Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 20



 

"Mieo ô Mieo ô......"



Tiểu quỷ gây chuyện lại chạy vào nhà, đối với mặt bàn kêu lên, Nguyễn Miên Man hai bước tiến vào, xách theo túi ra đưa tới trước mặt người đàn ông: "Một chút nhận lỗi, hy vọng anh có thể nhận lấy."



Túi không hề buộc, có thể nhìn thấy đồ ăn đựng bên trong hộp cơm, cá bé chiên màu sắc mê người.



Người đàn ông vống không muốn nhận, nhưng mà không biết có phải hay không nắp hộp không đậy c.h.ặ.t, làm hương thơm bên trong bay ra, ngửi thấy mùi hương phá lệ mê người, hầu kết của hắn không tự giác lăn lộn một chút, chờ phản ứng lạ, đã cầm lấy túi cá chiên.



"Cảm ơn."



Nhận htif cũng đã nhận, trả lại không hay, người đàn ông quét mắt nhìn mèo con đang ngồi dưới đất trợn tròn đôi mắt nhìn mình, giới thiệu tên mình: "Tư Cảnh Lâm."



"Tôi họ Nguyễn." Nguyễn Miên Man thói quen tính chỉ báo ra họ.Chờ nam nhân rời đi, cô thở ra một hơi, ngay sau đó bế mèo con dưới chân lên, điểm cái mũi của nó giáo huấn: "Quả Quýt Nhỏ, em như thế nào đem đồ vật của người khác ngậm trở lại? Còn thèm cá, cá chiên bé của đều lấy bồi thường cho người ta, dư lại chị muốn một lần nữa làm cho ông Ngô. Xem em về sau còn dám......"

 

 

 

 

 

 



Dọc theo tiệm cơm chiên Hạnh Phúc đi về phía trước, rẽ vào đường nhỏ đi một đoạn, liền có thể nhìn đến một tòa nhà cũ kiểu tây.



Tư Cảnh Lâm đi vào sân, trực tiếp đẩy cửa đi vào, đứng ở sân nói: "Ông ơi."



Ông Ngô đang ở thư phòng luyện thư pháp, nghe thấy tiếng gọi, trên mặt lập tức hiện lên tươi cười, gác b.út xuống liền đi ra ngoài.



"Hôm nay như thế nào lại có thời gian rảnh lại đây." Ông Ngô tiếp đón hắn ở đại sảnh ngồi xuống, lấy ra trà ngom chính mình cất giữ chuẩn bị pha.



"Có việc gần đây nên cháu tiện đường qua thăm ông." Vừa nói chuyện, Tư Cảnh Lâm vừa tiếp nhận ấm trà trong tay ông bắt đầu pha trà.



Ông Ngô tính ra kỳ thật là ông chú của hắn, bởi vì cùng ông nội hắn quan hệ tốt, hơn nữa còn nuôi hắn một đoạn thời gian, hai người quan hệ không khác gì ông cháu ruột.



Hắn vốn là người bận rộn khó có lúc rảnh rỗi, ông Ngô một bên cẩn thận đ.á.n.h giá hắn nói: "nhìn thế nào lại gầy đi? Dạo này rất bận sao? Việc làm mãi không hết, đừng học ông của cháu...."



Vốn định nói hắn đừng học ông hắn chỉ bận rộn làm việc, không quan tâm sức khỏe bnar thân, lại nghĩ tới cũng vì ông hắn bận rộn công tác, không chú ý giáo d.ụ.c con trai, hắn mới có một đôi cha mẹ không ra gì, ông lại sợ nói ra làm hắn phiền long, liền không nói tiếp nữa.



Chờ hắn đem trà ngon pha xong đưa đến trước mặt, ông Ngô bưng lên tới nếm một ngụm, gật đầu tỏ vẻ tán thưởng, dư quang quét đến cái túi hắn đặt trên bàn trà.



"Cháu đi tới chỗ Đông Đông?" Nhìn đến túi màu lam in chữ "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" ông vội buông cái chén đem túi kéo đến trước mặt mình.



"Dạ."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tư Cảnh Lâm dứt lời, liền thấy ông Ngô có chút kinh hỉ mở hộp cơm ra: "Tiệm Đông Đông còn bắt đầu bán cá? Hoắc! Nghe cũng thật thơm."



Chiên xác thật rất thơm......



Cái nắp bị mở ra trong nháy mắt bùng nổ mùi hương, làm Tư Cảnh Lâm không khỏi hướng hộp cơm nhìn lướt qua.



Nguyễn Miên Man thói quen để vào trong túi một đôi đũa dùng một lần, lông Ngô đúng là chờ không kịp đi phòng bếp lấy chiếc đũa, trực tiếp mở ra một đôi liền kẹp lên một con cá ăn lên.



Cá bé chiên vàng thơm ngát vừa cho vào miệng, khiến cho người ta cảm nhận cá như tiên hương.Ông ngô vất vợ khi còn trẻ, sau này cũng không cưới người khác, không có con cháu dưới gối, Tư Cảnh Lâm là đứa nhỏ thân cận nhất so với cháu ruột còn thân hơn.



Nhưng mà lúc này, trước tô cá chiên ngào ngạt trước mặt, ông lại không rảnh để ý ắn.



"Ông uống một ngụm trà." Thấy ông liền ăn ba bốn con cá rồi cũng không dừng lại, Tư Cảnh Lâm nâng lên ấm trà trâm thêm nước trà vào chén.



Ông Ngô lúc này mới nhớ tới hắn, mở ra một hộp cá chiên bé khác hô: "Cá này bé, đến xương cá đều được chiên giòn đến mức có thể trực tiếp nuốt vào, cháu mau nếm thử."



Tư Cảnh Lâm rất ít chạm vào thức ăn bên ngoài, bởi vì cảm thấy không sạch sẽ.



Bất quá nghĩ đến cô gái trong sáng vừa rồi, cùng mặt tiền cửa hàng đập vào mắt có thể thấy được cũng rất sạch sẽ, hắn rốt cuộc không cự tuyệt.



Ở trước mặt ông Ngô, hắn cũng không có gì rụt rè, cầm lấy dôi đũa dội qua nước trà một lượt, gắp lấy một con cá đưa vào miệng.



Hương vị so với hắn tưởng tượng còn muốn ngon hơn.



Mỹ thực có thể làm tâm tình thư sướng, một con cá chiên bé xuống bụng, biểu tình của hắn đều không tự giác nhu hòa hai phân.



Một già một trẻ tư thái ăn đều không nhanh không chậm lộ ra điểm ưu nhã, nhưng mà hộp cơm cá chiên bé tốc độ vơi xuống lại không tính là chậm.



Một lát sau, hộp cơm trước mặt ông Ngô đã sạch bong, ông chưa đã thèm mà bưng lên ché trà uống hai ngụm, vỗ đầu gối cảm thán nói: "Thoải mái."



Buông chén trà, ông nhìn về phía đứa cháu đang ăn con cá cuối cùng, cười hỏi: "Tay nghề này như thế nào?"



"Khá tốt." Tư Cảnh Lâm rút ra khăn giấy nhẹ lau khóe môi rồi gật đầu.



Có thể làm tên nhóc kén ăn này khen một câu "Khá tốt." ông Ngô lập tức liền cười rộ lên: "Giữa trưa ông mời cháu đi trong tiệm ăn cơm, Đông Đông làm cơm chiên cùng mì nước cũng đặc biệt ngon."



"Được ạ."



Bọn họ vốn dĩ đều đã dự định tốt, đáng tiếc Tư Cảnh Lâm là quý nhân nhiều việc, bồi ông Ngô chơi vài ván cờ, chưa chờ tới giữa trưa liền nhận được một cuộc điện thoại, không thể không rời đi.



Khoảng 10 giờ rưỡi, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc đã thu được rất nhiều đơn đặt hàng cơm trưa.Nhìn đến trong tiệm mới thêm món canh, đối với ông chủ có tín nhiệm, rất nhiều người đều thuận tay đặt một phần.



Theo tiệm cơm chiên Hạnh Phúc sinh ý càng ngày càng tốt lên, trong sảnh chính thường xuyên sẽ có mấy nhân viên giao cơm ngồi.