Một lần nữa tiến vào thế giới sau vết nứt, Thái vẫn là bị cảnh tượng hùng vĩ của thế giới này làm cho choáng ngợp.
Mọi thứ đều to lớn khổng lồ, cảm giác như bản thân bị thu nhỏ lại vô số lần vậy.
Không khí ở đây cũng trong lành hơn nhiều không khí ở địa tinh, hít vào một hơi, từ đầu tới chân đều là cảm giác sảng khoái, dễ chịu.
Cũng không chần chừ lâu, Thái lập tức dùng tốc độ nhanh nhất phóng đi. Một phần là vì sợ chậm trễ thời gian, một phần là vì hắn muốn tránh né con nhện quái kia. Tốc độ của nó chậm chạp như vậy, cho dù có phát hiện được hắn thì cũng không kịp làm ra phản ứng gì.
Cũng đúng là như thế, một đường chạy đi, Thái cũng không có phát hiện động tĩnh gì của nó cả.
Hắn cũng không cảm thấy điều đó là do con nhện đã rời đi, nếu thật là nó có ý muốn rời đi, vậy thì nó cũng đã không một mình ẩn nấp ở vị trí ngay cạnh vết nứt như vậy.
Vừa chạy đi, Thái vừa làm ra suy tính chuyện bây giờ bản thân cần làm.
Không biết là do ngẫu nhiên hay còn là vì lý do gì, thời gian của thế giới này và địa tinh còn rất tương tự, vậy nên bây giờ bên này cũng là buổi chiều.
Thái cảm thấy, trước tiên hắn cần tìm một nơi để buổi tối có thể trú ẩn.
Buổi tối ở đây còn rất là rét lạnh, đã thế buổi tối chắc chắn là thiên đường của các sinh vật ăn đêm, không có nơi trú ẩn an toàn, hắn cũng không dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra với mình.
Nơi đầu tiên Thái nghĩ tới đương nhiên là mấy cái hang quái trùng lần trước hắn ở, thực tế đã chứng minh, những cái hang đó độ an toàn còn rất cao.
Nhưng nghĩ lại, đằng nào thì cũng là kiếm hang quái trùng để ở, vậy chi bằng kiếm một cái hang mới, vừa có thể có nơi trú ẩn, vừa có được thịt quái trùng ăn.
Đồng thời, hắn cũng có thể kiểm chứng một chút, độ sắc bén của đám vũ khí mới của mình.
Thế là, Thái một đường phóng đi, gió bên tai thổi phần phật, cảm giác khi chạy nhanh thế này, không khí ở đây đột nhiên trở nên hơi sền sệt, lực cản mạnh mẽ giống như đang di chuyển trong nước vậy.
Đương nhiên, chỉ là cảm giác của hắn mà thôi, trên thực tế cho dù mật độ không khí ở nơi này cao hơn địa tinh một chút, nhưng cùng với mật độ của nước còn kém rất xa.
Nhưng Thái cảm giác, chỉ cần tốc độ của hắn càng nhanh, khả năng thì hắn sẽ có thể lăng không di chuyển, giống như là trong nước bơi vậy.
Khi chạy qua vị trí hang quái trùng lần trước hắn ở lại, Thái cũng dừng lại kiểm tra một phen.
Chỉ là cái hang này chẳng có gì cả, nó hoàn toàn trống không. Các vết tích mà hắn để lại cũng đều đã khô cạn.
Không ở chỗ này dừng lại lâu, Thái muốn tiến lên càng xa một chút, sau đó lại kiếm một cái hang quái trùng để ở, như vậy thì hắn sẽ có thể tiện thể thăm dò được xung quanh khu vực đó, khả năng còn có thể thấy được càng nhiều loại dị sinh vật hơn.
Cũng vì như vậy, trên đường đi mặc dù có phát hiện vài gốc cây có động tĩnh của quái trùng, nhưng Thái cũng không hề dừng lại.
Đi càng xa, dấu tích của dị sinh vật cũng dần dần xuất hiện.
Ví dụ như những bụi cỏ bị tàn phá, những dấu chân của dị sinh vật để lại trên mặt đất, vết chém trên thân cây, mặt đất cháy sém,...
Đặc biệt là, Thái nhìn thấy phía xa xa có một khoảng trời thông thoáng do có gốc cây bị đứt gãy.
Phải biết gốc cây ở đây là cỡ nào to lớn, ngay cả cái hang quái trùng đường kính hai mét cũng chỉ là cái lỗ sâu đục nho nhỏ thì đủ hiểu. Thế mà nó cũng bị chặt đứt làm hai đoạn, khiến cho khu vực xung quanh rất là thông thoáng.
Ở vị trí đó, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống, xua tan đi khung cảnh âm u trong khu rừng này.
Thái cũng không có phát hiện dấu vết để lại của con quái điểu lần trước hắn gặp phải, có thể là vị trí lần đó nó hạ xuống còn ở rất xa, chứ với động tĩnh như vậy, dấu vết để lại chắc chắn là không hề nhỏ.
Đi càng sâu vào trong khu rừng này, Thái cũng bắt đầu nghe thấy âm thanh của dị thú, từng tiếng gào rít, thậm chí là tiếng nổ thỉnh thoảng lại vang lên ở phía xa.
Mặc dù quanh đây Thái cũng chỉ phát hiện âm thanh của đám sâu trùng, nhưng hắn vẫn tương đối run sợ, cảm giác như là mình đang lao tới một cái chiến trường khốc liệt vậy.
Một đường chạy đi, Thái cảm giác mình đã cách vết nứt tương đối xa rồi, nơi này cũng đã xuất hiện một chút dấu tích mà dị sinh vật để lại, chứng tỏ quanh đây cũng đã có dị sinh vật qua lại, chỉ sợ tiến thêm rất có thể sẽ đụng phải dị sinh vật.
Hắn cảm thấy vẫn là kiếm lấy một cái hang quái trùng làm nơi trú ẩn tạm thời, sau đó lại từ từ thăm dò khu vực này sau. Không cần vội vã rồi lại mang lại nguy hiểm cho bản thân.
Vị trí này có vẻ như mật độ của sâu trùng càng nhiều hơn khu vực trước đó đã đi qua, trong phạm vi thính giác của hắn thì đã phát hiện được bốn vị trí phát ra tiếng quái trùng gặm thân cây rồi.
Mà cây cối ở đây sức sống còn thật kinh người, bị sâu gặm như vậy cũng không hề thấy có cây nào bị gặm hỏng.
Nhanh chóng lao tới vị trí phát ra âm thanh gần nhất, Thái lập tức phát hiện ra cái hang mà con quái trùng gặm ra.
Cái hang này nằm ngay hướng hắn chạy tới, vậy nên hắn cũng không phải mất công tìm kiếm.
Đứng trước cửa hang, Thái có một vấn đề rất nghi hoặc, bởi vì mấy cái hang hắn tìm thấy đều nằm rất sát mặt đất, cũng không có cái nào nằm trên cao cả, chuyện này rất là kỳ quái.
Nhưng thôi mặc kệ, như vậy lại càng tốt, hắn đỡ phải mất công trèo lên, những cái cây này mặc dù cũng không phải là thẳng tuột như trụ trời, nhưng kích thước chúng to lớn như vậy, chú định là không dễ dàng leo lên được.
Cho dù hắn có thể bật lên một cái cao tới cả chục mét thì cũng không ăn thua gì.
Thái xách theo trường mâu, bật lên đèn pin chiến thuật ở trên mũ, trực tiếp chui vào trong cái hang.
Cái hang này cũng chẳng khác nào mấy cái hang trước đó, Thái một đường tiến lên, đi sâu vào trong hang.
Dọc đường, Thái không quên thu thập một chút phân quái trùng, để buổi tối đốt lửa.
Càng vào bên trong, âm thanh con quái trùng phát ra càng lớn. Rất nhanh, Thái thấy được hình bóng quen thuộc ở phía cuối hang.
Vẫn là như vậy trắng, vẫn là như vậy mọng, nó không ngừng run run nhúc nhích khiến cho mắt Thái không rời ra được.
Đang định nâng lên trường mâu đâm tới, đột nhiên Thái lại đổi ý, hắn muốn thử xem độ sắc bén của con dao quân dụng.
Rút ra con dao quân dụng đeo ở đùi phải, đây là một con dao quân dụng ngoại cỡ, so với kích thước nhỏ gọn của loại dao quân dụng bình thường, con dao này được chế tạo với kích thước to lớn hơn một chút để phù hợp khi sử dụng ở dị giới này.
Về phần hình dáng, nó cũng không khác một con dao quân dụng bình thường chút nào, với một cạnh sắc bén, còn một cạnh được tạo hình răng cưa.
Cầm con dao, Thái tiến dần về phía con sâu.
Không có gì khác thường, con sâu vẫn không hề có phản ứng gì.
Thái không do dự, dứt khoát một dao đâm thẳng vào con quái trùng.
Mặc dù còn có một chút lực cản, nhưng lưỡi dao vẫn là có thể thuận lợi đâm vào thân thể con quái trùng.
Rút dao ra xem, lưỡi dao vẫn sáng loáng, không dính vào một chút gì.
Thái nhìn lưỡi dao lẩm bẩm:
" Quả nhiên rất là sắc bén!!!"
Chỉ là, nhìn xuống vết thương mà nó tạo ra, đúng là quá nhỏ, với kích thước của con quái trùng, vết thương này cũng không đáng kể gì.
Nhưng dù sao hắn cũng không phải muốn trực tiếp giết chết nó, vậy nên chỉ cần cắt rách được lớp da của nó là đã tốt rồi.
Một lần nữa đâm lưỡi dao vào thân thể con quái trùng, Thái một đường cắt xuống phía dưới, sau đó từ trong vết rách, hắn cắt lấy một khối thịt của con sâu.
Lấy ra một cái khay để đựng, rút kinh nghiệm lần trước, lần này hắn mang theo một chút đồ dùng cho thuận tiện, hắn còn mang theo cả một cái nồi, để nếu như muốn ăn đồ nóng thì sử dụng.
Thân thể đã sớm khát khao khó nhịn, Thái lập tức cắt một khối thịt bỏ vào trong miệng ăn.
Vì là loại thịt này cơ bản là nước, vậy nên Thái rất nhanh thì xử lý xong chỗ thịt hắn cắt xuống. Thế là hắn lại nhanh chóng cắt một miếng nữa, con quái trùng mặc dù giãy dụa mạnh mẽ, nhưng cũng không có ý nghĩa gì.
Cứ như thế, Thái liên tục ăn không ngừng, chẳng mấy chốc thì bụng của hắn đã bị lấp đầy, thế là hắn chỉ có thể luyện một lượt quân thể quyền, để cho bản thân có thể nhanh chóng tiêu hao hết lượng thức ăn vừa ăn vào.
Không giống trước đó, Thái cần tốn rất nhiều công sức mới có thể luyện hóa hết lượng năng lượng đã ăn vào, nhưng bây giờ lượng năng lượng như vậy đối với hắn căn bản chẳng đáng kể gì.
Dừng lại luyện quân thể quyền cũng chỉ là vì bụng hắn sức chứa có hạn, không làm cho thức ăn trong bụng tiêu hóa hết, hắn cũng không có cách nào tiếp tục nạp thêm đi vào.
Sau khi luyện hóa xong chỗ thức ăn trong bụng, phần lớn thức ăn chính là nước được bài thải ra ngoài theo dạng mồ hôi, còn lại năng lượng hắn thu được hết sức ít ỏi, lượng năng lượng hắn tích lũy được gần như không có chút thay đổi nào.
Thực ra hắn cũng sớm biết được kết quả là như vậy, dù sao trước đó hắn cũng đã ăn qua, chỉ là không muốn mạo hiểm nên mới quyết định chọn phương án này.
Thái thở dài, cũng không có cách nào, chỉ có thể tiếp tục ăn, dù sao số lượng cũng nhiều, hắn có thể thoải mái ăn.
Không mất nhiều thời gian luyện hóa, Thái ăn một mạch thẳng cho tới tối, con quái trùng cũng đã bị hắn ăn mất một khối lớn.
Chỉ là, lượng năng lượng tích lũy được vẫn ít đến đáng thương.
Theo như hắn tính toán, cứ ăn thịt quái trùng như thế này, chỉ sợ ăn ngày ăn đêm thì hắn cũng cần phải tốn rất nhiều thời gian, để có thể tích lũy đủ năng lượng phục vụ cho việc đột phá cấp độ tiến hóa.
Đã thế, theo như Đỗ Vinh Quang nói, tỉ lệ tiến hóa thành công còn rất thấp.
Thái cũng chỉ hận cái bụng của mình quá không ra sức, bằng không quá trình tích lũy năng lượng này chắc chắn có thể nhanh chóng hơn nhiều.
Chỉ tiếc, hắn có tâm mà vô lực, thịt dị sinh vật bày trước mặt mà ăn không nổi.
Thái cảm thấy, phương án này chỉ sợ là không được ổn lắm, nhất là với tình huống hiện tại, nếu như mất nhiều thời gian như vậy thì chẳng thà chờ căn cứ tổ chức liệp sát con nhện quái còn hơn. Cho dù chỉ có thể được phân một chút, thì khả năng cũng sẽ nhanh hơn tích lũy năng lượng kiểu này.
Thái bắt đầu suy nghĩ, có lẽ là mạo hiểm tiến sâu hơn vào rừng, mặc dù không thể săn giết được cấp bậc càng cao dị sinh vật, nhưng nhặt nhạnh chỗ tốt có thể cũng là một phương án hay.
Dù sao dị sinh vật cũng phải ăn, chúng chắc chắn là cũng phải săn giết lẫn nhau.
Mà dị sinh vật thân hình to lớn như thế, cho dù rơi vãi ra một chút huyết nhục, đối với hắn mà nói cũng đã là một kho tàng khổng lồ rồi.
Chưa kể dị sinh vật cũng không có khả năng trực tiếp nuốt chửng chứ?
Xương cốt, da lông, sừng vảy cái gì, khả năng chúng cũng phải vứt bỏ một chút.
Mà nếu như tìm được những thứ đó, đối với hắn mà nói cũng đã là một kho tàng khổng lồ rồi, nếu như trên xương cốt còn dính lại được chút gì thì càng tốt không phải sao?
Đối với sinh vật ở thế giới này, hắn cũng chẳng khác nào con kiến nhỏ bé, vậy thì sao hắn không học tập con kiến, nhặt nhạnh những thứ các sinh vật khác rơi vãi ra, như vậy cũng đã đủ cho hắn hưởng thụ rồi.
Còn về phần nguy hiểm, hắn cảm thấy với vóc dáng của bản thân mình, việc lẩn tránh nguy hiểm hẳn không phải vấn đề quá lớn gì.
Với lại cũng như hắn đã nói với đám người Phạm Quốc Vượng, cầu phú quý trong nguy hiểm, không chịu đối mặt với nguy hiểm, chỗ tốt cũng đâu dễ dàng tự tìm tới trước mặt mình.
Nghĩ đến đây, Thái trong lòng thầm quyết định, ngày mai bắt đầu thực hiện cái tính toán này.
Còn bây giờ, hắn cũng không tiếp tục ăn thịt quái trùng nữa, thay vào đó, hắn cần nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai mới có được đầy đủ tinh thần để đối mặt với những thử thách sắp đến.
Đốt một đống lửa từ phân của quái trùng, Thái bắt đầu nghỉ ngơi.
Chỉ là, muốn ngủ ngon cũng đâu có dễ dàng.
Không giống với lần trước, vị trí đó rất hiếm có dấu chân của dị sinh vật, vậy nên còn tương đối yên tĩnh.
Lần này tiến càng xa, đã bước vào phạm vi hoạt động của dị sinh vật, vậy nên thỉnh thoảng lại có động tĩnh truyền vào trong hang.
Còn may những động tĩnh này cũng đều phát ra ở vị trí tương đối xa, ngoại trừ quấy rầy hắn nghỉ ngơi ra, cũng không đủ để làm Thái cảm thấy lo lắng.
Chỉ là, đột nhiên Thái nghe thấy một âm thanh phát ra ở rất gần vị trí của hắn.
Âm thanh cũng không lớn, hắn cảm giác có lẽ là tiếng bước chân của một sinh vật nào đó. Nó đang di chuyển ngang qua gốc cây mà hắn đang trú ẩn.
Nói thật, so với sợ hãi, lo lắng, Thái càng cảm thấy tò mò nhiều hơn.
Số lượng dị giới sinh vật hắn gặp được rất ít, vậy nên hắn rất muốn biết đầu sinh vật ở bên ngoài kia rốt cuộc là cái dạng gì.
Theo âm thanh phát ra ngày càng gần, cảm giác tò mò trong lòng hắn cũng ngày càng tăng lên.
Đến cuối cùng, không thể kiềm chế được, Thái quyết định đi ra xem. Hắn cảm thấy dù sao mình đang ở trong hang, xem một chút hẳn là không có vấn đề gì.
Con vật kia không lẽ còn có thể chui vào được hay sao?
Chỉ cần mình không thật sự máu dồn lên não, trực tiếp nhảy ra ngoài cửa hang, khả năng gặp nguy hiểm cũng không lớn.
Thế là, thay vì ngồi im, cố gắng không gây ra động tĩnh gì để đầu sinh vật bên ngoài không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn, Thái lại bắt đầu tiến về phía cửa hang.
Tới gần cửa hang, Thái đã có thể nhìn thấy hình ảnh đêm tối bên ngoài. Đây cũng chính là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy cảnh đêm tối ở nơi này.
Mặc dù đã trải qua không ít buổi tối ở đây, nhưng những lần trước nếu không phải e sợ con nhện quái ngăn chặn bên ngoài, thì hắn cũng là đang bận ăn thịt quái trùng tu luyện, cũng chưa từng một lần ra cửa hang xem hình ảnh đêm tối nơi này.
Cũng không có ánh trăng, ánh sao gì. Bởi vì cho dù trên trời có trăng sao thì ánh sáng của chúng cũng không thể lọt qua tầng tầng tán cây, chiếu xuống dưới này được. Ngay cả ánh sáng mặt trời còn khó mà chiếu xuống được nữa là.
Nhưng khung cảnh đêm tối nơi này cũng không phải là đen xì một mảnh, mà cũng có không ít ánh sáng.
Đầu tiên là những đám ánh sáng bụi mờ mờ, như là những làn sương mù mỏng, nhẹ nhàng trôi nổi trong không khí.
Thái cũng không biết đó là thứ gì, ban ngày cũng không hề phát hiện chúng tồn tại, nhưng dưới đêm tối chúng lại xuất hiện, từng đám từng đám, rời rạc ở khắp mọi nơi, đủ mọi màu sắc, nhìn hết sức mông lung, huyền ảo.
Ngoài ra, xa xôi trong đêm tối, thỉnh thoảng lại có những điểm sáng phát ra, không biết là thứ gì, có thể là do một loại thực vật nào đó phát ra, cũng có thể là do một loại sinh vật nào đó phát ra, cũng giống như ánh sáng đom đóm, trong đêm tối lập loè.
Thái cảm giác, khi nhìn vào sâu thẳm trong khu rừng, chẳng khác nào hắn đang nhìn vào một bầu trời đầy sao vậy.
Đương nhiên, bầu trời này có chút gần, và nó còn thỉnh thoảng phát ra những âm thanh kỳ quái nữa.
Ra đến đây, Thái mới phát hiện, động tĩnh kia không ngờ lại là phát ra ở phía bên kia của gốc cây.
Nghe âm thanh này, Thái có thể phán đoán, con vật đó có vẻ rất là to lớn, nặng nề, và đặc biệt là nó tương đối chậm trạp.
Vậy nên, Thái cảm thấy cho dù mình ra bên ngoài hang để xem, thì cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Vừa rồi còn nghĩ mình sẽ không đến nỗi máu dồn lên não mà chạy ra ngoài hang, vậy mà mới chỉ một thoáng, hắn đã thực sự máu dồn lên não mà chạy ra.
Từ từ vòng qua phía bên kia gốc cây, Thái có thể lờ mờ thấy được một bóng đen to lớn, dưới ánh sáng lờ mờ đang chậm rãi bước từng bước chậm chạp di chuyển.
Mặc dù nhìn có vẻ nặng nề, nhưng thực ra âm thanh nó bước đi cũng không có bao nhiêu lớn. Nếu không phải khoảng cách tương đối gần, Thái cũng chưa chắc đã phát hiện được âm thanh của nó phát ra.
Thái cố gắng muốn nhìn rõ một chút hình dáng của con vật, nhưng khu vực này ánh sáng quá mờ nhạt.
Đã mạo hiểm chạy ra tận đây rồi mà vẫn không thể biết được hình dạng đầu sinh vật này thế nào, Thái thật sự là không cam tâm.
Cuối cùng, Thái quyết định liều lĩnh, lấy ra một quả đạn chiếu sáng, sau đó ném về phía đầu sinh vật kia.
Đạn chiếu sáng này là sau đó Thái lại lấy thêm lúc chọn súng, nó gần giống lựu đạn choáng, nhưng tác dụng của nó càng nghiêm về chiếu sáng, cũng không gây ra tiếng nổ.
Thái mang theo nó chủ yếu là dùng để đối phó với những loại sinh vật hoạt động vào ban đêm như thế này.
Đám sinh vật hoạt động về đêm chắc chắn sẽ rất dị ứng với ánh sáng, chỉ cần sử dụng đạn chiếu sáng, với ánh sáng mạnh mẽ của nó chắc chắn có thể làm chúng bị lóa mắt tạm thời, khi đó hắn có thể dễ dàng tránh thoát được ánh mắt của chúng.
Mà đạn chiếu sáng này không phát ra tiếng nổ như lựu đạn choáng, vậy nên sẽ không hấp dẫn sự chú ý của những sinh vật khác, ít nhất là sẽ ít gây sự chú ý hơn cho những sinh vật khác.
Đạn chiếu sáng vừa cháy lên, mặc dù cũng có một chút lóa, nhưng Thái cũng không phải sinh vật hoạt động về đêm, vậy nên ánh mắt của hắn cũng có thể thích nghi được với loại ánh sáng này.
Bây giờ, Thái đã có thể nhìn rõ hơn hình dạng con vật trước mắt.
Chỉ là, kích thước con vật quá lớn, hắn cũng không thể nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó.
Về cơ bản, con vật này tương tự con rùa, chỉ là nếu như nói về độ khác biệt, thì nó cũng có sự khác biệt rất lớn với con rùa mà hắn biết.
Kích thước to lớn chính là đặc điểm nổi bật của sinh vật ở thế giới này, con vật trước mắt hắn chẳng khác nào một gò núi nhỏ, chỉ tính riêng chiều cao, nó cũng đã có chừng hơn mười mét, chiều dài thì càng vượt lên rất nhiều.
Bởi vì phía sau nó mọc ra ba cái đuôi rất dài, nhìn chẳng khác nào ba cái roi thép, tùy ý trong không trung uốn lượn.
Đây cũng là đặc điểm khác biệt lớn nhất giữ sinh vật này và con rùa trên địa tinh.
Ba cái đuôi này rất là to lớn, nhưng so sánh với kích thước của con vật thì lại có vẻ nhỏ bé đi nhiều.
Chúng rất linh hoạt, giống như ba con rắn nhỏ, uốn lượn đảo quanh, trực chờ nhào vào con mồi cắn xé.
Ba cái đuôi này được phân thành vô số đốt nhỏ, hoặc cũng có thể là từng vòng vảy giáp bao bọc bên ngoài chúng.
Phần đầu của con vật này rất là to lớn và dữ tợn, có thể so sánh đầu con vật này với đầu của cá sấu.
Giống con rùa cũng chỉ là thân thể nó được bao bọc bởi một cái mai rùa nặng nề, nhưng trên cái mai đó cũng mọc ra vô số gai nhọn.
Thái cảm thấy bản thân mình là không dây dưa được với thứ này, vậy nên tranh thủ thời gian trốn trở lại trong hang thì hơn.
Con vật khả năng là bị ánh sáng của đạn chiếu sáng làm cho loá mắt, nên không có phát hiện ra sự hiện diện của Thái.
Nhưng cho dù không có bị lóa mắt thì khả năng nó cũng không thèm để ý tới một sinh vật nhỏ bé như hắn.
Đối với nó mà nói, Thái thật sự quá nhỏ bé, nhỏ bé tới mức cho dù hắn có đứng trước mặt của nó, thì nó cũng sẽ không nhìn nhiều hắn một chút, sẽ trực tiếp một chân giẫm đạp đi qua, đồng thời chưa chắc nó đã phát hiện có chút gì đó dính dưới chân mình.