Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 14



 

【9**x: Cơm chiên ăn đặc biệt ngon, nhưng ta muốn ăn cay, lăn lộn cầu xin thêm cay, ông chủ hãy nhìn đôi mắt to tròn sáng ngời của ta đi [ hình ảnh ]】



Nguyễn Miên Man nghiêm túc đọc bình luận, cũng đem một ít kiến nghị trong đó nhớ kỹ.Cay......



Cô buông hai tay xuống, bỗng nhiên từ trong trí nhớ nghĩ đến đến nguyên chủ cùng bà ngoại có cùng nhau làm tương lúa mạch.



Chờ nhân viên giao cơm trong cửa hàng ăn xong khen ngợi vài câu rời đi, Nguyễn Miên Man đi vào phòng bếp đem cái bình đặt ở góc phòng ra.



Sáu cái bình thì bốn cái là để trống không, còn hai cái một là bình đựng tương lúa mạch, một cái là đậu que.



Lấy lúa mạch là nguyên liệu chính, vị cay từ ớt, thêm gừng, tỏi, làm thành tương lúa mạch vị đặc biệt ngon, ăn là nghiện.



Ở thời đại của Nguyễn Miên Man trước kia cũng không có ớt cay, để làm vị cay thì dùng thù du cùng hoa tiêu.



Cô lấy một ít tương lúa mạch ra đĩa nhỏ, dùng cái muỗng dính một chút tương nhấm nháp.Tương này có điểm cay, nhưng vị thập phần ngon, trong cay lại hơi ngọt, trong ngọt lại tê.



Cô thấy tương này ăn với cơm trắng cũng ngon, Nguyễn Miên Man trực tiếp chụp một tấm ảnh đĩa đựng tương, để giá một đồng rồi tải lên thực đơn.



Sau đó cô liền nếm thử đậu que, cảm thấy thêm chút thịt bằm làm một loại cơm chiên mới cũng không tồi.



Nghĩ chờ buổi chiều có đơn đặt hàng lại làm một phần cơm chiên thịt bằm xào đậu que rồi chụp lên thực đơn cũng không muộn, Nguyễn Miên Man đem cái bình đặt lại trong góc, chuẩn bị ra ngoài một chút, hoạt động gân cốt.



Đúng lúc này,Tieba thành phố A, có người mở ra một cuộc thảo luận, chủ đề là —— Cửa tiệm cơm chiên điên rồ ở app cơm hộp Bánh Trôi.



Nhìn đến cái này tiêu đề, rất nhiều người trong đầu hiện lên những thứ như "Thịt người nướng", "Cơm ăn ra tóc người"...



Nhưng mà lúc tiến vào xem, nguyên lai chủ topic chỉ trích cửa hàng này mua bình luận khen ngợi, quần chúng muốn ăn dưa ở trong lòng mắng một tiếng.



【 đệ nhất lâu: Nhìn đến từ "Phát rồ", còn tưởng rằng cửa hàng này làm gì, kết quả chr là mua bình luận mà thôi, cạn lời......】



【 đệ nhị lâu: Đầu năm nay mua bình luận cũng không phải là việc gì hiếm lạ, chủ topic mà nhìn không quen thì đừng ăn ở nhà này là được. 】



......



Nhìn đến những người bình luận đều cảm thấy mua bình luận khen người không có gì ghê gớm, chủ topic thực không vui.



【 Chủ topic: Chính vì có những người suy nghĩ như mấy người, mấy cửa hàng rác rưởi liền dễ dàng lợi dụng việc mua bình luận, sau đó lừa càng nhiều người hơn. 】



【 Chủ topic: Anh nói mua bình luận không có gì ghê gớm, có phải hay không cũng trải qua loại sự tình này? 】



【 Chủ topic: Ha hả! Nói tôi nhàn đến không có chuyện gì? Tôi xem mấy người căn bản là người nhà hoặc là bạn bè chủ tiệm đi! 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



【 Chủ topic: Chứng cứ? Bình luận như vậy còn cần cái gọi là chứng cứ sao, có mắt nhìn đều biết là mua. 】

 

 

 

 

 

 



Nguyễn Miên Man cũng không biết có người đang ở Tieba lấy lý do "có lẽ" chỉ trích cửa tiệm nhỏ của cô, cô ra thưởng thức cây đào trước cửa nhà, đ.á.n.h giá xem mấy ngày nữa sẽ nở hoa, sau đó tiếp tục đi về phía trước.



Cô đi ra khỏi hẻm nhỏ nhà mình, giương mắt liền nhìn thấy giữa hẻm ông Ngô một tay đang kéo một chiếc xe đẩy, một tay cầm một túi đồ, đang lôi kéo cùng một cô gái trẻ chỉ khoảng hơn hai mươi.



Không nghe thấy bọn họ đang nói chuyện gì, Nguyễn Miên Man không khỏi có chút lo lắng, cô chạy chậm tiến tới: "Ông ơi, xảy ra chuyện gì thế ạ?"



"Cảm ơn cô gái, cháu ta đã tới, cô cứ bận việc của mình đi." Ông Ngô thấy cô tới, đem chiếc xe kéo trên tay đưa qua.



Cô gái đang muốn hỗ trợ ông Ngô theo bản năng nhìn về phía cô bé đang đi tới, hơi hơi nhíu mi.Ông già này không phải không có con cái sao? Cháu ở đâu ra?



Cô ta đ.á.n.h giá cô bé, lộ ra một nụ cười: "Em đây là cháu gái ông? Chị thấy ông một mình lại cầm nhiều đồ như vậy nên muốn giúp đỡ một chút, em tới rồi thì chị liền an tâm."



Nhìn như nhiệt tình thực tế lại lộ ra nụ cười giả dối, Nguyễn Miên Man bất quá không nói gì, lãnh đạm mà "Ừm" một tiếng liền lôi kéo chiếc xe đẩy quay lại phía ông Ngô: "Chúng ta về thôi ông."Ông Ngô gật đầu, cũng cô gái xa la nói một câu tạm biệt, liền cùng Nguyễn Miên Man trờ về.



Cô gái trẻ kia nhìn bọn họ rời đi, tươi cười trên mặt dần dần biến mất, thậm chí không nhịn được đá cục đá trên mặt đất.



Một già một trẻ tiến vào hẻm nhỏ, ông Ngô liền duỗi tay: " Đông Đông, đưa xe đây ông kéo cho."Đừng nhìn ông lớn tuổi, trên thc tế thân thể vẫn rất khỏe mạnh, chút đồ như vậy hoàn toàn không cần người khác hỗ trợ, chỉ là cô gái lạ vừa tồi quá nhiệt tình không biết từ chối như thế nào, mới tạm thời đưa xe cho Nguyễn Miên Man.



"Không nặng, để cháu đưa ông về nhà." Nguyễn Miên Man cũng không quay đầu lại nói.



"Trực tiếp tới nhà cháu đi, xe đẩy đều là đồ dùng của thú cưng. Ông hỏi mấy nhà xung quang rồi, đây là con mèo không chủ, ông liền thuận tiện đi cửa hàng thú cưng mua ít đồ về, cháu xem, con mèo này tắm xong có phải hay không càng đáng yêu?" Ông Ngô cũng không có nói, ông còn mang mèo nhỏ đi tiêm vắc-xin phòng bệnh.



Phía trước chính là tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, Nguyễn Miên Man nghe được lời ông nói, bước chân liền dừng lại, đối diện với mèo con màu quýt trong túi đựng thú cưng.



Tên nhóc này ngủ một đường vừa mới tỉnh lại, dùng móng vuốt xoa xoa mặt, mở mắt liền thấy người cho mình ăn đồ ngon lúc truosc, lập tức ghé vào lớp kính trong suốt của cái túi hướng cô kêu: "Mieo ~"



Tắm rửa sạch sẽ, lông tóc màu cam đặc biệt xõa tung làm mèo con thêm hai phần đáng yêu.



"Xác thực rất đáng yêu, cảm ơn ông."



Nguyễn Miên Man trong lòng rất ấm áp, sau khi tiến vào trong tiệm, không cả xem mèo, trước hướng ông Ngô hỏi: "Ông có đói bụng không, cháu làm cho ông chút điểm tâm?"