Nguyễn Miên Man bị bình luận chọc cười, đặc biệt nhìn tới hình ảnh có các loại hành vi đoạt cơm rất khôi hài.
"Chỉ là mấy chén cơm chiên mà thôi, gì đến nỗi này." Nguyễn Miên Man khẽ lắc đầu chỉ coi lời ông chủ nào đó đang khoa trương, có chút nghi ngờ liệu cơm chiên của mình giá có đắt quá không, làm người bình thường không ăn nổi?
Điều này dĩ nhiên là không phải, tiệm của cô đắt nhất là cơm chiên Dương Châu cũng chỉ có 13 đồng, ở nơi đô thị phồn hoa như thành phố A, cái giá này cũng chỉ là giá bình dân.
Thuận tay phản hồi một cái [ mỉm cười ], Nguyễn Miên Man xem lại thực đơn nhà mình, xác định giá mình để không phải là quá cao mới yên lòng.
Chờ cô cơm nước rửa chén xong đã là 7 giờ tối, bên ngoài đã tối như là nửa đêm.
Là một người cổ đại, tới thời gian này là lúc thời gian cô nghỉ ngơi.
Cô chuẩn bị đi rửa mặt, lại nhận được liên tiếp thêm mấy cái đơn đặt hàng.
Nhận đơn xong, Nguyễn Miên Man nhịn không được nói thầm: "Muộn thế này lại có nhiều đơn đặt hàng như vậy?"
Hiển nhiên, mặc dù tiếp nhận hết ký ức của nguyên chủ, cô đối với thế giờ này vẫn chưa nhận thức hết.
Nhìn bên ngoài trời tối gió lớn,, Nguyễn Miên Man chạy lên lầu trước, đem đèn trên lầu mở ra.Trong đêm đen, tòa nhà nhỏ đèn đuốc sáng trưng làm sáng bừng một mảnh xung quang, cũng để cho nhân viên giao cơm tiện tìm thấy.
Từ 7 giờ đứt quãng nhận đơn bận rộn tới 9 giờ, Nguyễn Miên Man làm xong đơn cơm chiên cuối cùng liền ngồi ở nhà chính đợi nhân viên giao cơm.
Một lát sau, nghe được tiếng xe ngày càng gần, cô liền đứng dậy vào bếp cầm cơm hộp đặt trong thùng xốp ra.
Đèn xe càng ngày càng gần biểu hiện cô đoán không sai, là nhân viên giao cơm tới, nhưng mà tốc độ xe quá nhanh, khi tới cửa liên mang cả người cả xe "Bang" một tiếng ngã trên mặt đất.Nghe được thanh âm lớn, Nguyễn Miên Man hoảng sợ, chạy nhanh ra muốn hỗ trợ.
"Không có việc gì không có việc gì, trời sắp mưa, cháu nhanh vào nhà."
Xác định xe không bị ngã hỏng, hắn mới thở ra một hơi, nhe răng trợn mắt xoa xoa cánh tay bị ngã đau.
Đứng lại dưới mái hiên Nguyễn Miên Man nhận ra đây là người giao cơm lúc trước nói có đứa con gái tầm tuổi cô: " Chú có cần vào nhà xem vết thương không?"
"Một người đàn ông quăng ngã một chút mà thôi, có thể có chuyện gì." Nhân viên giao cơm không thèm để ý, cầm lấy cơm hộp, xác nhận đơn linh tinh liền phóng xe như bay rời đi.
Bên ngoài gió càng lúc càng lớn, Nguyễn Miên Man cảm giác c có chút buồn ngủ, chờ khoảng hai phút liền đóng cửa tiệm, đi vào phòng bếp dọn dẹp xong, rửa mặt lên lầu.
Chờ khi ngồi lên giường, đã hơn 10 giờ, cô mở di động ra, thấy có một cái bình luận mới làm cô phải nhíu mày.
【4**b: Cửa tiệm Rác rưởi, ông chủ rác rưởi, nhân viên giao hàng rác rưởi, rác rưởi rác rưởi rác rưởi! 】Nguyễn Miên Man đại khái biết đ.á.n.h giá một sao là không hài lòng, nhưng làm cô khó hiểu là —— trong tiệm rõ ràng chỉ bán cơm chiên, đối phương vì cái gì vẫn luôn nói "Rác rưởi"?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguyễn Miên Man cũng không phải là một người có tính cách rối rắm, đem bình để qua một bên, bắt đầu tính tiền lời ngày hôm nay.
Hôm nay tiệm cơm chiên Hạnh Phúc đã thực hiện thành công 28 đơn, trung bình mỗi đơn là 25 đồng, cộng lại vừa tròn 700 đồng.
Khấu trừ đi 20% phí dịch vụ cho phần mềm cơm hộp cùng với nguyên liệu nấu ăn, tiền gas điện nước, trừ hết đi phí tổn Nguyễn Miên Man còn lại khoảng hơn 300 đồng.
Một cửa tiệm cơm mới mở có thể kiếm ngần này tiền lời, ngoài do tay nghề của cô tốt, còn có nguyên nhân là cô không cần phải trả tiền thuê nhà cùng lương cho nhân viên.
Một ngày hơn 300, một tháng 9000, một năm......
Nguyễn Miên Man ở trong lòng tính nhẩm, sau khi tính xong phát hiện, chỉ cần hơn một năm là cô có thể trả hết nợ, khóe môi hơi hơi giương lên.
Đến lúc nên nghỉ ngơi rồi.
Ngáp một cái, cô nhẹ nhàng đặt điện thoại di động bên đầu giường, sau khi tắt đèn tiến vào ổ chăn, cuộn tròn thành một ổ liền tiến vào mộng đẹp.
Lúc cô đã đi vào giấc ngủ, nơi nào đó trong thành phố, người nhân viên giao cơm ngã trước tiệm của cô hiếm khi được hôm về nhà trước khi trời sáng.
Bởi vì trời mưa, hôm nay ông giao sai mất mấy đơn, việc thứ nhất khi về nhà là mở lên di động, xác định không nhận bình luận kém nào mới thoảng thả lỏng.
Sau đó không biết nghĩ thế nào, click mở cửa tiệm của những đơn giao sai.
Nhìn đến cửa tiệm mới "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" có duy nhất một bình luận đ.á.n.h giá một sao, người đàn ông nắm c.h.ặ.t di động mày cũng nhăn lại, theo bản năng liền đoán được đây chính là cái đơn mình giao hỏng.
"Không phải nói sẽ bỏ qua sao?"
Khuôn mặt tiều tụy của người trung niên trong nháy mắt lộ ra vài phần buồn khổ cùng bất đắc dĩ.
Ông cũng thật xui xẻo với cái đơn này, lúc đầu thì té ngã ở ngoài cửa hàng một lần, sau lại ngã ở dưới lầu nhà khách hàng một lần nữa, làm túi đựng hộp cơm bị ướt bẩn.
Lúc nhìn thấy khách hàng, ông liền xin lỗi cũng tỏ vẻ nguyện ý bồi thường, nhưng mà khách hàng nữ này chờ lâu liền có chút nóng tính.
"Ông bắt tôi chờ lâu thì thôi, hiện tại lùng nói với tôi cơm cùng không thể ăn, ông biết tôi chờ bao lâu không? Có biết tôi sắp đói c.h.ế.t không..."
"Thực xin lỗi thực xin lỗi, kỳ thật chỉ có tùi đựng bên ngoài bị bẩn, cơm bên trong vẫn có thể ăn, hay là coi như tôi mời cô ăn đơn này."
Khách hàng nưc liền túm lấy túi cơm ông đưa ném trên mặt đất: "Làm thành như vậy, đến ch.ó cũng không thèm ăn!"
Mắt thấy đối phương còn càng bực mình hơn, nhân viên giao cơm trong miệng có chút phát khổ.Tại lúc ông nghĩ chính mình xong đời rồi, khẳng định sẽ bị đ.á.n.h giá một sao, nghiêm trọng hơn còn bị khiếu nại, một tiếng ch.ó sủa đ.á.n.h vỡ trường hợp có chút xấu hổ.