Có kinh nghiệm vừa rồi, Thái di chuyển càng thêm cẩn thận, cũng không dám di chuyển quá nhanh, càng không dám gây ra động tĩnh gì.
Hắn sợ mình không cẩn thận liền đâm đầu vào nơi ẩn nấp của một đầu dị sinh vật nào đó.
Vốn dĩ còn tưởng, dị sinh vật kích thước to lớn như vậy, cho dù che giấu như thế nào thì bản thân cũng có thể dễ dàng phát hiện ra. Vậy mà vừa rồi con ếch khổng lồ đó ẩn nấp cách hắn cũng chỉ có khoảng cách vài trăm mét, vậy mà hắn cũng không một chút phát hiện.
Nếu như không phải nó tự mình nhảy ra, chỉ sợ cho dù có đi qua bên cạnh nó, hắn cũng không thể phát hiện ra được.
Thái trong lòng tự cảnh cáo mình, đây chính là dị thế giới, dị thú chính là có thể phóng ra thủy mâu, băng tiễn. Nếu như một ngày nào đó hắn gặp được sinh vật có thể ẩn thân thì cũng là chuyện bình thường, không thể vì dị thú kích thước khổng lồ mà chủ quan được.
Chỉ là, cẩn thận quá cũng không phải chuyện gì tốt, tốc độ đi đường chậm chạp không nói, xuýt chút nữa thì hắn vì sự chậm chạp đó mà xong đời.
Bởi vì trên đường đi, hắn mặc dù không gặp phải một đầu sinh vật mới mẻ nào, nhưng lại gặp phải một đầu dị sinh vật tương đối quen thuộc.
Cũng không phải loại dị sinh vật nào khác, mà chính là loại sinh vật hắn gặp được đầu tiên ở thế giới này, một con nhện quái.
Con nhện này cùng con nhện trước đó hắn gặp phải giống nhau như đúc. Nếu không phải đầu nhện quái này kích thước càng lớn hơn con trước đó gặp phải một chút, thì hắn đã lầm tưởng đây chính là con nhện kia rồi.
Thực sự hắn cũng không nghĩ là loại nhện quái này số lượng lại nhiều như thế, hắn còn chưa gặp được mấy đầu dị sinh vật ở thế giới này, thế mà trong số đó lại đã có hai đầu đều cùng là loại nhện này.
Nói thật, hắn còn thật sự là được một phen hú vía, may mắn mà hắn kịp phát hiện.
Lúc hắn đang đi qua một gốc cây, vì là gốc cây đó có hang của quái trùng, vậy nên hắn có dừng lại để dò xét tình huống xung quanh, xem xem có đầu dị sinh vật nào ẩn nấp phía trước không.
Không phát hiện được gì, hắn đang định đi tiếp thì chợt cảm giác đỉnh đầu mình có thứ gì.
Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã nhìn thấy con nhện quái to lớn đang từ từ đu dây xuống dưới.
Thái hoảng hồn lập tức phóng ra, vừa vặn kịp thời tránh được chiêu của con nhện quái đó.
Bởi vì biết mình đã bị lộ, con nhện quyết định lập tức phóng ra tuyệt chiêu, dù sao khoảng cách cũng đã đủ gần, nó trực tiếp phun ra một tấm mạng nhện, muốn cho mạng nhện bao trọn lấy Thái. Sau đó nó có thể từ từ đu xuống dưới, rồi thoải mái thưởng thức con mồi.
Chỉ là nó không nghĩ tới tốc độ của Thái lại nhanh như vậy, nó làm chuyện vô dụng công một hồi, lưới nhện căn bản không trúng vào người Thái.
Thế là con nhện vội vàng cắt đứt dây tơ, trực tiếp thả người xuống dưới, sau đó ra sức đuổi theo.
Chỉ là, Thái vừa rồi quả thật là bị dọa không nhẹ, vậy nên cũng không để ý cái gì cẩn thận dò đường, cứ thế hết tốc lực bỏ chạy.
Với tốc độ của con nhện, làm sao có thể đuổi kịp.
Con nhện này cũng không phải con nhện trước đó, mặc dù đi săn thất bại khiến nó không vui, nhưng là nó cũng không ăn phải cái thiệt thòi gì, vậy nên không có nổi điên đuổi theo Thái, mà tiếp tục leo lên một cái cây khác, chuẩn bị ở đó chờ đợi con mồi tiếp theo.
Thái vừa chạy vừa ngoảnh lại phía sau xem xét, phát hiện con nhện không có đuổi theo thì hơi yên tâm một chút, cũng không tiếp tục chạy thục mạng nữa.
Thái nhẹ nhàng thở ra một hơi, xuýt chút nữa a! Xuýt chút nữa thì xong đời! May mắn kịp thoát ra khỏi phạm vi mạng nhện bao phủ, bằng không bị mạng nhện dính thì cho dù hắn có mạnh hơn nữa cũng không có cách thoát khỏi.
Đám nhện này đúng là to nhỏ gì cũng không chịu bỏ qua. Cmn nhà nó chứ, có cơ hội hắn nhất định phải tiêu diệt hết giống loài nhà nó.
Còn may, mặc dù bị kinh hách một hồi, nhưng hắn cũng đã biết được cách thức ẩn nấp săn mồi của chúng, vậy nên hắn cũng có thể tốt hơn đề phòng đám nhện này.
Thái tiếp tục đi tiếp, chỉ là hắn cũng không dám di chuyển chậm hoặc là tùy tiện dừng lại nữa.
Cho dù có dừng lại hắn cũng phải hết sức cẩn thận chú ý trên đỉnh đầu.
Mặc dù chạy nhanh có thể không chú ý cẩn thận được tình huống phía trước, nhưng dù sao thì đụng độ phải một con quái vật lợi hại, nó cũng chưa chắc đã có hứng thú với hắn, nhưng không cẩn thận gặp phải loại nhện quái đó lần nữa, vậy thì khó mà nói.
Một lần, khi đang chú ý phía trên đỉnh đầu, Thái chợt phát hiện một cái bóng khổng lồ lướt qua phía trên tàng cây, cái bóng chẳng khác nào mây đen che trời, chỉ là khe hở giữa các tán cây quá nhỏ, tốc độ của nó cũng quá nhanh, vậy nên hắn cũng không thấy rõ ràng nó là hình dạng gì.
Chỉ là khẳng định là không phải loại dị cầm lần trước hắn gặp phải, vì con này cũng không bốc lên hoả diễm như vậy. Nhưng với kích thước khổng lồ như thế, chắc chắn sức mạnh của nó cũng rất kinh khủng.
Tiếp tục chạy về phía trước, Thái bỗng nghe thấy tiếng ếch kêu vang trời. Chắc hẳn chính là tiếng kêu của con ếch lúc trước.
Nghe âm thanh, Thái cảm thấy vị trí của con ếch đó đã không còn xa, thế là hắn vội vàng chạy về phía âm thanh phát ra.
Chợt Thái nhìn thấy phía xa xa, con ếch đó lại lần nữa cùng với bầy chuồn chuồn đại chiến.
Lần này chúng cũng không tiếp tục phóng ra năng lượng công kích nữa, mà chiến đấu trực tiếp hơn nhiều. Có thể là năng lượng trong người bọn chúng đã tiêu hao hết, vậy nên không thể không chiến đấu bằng cách cận chiến.
Khoảng cách này nhìn không quá rõ ràng, Thái tiếp tục tiến lại gần hơn, hắn nghe thấy ở gần khu vực chiến trường có âm thanh của quái trùng phát ra, hắn muốn tới gần vị trí hang quái trùng để quan chiến, có gì không ổn còn có thể chui vào né tránh.
Mà Thái cũng rất là khâm phục đám quái trùng này, mặc cho bên ngoài chiến đấu vang trời, bọn chúng bên trong vẫn không ngừng gặm thân cây, tiếng "còn cọt" cứ vang lên đều đặn.
Thái cẩn thận lại gần gốc cây có hang quái trùng, nơi này đã có thể nhìn thấy rõ ràng tình huống chiến trường.
Vì là cửa hang hướng ra phía khác, thế nên Thái cũng không chui vào trong hang, mà cắt lấy một cái lá cỏ để che chắn, ngụy trang, đứng cạnh gốc cây quan sát trận chiến.
Chỉ thấy bầy chuồn chuồn như là phát điên, không ngừng lao xuống, sử dụng đuôi châm, công kích con ếch.
Nhìn như có vẻ con ếch bị đâm phải không ít lần, đồng thời đuôi châm của chuồn chuồn hẳn là có độc, khiến cho những vết châm đều bị biến thành màu xanh lam như là bị đóng băng vậy.
Chỉ là, con ếch có vẻ vẫn như thường, trong khi đó Thái phát hiện, số lượng chuồn chuồn đã thiếu đi một ít.
Đột nhiên, Thái nhìn thấy, con ếch phóng ra cái lưỡi dài của mình về phía đám chuồn chuồn, muốn cuốn lấy một con trong số đó.
Đám chuồn chuồn có vẻ như sớm có đề phòng, chỉ là tốc độ của cái lưỡi rất nhanh, khiến cho đám chuồn chuồn né tránh hết sức chật vật.
Nhưng mà né tránh thôi cũng chưa có xong, bởi vì con ếch phóng ra lưỡi thất bại cũng không trực tiếp thu về, mà đầu lưỡi uốn lượn một cái, trực tiếp rẽ ngoặt, đánh tới một con chuồn chuồn xấu số, khiến cho con chuồn chuồn đó bị dính vào cái lưỡi.
Thấy con chuồn chuồn bị dính vào đầu lưỡi, con ếch trực tiếp thu lại cái lưỡi của mình trở về, kéo thẳng vào trong miệng, bắt đầu nhai lên.
Đám chuồn chuồn thấy vậy, một lần nữa lao vào công kích con ếch, như thể là muốn giúp đồng loại của mình trả thù.
Chỉ là con ếch vẫn cứ lù lù ngồi đó, như là Bất Động Minh Vương, cũng không hề coi những cú đâm của đám chuồn chuồn ra gì.
Thực sự là, những cái đuôi châm của đám chuồn chuồn quá ngắn, cũng chỉ miễn cưỡng đâm qua da của con ếch.
Độc tố của chúng chỉ sợ đối với con ếch cũng không mấy hiệu quả, bằng không con ếch cũng không đến nỗi mặc cho bọn chúng đâm nọc độc vào người mình như vậy.
Nhưng khả năng con ếch cũng đã chịu đựng tới giới hạn, sau khi nuốt xuống con chuồn chuồn trong miệng, con ếch nhắm chuẩn một con chuồn chuồn khác, cũng không phun ra đầu lưỡi công kích như vừa rồi, mà trực tiếp bật nhảy, phóng người lên, chẳng khác nào một quả đạn pháo, tốc độ nhanh kinh người lao về phía con chuồn chuồn xấu số.
Con chuồn chuồn đó còn chưa kịp phản ứng thì đã bị con ếch há miệng đớp lấy.
Những con chuồn chuồn khác thấy vậy thì kinh hoảng bỏ trốn.
Con ếch sau khi đớp được một con chuồn chuồn nữa thì nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Không thể tưởng tượng được, với cái thân thể khổng lồ đó của nó, con ếch lại có thể đáp đất nhẹ nhàng đến thế.
Thái còn tưởng, khi nó đáp đất, mặt đất phải ầm ầm trấn động một hồi chứ.
Thấy đám chuồn chuồn bay trốn, con ếch vẫn còn chưa nhai xong con mồi trong miệng đã lập tức bật nhảy đuổi theo.
Chỉ thấy con ếch một lần nữa bật nhảy, nhưng lần này không phải là bật nhảy lên cao, mà là bật nhảy ra xa.
Chỉ một cú nhảy, con ếch đã phóng tới phía trước đám chuồn chuồn, trực tiếp chặn đầu bọn chúng, khiến cho bọn chúng sợ hãi ngừng lại tại chỗ.
Con ếch thấy vậy cực kỳ đắc ý, tại chỗ co duỗi hai chân sau như thể đang khởi động, làm ra vẻ như chuẩn bị sẵn sàng một lần nữa bật nhảy, trong khi đó nhanh chóng nhai con mồi trong miệng, mắt thì vẫn lăm lăm vào bầy chuồn chuồn.
Thái thấy bọn chúng đã chuyển vị trí ra xa thì lập tức chạy theo, cho dù không kiếm được chỗ tốt nào, thì xem đám bọn chúng chiến đấu cũng là có chỗ tốt.
Hắn có thể càng thêm hiểu rõ về hai loại dị sinh vật này, sau đó nếu như có đụng độ phải chúng thì cũng biết cách ứng đối.
Chỉ là, đang chạy lại gần vị trí của bọn chúng, Thái chợt thấy được cảnh tượng kinh người.
Dưới chân con ếch bây giờ là một bãi đất khá trống trải, xung quanh đó ngay cả một ngọn cỏ cũng không có. Vậy nên mặc dù cách một khoảng cách khá xa, Thái vẫn có thể thấy được rõ ràng cảnh tượng đang diễn ra ở đó.
Chỉ thấy trong lúc con ếch đang chằm chằm nhìn vào đám chuồn chuồn, trong đầu đang phân vân xem nên ăn con nào trước thì đột nhiên từ dưới mặt đất phóng ra một cây roi thép, tốc độ nhanh chóng cực kỳ, trực tiếp xuyên thủng thân thể của nó, sau đó lại quấn chặt lấy nó, nhấc lên khỏi mặt đất, mặc cho nó có giãy dụa thế nào cũng vô dụng.
Đám chuồn chuồn thấy cảnh này thì kinh hãi bay tán loạn, chỉ một thoáng đã bay mất dạng.
Mà Thái cũng đột ngột khựng lại, không dám tiếp tục tiến lên phía trước, hắn sợ mình nếu như tiến thêm chút nữa, lỡ như cũng có một cây roi thép khác lao lên, như là xuyên thịt nướng, xuyên mình một cái thì xong đời.
Mà với kích thước to lớn của thứ kia, chỉ sợ hắn ngay cả cơ hội giãy dụa giống con ếch đó cũng không có, trực tiếp thì bị đâm cho nát bét.
Đột nhiên, Thái cảm thấy cái roi thép kia nhìn có chút quen quen, nhìn kỹ một chút, đó còn không phải là cái đuôi của con rùa quái tối qua hắn gặp phải hay sao?!!!
Quả nhiên, lúc này mặt đất chỗ đó như là tầng tầng mặt nước bị dạt ra, thân hình khổng lồ của con rùa quái bắt đầu trồi lên. Đầu tiên là hai cái đuôi còn lại, sau đó là cái đầu dữ tợn.
Bây giờ Thái mới có thể nhìn thấy rõ ràng cái đầu của nó, cảm giác so với đầu cá sấu còn dữ tợn hơn rất nhiều.
Cái miệng to lớn, hàm răng sắc bén, toàn bộ phần đầu và cổ của nó được bao phủ bởi vảy giáp cứng rắn.
Toàn thân con vật có màu xám đen, cũng chỉ có đôi con mắt nhỏ của nó là có màu xanh lam như là hai viên bảo thạch, điểm xuyết cho nó một chút màu sắc.
Vừa nổi lên mặt đất, con rùa lập tức sử dụng hai cái đuôi còn lại, quấn lấy thân thể của con ếch, sau đó dùng sức kéo ra, trực tiếp thì xé rách thân thể con ếch làm hai nửa. Máu thịt con ếch văng tung tóe xuống mặt đất.
Thái nhìn cảnh tượng này mà nóng mắt, chỗ tốt rơi vãi khắp nơi, nếu như có thể tiến lên nhặt nhạnh một chút, chỉ một chút thôi hắn cũng đã thỏa mãn rồi.
Chỉ là, bây giờ có cho tiền thì hắn cũng không dám đi lên, không thấy con ếch đó mạnh mẽ như thế, không nói hai lời thì đã không có mệnh, yếu đuối như hắn thì đi lên để đưa mạng hay sao.
Cho dù là bình thường con rùa quái kia có thể không thèm nhìn hắn một cái, nhưng chủ động lao tới, nhất định sẽ bị coi là khiêu khích, nó sẽ tiện tay cho hắn một đuôi, giống như đuổi ruồi một dạng, xử lý hắn.
Con ếch lúc này đã chết không thể loại lại chết hơn được nữa.
Con rùa từng mảnh một nhét thân thể con ếch vào miệng mình, bắt đầu gặm cắn. Nhìn cảnh tượng hết sức huyết tinh.
Máu huyết, thịt vụn theo từng cú táp của con rùa quái mà văng ra ngoài. Thái nhìn cảnh tượng như vậy mà xót xa trong lòng.
Chỉ một thoáng, thân thể con ếch đã bị đầu rùa quái đó ăn xong.
Con rùa quái đảo mắt một vòng xung quanh, sau đó từ thân thể nó đãng xuất ra từng vòng, từng vòng sóng gợn, mặt đất xung quanh thân thể nó lúc này cũng bắt đầu như là mặt nước gợn sóng dập dờn, còn thân thể con rùa thì từ từ chìm xuống dưới mặt đất.
Chỉ thoáng chốc, thân ảnh con rùa đã biến mất không còn tăm tích, ngay cả những máu huyết vừa rồi rơi vãi đi ra cũng không còn chút nào, tất cả đã bị che giấu sạch sẽ.
Bây giờ nhìn vào vị trí đó cũng chỉ còn lại mặt đất trống trải, ngoại trừ việc không có cỏ mọc ra ở chỗ đó thì tất cả đều bình thường, không ai có thể nghĩ tới, bên dưới nơi đó ẩn nấp một đầu quái vật khổng lồ.
Thái nhìn thấy toàn bộ quá trình con quái vật đó ngoi lên rồi chìm xuống, đầu óc hắn có chút choáng váng, đó rõ ràng là mặt đất cứng rắn, con quái vật đó cũng to lớn khổng lồ, đâu có khác gì một gò núi nhỏ đâu, làm sao nó có thể dễ dàng thì chui xuống mặt đất như vậy, đã thế sau khi chìm xuống, ngay cả một chút dấu vết để lại cũng không có, này thật sự là phi vật lý. Cảm giác cứ như đó là mặt nước chứ không phải là mặt đất vậy.
Trước đó là con ếch, bây giờ lại là con rùa quái này, Thái cũng không còn dám có suy nghĩ, dị sinh vật kích thước khổng lồ nên hắn có thể dễ dàng phát hiện ra tung tích của chúng rồi.
Chỉ sợ tình huống như vậy sẽ làm gia tăng thêm nguy cơ khi thăm dò nơi này. Thực sự là, đám dị sinh vật này đã sinh ra to lớn như thế, vì sao cứ ưa thích chọn lối đi khó khăn, thích làm lão lục ẩn nấp săn mồi. Mà bọn chúng còn làm rất tốt, phải nói là quá tốt ấy chứ.
Còn may, cũng không hoàn toàn là không có chút dấu vết nào mà lần theo, ví như con ếch kia làm ổ ở trong bụi cỏ rậm, vậy nên mới khó bị phát hiện ra, chỉ cần tránh những bụi cỏ rậm rạp ra, hẳn là không đến nỗi sẽ đâm đầu vào chúng.
Còn loại rùa quái này, mặc dù nhìn vào không thể nào phát hiện được nó ẩn nấp bên dưới mặt đất, nhưng bây giờ cũng đã thấy được địa điểm nó ẩn nấp, đặc trưng rất dễ thấy, đó chính là bãi đất trống.
Mặc dù ở đây cây cỏ kích thước to lớn, vậy nên khoảng cách giữa chúng cũng tương đối thông thoáng.
Nhưng thông thoáng này cũng là đối với hắn mà nói, chứ thông thoáng tới mức cả một bãi trống lớn như vậy thì là điều rất khác thường, vậy nên từ giờ trở đi, hắn nhất định sẽ không bén mảng tới những bãi đất trống như vậy.
Chỉ là bây giờ lại có một vấn đề, đám chuồn chuồn bay mất dạng, con ếch bị ăn, còn con rùa quái thì đang ẩn nấp ở kia, mặc dù hắn dự đoán là tiếp tục đi về phía trước sẽ có nguồn nước, nhưng có đúng là như vậy hay không, cùng khoảng cách quãng đường đó có bao xa chính là vấn đề Thái cần cân nhắc.
Bây giờ hắn đang phân vân, có nên tiếp tục tìm kiếm nguồn nước đó nữa không, nếu như khoảng cách quá xa, vậy cũng quá là phí công.
Đã thế lỡ như hắn đoán sai, nguồn nước không phải ở phương hướng đó, vậy thì không phải càng là phí công.
Bất quá, hắn vẫn muốn nếm thử tìm kiếm nguồn nước kia một chút, sau hai lần gặp được dị sinh vật chiến đấu, hắn đã biết việc nhặt nhạnh chỗ tốt cũng không phải dễ dàng như vậy.
Thế nên tìm kiếm được nguồn nước đồng nghĩa với việc hắn có càng nhiều hơn cơ hội có thể nhặt được chỗ tốt.
Cùng lắm thì, hắn sẽ không đặt hết hi vọng vào chuyện này, nếu như tìm kiếm một thời gian mà vẫn không thể thấy được cái nguồn nước đó, vậy thì hắn sẽ bỏ qua.
Đương nhiên, con rùa quái kia đã chặn ở phía trước, bây giờ hắn cũng chỉ còn cách đi vòng qua khu vực con rùa đang phục kích kia.
Thực sự là Thái rất là e ngại con rùa đó, vậy nên hắn cố ý đi vòng càng xa một chút.
Đang chạy đi, Thái đột nhiên đứng khựng người lại, sau đó không do dự lao người sang một bên.
Ngay lập tức, Thái cảm giác như có một đoàn tàu cao tốc ầm ầm nghiền ép đi qua vị trí hắn vừa rồi sắp sửa lao tới.
Thật sự quá nguy hiểm!!!
Rất to và dài, toàn thân bao phủ vảy giáp màu xanh đen, đây rõ ràng là một đầu mãng xà khổng lồ, chỉ là cái đầu nó hình dạng gì thì hắn không có kịp nhìn.
Thái ước lượng sơ qua, chiều dài con mãng xà này ít nhất phải có mấy chục mét.
Cũng còn may mắn, nó cũng không phải nhắm tới hắn, mà chỉ là đi ngang qua, ngay cả liếc mắt nhìn hắn một cái cũng không thèm.
Thái nhìn theo phương hướng đầu mãng xà rời đi, đó rõ ràng là hướng con rùa quái kia ẩn nấp.
Hắn rất tò mò, không biết là sau đó chuyện gì sẽ xảy ra.
Thái cũng không vội vã tiếp tục chạy đi, mà dọc theo tuyến đường con mãng xà di chuyển, tiến lên quan sát một chút tình hình.
Tình huống cũng không như Thái suy nghĩ, cũng không có trận chiến nào diễn ra cả.
Con cự mãng có lẽ là bị động tĩnh của con ếch thu hút tới, nó không ngừng xoay quanh khu vực đất trống tìm kiếm dấu vết của con ếch để lại.
Có lẽ là nó đã ngửi thấy hương vị máu tươi ở đó nên ngập ngừng không chịu rời đi.
Nhưng con rùa quái ở phía dưới mãi cũng không có động tĩnh gì, khả năng là nó không đối phó được con mãng xà này, hoặc giả là vừa rồi nó đã ăn no, cần thời gian để tiêu hóa con mồi trong bụng.
Dù sao thì con quái rùa không đi ra, con rắn chú định là không thể tìm thấy con ếch kia được, đến cuối cùng nó cũng chỉ có thể thất vọng rời đi, tìm kiếm con mồi khác.
Thái cũng không thể xem được trò hay mà mình mong muốn, cũng chỉ có thể tiếp tục làm theo dự định của mình.
Chỉ là, chưa vòng được qua phía đối diện để tiếp tục tìm kiếm nguồn nước, thì hắn lại nghe thấy được âm thanh quen thuộc.