【 cái ** thứ: Vốn đang tưởng là một bài quảng cáo khoa trương khôi hài, không nghĩ tới thế nhưng là sự thật,chủ tiệm ngươi quá lợi hại, thế nhưng có thể làm ra cơm chiên ngon như vậy! 】
【n**x: Lần này đến cấp biên tập thêm đùi gà, thế nhưng giới thiệu một cửa tiệm ăn ngon như vậy, tôi thấy tốt nhất đừng làm mấy nội dung hóng hớt cho cư dân mạng, dứt khoát sửa thành giới thiệu đồ ăn ngon. 】
......
Nguyễn Miên Man xem mà như lọt vào trong sương mù, chỉ có thể nhắn vào khu bình luận.
【 Chủ tiệm trả lời: Xin hỏi mọi người đây là nói chuyện gì vậy? 】
【 cái ** thứ: Chủ tiệm thế nhưng không biết? Liền đi vào diễn đàn hóng chuyện thành phố A có bài đăng......】
Tại bình luận giải thích của "Cái ** thứ" cho Nguyễn Miên Man giải thích khi, những người khác thấy chủ tiệm nói chuyện liền sôi nổi nhắn lại.
【4**b: Chủ tiệm, một món canh rau xanh đậu hủ không đủ uống a, khi nào ra loại canh mới? Mặt khác, có suy sét ra món xào nào không? 】
【 là ** sơn: Chủ tiệm, mỗi loại cơm chiên trong tiệm tôi đều ăn mấy lần rồi, lăn lộn cầu ra loại cơm chiên mới! 】
【6** ngày: Cơm chiên Dương Châu bắp, cà rốt, dưa chuột, trứng gà...... Đều ăn rất ngon, căn bản ăn không đủ, chủ tiệm ơi ngày mai tôi muốn đặt một phần cơm chiên Dương Châu không cần cơm được không? Tôi có thể thêm tiền! 】
【1**3: Tôi đây muốn một phần cơm chiên Dương Châu cùng một phần cơm chiên trứng không cần cơm. 】
【 cái ** thứ: Trời đất cơm chiên trứng không cần cơm, chẳng phải là trứng gà chiên sao? 】
Nguyễn Miên Man đem "Tin đồn thú vị thành phố A " ghi tạc trong lòng, tiếp tục kéo xuống dưới xem.
【7**4: Cơm chiên đều làm ngon như vậy, chủ tiệm đây là tự nấu đi? Như thế nào tự đặt tên cho món ăn đi? 】
Nhìn đến này bình luận, ý cười trên mặt Nguyễn Miên Man dần dần nhạt đi.
Cô sẽ nấu ăn sao?
Tự nhiên là sẽ, Nguyễn gia mấy thế hệ đều là ngự trù trong cung, cha cô đắc tội với người bị đuổi ra cung, không thể không tránh về quê quán tại Giang Nam, trước đó thậm chí đã tấn chức đến Phó tổng quản Ngự Thiện Phòng.
Có lẽ là gia học sâu xa, Nguyễn Miên Man hai ba tuổi liền thích đi sau m.ô.n.g cha cô, bắt chước bộ dáng nấu ăn của cha.
Lúc mẹ cô còn trên đời, tuy cha cô ngại cô luẩn quẩn bên người vướng chân vướng tay, đuổi không đi liền cũng tùy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẳng đến khi năm tuổi, mẹ cô bệnh c.h.ế.t, có mẹ kế liền có cha kế......
Bị gợi lên hồi ức kiếp trước, biểu tình Nguyễn Miên Man thật sự không tính là tốt.
Đã từng, mẹ kế khắc nghiệt, cha ruột kiên trì truyền nam không truyền nữ, đề phòng cô học trộm thực đơn, kỹ thuật cắt đồ ăn như đề phòng trộm cướp, cũng không làm cô từ bỏ tình yêu với nấu ăn.
Lúc cha ruột cảnh cáo cô nếu dám lại học trộm thực đơn của Nguyễn gia liền phế đi tay cô, co vẫn không từ bỏ đam mê nấu nướng.
Mẹ kế cáo trạng, làm cha ruột phát hiện cô trộm học nấu ăn, dưới sự giận sữ đ.á.n.h gãy một bàn tay của cô, cô vẫn như cũ không muốn từ bỏ nấu ăn.
Thẳng đến khi ca cô đã hết hy vọng sinh con trai, ngàn chọn vạn tuyển cũng không có một đồ đệ vừa ý, rốt cuộc nhớ tới cô.
Nguyễn Miên Man hiện tại còn có thể nhớ lại tâm tình của mình khi đó kinh hỉ đến khó tin, tựa như trời đông giá rét uống được một chén canh thịt dê củ cải, giống như ngày hè nóng nực ăn được một trái đào ngọt mát.
Vì không để cha thất vọng, cũng là vì muốn tranh một hơi, để cho hắn thấy ai nói nữ t.ử không bằng nam t.ử, cô chẳng phân biệt mùa đông giá lạnh hay ngày hè nóng bức, lấy ngọn đèn dầu suốt năm canh cùng hắn học tập.
Về sau, cô làm ra thức ăn, thậm chí có thể nói là trò giỏi hơn thầy.
Buồn cười chính là, lúc hắn tán thành trù nghệ của cô, lại ở thời điểm lâm chung bắt cô phát thề độc, con trai của cô buộc phải họ Nguyễn, hơn nữa đời này cô trừ bỏ truyền nghề cho con trai, tuyệt không được ở trước mặt người khác nấu ăn hoặc nấu ăn cho người khác ăn.
Chính tại một khắc đó, Nguyễn Miên Man bỗng nhiên cảm thấy, nấu ăn kỳ thật rất không thú vị.Cũng vì ra lời thề độc đó, mẹ kế muốn bức cô nấu ăn để duy trì sinh ý t.ửu lầu trong nhà không thành, thế nhưng muốn gả cô cho cháu trai đã sớm lấy vợ...... Muốn cô sinh người con trai kế thừa tay nghề ngự trù của Nguyễn gia.
Nguyễn Miên Man đúng lúc trên đường bỏ trốn khỏi nhà, vì cứu đứa nhỏ mà rơi xuống nước, mở mắt ra liền đến hiện đại.
"Miêu ô ~ miêu ô ~"
Quả Quýt nhỏ vốn dĩ ghé vào đuôi giường không biết có phải hay không cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, đứng lên đi đến bên người cô, nghiêng đầu xem cô, đột nhiên từ cánh tay bò đến đầu vai cô, một hồi dùng đệm thịt ở bàn chân chạm vào mặt cô, một hồi đem đầu thò lại gần cọ cọ cổ.
Nguyễn Miên Man bị tiếng kêu mềm mại của nó làm bừng tỉnh khỏi hồi ức, phát hiện như một đời đã qua, thực không dễ dàng.
Cô nhìn về mèo con tựa hồ lo lắng cho mình, duỗi tay đem nó bế lên, nửa khuôn mặt chôn vào cái bụng mềm mại của nó.
Khi cô chôn đầu xuống lỗ tai Quả Quýt Nhỏ nháy mắt run lên hai cái, lại không phản kháng, ngược lại thập phần ngoan ngoãn mà đem móng vuốt đặt trên đỉnh đầu cô, lúc lông mao ở bụng trong nháy mắt có điểm ướt át, cũng không giãy giụa.
Đèn dây tóc sáng lên, một người một mèo ôm nhau c.h.ặ.t chẽ trong phòng trong yên lặng tăng lên vài phần ấm áp.
Vài phút sau, Nguyễn Miên Man ngẩng đầu, đem Quả Quýt Ngỏ kéo vào trong lòng n.g.ự.c, vuốt đầu nó nói: "Bé ngoan, ngày mai làm cá viên cho em có được hay không?"
"Miêu ~"
Nghe thấy từ cá, mèo nhỏ thông minh lập tức há mồm kêu lên đáp lại.
Sáng sớm hôm sau, trời mới sáng, Nguyễn Miên Man liền dùng rổ xách theo Quả Quýt Nhỏ, mang nó cùng đi tới chợ nông sản gần hẻm Hồ Lô.