



Nhân viên giao cơm cao hơn, đi vào trong tiệm kêu: "Bà chủ trước xào cho tôi một suất cơm chiên trứng."



Mùi hương thật sự có chút mê người, nhân viên giao cơm thấp thấp buổi sáng mới chỉ ăn một cái bánh mì lạnh băng do dự hai giây liền đi theo đồng nghiệp ngồi xuống bên cạnh: "Tôi cũng muốn một phần cơm chiên trứng."



Lại làm xong hai phần cơm chiên Nguyễn Miên Man bớt thời giờ ra ngó, thấy hai nhân viên giao cơm đang ngồi trong tiệm, hơi kinh ngạc qua đi, liền đáp ứng: "Tốt."



Nhân viên giao cơm không được ăn no, hiển nhiên là không ai có thể đưa cơm, Nguyễn Miên Man tự nhiên làm cơm chiên cho họ trước.



Không tới một hồi, hai suất cơm chiên trứng liền làm tốt, đựng đầy một bát sứ to có trong tiệm.



"Trông thật ngon."



Khen một câu, hai vị nhân viên giao cơm liền nắm lấy chiếu muống há mồm ăn một miếng thật to.



"Còn nóng cẩn thận." Nguyễn Miên Man nhắc nhở một câu liền xoay người vào bếp tiếp tục bận rộn.



"Ăn ngon."



"Thật thơm."



Lúc hai nhân viên giao cơm đang ăn ngấu nghiến, di động của một người trong đó liền vang lên một tiếng, phát hiện là khách hàng ở thúc giục.



【Khi nào anh tới? Chúng tôi sắp c.h.ế.t đói rồi......】



Một bên xem tin nhắn, nhân viên giao cơm trong miệng chậc một cái, hướng di dộng tới cái chén trước mặt mình "Răng rắc" chụp bức ảnh gửi qua, sau đó phản hồi——



【[ hình ảnh ]@ khách hàng cơm chiên nhà này ăn ngon thật, chờ tôi ăn no liền đưa ngay.】



【......】



【Đây là lúc anh làm việc? 】



【Tôi chỉ là muốn cảm ơn anh đã đề cử [ vô tội biểu tình ][ vô tội biểu tình ] cơm của anh bà chủ còn chưa xào xong đâu. Không nói chuyện nữa, tôi phải ăn cơm đây, bằng không nguội rồi không ngon.】



"Cũng dám đùa giỡn với khách hàng, anh không sợ đối phương đ.á.n.h giá sao thấp à?" Đồng nghiệp ngồi bên cạnh thấy hành động của hắn, thiêu schuts nữa bị sặc cơm.



"Yên tâm, chỗ này ta giao hàng rất nhiều lần, là một công ty nhỏ, khách hàng bên trong là những người tính cách không tồi, sẽ không để ý mấy cái đùa giỡn này."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chờ Nguyễn Miên Man làm xong hai đơn đặt hàng, hai vị nhân viên giao cơm đã sớm cơm nước xong, vẻ mặt thích ý ngồi đợi.



Hai người được ăn no tinh thần thập phần dư thừa, tiếp nhận đơn hàng của mình liền phóng xe như bay ra khỏi cửa hàng.Nguyễn Miên Man nhìn bọn họ rời đi, đang muốn xoay người vào bếp làm bữa sáng cho chính mình, lại bỗng nhiên lại thấy ngoài cửa có một quả cầu lông lớn màu quýt.

 

 

 

 

 

 



"Meo ô ~"



"Quả cầu lông màu quýt" đột nhiên quay đầu lại kêu một tiếng, bộ dạng linh động đáng yêu, làm tâm Nguyễn Miên Man tâm đều mềm đi.



Mèo nhỏ thấy cô bất động, chủ động tiến đến chân cô, một bên động động cái mũi nhỏ ngửa đầu hướng nàng kêu.



Như vậy ai có thể kháng cự, Nguyễn Miên Man ngay lập tức ngồi xổm xuống, thử thăm dò vươn tay sờ sờ nó đầu nhỏ.



Mèo nhỏ không sợ người, không những không chạy, ngược lại chủ động hướng lòng bàn tay cô cọ cọ.



"Đông Đông muốn nuôi mèo sao?"



Nguyễn Miên Man nghe được tiếng nói của ông Ngô, ngần đầu lên hướng ông tươi cười đi tới."Ông Ngô chào buổi sáng."



Cô đứng lên chào hỏi xong, nhìn xuống mèo nhỏ đang dính chân mình, gật đầu nói: "Nếu mèo nhỏ không có chủ nhân liền nuôi ạ."



Ông Ngô cảm thấy cô nuôi thú cưng bầu bạn cũng tốt, gật đầu nói:" Nếu nó có chủ nhân chắc sẽ không chạy linh tinh ngoài đường, đợi lát nữa ông giúp cháu hỏi xung quang một chút."



Nguyễn Miên Man nói cảm ơn, thuận miệng hỏi vì sao ông ra cửa sớm như vậy.



Ông Ngô có chút chút ngượng ngùng đẩy hạ mắt kính: "Còn không phải tại cháu hôm qua đưa cơm chiên quá ngon, ông sáng sớm tỉnh lại liền nhớ thương, đi qua đây thử vận may, không nghĩ tới cháu mở cửa sớm như vậy."



Nguyễn Miên Man nhấp môi ngăn chặn ý cười, vội nói: "Ông mau vào nhà ngồi đi ạ."



Hai người đi vào nhà chính, mèo nhỏ màu quýt không cần gọi cũng tự đi theo vào.



Chờ Nguyễn Miên Man hỏi qua ông Ngô muốn ăn cái gì, định tiếng vào phòng bếp, thấy tiểu gia hỏa còn định đi theo cô tiếp.



"Em không thể vào phòng bếp nha."



"Meo ô ~"



"Nghe lời, chị làm đồ ăn ngon cho nha."



Ông Ngô ngồi xuống cái bàn dựa vào tường nhìn thấy Đông Đông thể hiện chút tính trẻ con nói chuyện cùng mèo con, vừa vui mừng vừa buông vài phần tâm tư, cảm thấy cô đã dần dần buông bi thương trong lòng.



"Đông Đông à, cháu phải làm đồ ăn riêng cho nó, đừng bỏ muôi, dùng ít thịt cùng củ cải rau dưa linh tinh thái nhỏ, nấu thật mềm là được."



Nguyễn Miên Man thẹn thùng cười, duỗi tay đêm mèo con đtặ lại nhà chính, một mặt tiếp tục hướng phòng bếp một mặt hỏi: "Ông Ngô trước từng nuôi mèo rồi ạ?"



Mèo con bị đẩy ra ngoài không định theo sau nữa, mà nhảy lên một cái đệm trên ghế nằm sấp xuống.



"Ta chưa từng nuôi, trước kia khi đi còn ở trường học, mấy người trẻ tuổi trong văn phingf hay thảo luận kinh nghiệm nuôi mèo, thuận tiện ta nghe được một chút."



"Thì ra là vậy ạ."