Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 16



 

【8** khi: A a a a —— đây là cơm chiên thần tiên gì vậy, ăn quá ngon đi! Bạn tôi quả nhiên sẽ không lừa tôi. 】



【2**b: Ông chủ, không cần thương tiếc tôi, tương lúa mạch rất ngon, cay hơn nữa, cay c.h.ế.t tôi cũng không ngại! 】



Nguyễn Miên Man bị bình luận này chọc cười, cảm thấy thế giới này người ta nói chuyện quả thực đều rất có ý tứ.



Dưới ánh mặt trời, xung quang là cây hoa đào làm nền, cô gái xing đẹp cười đẹp như một bức họa.



Nhưng mà, vô tình người thấy bức họa này lại không có tâm tư thưởng thức, ngược lại có chút ghen ghét, ghen ghét người mỗi ngày ở trong bếp trước khói lửa mịt mù lại có làn da trắng sáng như vậy.



Nguyễn Miên Man như có thấy điều gì ngẩng đầu, liền nhìn thấy cách đó không xa có một cô gái trẻ tuổi mặc một chiếc váy đỏ không tay.



Thấy cô nhìn qua, Cô gái liên nói: "Nghe nói cửa tiềm bên này làm ăn không tồi, không nghĩ là của em." Dứt lời cô liền đi tới gốc cây.



"Không mời chị ngồi sao?"



Nguyễn Miên Man nói: "Trong phòng có ghế dựa, chị cứ tự nhiên."



Nụ cười trên môi cô ta thu lại một chút, thấy Nguyễn Miên Man thật sự không định dọn ghế cho mình, lúc này mới chính mình động thủ.



Cô ta ngồi xuống bên cạnh nói: "Ông lão kia hóa ra không phải là ông ruột của em, chị còn...."Nguyễn Miên Man nhàn nhạt quét chị ta một cái, chờ nghe chị ta khách sáo mấy câu tựa hộ định từ chỗ mình hỏi thăm tin tức của ông Ngô, trong lòng có chút không vui: "Chị có chuyện gì sao?"



Thấy Nguyễn Miên Man không cho mặt mũi, chị ta có điểm không vui: "Chị tên là Hứa Mộng Nguyệt, khách sạn Thiên Nguyệt là của chị."



Nhìn đến cô v**t v* mèo trên đùi, giữ một biểu tình không d.a.o động, Hứa Mộng Nguyệt thầm hừ một tiếng, hoài nghi đồ nhà quê này đại khái không biết khách sạn nhà mình là khách sạn 5 sao hàng đầu của thành phố A.



Cô dứt khoát mở chiếc ví tính xảo của mình ra, dùng ngón tay kẹp mấy tờ tiền lớn màu đỏ: "Cho chị một phần cơm chiên đi."



Hứa Mộng Nguyệt nghĩ, một phần cơm chiên ở đây mới có mấy đồng, nhiều tiền như vậy chỉ lấy mấy tin tức, cô nên thấy đủ."Xin lỗi, trong tiệm không còn cơm." Nguyễn Miên Man hiện giờ lại không thiếu khách hàng, liền tùy ý cự tuyệt chị ta.

 

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Hứa Mộng Nguyệt cũng không phải thật sự muốn ăn cơm chiên của cái tiệm nhỏ này, nhưng cô không muốn ăn cùng người ta không muốn cô ăn lại là hai việc khác nhau.



"Thật không nể mặt?" Giọng nói chị ta có điểm tức giận, nói xong thấy đối phương chỉ nhìn còn mèo trong lòng không thèm phản ứng mình, cũng không mắng c.h.ử.i hay nói lời tàn nhẫn gì, tùy tay ném tiền vào trong túi, trực tiếp đứng dậy bỏ đi.



Thẳn đến khi bóng dáng Hứa Mộng Nguyệt sắp biến mất khỏi ngõ nhỏ, người đang trêu mèo mới ngẩng đầu lên, không khỏi nhíu mi lại.



Trang điểm tinh xảo cùng một thân hàng hiệu Hứa Mộng Nguyệt với hẻm Hồ Lô không hòa hợp, chờ cô đi ra ngõ nhỏ, mấy người trong hẻm không tránh được nghị luận hai câu, tò mò không biết đây là họ hàng nhà ai.



Người mà mọi người đang bàn tán đi tới một chiếc xe thể thao màu đỏ đậu đầu gần đầu hẻm, ngồi tại ghế lái là một cô gái tầm tuổi nàng, chô cô ngồi vào xe, một mặt khởi động xe một mặt hỏi: "Như thế nào rồi, nhanh như vậy liền xong?"



"Đừng nói nữa, con bé nhà quê đó thế nhưng không cho tôi mặt mũi." Hứa Mộng Nguyệt không vui đem tình huống lúc trước ở ngõ nhỏ phát sinh nói một lần.



"Còn có người dám không cho Hứa đại tiểu thư mặt mũi? Thật đúng là cho chút thể diện lại không biết điều." Cô gái lái xe giúp mắng một câu xong liền hỏi, "Cậu quanh co lòng vòng tiếp xúc ông già kia liệu có tác dụng sao? Vị kia nghe nói cha mẹ ruột hắn cũng không thèm để tâm, sẽ để ý một người ông khác họ sao?"



"Tớ cũng rất vất vả nghe được tin tức, nghe nói hắn khi còn nhỏ được ông già kia nuôi bên người một đoạn thời gian, ngẫu nhiên sẽ qua thăm hỏi." Hứa Mộng Nguyệt vừa nói vừa trang điểm lại.Cô gái lái xe cảm thấy, nếu hắn quan tâm ông già kia như vậy, sao lại để ông lão sống tại cái ngõ nhỏ đấy, bất quá cũng không nói ra làm bạn mất hứng.



"Con bé không nể mặt cậu mở tiệm ăn trong ngõ hả? Có muốn tìm người loan tin nguyên liệu nấu ăn trong tiệm không sạch sẽ, làm một chút để xả giận?"



Hứa Mộng Nguyệt nhà mình là mở khách sạn, nghe thấy cái đề nghị này, bang một tiếng đóng lại hộp phấn trnag điểm: "Đừng, tớ kiêng kị cái này."



"Nghe nói cửa tiệm này bán qua app cơm hôp, đợi chút nữa tới liên hệ người áp xuống là được."Cái gọi là áp xuống, chính là vốn dĩ dựa vào đ.á.n.h giá của khách hàng cho cửa tiệm, khi có người tìm từ khóa "Cơm chiên" sẽ thấy "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" đầu tiên, hiện tại, phải kéo xuống thấp nhất mới có thể thấy; những khách hàng hay đặt "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" bình thường tìm sẽ thấy ngay trang đầu, hiện tại cũng sẽ biến mất......



Nguyễn Miên Man cũng không biết, cửa tiệm nhà mình bị người áp xuống, ngoài ngoài cửa trêu mèo xong lại xem sách cùng TV.



Có cái móng vuốt duỗi tới đập đập trang sách, lại có cái đầu đáng yêu ngó ngó của mèo con, làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ đọc sách của Nguyễn Miên Man, đến lúc xem TV có lẽ vời vì là phim hoạt hình, Quả Quýt mới chịu ngồi yên.



Lúc bà Vương tới đây, liền nhìn thấy ngồi tại nhà chính là cô gái xinh đẹp ôm mèo, dáng người ngay ngắn ngồi phía trước TV, một người một mèo cùng một biểu tình chuyên chú lại có hai phần giống nhau.



Trên mặt bà theo bản năng lộ ra một nụ cười, đứng ở cửa một lúc mới nói:"Đông Đông, bà mang đồ ăn tới đây."



Nguyễn Miên Man thấy bà tới, vội buông mèo con đứng dậy, chạy tới đỡ hai túi đồ ăn lớn trong tay bà xuống.



Hai ngày trước, cô vô tình thấy bà Vương ở đầu ngõ bán rau xanh, thấy người tới mua toàn là người kén cá chọn canh, đem lá rau phía bên ngoài nhổ một đống lại còn trả giá rất thấp.Người già không coi thời gian cùng công sức của mình là phí tổn, chỉ cảm thấy rau tự mình trồng có thể bán ra ngoài là tốt rồi.