Tiến Hóa Kỷ Nguyên

Chương 31: Gặp Phạm Trấn Quốc



Rời khỏi Trung tâm nghiên cứu năng lượng tiến hóa, Thái đang định đi tìm tư lệnh.

Khả năng là tư lệnh cũng đã sớm biết được tin tức từ Trung tâm nghiên cứu, vậy nên mới đi ra cửa Thái đã gặp đại tá Phương.

Thấy hắn đi ra, anh ta lập tức vẫy hắn tới rồi nói:

" Tư lệnh gọi đồng chí tới một chuyến."

Thái nghe vậy thì lập tức dò hỏi:

" Đại tá Phương, tư lệnh gọi tôi có chuyện gì vậy?"

Nghe hắn dò hỏi, đại tá Phương cũng không giấu giếm, trực tiếp nói:

" Liên quan tới phần thưởng của cậu."

Thái suy đoán, tư lệnh khả năng là đã biết hắn muốn đến tìm ông ta, vậy nên mới để đại tá Phương đến tìm hắn, bằng không không thể đúng lúc như vậy được.

Không biết là thái độ của tư lệnh như thế nào, nếu như ông ấy không cho phép, việc qua dị giới cũng chỉ có thể chờ đợi sau, chứ hắn cũng không thể tự ý vượt qua vết nứt được.

Đại tá Phương dẫn Thái tới văn phòng của tư lệnh.

Thái nhìn thấy Phạm Trấn Quốc dường như đã sớm chờ đợi hắn, có vẻ như ông ấy rất là coi trọng cuộc gặp này.

Cũng đúng như vậy, sớm biết là Hoàng Quốc Thái muốn làm gì, Phạm Trấn Quốc làm sao lại không coi trọng.

Nói thật, khi biết được tin tức từ Trung tâm nghiên cứu, ông ta đã rất do dự, không biết nên sử lý như thế nào chuyện này.

Nhìn có vẻ chỉ là một chuyện nhỏ, chỉ là vấn đề của một binh sĩ mà thôi, nhưng nào có đơn giản như vậy.

Quyết định này của ông ta có thể sẽ quyết định hướng đi của nhân loại.

Ban đầu Phạm Trấn Quốc cảm thấy, vẫn là cẩn trọng một chút, không định cho phép Hoàng Quốc Thái tiến vào vết nứt. Chờ khi căn cứ đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, ông ta sẽ tổ chức cho Hoàng Quốc Thái cùng với những người khác cùng nhau đi đối phó với đầu nhện quái kia.

Như vậy sẽ an toàn hơn, ông ta muốn làm từng bước một, Hoàng Quốc Thái cũng không cần phải mạo hiểm.

Nhưng làm vậy Hoàng Quốc Thái cũng sẽ phát triển chậm hơn, bước tiến của bọn họ cũng chậm hơn.

Sau đó, ông ta lại cảm thấy, có lẽ nhân loại bây giờ hẳn là cần một người tiên phong, một đội quân tiên phong, thay vì từng bước một chậm rãi.

Dị sinh vật quá mạnh mẽ, dị thế giới quá nguy hiểm, ông ta không biết chờ đợi nhân loại phía trước có thể là cái gì, có thể sẽ là hủy diệt trong sớm tối cũng không biết chừng, làm sao có thời gian mà từng bước một đi tới.

Chưa kể, áp lực từ Liên minh cũng càng ngày càng lớn, trước đó không có thu hoạch gì, áp lực đã rất lớn. Sau khi Hoàng Quốc Thái mang theo những mẫu vật kia trở về, ông ta tưởng áp lực sẽ có thể giảm bớt. Nào ngờ, chờ có kết quả nghiên cứu đi ra, áp lực càng trở nên mạnh mẽ.

Thực ra, Phạm Trấn Quốc cũng hiểu được vì sao lại như vậy, tiến hóa, sức mạnh, đặc biệt là thọ mệnh kéo dài, ai mà cưỡng lại được, dụ hoặc lớn như thế, bọn họ làm sao lại không thúc đẩy quân đội tiến lên.

Chỉ là, đâu phải cứ muốn tiến lên là có thể tiến lên, phía trước là thành lũy sắt thép, bản thân cũng chỉ có cây gậy gỗ, làm sao có thể đâm xuyên.

Vậy nên, cuối cùng Phạm Trấn Quốc đã có quyết định, ông ta muốn rèn ra một đầu mũi tên sắc nhọn, để mũi tên của ông ta có thể khoan thủng cái thành lũy bên kia vết nứt.

Mặc dù Hoàng Quốc Thái có thể sẽ rất nguy hiểm, nhưng ông ta rất tin tưởng vào hắn.

Dù sao, trước đó chỉ là một binh sĩ bình thường, cậu ta còn có thể thoát khỏi nguy hiểm, trở về an toàn.

Bây giờ, Hoàng Quốc Thái đã mạnh hơn rất nhiều, chắc chắn có thể làm được.

Vả lại, cũng không phải là ông ta sai khiến Hoàng Quốc Thái, việc của ông ta cũng chỉ là tạo điều kiện thuận lợi cho Hoàng Quốc Thái có thể làm những gì mình muốn mà thôi.

Nhưng thực ra, ông ta vốn dĩ là muốn trước tiên tập trung bồi dưỡng Hoàng Quốc Thái, để cậu ta có thể nhanh chóng trưởng thành, nhưng tình thế không cho phép.

Mặc dù chính là người đứng đầu Liệt thiên căn cứ, thậm chí người đứng đầu quân đội chính là người thầy kính yêu của ông ta, nhưng quyền lực của Phạm Trấn Quốc rất có hạn, nhất là về vấn đề phân phối tài nguyên.

Tài nguyên thu về nhất định phải trải qua hệ thống khen thưởng mà Liên minh ban hành, cũng chính là phải thông qua Liên minh mới được.

Ông ta cũng không phải là không đồng ý với chính sách này, làm như vậy thực tế cũng rất đảm bảo công bằng.

Chỉ là, bây giờ còn không quá thích hợp để triển khai chính sách như vậy, bởi vì bọn họ còn quá yếu.

Nhưng ông ta cũng không có cách gì, quyền lực không đủ, tiếng nói cũng không có đủ trọng lượng.

Đã không thể thay đổi chính sách đó, vậy thì ông ta tìm đối sách, ông ta định thực hiện chính sách thả rông.

Đối với Hoàng Quốc Thái thả rông, để cho cậu ta tùy ý làm theo ý mình, như vậy cậu ta có thể nhanh nhất trưởng thành.

Đương nhiên, Liên minh chú trọng công bằng, vậy nên cho dù Hoàng Quốc Thái đặc thù, nhưng cũng không thể ưu đãi cậu ta hơn người khác được, bằng không sẽ nhận lấy dị nghị.

Vậy nên, Phạm Trấn Quốc định triển khai chính sách thả rông này ra toàn bộ căn cứ.

Chỉ là, mặc dù thả rông, nhưng cũng yêu cầu có điều kiện nhất định thì mới có thể đạt được tư cách này.

Và điều kiện ông ta muốn đưa ra chính là có thể mang về mẫu vật của dị thú.

Như vậy, ông ta liền có thể kiểm soát được danh sách những người có thể đạt được tư cách tự do hành động, cũng như xác định bọn họ thật sự có tư cách đó hay không.

Bởi vì chỉ có đủ mạnh mới có thể tham gia nhiệm vụ tiến vào vết nứt, liệp sát dị sinh vật. Và chỉ có hoàn thành nhiệm vụ liệp sát dị sinh vật thì mới đạt được tư cách tự do hành động.

Còn vấn đề nộp lên chiến lợi phẩm thì Phạm Trấn Quốc cũng không lo lắng.

Ông ta cũng không lo những binh sĩ này sẽ nuốt riêng tất cả, không cống hiến ra một phần thu hoạch của mình.

Bởi vì bọn họ nhất định cần phải yêu cầu hỗ trợ từ quân bộ, ví dụ như trang bị.

Trang bị bây giờ coi như là vấn đề yếu kém nhất của bọn họ, chắc chắn sẽ cần thay đổi liên tục.

Không nộp lên thu hoạch để đổi lấy công huân, bọn họ cũng không có đủ công huân để thay đổi hay định chế trang bị.

Điển hình chính là Hoàng Quốc Thái, cậu ta không phải là đã định chế trang bị cho bản thân mình đó sao?

Ông ta đã trò chuyện một chút với mấy phòng nghiên cứu, âm thầm để bọn họ tính toán chi phí hợp lý một chút, để cho những binh sĩ kia có thể hiểu được giá trị của chất xám có bao nhiêu cao.

Chưa hết, ông ta cũng đã tính toán rồi, để cho Trung tâm nghiên cứu kỹ thuật quân sự nâng cấp thiết bị mô phỏng tác chiến, sau đó tính phí sử dụng bằng công huân, chứ không để binh sĩ sử dụng miễn phí nữa.

Về sau có thể còn nhiều thứ có thể cung cấp cho binh sĩ sử dụng, bao gồm các loại sản phẩm từ các Trung tâm nghiên cứu, đủ để cho đám binh sĩ phải nỗ lực tìm kiếm tài nguyên trở về, đổi lấy công huân.

Vậy nên, bây giờ ông ta cũng chỉ chờ đợi Hoàng Quốc Thái tới để triển khai, và Hoàng Quốc Thái chính là thí điểm, nếu như thành công, vậy ông ta tin tưởng, mình có thể làm cho Khai cương đoàn nhanh chóng tiến quân dị thế giới, nhanh chóng thay đổi cục diện nhân loại.

Thấy đại tá Phương dẫn Hoàng Quốc Thái tới, Phạm Trấn Quốc lập tức nói.

" Được rồi, Đức Phương, cậu đi ra ngoài trước đi, tôi có mấy lời muốn nói riêng với đồng chí Thái."

Đại tá Phương lập tức tuân lệnh, đi ra ngoài, đồng thời không quên đóng cửa lại.

Thái cũng không biết là Phạm Trấn Quốc định nói gì với mình, nhưng cũng không lo lắng, hắn chỉ có lo lắng không biết Phạm Trấn Quốc có đồng ý cho mình tiến vào vết nứt hay không thôi.

Chỉ là, nếu như Phạm Trấn Quốc không đồng ý, hắn cũng không có cách nào, cũng chỉ đành chờ tới khi có cơ hội thì lại tính vậy.

Thấy đại tá Phương đã rời đi, Phạm Trấn Quốc hướng về phía Thái mỉm cười hỏi:

" Nghe nói là do cậu khiên nhủ nên Quốc Vượng tiểu tử kia mới muốn tu luyện quân thể quyền?"

Mặc dù đã sớm đoán ra, nhưng Thái vẫn là tỏ ra hơi bất ngờ.

" Phạm Quốc Vượng cùng ngài thực sự là có quan hệ?"

Phạm Trấn Quốc nghe vậy thì cười bất đắc dĩ.

" Đứa trẻ kia rất là có chủ kiến, cũng không thích những người khác biết bối cảnh của mình, vậy nên luôn cố ý che giấu.

Nó lại không nghe khuyên bảo của gia đình, vậy nên chúng tôi cũng không có cách nào.

Vẫn là phải cảm ơn cậu, nhờ có cậu khuyên bảo nên nó mới chịu tu luyện quân thể quyền.

Nếu như trước đó cũng không sao, mặc cho nó theo đuổi sở thích của mình cũng không có vấn đề gì.

Nhưng tình thế bây giờ đã thay đổi, chỉ sợ nếu cứ mặc kệ nó, tương lai của nó cũng chỉ có thể hủy."

Nghe thấy vậy, Thái cũng chỉ có thể ngượng ngùng cười.

" Ngài không trách tôi tự tiện là tốt rồi, còn chuyện khuyên nhủ, công lao cũng đều là của mấy người trong nhóm của cậu ta, chứ tôi cũng không có bản lĩnh đó."

Nghe thấy lời của Hoàng Quốc Thái, Phạm Trấn Quốc lập tức nghĩ tới mấy người anh em kia của Phạm Quốc Vượng.

Mới đầu nhìn bọn chúng cảm thấy mấy tên đó lười làm ham chơi, không làm được mấy việc tử tế. Ngoại trừ thiết bị mô phỏng tác chiến, cũng không được tích sự gì.

Ông ta thậm chí còn nhiều lần yêu cầu Phạm Quốc Vượng tránh xa mấy tên đó một chút.

Nhưng bây giờ, suy nghĩ của ông ta lại có thay đổi, cảm thấy mấy tên này đầu óc còn không tệ, rất biết suy nghĩ, biết thời biết thế, không đến nỗi bùn nhão không thể trát tường như mình nghĩ.

Mà dù sao cũng thôi, ông ta cũng không cần phải bọn chúng có thể làm nên cái đại sự gì, chỉ cần đừng có bị chìm xuống đáy, trở thành cặn bã là tốt rồi.

Xua xua tay, Phạm Trấn Quốc thở dài một hơi.

" Hây, con cháu không bớt lo, để cậu chê cười.

Chúng ta vẫn là nói chính sự đi.

Ngày hôm nay gọi cậu tới đây, tôi cũng có mấy vấn đề muốn cùng cậu nói..."

Phạm Trấn Quốc quay lại bàn làm việc, lấy ra một tấm huy chương, đi tới trước mặt của Thái.

" Đây chính là phần thưởng Liên minh trao tặng cho cậu vì công lao lần này.

Dài dòng thì không nói, cái này là cậu xứng đáng nhận được.

Ngoại trừ nhất tinh huy chương, cậu còn nhận được ba nghìn công huân đi kèm huy chương và ba nghìn năm trăm công huân tiền mẫu vật khi cậu nộp lên.

Huy chương cùng tiền thưởng đi kèm thì không nói, nhưng tiền nhận được do giao nộp mẫu vật thì chỉ là tiền đại diện mà thôi.

Liên minh mặc dù đã có quyết định, mỗi vật phẩm nộp lên ngoại trừ phần thưởng nếu như nhận được bên ngoài, sẽ còn có thể cố định nhận được lượng công huân nhất định theo bảng giá.

Nhưng hiện tại, cũng chưa có bảng giá cố định, vì sao chắc cậu cũng hiểu được.

Ngoại trừ phần kia của cậu nộp lên, chúng ta cũng chưa thu được thứ gì khác, vậy nên cũng chưa có thể định giá chắc chắn cho các vật phẩm được nộp lên.

Vậy nên ba nghìn năm trăm công huân này cũng chỉ là nhất thời lần này mà thôi.

Chờ sau đó có bảng giá nhất định, cậu nộp lên cùng loại vật phẩm giá trị có thể tăng lên hoặc giảm đi, tôi cũng không chắc chắn.

Đồng dạng như vậy, cái huy chương này cậu nhận được chủ yếu là vì đây là lần đầu tiên, chờ sau đó nộp lên vật phẩm tương tự, cậu cũng không khả năng lại nhận được huân chương.

Nhưng nếu như lần sau vật phẩm cậu nộp lên càng thêm giá trị, vậy tôi nhất định sẽ đề nghị với Nghị viện trao tặng cậu tấm huy chương khác."

Thái nghe xong cảm thấy vấn đề này cũng bình thường, không có gì không ổn cả, thế nên gật đầu tỏ ý mình hiểu được.

Thấy vậy, Phạm Trấn Quốc từ từ trở lại bàn làm việc ngồi xuống, sau đó cũng ra hiệu cho Thái ngồi.

Thái thấy vậy cũng không do dự ngồi xuống cái ghế đối diện, hắn không biết là Phạm Trấn Quốc còn muốn nói chuyện gì.

Nhìn chăm chú Thái một hồi, Phạm Trấn Quốc nhẹ nhàng hỏi.

" Tôi đã nhận được tin tức từ Trung tâm nghiên cứu, không biết cậu tính toán như thế nào?"

Nghe thấy Phạm Trấn Quốc lại trước tiên hỏi vấn đề này, Thái cũng không do dự nói ra dự định của mình.

" Thực ra, ngài không gọi tôi tới, tôi cũng đang định tới tìm ngài.

Tôi muốn xin phép tư lệnh cho tôi được tiến vào vết nứt."

Cũng không nói ra quyết định của mình, Phạm Trấn Quốc tỏ ra nghiêm túc hỏi:

" Nếu cậu là tôi, cậu cảm thấy là tôi nên đồng ý cho cậu tiến vào vết nứt hay không?"

Thái cũng chỉ là một binh sĩ bình thường, làm sao biết được đứng ở vị trí như Phạm Trấn Quốc sẽ phải lo nghĩ những gì, làm sao biết được ông ta có thể làm ra quyết định như thế nào.

Vậy nên, hắn cũng thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.

" Tôi cũng chỉ là một cái bình thường binh sĩ, không thể nào hiểu được người đứng ở vị trí cao như ngài cần phải lo nghĩ những gì, có cái gì cố kỵ, vậy nên cũng không biết phải trả lời câu hỏi của ngài như thế nào.

Chỉ là, theo như suy nghĩ của tôi, tôi vẫn muốn ngài đồng ý.

Không nói chờ đợi sắp xếp của căn cứ cần bao lâu thời gian, cho dù là việc tổ chức nhiều người tham gia vào chiến đấu, tôi cũng không nghĩ đó là ý kiến hay.

Mặc dù nhiều người sức mạnh lớn, nhưng mục tiêu cũng càng lớn, dễ dàng bị dị sinh vật phát hiện, chạy trốn cũng càng khó khăn.

Trái lại, càng ít người, việc thăm dò sẽ càng trở nên dễ dàng, lẩn trốn dễ, cũng càng khó bị phát hiện hơn.

Chưa kể, chúng ta so với dị sinh vật nhỏ bé, nếu như số lượng không nhiều, dị sinh vật có khi sẽ không thèm để ý chúng ta.

Về việc đối phó với dị sinh vật, ít người đúng là không đối phó được chúng, nhưng nhiều người cũng có đối phó được chúng đâu, chỉ có thể càng gia tăng thêm tổn thất.

Theo như tôi cảm thấy, thay vì tập trung lực lượng để đối phó với dị sinh vật, chúng ta nên chia nhỏ ra, thăm dò, tìm kiếm tài nguyên, chờ sau đó mạnh lên lại tính.

Mà loại quái trùng mà tôi gặp chính là mục tiêu thích hợp nhất lúc này.

Đương nhiên, muốn như vậy thì trước tiên cũng phải xử lý con nhên quái trước đã.

Có lẽ là đám dị sinh vật tương đối e ngại vết nứt, vậy nên xung quanh vết nứt cũng không có sinh vật gì sinh sống.

Nhưng không biết tại sao con nhện đó lại không e ngại, ẩn nấp quanh đó để săn mồi.

Bản thân tôi tốc độ nhanh cũng không e ngại nó, nhưng những người khác thì chỉ sợ khó mà chạy thoát được nó săn bắt.

Vậy nên, cũng chỉ có thể tiêu diệt nó trước, rồi mới có thể để những người khác tiến hành tiến lên thăm dò."

Phạm Trấn Quốc nghe những lời này của Thái thì càng kiên định hơn quyết định của mình.

Mặc dù vậy, nhưng Phạm Trấn Quốc cũng không nói gì, mà tỏ ra cau mày suy tư. Sau một hồi mới lên tiếng:

" Mặc dù tôi chính là người đứng đầu căn cứ này, nhưng cũng không phải tôi muốn làm gì cũng được.

Mọi quyết định của tôi cũng đều phải chịu sự giám sát và chi phối của Liên minh.

Chưa kể, nếu như xảy ra chuyện gì, chỉ sợ ngay cả bản thân tôi cũng không thể chịu nổi trách nhiệm.

Cậu hẳn là cũng phải biết, nơi này tình huống là như thế nào, bất cứ một quyết định gì cũng có thể mang lại hậu quả to lớn đến cho nhân loại, thậm chí là vong quốc, diệt chủng, đừng nói là tôi, bất cứ người nào khác cũng không chịu nổi trách nhiệm to lớn như vậy..."

Nghe thấy những lời này, Thái đã không còn hi vọng gì vào việc sẽ được cho phép tiến vào vết nứt.

Cũng đành chịu thôi, dù sao vết nứt cũng không phải của hắn, hắn cũng không có tư cách thay Phạm Trấn Quốc làm ra quyết định, càng không có tư cách thay Phạm Trấn Quốc chịu trách nhiệm cho những hậu quả có thể xảy ra.

Nếu như chỉ là bản thân hắn thì cũng không có việc gì, dù sao cũng chỉ có một cái mạng, cùng lắm thì chết là cùng, nhưng Phạm Trấn Quốc không giống, đứng ở vị trí cao, gánh vác trách nhiệm cũng càng lớn, cần phải suy nghĩ nhiều thứ, không thể nào một sống hai chết như hắn được.

Thế là, Thái tỏ vẻ không có việc gì, thoải mái nói với Phạm Trấn Quốc:

" Tư lệnh, tôi hiểu được, nếu như có thể đương nhiên tốt, nhưng nếu như không thể cũng không sao.

Tôi dù sao cũng là binh sĩ, tuân thủ mệnh lệnh chính là chức trách, ngài cũng không cần phải cảm thấy khó sử vì chuyện này."

Phạm Trấn Quốc thấy thế thì mỉm cười:

" Yên tâm, tôi cũng không nói là không đồng ý.

Nói những lời đó chủ yếu là cho cậu biết, cho cậu tiến vào vết nứt là tôi đã phải mạo hiểm rất lớn.

Vậy nên, hành động này của cậu cũng không chỉ là vấn đề sinh tử của bản thân cậu, mà còn phải suy nghĩ tới những hậu quả phía sau.

Nếu như bản thân tôi có thể gánh được, vậy tôi cũng có thể sẵn sàng gánh chịu thay cậu.

Tôi cũng chỉ e sợ, ngay cả tôi cũng không thể gánh chịu nổi.

Mặc dù nói là như vậy, nhưng cậu cũng không cần phải quá có áp lực, chỉ cần nhớ kỹ, cố gắng giữ an toàn cho bản thân mình là tốt rồi."

Thái còn tưởng Phạm Trấn Quốc là không đồng ý cho mình tiến vào vết nứt, ai ngờ là hắn hiểu lầm.

Biết được Phạm Trấn Quốc đồng ý, hắn vui mừng khôn xiết, lập tức cười vui vẻ, luôn miệng cảm ơn Phạm Trấn Quốc.

Còn chuyện Phạm Trấn Quốc nói, giữ gìn an toàn cho bản thân mình, cái này thì còn phải nói.

Hắn cũng đâu có muốn chết, đương nhiên an toàn sẽ được hắn đặt lên hàng đầu.

Thấy Thái liên tục cảm ơn, Phạm Trấn Quốc cũng tỏ ra rất vui vẻ.

" Ha ha! Không cần nhiều lời, tôi cảm thấy những gì cậu nói cũng rất hợp lý, vốn dĩ lúc nghe được tin tức từ Trung tâm nghiên cứu, biết được cậu muốn một mình tiến vào vết nứt, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Sau đó tôi cũng đã có quyết định, thực ra cho phép cậu tiến vào vết nứt, tôi cũng không chỉ phải chịu áp lực từ Liên minh, còn sẽ nhận được rất nhiều dị nghị từ các binh sĩ.

Trước đó không cho bọn họ tiến vào vết nứt thăm dò, tôi đã phải chịu không ít áp lực, bây giờ còn phải nói.

Vậy nên tôi đã định ra một quyết sách cho vấn đề này, tôi định để cho mọi người có được quyền tự do ra vào vết nứt.

Đương nhiên, bọn họ cũng cần phải đáp ứng những yêu cầu nhất định thì mới được.

Chỉ là, muốn không bị Liên minh can thiệp, vậy cậu cần phải thể hiện cho bọn họ thấy được quyết định này của tôi là đúng đắn.

Bằng không, chỉ sợ quyết sách này của tôi chẳng mấy chốc sẽ bị liên minh bác bỏ, lần sau cậu có muốn tự do tiến vào nữa thì tôi cũng không thể đồng ý cho cậu.

Còn bây giờ, cậu vẫn là nên để tâm càng nhiều tới việc chuẩn bị cho hành động của mình thì hơn.

Sau đó tôi sẽ để Đức Phương đưa cậu tới kho vũ khí, chọn thứ gì cậu cho là cần thiết.

Nếu như cần, tôi cũng có thể để người ta mang tới cho cậu quả bom hạt nhân chiến thuật mà căn cứ mới chế tạo được.

Chỉ là nếu như vậy thì kế hoạch tiêu diệt đầu kia nhện quái sẽ lại phải chậm hơn một thời gian."

Thái nghe vậy thì lắc đầu, hắn không tính toán mang theo quá nhiều vũ khí nóng, dù sao đã định chế vũ khí lạnh, sau đó hắn vẫn là đi một chuyến chỗ giáo sư Hải xem thế nào.

" Không cần, vẫn là giữ lại để đối phó con nhện quái đi, tôi cũng chỉ cần một chút lựu đạn để hỗ trợ, còn lại tôi cũng không mang theo những thứ khác, tác dụng cũng không quá lớn."

Nghe thấy vậy, Phạm Trấn Quốc cũng không nói thêm gì, nhấn chuông gọi đại tá Phương vào.

Chờ đại tá Phương đi vào, Phạm Trấn Quốc lập tức nói.

" Đức Phương, cậu dẫn Hoàng Quốc Thái đi chọn một chút trang bị.

Tiện thể để Chính Lương vào đây, tôi có quyết sách muốn thông cáo đi xuống."

Đại tá Phương lập tức nhận lệnh, dẫn theo Thái đi ra ngoài.

Thái sau khi chào Phạm Trấn Quốc, cũng không chậm trễ đi theo đại tá Phương.

Ra ngoài, đại tá Phương lập tức thông báo cho một vị trợ lý khác của Phạm Trấn Quốc đi vào, rồi dẫn Thái đi tới kho vũ khí của căn cứ.

Căn cứ có không ít kho vũ khí, nhưng kho vũ khí này có lẽ là lớn nhất.

Cũng không giống kho vũ khí trước đây hắn đã vào, kho này có lẽ là tổng kho, còn có nhân viên quản lý.

Cái kho này rộng lớn quá đáng, để tự thân đi tìm kiếm từng loại vũ khí là rất mất thời gian.

Sau khi làm việc với nhân viên quản lý kho, đại tá Phương quay ra hỏi Thái:

" Đồng chí Thái, cậu cần những loại vũ khí trang bị nào?"

Thái cũng không cần suy nghĩ, lập tức nói:

" Tôi chỉ cần lựu đạn nổ, lựu đạn choáng, lựu đạn trấn động, lựu đạn khói và lựu đạn hơi cay, tốt nhất là những loại có phạm vi hiệu quả lớn."

Nghe thấy vậy, đại tá Phương quay sang người quản lý.

Người quản lý cũng đã nghe thấy yêu cầu của Hoàng Quốc Thái, vậy nên lập tức dẫn theo hai người bọn hắn đi tới khu vực cất giữ lựu đạn.

Nơi này từng thùng lựu đạn được sắp xếp thành các chồng, có vô số loại.

Người quản lý lần lượt mở ra mấy cái thùng, bên trong là các loại lựu đạn khác nhau, bao gồm những loại mà Thái yêu cầu. Sau đó mở miệng hỏi:

" Đây chính là những loại có phạm vi hiệu quả lớn nhất, không biết đồng chí cần số lượng bao nhiêu?"

Thái cũng không nhận biết những loại lựu đạn này, nhưng nhìn hình dáng bên ngoài cùng kí hiệu, hắn cũng có thể biết được đâu là lựu đạn nổ, đâu là lựu đạn khói, hình dạng của chúng cũng vẫn là có sự khác biệt nhất định.

Tổng cộng năm loại, kích thước của chúng so với lựu đạn bình thường có vẻ như lớn hơn một chút.

Đối với sức mạnh của hắn hiện tại, trọng lượng của những trái lựu đạn này cũng không phải vấn đề lớn gì, chỉ là mang quá nhiều cũng vướng víu.

Vậy nên, Thái vẫn là quyết định lấy mỗi loại mười quả.

...

Cách chương.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com