Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 15



 

Tiêm vắc-xin phòng bệnh xong mèo con cần ở lại phòng bệnh quan sát một thời gian, ông đã tranh thủ đi ăn cơm trưa ở ngoài, bất quá nghĩ Nguyễn Miên Man nấu cơm rất ngon, lại không nói được câu cự tuyệt.



Nguyễn Miên Man nhìn biểu hiện của ông, trong lòng có chút buồn cười, ngay sau đó trực tiếp xoay người đi tới phòng bếp.



Ông Ngô chờ cô vào bếp mới chậm nửa nhịp nói: "Ông ăn chưa rồi, làm ít thôi."



"Vâng."



Sau đó ông Ngô cũng không nhàn rỗi, đem đồ vật trong xe đẩy ra, đồ ăn cho mèo, cát mèo chờ lấy hết đồ vật ra, lại đem mèo con trong túi đựng thú cưng thả ra.



Nhóc con vừa mới được thả ra, liền định chạy vào bếp, lại bị ông Ngô ngăn lại bỏ vào trong ổ, nó lại chạy, ông lại cản, như thế vài lần, cuối cùng nó mới từ bỏ, nằm liệt trong ổ mèo l**m móng vuốt.



Rất nhanh Nguyễn Miên Man liền bưng một khay đồ ăn tới, một bên là bát mì rau xanh cùng thịt thái sợi cùng một đĩa đồ ăn xào củ cải muối, một bên khác là phần cơm cho mèo con.



Nhìn đồ ăn cô mang ra, thật không khiến ông Ngô phải thất vọng, bất luận màu sắc hay là mùi hương, đều không kém so với cơm chiên.



"Ông thử nếm xem có hợp miệng không ạ." Nguyễn Miên Man đem mì nước cùng đĩa đồ xào đặt trước mặt ông Ngô.



"Nhìn là biết ngon rồi, hương vị nhất định không kém được." Ông Ngô khen xong, gắp trước một đũa đồ xào, "Làm khó cháu còn nhớ được ông thích ăn cái này."



Nguyễn Miên Man cũng là từ trong trí nhớ mà biết, ông Ngô trước kia tới tiệm cơm thường xuyên hỏi bà ngoại Nguyễn có củ cải muối không, có liền nấu cho ông một phần củ cải muối.



Của cải muối kỳ thật là của cải còn xanh, tốt nhất là còn mang theo một ít mầm của cải, cắt nhở ngâm nước, ướp cùng ớt, tỏi băm, ngâm một thời gian, trông rất ngon miệng.



"Tốt, của cải này cháu xào thật ngon!" Một ngụm củ cải xuống bụng, mùi vị tươi mới thoải máy, làm ông Ngô nhịn không được vỗ một cái xuống bàn.



"Ông thích liền tốt rồi." Nguyễn Miên Man nói xong, lại chạy nhanh đem cơm cho mèo con đã sớm gấp chờ không nồi, nhóc mèo sớm chạy vậy quang chân cô kêu meo meo.



Vừa đặt bát xuống, mèo con lao cả người tới, ăn đến phát ra tiếng kêu nhỏ "Meo ngao".



"Ăn từ từ, không có con mèo nào khác tranh cơm với em." Nguyễn Miên Man vuốt đầu nó nói.



Ông ngô ăn hai miếng của cài xào lớn liền quét mắt nhìn mèo con, sợ cô tưởng nó chưa ăn trưa, liề giải thích: "Nó ở trong phòng khám đã ăn không ít thức ăn mèo." Nói xong, cô liền cúi đầu ăn một ngụm lại một ngụm ăn củ cải muối xào, trong lòng cực thỏa mãn.



Nguyễn Miên Man ngồi xổm trên mặt đất, nhìn một già một mèo ăn ngon như vậy, trong lòng cũng rất vui.



Chờ ông Ngô ăn xong, cô chỉ mấy đồ vật cho thú cưng hỏi: "Ông Ngô, chỗ này hết bao nhiêu vậy ạ?"



Ông Ngô nháy mắt xụ mặt: "Tiền nong cái gì, ông đây là mua cho mèo con, không phải chuyện của cháu."



Cô còn muốn nói gì đó, ông Ngô trực tiếp đứng dậy, đi ra ngoài, một lát liền không thấy bóng người.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nguyễn Miên Man có chút bất đắc dĩ, ngay sau đó ngồi xổm trước mặt mèo con, vuốt cái bụng lộ ra của mèo con: "Quả Quýt Nhỏ, ông Ngô đúng là người tốt đúng không?"



"Mieo ô ~ "



Buổi chiều, Nguyễn Miên Man đem đồ đạc của Quả Quýt Nhỏ sắp xếp ổn thỏa, chơi với nó tới khoảng 4 giờ chiều, trong tiệm lại bắt đầu có đơn đặt hàng tới.



Hôm nay sau khi đóng cửa, tiền lời trong tiệm trừ đi phí tổn, không sai biệt lắm có 600 đồng.



So với hôm qua là gấp hai lần, làm Nguyễn Miên Man cao hứng mà ôm Quả Quýt x** n*n một hồi, tới lúc nó kêu "Mieo mieo" vươn đầu lưỡi l**m mặt cô mới chậm rãi bình tĩnh lại.



Lại qua vài ngày, tiệm đã có một lượng khách hàng ổn địn, trừ bỏ những người đặt cơm qua app, còn có những người sống xung quang, cùng không ít nhân viên giao cơm.



Những người đó từ đầu cảm thấy cơm chiên thì có thể ngon tới mức nào, chờ khi chính mình thử qua cơm ở tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, tất cả đều bị vả mặt mà kêu ngon.



Mà cũng trong lúc này, Nguyễn Miên Man đối với thế giới này cũng có càng nhiều hiểu biết, còn biết kỹ thuật "Có việc hỏi độ nương". (theo mình thì tương tự như câu "Cái gì không biết thì tra google" của Việt Nam).



Hôm nay, trời trong nắng ấm, cây đào ngoài cửa đã nở rộ dưới ánh mặt trời hết sức tươi đẹp.Hơn hai giờ, làm xong một đơn đặt hàng cuối Nguyễn Miên Man đem cơm hộp giao cho nhân viên giao cơm.



Mới vừa rồi nhân viên giao cơm này cũng vừa nhận một đơn của tiệm nàng: "Bà chủ, cửa tiệm nhà cô cũng thật biết cách làm ăn, một đơn còn chưa đưa đi, liền có thêm một đơn mới, mau đòi app giao cơm trả lại một phần phí giao hàng."



Thấy anh nhân viên giao cơm nói giỡ, Nguyễn Miên Man cười một chút, hắn liền vội vàng rời khỏi tiệm.



Người đi rồi, Nguyễn Miên Man đem một cái ghế đặt dưới cây hoa đào ngồi xuống.



Cô vừa ngồi xuống, Quả Quýt Nhỏ bị nuôi béo một vòng từ trong phòng lao tới, nhảy vào trong lòng cô.



"Không phải mới ăn cơm xong sao?" Thấy nó nhảy vào lòng mình để l**m ngón tay mình, Nguyễn Miên Man đem tay rút ra, b.úng nhẹ một cái trên trán nó.



Khuôn mặt tròn xoe của mèo con mở to đôi măt "Meo" một tiếng, lại lần nữa vươn đầu ra l**m tay cô.



"Làm nũng cũng vô dụng."



Nguyễn Miên Man cào cào cằm nó, sau đó mở di động ra xem.



Thấy không chiếm được đồ ăn ngon, mèo nhỏ lúc này mới thành thật nằm xuống đùi cô, vẫy vẫy đuôi nhỏ.



Cửa tiệm vẫn như cũ một mảnh khen ngợi, đặc biệt từ lúc cô thêm món tương lúa mạch cùng cơm chiên đậu que thịt bằm, khách hàng cũ lại càng thích.



【 là ** sơn: Tương lúa mạch có hơi cay, nhưng ăn quả thực nghiện, ăn quá ngon! 】



【4**b: Đề cử cơm chiên đậu que thịt bằm, khai vị đặc biệt tốt, ăn xong tôi có thể lại ăn một phần cơm chiên khác. Mặt khác muốn ở chỗ này cho mọi người thấy con ch.ó dữ của tôi, thế nhưng vì đoạt cơm chiên của tôi, cố ý đem cơm đổ trên mặt đất [ ch.ó dữ đ.â.m cơm đồ ] [ ch.ó dữ chụp mồi đồ ] [ ch.ó dữ kéo không đi đồ ] 】