Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 21



 

Lúc này có hai nhân viên giao cơm đang ngồi một bên nói chuyện phiếm.



"Tôi hôm qua đưa một đơn, không cẩn thận trượt ngã lúc lên cầu thang, làm hộp cơm quăng ngã, cậu có biết khách hàng nói sao không?"



"Mắng cậu?"



"Không phải, tôi gõ cửa vừa mở liền nói bồi thường dùng tiền mua lại đơn này, anh ta liền đoạt lấy túi cơm trong tay tôi, vẻ mặt cảnh giác trừng mắt với tôi ' hộp đựng cơm bị vỡ thì cho ra bát là có thể ăn, anh đừng nghĩ lừa cơm của tôi!' tôi lúc đó đúng là hết nói nổi."



"Ha ha ha ha ha......"



Nhân viên giao cơm còn lại cười đau bụng: "Cũng bình thường, ai bảo cơm tiệm này làm cơm quá ngon đi."



"Ai nói không đúng đâu, ngửi thôi cũng thấy thèm, đáng tiếc thời gian không đủ, bằng không tôi khẳng định muốn ăn một phần mới đi."



"Ha ha ha...... Cậu có thể cùng khách hàng bán t.h.ả.m một chút, liền nói đến trong tiệm nghe mùi thơm có chút đi không nổi, ăn xong mới có sức lực giao cơm cho hắn. Lần trước lão Chu chính là làm như vậy, khách hàng còn rất tâm lý, kêu hắn ăn xong nhanh rồi giao cũng được."



"Đừng, tôi sợ gặp được người không hiểu, nghĩ tôi cũng chưa ăn đến anh lại ăn trước, rồi lại cho tôi một cái đ.á.n.h giá một sao thì c.h.ế.t dở."



Trong lúc hai người nói chuyện phiếm, Nguyễn Miên Man đem đơn hàng đã làm tốt ra tới: "Bên trong có canh, làm phiền các anh trên đường cẩn thận một chút."



Một cô chhur nhỏ tuổi xinh xắn,, bình thường đối xử với mọi người ôn hòa, lễ phép, đối với nhân viên giao cơm ăn trong tiệm luôn cho thêm chút cơm, mấy nhân viên hay giao cơm tới tiệm đối với cô luôn có hảo cảm, ở tình huống cho phép, luôn chú ý giao đơn hàng nhà cô trước.



Hai nhân viên giao cơm này cũng không ngoại lệ, không nói hai lời liền đáp ứng ngay: "Không thành vấn đề, cô yên tâm."



Nhân viên giao cơm lớn tuổi hơn, ra khỏi hẻm Hồ Lô, liền đi thẳng tới nơi đặt đơn hàng, rất nhanh đem cơm hộp tới một công ty gọi là "Trung Thiên".



Công ty này là khách cũ của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, đã từng thấy tiệm bị một bình luận đ.á.n.h giá một sao liền phản hồi tranh cãi tới nửa đêm, làm đối phương phải sửa lại bình luận cùng đ.á.n.h giá khen ngợi.



Ông chủ tiếp nhận túi cơm từ nhân viên giao cơm tiến vào, mấy nhân viên liền như hổ đói vồ mồi lao ra. Đi lên, thành thạo cướp đi phần cơm của mình.



"Nhìn mấy người đi như chưa được ăn đồ ngon bao giờ, thật không có tiền đồ." Ông chủ nhìn bao nilon bị chia năm xẻ bảy mà mắng người.



Nhưng mà, cũng không có người để ý đến hắn, cầm được cơm nhóm nhân viên đã nhanh ch.óng vạch trần hộp cơm ăn ngay.



"Má ơi? Canh rau xanh đậu hũ nhìn rất bình thường uống lại ngon như vậu, ông chủ cửa hàng này không phải đại đầu bếp đi ẩn cư lánh đời đi?"



Kêu lên chính là một nhân viên chọn cnah trước, nghe lời hắn nói, những người khác nhìn về phía chén canh trong tay —— trừ bỏ rau phá lệ xanh chút, hương vị phá lệ thoải mái thanh tân một ít, nhìn cũng giống một chén canh suông ray đậu hũ mà thôi.



Thực sự uống ngon như vậy?



Trong lòng nghĩ, mọi người đã cầm cái muỗng lên, sau đó phát hiện......



"Xác thực có chút ngon hơn bình thường!"



"Cái gì mà có chút, uống quá ngon đi, sớm biết vậy vừa rồi tôi đặt thêm một chén."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



"Không riêng uống canh ngon, đậu hủ ăn cũng ngon, cho vào miệng đầu tiên nếm được hương thơm của canh, một ngụm c.ắ.n xuống, hương vị tươi mới lan ra, chỉ nếm được vị tinh khiết và thơm mà không có mùi tanh."



"Má ơi, ăn cơm chiên này uống canh này, tôi thế nhưng có loại cảm giác hạnh phúc, cửa hàng này thật không hổ tên của nó!"



Mọi người trong miệng khen nhưng tốc độ ăn cơm một chút cũng không chậm.



Thẳng đến hộp cơm cùng canh đều rỗng tuếch, mấy người bụng đã thực no rồi, miệng lại cảm giác còn chưa ăn đủ.



Lão bản cũng đã canh đủ cơm no, dư vị một lát, nhìn đám nhân viên đĩnh bụng nằm liệt trên ghế, ngữ khí ôn hòa: "Cơm chiên ăn ngon đi?"



"Ăn ngon!"



"Canh uống ngon đi?"



"Uống ngon."



"Mỹ vị."



"Đều ăn no sao?"



"No rồi."



Ông chủ gật gật đầu, trong nháy mắt biến sắc mặt nói: "Vậy còn không nhanh đi làm việc!"



Bị tiếng quát đột nhiên của hắn dọa só đám nhân viên ở trong lòng mắng một câu "Chu Bái Bì", sôi nổi ngồi thẳng thân thể.



Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.



Nguyễn Miên Man bận rộn làm xong đơn đặt hàng trên tay, bớt thời giờ mở ra di động, muốn nhìn một chút ý kiến của nhóm khách hàng với món mới canh rau xanh đậu hũ.



【3**6: A a a a a —— tôi nhất định phải khen một chút cửa hàng này cùng lão bản, canh rau xanh đậu hủ uống quá ngon, còn may tôi không có bởi vì không thích ăn đậu hủ mà không đặt canh này, nếu không quả thực so với bỏ lỡ 10 tỷ còn muốn đau lòng hơn! 】



【9** phong: Vốn dĩ bởi vì chủ quán một bát canh rau xanh đậu hủ mà thôi, thế nhưng không tặng thêm mà còn muốn thu sáu đồng liền, trong lòng có chút ý kiến. Chờ uống xong canh, tôi chỉ muốn nói, đi ngang qua dạo ngang qua không cần bỏ lỡ, sáu đồng bạn tuyết đối có lợi......】



【 là ** sơn: Không nghĩ tới chủ quán không riêng làm cơm chiên ngon, ngay cả canh cũng làm đến tốt như vậy, tôi là một người không thích đậu hủ, thế nhưng đem một chén đậu hũ ăn đến sạch sẽ, ăn quá ngon! Ta buổi tối yếu đặt hai chén, không, ba chén. 】



【8**b: Không thích uống đậu hủ cho nên không đặt canh, hiện tại nhìn đến bình luận, cảm giác bỏ lỡ một trăm triệu, a, tôi là hiện tại lại đặt thêm một phần canh hay vẫn là chờ buổi tối đặt? Rối rắm......】



......



Nguyễn Miên Man nhìn bình luận có chút khoa trương, khóe môi không tự giác giơ lên, cảm thấy mấy khách hàng đó nói chuyện cũng quá dễ nghe, làm cô có chút ngượng ngùng.



Chờ làm xong đơn hàng buổi trưa đã hai giờ rưỡi, Nguyễn Miên Man tạm thời đem cửa hàng đóng cửa, đem phần cá chiên còn lại trước cho Quả Quýt Ngỏ đang nhảy tới nhảy lui trước cửa bếp một ít, dư lại làm thành hương tô cá chiên chuẩn bị mang tới cho ông Ngô.