Sau khi rời khỏi kho vũ khí, Thái quyết định đi tới Trung tâm nghiên cứu vật liệu và vũ khí một chuyến, hắn muốn xem vũ khí của mình đã hoàn thành chưa.
Đã được sự cho phép của Phạm Trấn Quốc, bây giờ hắn cũng chỉ cần nhận được vũ khí thì sẽ lập tức tiến vào vết nứt.
Đi tới Trung tâm nghiên cứu, Hoàng Quốc Thái được nhân viên trực tiếp dẫn vào khu vực nghiên cứu của giáo sư Hải.
Chưa gặp được giáo sư Hải, hắn đã nhìn thấy mấy kiện vũ khí được chưng bày ở khoảng trống trong phòng nghiên cứu.
Một cây trường mâu, một thanh quân đao và một con dao quân dụng. Ngoài ra còn có một bộ trang phục tác chiến bao gồm cả quần áo, giày, găng tay và mũ tác chiến.
Mặc dù mẫu mã tương tự với trang phục tác chiến của Liệt thiên căn cứ, nhưng Thái vẫn là nhìn ra bộ trang phục này có sự khác biệt nhất định. Dù sao chất liệu có sự khác biệt, không thể nào chúng lại giống nhau như đúc được.
Thái rất là hào hứng tiến lại gần quan sát những thứ này, thậm chí muốn cầm chúng lên thử một chút, xem có hợp tay hay không.
Chỉ là, lúc này giáo sư Hải cũng đã đi ra, vậy nên Thái cũng chỉ có thể lưu luyến rời mắt khỏi mấy kiện vũ khí, sau đó quay ra chào hỏi ông ấy một chút:
" Giáo sư, tôi tới để lấy vũ khí của mình."
Giáo sư Hải nhẹ gật đầu một cái, sau đó nói:
" Đó, cậu cầm thử xem có thuận tay hay không."
Vừa nói, giáo sư Hải vừa chỉ tay về phía giá vũ khí sau lưng Thái.
Thấy vậy, Thái cũng không còn kiềm chế được nữa, vui vẻ quay lại, hướng tới giá binh khí, giống như là một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích lập tức lao tới.
Thứ đầu tiên hắn quan tâm tới chính là đặt ở phía trên cùng, một cây trường mâu.
Thân mâu dài hơn ba mét, to ước chừng bằng cổ tay, toàn thân đen kịt. Trên thân mâu được trang trí bằng hoa văn vảy cá, khiến cho lúc cầm vào không có cảm giác trơn trượt.
Phần mũi mâu thuôn dài, cực kỳ sắc nhọn, tạo hình của mũi mâu tương đối đơn giản, nhưng lại có thể đảm bảo độ cứng rắn tốt nhất.
Thái dùng tay vuốt ve một lượt cây trường mâu, cảm giác lạnh lẽo, cứng rắn trực tiếp truyền vào tay hắn.
Thái cảm thấy cây trường mâu này như là làm từ kim loại, chứ không phải được làm bằng vật liệu lấy từ trên thân sinh vật sống.
Một tay nhấc lên cây trường mâu, cảm giác một chút sức nặng của nó, mặc dù sức nặng của cây mâu này khá chìm, nhưng đối với hắn coi như là vừa vặn.
Thấy Thái có thể dùng một tay thoải mái nhấc lên cây trường mâu đó, giáo sư Hải trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Cây trường mâu đó trọng lượng lên tới hơn một tấn, trong quá trình chế tạo, bọn họ đều cần phải có máy móc hỗ trợ.
Vốn dĩ bọn họ còn đang lo nghĩ, trọng lượng quá lớn khiến cho hắn không sử dụng được, ai ngờ sức mạnh của hắn lại lớn như vậy.
Mặc dù kinh ngạc nhưng giáo sư Hải cũng không có biểu hiện ra chút nào thất thố, ông ấy cũng bắt đầu giới thiệu cho Hoàng Quốc Thái về mấy loại binh khí này.
" Mấy kiện binh khí này của cậu không chỉ được chế tạo từ loại vật liệu mới phối hợp ra, chúng còn trải qua nhiệt độ cao và áp suất lớn rèn luyện, áp xúc, khiến cho tính chất vật lý của chúng được nâng cao rất nhiều.
Chúng tôi đã kiểm tra qua, những vũ khí này hiện tại có độ cứng gấp hai phẩy một lần so với vật liệu mà cậu mang về.
Độ sắc bén thì càng là gấp hai phẩy năm lần, chúng tôi đã thử nghiệm qua, nó có thể dễ dàng xuyên thủng lớp da của quái trùng, phần giáp cứng thì khó khăn hơn, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng xuyên qua.
Chỉ có điều trọng lượng của chúng trở nên càng nặng hơn, nhưng cũng may cậu vẫn có thể dùng được.
Về phần trang phục tác chiến, vật liệu cũng đã được chúng tôi sử lý thêm, ngoại trừ giữ nguyên được đặc tính của vật liệu ban đầu, nó còn được bổ sung thêm một lớp vật liệu hấp thụ lực và một lớp giữ nhiệt.
Không chỉ có thể giúp người mặc đảm bảo an toàn, mà còn có thể giữ ấm, đảm bảo thân nhiệt trong hoàn cảnh giá rét.
Độ thoải mái thì không cần phải nói, độ co giãn có thể khiến cho người mặc trong quá trình chiến đấu cũng không gặp một chút vướng víu nào.
Mà cho dù người mặc thời gian ngắn hình thể có tăng lên thì cũng không gặp tình huống bị chật..."
Nhìn thể trạng của Thái, sau khi ước lượng một chút, giáo sư Hải tiếp tục nói:
"... Cho dù chiều cao của cậu tăng trưởng thêm ước chừng ba mươi phân nữa thì cũng không ngại."
Nghe thấy vậy, Hoàng Quốc Thái mắt trợt sáng lên, hắn vốn dĩ vẫn còn lo lắng sẽ giống như lần trước, sau khi tu luyện thể trạng lại gia tăng khiến cho quần áo không thể mặc vừa.
Bây giờ cũng không cần phải lo lắng nữa, ba mươi phân đã là rất nhiều, theo như hắn cảm thấy, lần trước có lẽ là do ban đầu cải tạo nên mới gia tăng nhiều như vậy.
Chứ nếu như mỗi lúc ăn thịt dị sinh vật tu luyện cũng tăng trưởng tần ấy, vậy sau này tiếp tục tiến hóa, không lẽ hắn sẽ biến thành người khổng lồ hay sao?
Thái vội vàng thả trường mâu xuống, lập tức cầm lên trang phục tác chiến, kiểm tra xem có thật như là giáo sư Hải nói hay không.
Dùng sức kéo thử, quả nhiên không giả, loại trang phục tác chiến này co giãn mười phần, hắn không nghĩ trang phục tác chiến lại có thể vừa đảm bảo khả năng phòng hộ, vừa có thể co giãn thoải mái như vậy.
Giáo sư Hải cũng không để tâm phản ứng của Hoàng Quốc Thái, mà tiếp tục giới thiệu.
" ... Về phần mũ tác chiến, chúng tôi sử dụng một loại vật liệu khác, được phối chế từ vật liệu mà cậu mang về.
Loại vật liệu này trái ngược với loại vật liệu sử dụng để chế tạo mấy thanh vũ khí kia, nó có cấu trúc rỗng khiến cho trọng lượng trở nên càng nhẹ hơn vật liệu ban đầu, nhưng độ cứng rắn không hề thua kém vật liệu ban đầu.
Cộng thêm một lớp vật liệu da quái trùng phủ ở bên ngoài, chiếc mũ này có thể cung cấp bảo hộ càng tốt hơn các phần khác trong bộ trang phục.
Cậu kiểm tra đi, xem có cần chỉnh sửa chỗ nào không."
Nói xong, giáo sư Hải trực tiếp quay trở lại phòng làm việc của mình.
Thái thấy vậy thì ngạc nhiên, bởi vì không thấy giáo sư Hải nói gì về vấn đề chi phí chế tạo.
Nhưng rồi hắn cũng mặc kệ, nếu như giáo sư Hải không đòi hỏi, vậy hắn càng vui vẻ.
Kiểm tra một lượt trang phục tác chiến, sau đó Thái cũng không ngần ngại mặc chúng vào. Hắn muốn nếm thử xem chúng có vừa vặn hay không.
Mặc dù rất tin tưởng giáo sư Hải, dù sao cũng là chuyên gia hàng đầu, không thể nào làm sai lầm, nhưng vẫn phải mặc vào người mới chuẩn xác được.
Với lại, dù sao hắn cũng tính toán chuẩn bị lên đường, vậy nên cũng cần mặc luôn vào.
Đúng như giáo sư Hải nói, bộ trang phục này không chỉ vừa vặn với hắn, mà cảm giác còn rất thoải mái, mặc dù bó sát, nhưng độ co giãn rất tốt, cho dù thân thể hắn có trở nên to lớn hơn, thì cũng không đến nỗi không thể mặc vừa.
Chưa kể, bộ trang phục này khả năng giữ nhiệt cũng rất tốt, thời tiết bên địa tinh bây giờ cũng chỉ mới mùa thu, khí trời mát mẻ, nhưng thế giới bên kia vết nứt thì rét lạnh hơn một chút, nhất là ban đêm, hắn còn phải đốt lửa để sưởi ấm.
Thực hiện một chút động tác khó, cảm giác không có chút nào cản trở, Thái vừa lòng kiểm tra lực phòng ngự của bộ trang phục.
Đầu tiên là dùng lửa thiêu, vấn đề này hắn cũng chỉ tò mò một chút nên mới thử, chủ yếu là do đầu dị sinh vật giống với phượng hoàng mà hắn gặp phải ở thế giới bên kia mang lại cho hắn ám ảnh.
Thái biết, bộ trang phục này cho dù tốt đến cỡ nào thì cũng không thể chống nổi con quái vật đó, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc hắn thử nghiệm sức chống chịu của nó đối với lửa.
Chỉ là, hắn cũng không dám dùng nhiệt độ quá cao để thử, mà chỉ dùng lửa thông thường mà thôi.
Kết quả, bộ trang phục tác chiến này chịu nhiệt còn khá tốt, ít nhất thì nhiệt độ của bình thường hoả diễm cũng không thể làm bộ trang phục này có chút gì thay đổi.
Tiếp theo là thử độ chống chịu của bộ trang phục đối với lực công kích.
Thái nhìn xung quanh một lượt, phát hiện trong khu vực làm việc này của giáo sư Hải khắp nơi là kim loại, không thiếu đồ vật để hắn dùng để thử nghiệm.
Đó là còn chưa nói tới mấy cái máy móc trong này, chỉ là mấy cái máy đó tạo ra lực lượng cũng quá lớn, hắn chỉ sợ là mình không chịu nổi.
Thế là hắn nhặt lấy một thanh kim loại dưới đất, dùng làm công cụ thử nghiệm.
Cách thử cũng đơn giản, trực tiếp dùng thanh kim loại đánh vào thân thể mình, xem hiệu quả hấp thụ lực lượng của bộ trang phục này như thế nào.
Một gậy quất vào phần đùi, cảm giác đau đớn lập tức xuất hiện, nhưng Thái vẫn là thấy vui vẻ.
Phải biết, lực lượng của hắn mạnh cỡ nào, một gậy đó nếu như quất vào tường bê tông, đảm bảo là sẽ làm cho tường bê tông bị vỡ một mảng lớn, nhưng đập vào thân thể hắn, chỉ là đau đớn một hồi, chứng tỏ bộ trang phục này quả nhiên khả năng hấp thụ lực công kích không tệ.
Tiếp tục làm một gậy vào đầu mình.
"Ầm" một tiếng vang lên, lần này Thái dùng càng nhiều lực, nhưng ngoại trừ cảm thấy có một chút rung động ra, Thái cũng không cảm nhận được chút nào đau đớn.
Hắn không khỏi rất hài lòng với chất lượng của chiếc mũ này.
Mặc dù so với lực lượng của dị giới sinh vật, lực lượng của hắn còn không coi vào đâu, khả năng bộ trang phục tác chiến này chưa chắc đã chống chịu được mấy lần công kích, thậm chí đối với mạnh mẽ một chút sinh vật, bộ trang phục tác chiến này ngay cả một lần công kích cũng không thể chịu nổi, nhưng đối với nhân loại mà nói, bộ trang phục này đã là vô cùng tốt rồi.
Vừa lúc Thái dùng gậy tự gõ đầu mình, thì từ trong phòng làm việc của giáo sư Hải đi ra một người.
Người này nhìn thấy Thái dùng gậy tự gõ vào đầu mình thì lập tức choáng váng, nếu không phải cái mũ tác chiến đó chính là bọn họ tạo ra, cũng biết được chất lượng của cái mũ đó tốt cỡ nào, thì anh ta còn thật sự phải lo lắng thay cho Thái.
Mặc dù vậy, anh ta vẫn là lên tiếng khuyên nhủ:
" Đồng chí Thái, cậu vẫn là không cần phải thử như vậy.
Trang bị được chúng tôi chế tạo chất lượng đều là được đảm bảo, trước khi trao tới tay người sử dụng đều phải được kiểm tra kỹ càng bằng máy móc kiểm tra, đảm bảo không có chút sai lầm nào."
Thái nghe thấy người này nói như vậy thì giật mình quay lại, cũng không phải vì nội dung mà anh ta nói, mà là hắn không nghĩ là lại có người nhìn thấy hành động của mình.
Khuôn mặt của Thái biểu hiện ra một chút xấu hổ, hắn cảm thấy có lẽ hành động vừa rồi của mình, nhìn chắc chắn là rất ngớ ngẩn.
Thực sự là nếu như muốn thử nghiệm chất lượng của trang bị bằng cách tự gõ mình, thì cũng không thể để người khác nhìn thấy như thế này được.
Thái xấu hổ cười cười, không biết phải nói cái gì, cuối cùng cũng chỉ có thể nói sang chuyện khác.
" Ha ha, không biết anh là?"
Người kia có vẻ như cũng cảm nhận được sự xấu hổ của Thái, cũng không nói gì thêm, chỉ mỉm cười tự giới thiệu mình.
" Tôi là trợ lý của giáo sư Hải, tên gọi Vương Chính Đức.
Tôi sẽ phụ trách công việc thu phí chế tạo những vũ khí trang bị này của đồng chí.
Đồng chí Thái không biết có vừa lòng với những vũ khí trang bị này không?
Có gì không vừa lòng thì để chúng tôi còn chỉnh sửa."
Thái còn tưởng giáo sư Hải quên không nhớ tới việc thu phí chế tạo, hóa ra là hắn tưởng bở, có lẽ là ông ấy bận bịu nhiều việc, vội vã quay lại xử lý, chứ cũng không phải là quên.
Hắn cũng không suy nghĩ gì vấn đề chi phí này nữa, dù sao bây giờ hắn cũng không thiếu công huân, mới nhận được lượng lớn công huân, nếu như còn không đủ để trả phí cho mấy loại vũ khí trang bị này, thì chắc cũng chẳng ai dám nhờ tới bọn họ chế tạo vũ khí nữa.
Vừa rồi còn chưa nếm thử sử dụng mấy loại binh khí, mặc dù nhìn kiểu dáng của chúng, hắn cũng đã khá là vừa lòng, kích thước cũng đã ưng ý, chất lượng thì càng không cần nhắc tới, nhưng hắn vẫn muốn thử một chút cảm giác sử dụng chúng xem như thế nào.
Lỡ như không thuận tay hay có chỗ nào không thích hợp thì chắc chắn là phải để bọn họ chỉnh sửa lại.
Chứ đối với chiến sĩ bọn hắn, vũ khí trang bị chính là tính mệnh của mình, lúc chiến đấu lỡ như có cái gì không ổn, sinh mệnh rất có thể sẽ cứ như vậy không có, không thể không coi trọng.
Thực ra trong ba loại binh khí thì quan trọng nhất vẫn là cây trường mâu, vì đây chính là vũ khí chính của hắn.
Còn quân đao và dao quân dụng cũng chỉ coi là vũ khí phụ trợ, kích thước của chúng muốn làm thương tổn tới những loại dị sinh vật to lớn khổng lồ ở thế giới bên kia là rất khó, căn bản không thể dùng để làm vũ khí chiến đấu trực tiếp được.
Lần nữa cầm lên trường mâu, đang định nếm thử mấy chiêu thức cơ bản thì Vương Chính Đức đột nhiên lên tiếng:
" Đồng chí Thái, chờ một chút!
Đồng chí nếu như muốn nếm thử sử dụng thì vào trong này, ở đây chúng tôi có phòng thử nghiệm, chuyên sử dụng để thử nghiệm vũ khí, không gian thông thoáng, tường cũng được gia cố chắc chắn, không lo gây ra phá hư gì."
Nghe thấy vậy, Thái cũng vui vẻ nghe theo, thế là hắn cũng không chỉ xách theo cây trường mâu, mà còn cầm lên quân đao và dao quân dụng, nhét vào vỏ được chuẩn bị sẵn ở đó, sau đó một cái treo trên đùi phải, một cái treo bên hông trái.
Chưa hết, Thái cũng treo luôn lựu đạn mang theo lên người, số lượng lựu đạn không treo được lên người thì được đặt trong ba lô rồi bị hắn đeo ra sau lưng.
Nói chung, hắn mang tất cả các trang bị vũ khí như lúc chiến đấu chính thức, ngoại trừ một chút thức ăn nước uống chưa có chuẩn bị ra, hắn đã mang vác đầy đủ.
Như vậy thì thử nghiệm mới chuẩn xác nhất
Thấy Thái đã chuẩn bị xong, Vương Chính Đức ra hiệu cho hắn đi theo mình, rồi tiến tới phía trước một cánh cửa an toàn.
Sau một hồi thao tác, cánh cửa dày nặng được anh ta mở ra, bên trong là một không gian rộng rãi thoáng đãng, nó hoàn toàn trống không, không có vật gì, bốn phía mặt tường bóng loáng.
Vương Chính Đức vừa ra hiệu cho Thái đi vào, vừa giới thiệu.
" Đây chính là phòng thử nghiệm vật liệu nổ của chúng tôi, cậu đừng nhìn trong này không có gì, thực ra những mặt tường trong này đều được bố trí rất nhiều cảm biến, có thể tính toán chính xác cường độ của lực lượng tác động lên vách tường.
Vì là dùng để thử nghiệm vật liệu nổ, vậy nên phòng này được xây dựng cực kỳ chắc chắn, vách tường được làm bằng hợp kim cực kỳ cứng rắn, chịu lực và hấp thụ lực cực tốt.
Đồng chí có thể thoải mái thử nghiệm vũ khí của mình.
Nếu như muốn thử nghiệm ném mâu, vậy thì tôi sẽ dẫn đồng chí tới phòng bên cạnh, đó là phòng thử nghiệm súng ống, có bia bắn và hệ thống đo chuẩn xác."
Thái nghe vậy thì cũng rất kinh ngạc về sự chuyên nghiệp của nơi này, ngay cả phòng thử nghiệm cũng chia rõ ràng như vậy.
Mặc dù cũng muốn nếm thử độ chuẩn xác của cây mâu này, nhưng đã vào đây thì hắn cũng muốn luyện thử mấy động tác mâu cơ bản một chút, xem xem sử dụng cây trường mâu này có thuận tay hay không.
Để cho Vương Chính Đức né xa một chút, Thái bắt đầu diễn luyện.
Nói thật là Thái cũng chưa có học qua cách dùng mâu, thời gian quá ngắn cộng với hắn cảm thấy bình thường mâu pháp cũng không quá thích hợp để đối phó với những con dị thú khổng lồ, vậy nên hắn chủ yếu là luyện mấy động tác cơ bản như đâm, quét, bổ, và đặc biệt là ném mâu.
Vậy nên, bây giờ hắn cũng chỉ làm mấy động tác khua khoắng, chẳng có chút chương pháp nào.
Nói thật, hắn rất muốn để Vương Chính Đức đi ra ngoài để khỏi xấu hổ, nhưng nghĩ lại, trong phòng này nhất định có thiết bị giám sát, cho dù có đuổi anh ta ra ngoài cũng không có ích gì, vậy nên hắn đành mặc kệ anh ta đứng đó nhìn.
Về phần Vương Chính Đức nhìn thấy Hoàng Quốc Thái múa may loạn xạ như vậy thì cố nín cười, anh ta không nghĩ Hoàng Quốc Thái là như vậy dùng trường mâu.
Theo anh ta cảm thấy, Thái để bọn họ chế tạo trường mâu cho mình như vậy, cho dù không thể sử dụng một cách xuất thần nhập hóa thì ít ra cũng phải sử dụng ra hình ra dáng chứ.
Nhìn hắn múa may linh tinh như này, rõ ràng là cũng chưa từng học qua sử dụng mâu.
Anh ta biết là lúc này nói gì cũng sẽ làm tổn thương tới tâm hồn mong manh của Thái, nhưng thật sự là không nhịn nổi, nhẹ nhàng lên tiếng khuyên:
" Đồng chí Thái, không bằng đồng chí kiếm một bộ mâu pháp để luyện, nếu như không thể tự kiếm được cũng có thể đề nghị lên trên.
Người khác thì không biết, chứ nếu như là đồng chí, tư lệnh nhất định sẽ giúp đồng chí kiếm tới một bộ mâu pháp ưng ý, thậm chí nếu như muốn, đồng chí cũng có thể nhờ tư lệnh kiếm tới một bậc thầy mâu thuật, chỉ dạy cho đồng chí."
Thái nghe vậy thì dừng tay lại, không tiếp tục luyện nữa, vốn dĩ đã xấu hổ, bây giờ mặt càng trở nên nóng bỏng.
Hắn cũng chỉ có thể xấu hổ cười, đồng thời từ chối ý tốt của Vương Chính Đức:
" Ha ha, cảm ơn anh đã nhắc nhở, chỉ là bây giờ tôi cũng không có thời gian, với lại tôi cảm thấy cũng không cần học những chiêu thức hoa mỹ đó.
Đối phó với dị sinh vật, chỉ cần những chiêu thức đơn giản là được rồi, cần thiết nhất vẫn là luyện ném mâu.
Anh dẫn tôi sang phòng bên cạnh đi, tôi cảm thấy cây trường mâu này vẫn rất thuận tay, nếu như tính chuẩn xác không vấn đề gì thì mọi thứ đều tốt."
Thấy Thái nói như vậy, Vương Chính Đức cũng không nói gì nữa, trực tiếp dẫn hắn sang phòng thử nghiệm bên cạnh.
Phòng bên này chuyên dùng để thử nghiệm các loại súng ống, vậy nên cũng không trống trải như phòng vừa rồi.
Phòng này được bố trí gần giống với câu lạc bộ bắn súng, chỉ là có thêm nhiều máy móc, thiết bị đo lường.
Vương Chính Đức dẫn Thái tới một góc, chỗ này cũng không giống với những khu vực khác, khá là trống trải, bia bắn cũng không giống, nhìn có vẻ như là dùng để thử nghiệm những loại vũ khí có uy lực lớn.
Vương Chính Đức cũng lập tức giới thiệu:
" Đây chính là khu vực thử nghiệm đạn xuyên giáp, tấm bia kia chính là thép cường độ cao.
Đồng chí có thể nếm thử, nếu như không được, tôi có thể đổi cho cậu loại bia khác."
Nhìn thấy Thái tỏ ra trầm tư, cũng chưa có ý định thử tay, Vương Chính Đức còn tưởng Thái đang lo nghĩ, lập tức lên tiếng trấn an:
" Đồng chí yên tâm, lưỡi mâu này chất lượng tuyệt hảo, coi như là chất lượng tốt nhất mà tôi từng biết, đồng chí có thể thoải mái ném, tôi đảm bảo nó sẽ không bị tấm bia đó làm hư hỏng một chút xíu."
Thái nghe thấy Vương Chính Đức nói vậy thì ngẩng đầu lên nhìn anh ta, biết là anh ta hiểu lầm, vội vàng nói.
" Anh đừng hiểu lầm, tôi cũng không phải lo lắng điều đó.
Chỉ là cảm thấy khoảng cách này hơi gần, anh có thể giúp tôi điều chỉnh cho nó ra xa chút không."
Nghe vậy, Vương Chính Đức mỉm cười gật đầu.
" Đương nhiên, tầm bắn của những loại đạn được thử nghiệm ở đây đều không ngắn, vậy nên tầm bia còn có thể điều chỉnh ra xa, cậu muốn khoảng cách bao xa?"
Thái tính toán một chút, sau đó nói:
" Trước tiên nếm thử một trăm năm mươi mét đi."
Nghe vậy, Vương Chính Đức thao tác điều chỉnh, tấm bia lập tức di chuyển ra xa thêm một chút.
Thái thấy vậy cũng không chậm trễ, cũng không chạy lấy đà, mà trực tiếp đứng tại chỗ, điều chỉnh tư thế, mắt chăm chú vào tấm bia, rồi dùng sức phóng ra trường mâu trong tay.
"Hiu" một tiếng, cây trường mâu bị Thái ném mạnh ra ngoài.
Tốc độ của cây mâu cực nhanh, Vương Chính Đức đứng bên cạnh ngay cả cái bóng của cây mâu cũng không thấy được thì đã nghe "Ầm" một tiếng, cây mâu đã đâm trúng tấm bia ở phía xa.
Vương Chính Đức trợn mắt há hốc mồm khi nhìn thấy kết quả. Anh ta không ngờ là lưỡi mâu lại trực tiếp xuyên thủng tấm bia.
Đó chính là tấm bia được làm bằng thép cường độ cao, độ dày có một gang, bình thường đạn xuyên giáp mặc dù có thể xuyên qua, nhưng cây trường mâu kia không chỉ xuyên qua mà còn xuyên qua có chừng phân nửa thân mâu.
Thái nhìn thấy kết quả của cú ném cũng rất vừa lòng, không chỉ vì sức mạnh của nó, mà còn là vì độ chuẩn xác của nó.
Mặc dù lưỡi mâu cũng không chuẩn xác hoàn toàn cắm vào chính giữa tâm của tấm bia, nhưng khoảng cách cũng không xê xích bao nhiêu.
Đây chính là thành quả của mấy hôm nay hắn vất vả rèn luyện.
Nhanh chóng tiến lên thu lại trường mâu, Thái kiểm tra một lượt cây mâu, nhất là phần đầu mũi mâu.
Thấy mũi mâu ngay cả một vết xước cũng không có, Thái rất là vừa lòng.
Tấm bia đã bị chọc thủng một lỗ to bằng nắm đấm, nhưng dù sao tấm bia cũng đủ to, hắn cũng không cần phải thay đổi một tấm khác.
Để Vương Chính Đức điều chỉnh tấm bia tiếp tục di chuyển ra xa, lần này hắn muốn thử với khoảng cách hai trăm mét.
Lại là "Ầm" một tiếng lớn vang lên, lưỡi mâu tiếp tục trúng bia.
Mặc dù lần này lưỡi mâu chỉ cắm vào phần rìa của tấm bia, đồng thời lưỡi mâu cũng chỉ xuyên qua khoảng một phần ba thân mâu, nhưng Thái cũng đã rất vừa lòng.
Một phần là vì lần này hắn cũng không có nhắm vào tâm của tấm bia, một phần là vì khoảng cách của tấm bia càng xa hơn, vậy nên kết quả như vậy cũng không có gì không ổn cả.
Thế là Thái quay sang Vương Chính Đức, muốn hỏi anh ta xem hắn cần tốn bao nhiêu chi phí cho những vũ khí trang bị này.
Vương Chính Đức vẫn là đang choáng váng với uy lực mà Thái tạo ra.
Mặc dù sớm biết tình huống của Thái, nhưng anh ta vẫn rất là trấn kinh khi nhìn thấy sức mạnh kinh khủng của Thái. Ngay cả đạn xuyên giáp cũng không có uy lực mạnh mẽ như vậy đâu.