Chỉ thấy một con Husky từ phía sau khách hàng nữ chui ra, dúi đầu vào hộp cơm bi quăng mở nắp trên mặt đất, ăn từng miếng to, yết hầu còn phát ra tiếng kêu sung sướng.
Mới vừa rồi còn nói "Đến ch.ó cũng không thèm ăn" khách hàng nữ bị Husky nhà mình vả mặt, kéo nó mà kéo không trở lại, trực tiếp tức quá hóa cười.
Cười xong, cô cũng không còn tức giận như ban đầu, liền đối với nhân viên giao cơm xua tay: "Thôi thôi, không cần ông bồi thường, ông đi đi."
Nhân viên giao cơm nói lời cảm ơn mãi, mang theo tâm tình may mắn rời đi, không nghĩ tới đối phương không cho mình đ.á.n.h giá kém, lại đ.á.n.h giá một sao cho cửa tiệm.
Nếu đổi thành ngày thường, chỉ cần bình luận kém đó không đ.á.n.h tới đầu mình, hắn nhiều nhất là có chút đồng tình với chủ quán, cũng sẽ không làm gì.
Nhưng hiện tại, nghĩ tới chủ tiệm cũng chỉ là một cô bé bằng tuổi con gái mình, nghĩ tới một bình luận kém rất ảnh hưởng tới một cửa hàng mới mở, nghĩ chủ tiệm cũng không làm gì sai chỉ đơn giản là do mình liên lụy....
Người giao cơm trung niên do dự nửa ngày, vẫn là dưới bình luận đó giải thích phen tiền căn hậu quả, tỏ vẻ nếu cô yêu cầu, chính mình có thể bồi thường đơn này.
Làm xong này hết thảy, ông lau mặt, buông di động đi rửa mặt nghỉ ngơi.
Hơn mười một giờ, tại công ty nhỏ kia sau khi nhân viên tạm thời hoàn tất công việc, nghĩ đến cơm chiên ăn lúc tối, chuẩn bị đặt ăn cho bữa khuya.
Ăn khuya bằng cơm chiên, đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời bọn họ.
"Trời, cửa hàng này thế nhưng đã đóng cửa." Mở ra phần mềm Bánh Trôi, nhân viên nói xong thuận tay click mở bình luận, kinh ngạc thế nhưng bình luận mới nhất trên cùng lại là một bình luận đ.á.n.h giá một sao.
"Cơm ăn ngon như vậy thế nhưng lại có người đ.á.n.h giá một sao?"
Nghe thấy lời của hắn, một đám người đang thất vọng lại tò mò vây lại đây.
Chờ xem xong bình luận cùng lời giải thích phía dưới của nhân viên giao cơm, một người nhân viên trong đám nhịn không được nói: "Người này cũng thật quá đáng, ngày mưa, không hiểu cho công việc của người giao cơm thì thôi, liên quan gì tới chủ tiệm? thế nhưng đ.á.n.h giá cửa tiệm người ta một sao."
"Đúng vậy, loại người này, không xứng đáng được ăn cơm chiên mỹ vị."
Có lẽ chính mình không ăn được cơm chiên, lại gặp loại người không biết quý trọng, mấy nhân viên không chỉ ngoài miệng oán trách, còn đều lấy ra di động nhắn lại dưới bình luận đ.á.n.h giá kém đó.
Trên thực tế, bình luận này cùng không phải do vị khách nữ đó viết, bới vì nơi này là nhà bạn trai của cô.
Bạn trai cô nghe được cô oán trách, liền thuận tay đ.á.n.h giá một sao, có lẽ là nhất thời sai lầm, mới buông tha nhân viên giao hàng mà chỉ đ.á.n.h giá một sao cho tiệm cơm.
Vốn dĩ đ.á.n.h giá một sao và để lại bình luận liền thôi, nhưng lại thấy phần mềm giao cơm liên tiếp nhận được nhắc nhở, phát hiện có mấy người trả lời bình luận dạy bảo mình, vị này bạn trai tức khắc liền không vui, ấn di động liền bắt đầu phản hồi lại.
Ngày kế khi trời mới sáng, Nguyễn Miên Man nằm trong phòng nghe tiếng chim thanh thúy hót liền tỉnh lại.
Mới xuyên tới mấy ngày, cô đã học được một thói quen xấu của người hiện đại, nằm trong ổ chăn duỗi tay sờ mở di động ra xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem thời gian xong, cô trực tiếp click mở cửa tiệm của mình.
Cửa tiệm cũng chỉ có thực đơn chính mình tải lên, cũng không biết vì sao lúc nào cũng muốn nhìn từ đầu tới đuôi một lần.
Xem xong thực đơn và tiền lời hôm qua, cô click mở khu bình luận.
"Di......"
Nguyễn Miên Man nhìn đến bình luận đ.á.n.h giá một sao tối qua, ở phía dưới bình luận xếp thành một tòa nhà, không khỏi nắm di động ngồi dậy: "Sao lại lớn chuyện như vậy?"
Cô đọc từ đầu tới cuối, mới hiểu được thì ra "Rác rưởi" là ý tứ gì, cùng với nguyên nhân bị đ.á.n.h giá một sao.
Mà sở dĩ lại ồn ào như vậy là bới vì có người nhìn thấy lời giải thích của nhân viên giao cơm liền chỉ trích"4**b" không nên đán giá cửa hàng một sao, sau đó hai bên một lời không hợp liền tranh cãi, về sau lại bắt đầu mắng c.h.ử.i lẫn nhau.
Hiện tại là 6 giờ rưỡi, nhìn tới bình luận cuối cùng là 6 giờ sáng, Nguyễn Miên Man kinh ngạc mà khẽ nhếch miệng: Đây là bọn họ cãi nhau cả một đêm vẫn chưa xong?Đến mức này sao?Nghĩ đến đây, cô nghiêm túc vươn ngón trỏ chọc lên di động.
Thật nhanh, ở dưới "tòa nhà cao tầng" lại thêm một cái bình luận ——
【 Chủ tiệm phản hồi: Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Có chuyện gì từ từ nói. 】 . truyện tiên hiệp hay
Phản hồi xong, cô tạm buông di động xuống, xốc chăn lên rời giường, đi xuống dưới lầu rửa mặt.Ngày hôm qua mưa tới nửa đêm mới ngừng, hôm nay thời tiết lại rất tốt.
Nguyễn Miên Man rửa mặt xong đem cửa lớn mở ra, cảm thụ không khí tươi mát sau mưa một lúc, cầm ghế nhỏ dựa ở cạnh cửa ngồi xuống.
Lo lắng còn ở dưới cái bình luận kém kia cãi nhau, cô ngồi xuống liền mở di động ra nhìn.
【9**1: Ông chủ, nếu ngươi đã lên tiếng, thấy chúng ta bênh vực kẻ yếu, mở cửa hàng sớm chút, tôi muốn ăn cơm chiên của tiệm】
【3**l: Ông chủ, tôi nghe lời không cãi nhau nữa, cho tôi đặt một phần cơm chiên Dương Châu! 】
【6**v: Cơm chiên Dương Châu +1 cơm chiên mỡ heo +1】
【 thiên **s: Ông chủ mau mở cửa hàng, tôi muốn ăn cơm chiên trứng thịt, thật nhiều thịt! 】
【4**b: Tôi cũng muốn cơm chiên Dương Châu. 】
【6**m: Lầu trên, ngươi còn mặt mũi để nói? Ông chủ, ngàn vạn đừng bán cho hắn, tiện nhân này khẳng định muốn cho cửa tiệm thêm một đ.á.n.h giá một sao nữa! 】
【4**b: Phi! Đúng là đem lòng tiểu nhân đo dạ quân t.ử, tôi chỉ muốn nếm thử cơm chiên của tiệm, sau đó suy xét xem có nên sửa đ.á.n.h giá một sao này hay không thôi. 】
"4**b" cùng mấy người cãi nhau một đêm có điểm chống đõ không được, chuẩn bị tìm cái bậc thang đi xuống, đỡ vị bọn họ tiếp tục đuổi mắng.