Tiến Hóa Kỷ Nguyên

Chương 37: Lần đầu tiên nhặt nhạnh chỗ tốt



Trở về trong hang, thân thể của Thái không ngừng run rẩy, cũng không phải là vì sợ hãi, mà là vì rét lạnh.

Là người vùng nhiệt đới, khả năng chống chịu lạnh của Thái tương đối kém.

Mặc dù như vậy, nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân chính khiến cho hắn không chịu nổi cái rét ở nơi này.

Bởi vì thể chất của hắn bây giờ rất mạnh, lại thêm khả năng giữ nhiệt của bộ trang phục tác chiến, nếu như chỉ là giá rét thông thường thì hắn cũng không đến nỗi không thể chịu được.

Chỉ là, giá rét ở đây rất là kỳ quái, nhiệt độ mặc dù còn chưa thấp tới mức có băng tuyết cái gì, cũng chỉ coi như là bình thường giá rét mà thôi, nhưng khả năng thẩm thấu thì rất mạnh, giá rét như là từng cây băng trâm, không ngừng đâm sâu vào thân thể hắn, nhất là phần da thịt lộ ra trong không khí.

Thái nhanh chóng lao tới bên cạnh đống lửa để sưởi ấm.

Còn may, trong hang không có giá rét như là ngoài trời.

Ngồi hơ lửa một hồi, Thái đứng dậy cắt xuống một khối thịt quái trùng, cho vào trong nồi đun lên.

Chờ thịt tan chảy thành nước súp, Thái làm một ngụm cho cơ thể càng nhanh ấm lên.

Bên ngoài, âm thanh của con quái vật kia dần đi xa, Thái cũng yên tâm tiếp tục nghỉ ngơi.

Hắn cũng không dự định một lần nữa ra ngoài vào buổi tối, vậy nên mặc kệ động tĩnh bên ngoài có như thế nào, hắn cũng không một chút động tâm.

Cũng may, đêm này qua đi cũng còn tính là yên ổn, mặc dù vẫn liên tục có động tĩnh truyền vào trong hang, nhưng Thái cũng không có phát hiện động tĩnh nào tới gần vị trí của hắn cả.

Cái này cũng hết sức bình thường, dù sao khu vực này dấu vết sinh vật qua lại có rất ít, cũng chưa phải khu vực dị sinh vật hoạt động thường xuyên, gặp phải một đầu quái vật to lớn đi ngang qua đã là vận khí, làm sao lại có thể liên tục có sinh vật đi qua chỗ này được.

Mặc dù đêm qua nghỉ ngơi cũng không phải là rất yên ổn, nhưng được cái thời gian nghỉ ngơi dài, vậy nên sáng sớm thức dậy, Thái vẫn là tương đối tinh thần.

Không vội vã làm gì khác, Thái chui ra phía cửa hang, hắn muốn nhìn xem, sáng sớm ở đây là bộ dạng gì.

Cũng giống như quang cảnh đêm tối ở nơi này, Thái cũng chưa từng nhìn qua cảnh sớm ở đây lần nào.

Sáng sớm trong khu rừng này, mặt trời chưa lên, bóng tối còn len lỏi ở khắp mọi nơi, từng làn sương khói như là những dải lụa, là là bay trên những ngọn cỏ.

Nhìn bộ dáng, những màn quang vụ tối qua hắn nhìn thấy khả năng rất lớn chính là phát ra từ những làn sương khói này.

Chỉ là ban ngày chúng cũng không có phát ra ánh sáng mà thôi. Đồng thời chờ tới khi mặt trời lên, chúng cũng sẽ tan biến, thế nên ban ngày mới không thể thấy được chúng.

Hơi lạnh còn chưa có tan đi, theo từng cơn gió thổi qua khiến cho Thái không khỏi rùng mình.

Thái cảm thấy bây giờ ra ngoài cũng không phải cái ý kiến gì hay, dù sao nhiệt độ lúc này so với buổi tối càng thêm giá lạnh.

Quay trở vào trong hang, Thái lại gõ vụn một khối phân quái trùng nữa, để cho đống lửa tiếp tục cháy.

Nấu một nồi nước súp ăn vào, Thái cảm thấy thân thể mình thoải mái ấm áp hơn nhiều.

Trong khoảng thời gian chờ đợi bên ngoài mặt trời lên, Thái tiếp tục cắt xuống thịt quái trùng ăn, sau đó luyện tập quân thể quyền một hồi.

Cũng không phải là để tích lũy năng lượng, mà chủ yếu là để khởi động, làm nóng thân thể, chuẩn bị cho những thử thách sắp đến.

Bên ngoài, mặt trời cũng đã bắt đầu lên, bóng tối dần thối lui vào những góc khuất của khu rừng.

Những làn sương khói trước đó Thái nhìn thấy cũng đã sớm tan biến lúc nào không hay.

Vạn vật trở nên rực rỡ hẳn lên, không giống với lúc sáng sớm cảnh vật tĩnh mịch, bây giờ khu rừng đã bắt đầu trở nên nhộn nhịp hơn rất nhiều, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.

Xa xa lại vang lên từng tiếng thú hống, xen kẽ đó là một vài tiếng vang do công kích của một đầu sinh vật mạnh mẽ nào đó phát ra.

Lúc này, Thái cuối cùng cũng chịu buông tha cho đầu quái trùng trong hang.

Từ hôm qua tới giờ, Thái cũng đã ăn mất phần đuôi của nó, nhưng với sức khôi phục mạnh mẽ của loại sinh vật này, nó hẳn là còn có thể tiếp tục sống sót.

Coi như số nó may mắn, mệnh còn chưa tới tuyệt lộ.

Đi ra tới cửa hang, Thái đột nhiên lại suy nghĩ, con quái trùng này không biết liệu có thể giống như trong tiểu thuyết huyền huyễn hay không, kiểu như "đại nạn không chết, tất có hậu phúc" hoặc đại loại như "trở thành cổ thần kể từ khi bị ma vương ăn thịt bắt đầu". Sau đó nó tiến hóa, biến lợi hại, sau đó tìm đến kẻ từng ăn thịt nó là hắn để báo thù.

Thái bắt đầu do dự, không biết có nên quai trở lại kết liễu nó rồi lại đi hay không?!!!

Nhưng rồi Thái cũng bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu, nếu như thật sự chuyện đó xảy ra được, hắn thật sự gặp phải tình huống máu chó như vậy thì cũng không có gì phải lo lắng, dù sao ở đây nguy hiểm ở khắp mọi nơi, thêm hay bớt một cái cũng có đáng là gì.

Vả lại, với tốc độ gặm gốc cây của loại sâu trùng này, chắc chắn là khó có thể đuổi kịp được hắn, chưa kể loại sinh vật này cũng không thông minh lắm dáng vẻ, chỉ sợ ngay cả chuyện mình từng bị ăn thịt cũng không nhớ nổi, làm sao có thể tìm đến hắn báo thù đây.

Thôi thì cứ mặc kệ nó sinh tử tự phụ, lỡ như sau đó hắn có quay trở lại đây thì cũng còn có cái mà ăn.

Thế là, Thái bắt đầu tính toán chuyện sau đó rời khỏi hang sẽ làm như thế nào.

Đầu tiên, Thái cố gắng nghe ngóng động tĩnh xung quanh, hắn cũng không muốn vừa rời khỏi cửa hang thì đã đụng độ phải một đầu quái vật khủng khiếp nào đó, như con quái vật hôm qua chẳng hạn. Rồi bị nó không để ý thưởng cho một cái bàn chân, thành một bãi chất lỏng dính bên dưới bàn chân của nó thì lại trách số không đỏ.

Thấy quanh đó cũng không có động tĩnh gì, Thái cẩn thận chui ra khỏi cửa hang.

Thái cảm thấy, mặc dù mình quyết định ra ngoài mạo hiểm, tìm kiếm tài nguyên, nhặt nhạnh chỗ tốt, nhưng an toàn vẫn cần đặt lên hàng đầu.

Mà trải qua nhiều lần xác minh, hắn có thể xác định, hang quái trùng đối với hắn mà nói, có thể được coi là nhà an toàn, ít nhất thì tạm thời hắn còn chưa tìm thấy nơi nào an toàn hơn.

Vậy nên, hắn dự định dùng các cái hang quái trùng làm cột mốc, từ từ tiến về phía trước.

Dù sao quái trùng ở đây số lượng rất nhiều, cách vài cái cây lại có thể nghe thấy động tĩnh của một con quái trùng phát ra.

Chỉ cần nghe ngóng động tĩnh của một đầu quái trùng ở phía trước, sau đó chạy tới đó, nếu như có đụng phải tình huống nguy hiểm, hắn cũng có thể trực tiếp chui vào trong hang, hoặc là chạy tới cửa hang gần nhất rồi chui vào, vậy thì không cần phải lo lắng nữa.

Vòng qua gốc cây, Thái thấy được dấu vết mà đầu quái vật tối qua để lại, từng nốt chân to lớn kéo dài về phía xa.

Thái rất tò mò, không biết đầu dị sinh vật đó đi nơi nào?

Dù sao đây cũng là một trong rất ít loại dị sinh vật cho tới bây giờ hắn thấy được, mặc dù phía trước có thể có vô số loại dị sinh vật khác đang chờ đợi, nhưng với tinh thần của một nhà thám hiểm, một kẻ đi trước thăm dò, Thái rất muốn tìm hiểu kĩ càng về những loại dị sinh vật mà mình phát hiện.

Thế là, sau một hồi do dự, Thái quyết định lần theo dấu vết mà đầu dị sinh vật tối qua đã để lại, tìm hiểu xem tối qua nó đã đi đâu và làm gì, xem xem hắn còn có thể tìm hiểu thêm được chút thông tin nào của nó hay không.

Thuận tiện trên đường đi hắn cũng vẫn có thể thăm dò xung quanh, tìm kiếm chỗ tốt để mà nhặt nhạnh.

Trước tiên, Thái vẫn là phải nghe ngóng động tĩnh của quái trùng, tìm kiếm vị trí của đám quái trùng dọc theo dấu vết của con quái vật đó để lại, sau đó bắt đầu lần theo.

Vốn tưởng đầu dị sinh vật đó di chuyển chậm chạp như vậy, quãng đường nó muốn đi chắc hẳn cũng không xa mới đúng, vậy mà Thái lần theo rất lâu vẫn chưa thấy được đích đến của nó.

Khả năng là hắn suy nghĩ sai lầm, bởi vì đoạn đường mà nó di chuyển, có thể là khoảng cách gần đối với loại sinh vật khổng lồ như nó, nhưng đối với hắn thì cũng không thể coi là khoảng cách gần được.

Đang đi, đột nhiên Thái cảnh giác nghe ngóng một chút, hắn nghe thấy có âm thanh gì đó, nghe "ông ông, ông ông" giống như là có thứ gì đang vỗ cánh, hoặc giống như tiếng trực thăng đang bay tới gần.

Ở đây đương nhiên là không thể nào có trực thăng được, đây rõ ràng là âm thanh do sinh vật gì đó đập cánh bay phát ra.

Mà cũng không phải chỉ có một, chỉ sợ số lượng không ít, tốc độ cực nhanh.

Thái vội vàng lao tới vị trí hang quái trùng gần nhất, rồi lập tức chui vào.

Mặc dù hắn không nghĩ là mình có thể trở thành mục tiêu của đám sinh vật đó, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn, lỡ như đám sinh vật kia cũng không chê hắn nhỏ, vậy thì hắn biết khóc với ai đây.

Dù vậy, Thái cũng không chui vào sâu trong hang, mà vẫn đứng sát cửa hang, để có thể nhìn xem những sinh vật đang bay tới đây là loại sinh vật gì.

Còn chưa kịp ổn định chỗ đứng, Thái đã nghe thấy loại âm thanh kia xuất hiện ở đỉnh đầu mình rồi, cảm giác chẳng khác nào có mấy khung trực thăng bay qua thổi cuồng phong loạn xạ.

Chỉ là cây cỏ ở đây cũng đều to lớn và cứng rắn, cuồng phong như vậy cũng không ảnh hưởng nhiều tới bọn chúng.

Rất nhanh, Thái đã có thể thấy được những sinh vật kia là hình dạng gì.

Thái dễ dàng thấy được một bầy sinh vật giống như con chuồn chuồn, kích thước to lớn, chẳng khác nào một bầy trực thăng.

Đám chuồn chuồn này toàn thân băng lam sắc, cơ thể thông thấu như là ngọc thạch.

Cánh của chúng hoàn toàn trong suốt, đồng thời tốc độ đập cánh của chúng cực nhanh khiến cho Thái cảm giác như chúng cũng không hề có cánh.

Loại chuồn chuồn quái này cũng chỉ có một đặc điểm là hoàn toàn khác biệt với con chuồn chuồn bình thường, đó chính là cái đuôi của nó.

Phần chóp đuôi của chúng mọc ra một bộ phận gần giống với bộ phận gai độc trên đuôi của bọ cạp, bộ phận này đậm màu hơn so với những nơi khác trên cơ thể chúng.

Đột ngột, Thái nghe thấy có tiếng nước vang động, cảm giác như có một con cá vùng vẫy trong nước bùn.

Chỉ là, mặc dù Thái cảm thấy khu vực này độ ẩm khá cao, nhưng hắn cũng không thấy xung quanh đây, nơi nào có nước cả.

Chợt, Thái nhìn thấy trong bụi cỏ trước mặt hắn, cách vị trí hắn ở ước chừng mấy trăm mét, có động tĩnh nổi lên. Tiếng nước vang động vừa rồi hắn nghe thấy cũng chính xác phát ra ở chỗ đó.

Chỉ thấy, một gò đất không nhỏ đột nhiên nổi lên từ trong lùm cỏ rậm rạp, nước bùn không ngừng từ gò đất trượt xuống, nhanh chóng để lộ ra lớp da trơn bóng phía dưới.

Đó rõ ràng cũng không phải là cái gì gò đất, mà là một đầu dị sinh vật cùng dạng với con ếch trên địa tinh.

Vừa xuất hiện, nó không nói hai lời lập tức ra đại chiêu, từng đạo thủy mâu nhanh chóng ngưng tụ xung quanh thân thể nó, sau đó lập tức phóng ra.

Khả năng là không phải thủy mâu, mà là thủy tiễn, nhưng thủy tiễn này là đối với con ếch quái kia, chứ đối với Thái thì những mũi thủy tiễn đó đích xác là thủy mâu.

" Hiu hiu hiu..." Tất cả thủy mâu đều hướng về phía đàn chuồn chuồn lao tới.

Bầy chuồn chuồn quái phát hiện bị tập kích, lập tức đáp trả, phần gai đuôi của chúng cong xuống, đồng thời bắt đầu sáng lên ánh sáng màu băng lam.

Từng chùm ánh sáng bắn ra, trúng vào thủy mâu lập tức làm cho thủy mâu bị đóng băng, sau đó mất đi động lực rơi xuống.

Chỉ là đầu ếch quái mặc dù chỉ có một mình nhưng lại có thể phóng ra nhiều mũi thủy mâu cùng một lúc, vậy nên có thể đối chọi gay gắt với bầy chuồn chuồn, thậm chí không thèm để ý công kích của mình bị đám chuồn chuồn khắc chế.

Còn đám chuồn chuồn mặc dù số lượng đông hơn, thuộc tính cũng tương đối khắc chế đầu quái ếch, nhưng Thái cứ có cảm giác, bọn chúng khá là e ngại con ếch kia.

Đồng thời trong lòng Thái rất là nghi hoặc, không lẽ gần đây có sông hồ gì hay sao mà hắn gặp được đều là sinh vật lưỡng cư như vậy.

Chỉ là không biết nguồn nước ở vị trí nào? Thái sợ rằng nguồn nước đó cho dù gần thì cũng là đối với những sinh vật kia, chứ đối với hắn mà nói, cũng không biết còn cách bao xa.

Lúc này, dựa vào ưu thế số lượng áp đảo, bầy chuồn chuồn có vẻ như dần chiếm ưu thế.

Còn con ếch liên tục phóng ra nhiều thủy mâu như vậy thì giống như bắt đầu trở nên đuối sức, tốc độ ngưng tụ thủy mâu ngày càng chậm, khiến cho công kích của nó dần dần biến thành phòng thủ.

Đang lúc Thái cảm thấy con ếch sắp thua tới nơi thì bỗng con ếch há miệng kêu một tiếng.

Thái cũng không hề nghe thấy âm thanh gì phát ra, nhưng mắt hắn có thể rõ ràng thấy được, từ trong miệng con ếch đãng xuất ra từng vòng gợn sóng như là sóng nước, hướng về phía bầy chuồn chuồn phóng đi.

Mặc kệ cho những chùm sáng mà bầy chuồn chuồn phóng qua, cũng không làm những gợn sóng này có mảy may chậm lại.

Khi những gợn sóng này va chạm vào bầy chuồn chuồn, bầy chuồn chuồn giống như là gặp phải trọng kích, bay tứ tung về phía sau.

Đám chuồn chuồn lúc này giống như là bị choáng váng, không còn có thể tiếp tục vỗ cánh, từ không trung rơi xuống.

Chỉ là, rất nhanh chúng đã có thể khống chế lại thân thể mình, tiếp tục vỗ cánh bay lên.

Nhưng chỉ một thoáng như vậy cũng đã đủ để cho chúng không thể tránh né thủy mâu của con ếch phóng ra.

Lập tức có ba con chuồn chuồn bị thủy mâu bắn trúng. Trong đó một con trực tiếp bị thủy mâu xuyên thủng ngực rơi xuống. Hai con khác mặc dù cũng trúng phải thủy mâu, nhưng chỉ là bị thương, cũng không giống con kia rơi xuống.

Bầy chuồn chuồn ăn phải chiêu này của con ếch thì cực kỳ sợ hãi, lập tức muốn tìm cách chạy trốn.

Bọn chúng phóng xuất ra hơi lạnh, khiến cho hơi nước xung quanh ngưng kết, tạo thành sương mù, che chắn tầm mắt của con ếch, khiến cho con ếch không phát hiện ra vị trí của chúng, sau đó lập tức bay đi.

Con ếch thấy thế cũng không chịu ngồi im, lập tức há miệng kêu một lần nữa, từng vòng từng vòng gợn sóng từ trong miệng nó đãng xuất ra, lập tức đánh tan sương mù, thấy được bầy chuồn chuồn đang cực tốc bay đi.

Con ếch cũng không vội vàng đuổi theo, mà phóng ra cái lưỡi dài của mình, cuốn lấy con chuồn chuồn vừa rồi rơi xuống, kéo vào trong miệng nó, thoải mái nhai lên, đồng thời lập tức phóng lên, tốc độ nhanh kinh người.

" Hiu" một cái, chẳng khác nào một quả tên lửa phóng ra, theo hướng bầy chuồn chuồn bay đi mà đuổi theo.

Chỉ thoáng chốc, con ếch đã đáp xuống vị trí cách chỗ cũ rất xa, nếu không phải thân hình nó khổng lồ, Thái khẳng định là không còn thấy được nó.

Con ếch tiếp tục bật nhảy một lần, Thái đã không còn nhìn thấy hình bóng nó đâu nữa.

Thái cảm thấy, với tốc độ nhảy của con ếch, bầy chuồn chuồn kia cho dù bay nhanh, thì sợ rằng cũng khó mà chạy thoát được.

Hai loại dị sinh vật đều đã rời đi, Thái cũng không cần trốn nữa.

Nhảy ra khỏi hang quái trùng, cũng không một chút để ý con quái trùng bên trong hang, Thái nhanh chóng phóng tới vị trí trận chiến vừa rồi xảy ra.

Mục đích đương nhiên là muốn tìm kiếm chỗ tốt để nhặt nhạnh.

Vừa tiến lại gần khu vực chiến trường, Thái không khỏi rùng mình một cái, chỗ này hơi lạnh không ngừng bốc lên, so với buổi tối hôm qua hắn ra ngoài còn lạnh hơn không ít.

Đã thế, hơi lạnh này cũng có sức thẩm thấu mạnh mẽ, khiến cho Thái khó lòng chịu đựng.

Quét mắt một lượt chiến trường, Thái không hề phát hiện một mẩu thịt, một giọt huyết nào rơi vãi cả. Khắp nơi chỉ toàn là vụn băng.

Thái không nhịn được chửi tục một câu:

" Cmn!!!! Con ếch kia một miệng liền nhai hết con chuồn chuồn, ngay cả một chút xíu cũng không thừa.

Thế thì thôi đi, như thế nào mấy con chuồn chuồn vừa rồi bị thủy mâu xuyên thủng, vậy mà ngay cả một giọt huyết cũng không rơi xuống."

Thái căn bản không biết được, mấy con chuồn chuồn kia khi bị trúng thủy mâu, đã trực tiếp đóng băng miệng vết thương lại để tránh mất máu, vậy nên mới không có giọt máu nào rơi ra.

Thái không cam lòng, chạy tới vị trí con ếch trước đó ẩn nấp, muốn kiểm tra xem liệu có còn chỗ tốt nào rơi rớt ở đó không.

Hắn cảm thấy đó có lẽ là ổ của con ếch, lúc trước khả năng nó cũng đã ăn con mồi khác ở đó, biết đâu còn có chút xương thừa thịt vụn nào rơi rớt lại cũng nên.

Nhưng nơi đó bây giờ cũng chỉ còn lại chút bùn đất khô cạn mà thôi.

Chỗ này thực chất chỉ là nơi ẩn nấp tạm thời của con ếch. Nó dùng năng lực của mình, làm cho đất chỗ này biến thành bùn nhão, khiến cho nó có thể đắm mình xuống đó.

Vừa rồi chiến đấu, nó gần như đã rút khô lượng nước trong cái ùng này, vậy nên ngay cả lượng nước trong ùng cũng chẳng còn lại bao nhiêu, đừng nói là chỗ tốt gì.

Lần đầu nhặt nhạnh chỗ tốt của Thái đã tuyên cáo thất bại, ngay cả một cọng lông hắn cũng không nhặt được, mà hình như hai loại dị sinh vật đó cũng không có lông.

Thái cảm giác rất là khó chịu, làm sao lại đụng phải một đầu sinh vật ăn thịt không chịu nhả xương như vậy, đã thế thì đối thủ của nó còn đáng ghét hơn, ngay cả bị thương cũng không chảy ra chút máu nào.

Vận khí này cũng là khó mà khen nổi.

Thái cảm thấy, mình chắc chắn là không thể kiếm được chút chỗ tốt nào từ hai loại sinh vật này, cũng không cần phải đuổi theo chúng làm gì.

Chỉ là, phương hướng chúng rời đi lại vừa vặn trùng với phương hướng dấu vết con rùa quái để lại.

Hơi suy tư một chút, đôi mắt của Thái chợt sáng lên.

Hắn vừa rồi còn cảm thấy, có lẽ gần đây có sông hồ, nguồn nước gì đó. Bây giờ hắn lại phát hiện, mấy loài có liên quan tới nước mình gặp phải lại đều tiến về cùng một phương hướng.

Chẳng lẽ phương hướng này chính là dẫn tới nguồn nước đó.

Phải biết, nước là vạn vật chi nguyên, ở xung quanh nguồn nước chắc chắn chính là nơi thường xuyên xảy ra chiến đấu nhất trong tự nhiên.

Mặc dù dị sinh vật có thể không giống với sinh vật trên địa tinh, nhưng chỉ cần chúng vẫn phải uống nước, vậy điều này đối với chúng cũng vẫn chính xác.

Mà như thế thì đối với Thái có ích gì?

Hắn không phải là muốn nhặt nhạnh chỗ tốt hay sao?

Chiến đấu nhiều, săn giết diễn ra thường xuyên thì khả năng huyết nhục rơi vãi ra càng lớn.

Dù sao không khả năng là loại dị sinh vật nào cũng như con ếch kia, ăn thịt không chịu nhả xương chứ?

Cũng không thể nào tất cả các loại dị sinh vật khi bị thương đều không chảy máu như loại chuồn chuồn vừa rồi, đúng không?

Thái đã bắt đầu ảo tưởng, mình chỉ cần chiếm dụng lấy một cái hang của quái trùng, rồi ở trong hang, giống như là ngư ông, âm thầm theo dõi ngao cò ở bên ngoài tranh nhau, chờ chúng tranh đấu xong xuôi, thì hắn đi ra nhặt chỗ tốt.

Hoặc là kiểu như chim nhỏ lao xuống nước bắt cá, bay lên thì bị chim ưng bắt, cuối cùng cá nhỏ chim ưng không thèm, để rơi xuống. Còn hắn chỉ việc chạy ra nhặt cá nhỏ.

Chỉ là, với kích thước khổng lồ của các loại dị sinh vật ở nơi này, thì cho dù cá nhỏ nằm yên ở đó, hắn cũng chẳng làm gì nổi.

Thái hơi lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ viển vông trong đầu ra, hắn cảm thấy, vẫn là kiếm chút vụn vặt rơi rớt là đã đủ bản thân hưởng thụ rồi.

Dù sao, nếu thật có thể tìm tới nguồn nước, đồng thời thật như hắn dự đoán, ở quanh nguồn nước thường xuyên xảy ra chiến đấu, vậy thì cơ hội nhặt nhạnh chỗ tốt chắc chắn sẽ rất nhiều.

Điều hắn cần quan tâm là bản thân có thể tìm tới được nguồn nước không, và bản thân có thể tránh né được những nguy cơ ở chỗ đó không.

Chỉ là, dù sao cũng phải tìm tới chỗ đó đã, nếu như quá nguy hiểm, tới lúc đó lại rút lui hẳn là cũng chưa muộn.

hế là Thái tiếp tục lần theo dấu vết mà con quái rùa kia để lại, rồi bắt đầu tiến lên.

...

Cách chương.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com