Tiến Hóa Kỷ Nguyên

Chương 40: Thu hoạch thịt quái ong



Trên không trung, con ong chúa xấu số mặc dù đã bị giết chết, nhưng đối thủ của nó cũng không hề có ý định buông tha cho nó.

Con ong chúa còn lại sau khi giành chiến thắng thì lập tức lao tới túm lấy cái xác bắt đầu gặm lên.

Nó bắt đầu từ phần bụng mềm gặm đi lên, tốc độ nhanh chóng.

Thái thấy cảnh này thì hết sức đau lòng, cảm giác như chính ruột gan của mình đang bị gặm nhấm như vậy.

Còn may mắn, con ong kia cũng không phải tất cả đều ăn, nó cũng chỉ ăn phần thịt và nội tạng bên trong mà thôi.

Thái cảm thấy, bộ hàm của nó to lớn như vậy, khẳng định là không thể nào gặm sạch sẽ được, kiểu gì cũng sẽ sót lại một chút thịt bám ở trên vỏ, chờ nó ăn xong vứt bỏ phần vỏ xác xuống, hắn có lẽ còn có thể thu được một chút chỗ tốt để nhặt.

Quả nhiên, con ong chúa gặm một lượt từ phần bụng cho tới phần ngực thì tùy ý buông bỏ cái xác te tua rơi xuống.

Thái thấy vậy đại hỉ, ánh mắt hắn chăm chú nhìn theo cái xác, thấy nó rơi thẳng xuống đống xương cốt dưới gốc cây. Hắn cảm thấy lần này mình hẳn là có thịt ăn, chỉ là không rõ loại ong này là cấp bậc gì, nhưng đoán chừng cấp bậc có lẽ sẽ không thấp.

Con ong chúa sau khi ăn xong thì trực tiếp bay trở về tổ, đám ong xung quanh cũng như là hộ tống nó, theo sau bay trở về, cũng chỉ còn mấy con bay xung quanh tổ như là làm nhiệm vụ canh gác.

Thái đang định chạy lên thu hoạch cái xác nhưng lại sợ đám ong bên trên phát hiện, vậy nên rút ra một quả lựu đạn khói, cầm sẵn trên tay để có thể sử dụng bất cứ lúc nào.

Sau đó Thái bắt đầu chui vào bụi cỏ trước mặt, mượn bụi cỏ che chắn, từ từ tiến lại gần phía gốc cây.

Hắn cũng không dám di chuyển quá nhanh, mà chỉ nhẹ nhàng, chậm rãi tiến lên, đồng thời chú ý quan sát động tĩnh của tổ ong ở trên cây.

Vốn dĩ cũng không có cái động tĩnh gì, nhưng khi Thái tới gần gốc cây, mấy con ong làm nhiệm vụ canh gác dường như đã phát hiện ra hắn thì phải, bọn chúng có một chút xao động.

Đột nhiên, một con ong nhào xuống, không biết là đã phát hiện ra hắn hay chỉ là bay xuống dò xét.

Thái thấy vậy cũng không dám có tâm lý may mắn, coi như tình huống xấu nhất sử lý, dù sao tốc độ của con ong nhanh hơn hắn không ít, chờ nó tới gần mới chạy, vậy thì chắc chắn là không kịp.

Mục tiêu của Thái cũng chỉ có một, chính là cái xác của con ong vừa bị thả xuống, thân thể của nó đã bị móc rỗng, vỏ giáp của nó lại cứng rắn, có thể sẽ là nơi ẩn nấp tốt.

Chỉ là dù sao nó cũng có khe hở, khoảng cách tới đó cũng cần một đoạn, vậy nên Thái lập tức đeo lên mặt nạ phòng độc, rồi rút chốt lựu đạn khói, vừa là để xua đuổi con ong kia, vừa là để che giấu tung tích của bản thân.

Sau khi rút chốt lựu đạn khói, Thái cũng không hề ném ra, mà cầm theo lựu đạn khói chạy thẳng tới vị trí của xác ong.

Từ trong lựu đạn, khói trắng lập tức phun ra.

Đây chính là lựu đạn khói loại đặc biệt, hiệu quả cực mạnh, làn khói dày đặc nhanh chóng lan rộng, bốc lên cao, che phủ một mảng lớn phạm vi.

Làn khói không chỉ có thể che giấu tung tích của Thái, khiến cho con ong không thể phát hiện ra tung tích của hắn, đám khói bốc lên còn khiến cho con ong e ngại, đang đà lao xuống nó lập tức phải hãm lại thân hình, sau đó nhanh chóng lui lại, không dám lại gần phạm vi đám khói.

Thái cũng không thấy được tình huống của con ong, cầm theo trái lựu đạn, Thái xông thẳng tới vị trí cái xác ong.

Đeo mặt nạ phòng độc, Thái miễn cưỡng có thể thấy được tình huống xung quanh phạm vi ba mét, vậy nên hắn có thể thuận lợi chui vào bên trong cái xác ong.

Cái xác ong này đã bị cắn nát te tua, nhưng đó cũng là phần bụng, phần ngực càng thêm cứng rắn, vậy nên cũng còn nguyên vẹn.

Đặc biệt là, Thái phát hiện trên vỏ xác còn dính lại không ít vụn thịt, đặc biệt là phần thân trên của con ong.

Hắn đoán quả nhiên không sai, con ong đó có bộ hàm to lớn như vậy, trừ khi trực tiếp nhai hết cả thân thể, chứ nếu chỉ gặm phần thịt bên trong, làm sao có thể gặm sạch sẽ được, còn thừa lại không ít thịt dính lại trên vỏ xác.

Thịt vụn đó là so sánh với kích thước thân thể của con ong, chứ đối với Thái mà nói, những mảng thịt vụn đó ít nhất cũng to bằng nắm đấm, nhiều chỗ còn sót lại cả tảng lớn.

Cái đầu thì còn nguyên vẹn, không biết cái đầu to như vậy có thịt hay không, nếu có vậy thì chỗ tốt coi như lớn. Mà cho dù không có thịt, chỉ cần vật liệu cũng đã đủ hắn thỏa mãn.

Thái hết sức vui vẻ, mặc dù không thể thu hoạch toàn bộ cái xác, nhưng chỉ cần chỗ còn xót lại này hắn cũng đã vui rồi.

Bây giờ cũng chỉ còn xem xét việc vận chuyển cái xác này đi thế nào, không biết con ong phía trên có bị khói đuổi đi không.

Mà con ong phía trên mặc dù bị đám khói dọa cho lui lại, nhưng nó cũng không cứ thế bỏ qua, phần đuôi châm của con ong bắt đầu sáng lên ô quang, sau đó bắn ra từng mũi tên nhọn màu đen giống như là thực chất.

Đây chính là kỹ năng của loại ong này, phóng thích kim tiễn, chỉ là đây cũng không phải là thực chất kim tiễn, mà là năng lượng công kích, nhưng uy lực rất mạnh, so với chân chính mũi tên còn sắc bén hơn.

Con ong cũng không xác định được mục tiêu, nó không ngừng bắn loạn xạ vào trong đám khói.

Phía trên, đám ong canh gác phát hiện tình huống phía dưới cũng không ngồi yên không lý tới, bọn chúng lại phái ra hai con ong nữa đi xuống, tổng cộng ba con ong, cùng nhau cuồng oanh loạn tạc vào trong đám khói.

Thái đang vui vẻ ngắm nhìn thu hoạch của mình thì đột nhiên một mũi kim tiễn vô tình bắn trúng vị trí này của hắn, mũi tên trực tiếp xuyên qua vỏ giáp ở phần bụng của con ong, cắm xuống phía dưới. Vị trí cách chỗ Thái đứng cũng chỉ có cách hơn một mét.

Nhìn mũi kim tiễn không ngừng tản ra khói đen, dần dần tan biến, Thái không khỏi sống lưng phát lạnh, hắn không nghi ngờ gì nếu như mũi tên đó mà bắn trúng vị trí của mình, bản thân mình sẽ bị xuyên một cái thông thấu.

Hắn vội vàng chạy vào sâu trong thân thể của con ong, phần thân trên này vỏ giáp càng thêm cứng rắn, may ra có thể sẽ chống đỡ được công kích.

Thái cũng không nghĩ là loại ong này còn có thể như vậy công kích, may mắn vừa rồi không có trúng hắn, cũng may mắn bọn chúng không phát hiện vị trí của mình.

Thái vội vàng lấy ra một quả lựu đạn khói nữa, sau khi rút chốt thì lập tức vứt ra phía bên ngoài.

Thái bắt đầu suy tính tiếp theo cần làm gì, là trốn ở đây âm thầm xử lý cái xác này, vẫn là lập tức chuồn lẹ.

Hắn cảm thấy tiếp tục ở lại đây chỉ sợ quá mạo hiểm, hắn cũng không đảm bảo được chờ khói tan đi, đám ong kia sẽ không phát hiện ra bản thân mình. Mà lựu đạn khói của hắn cũng có hạn, không thể dùng mãi được, vậy nên để cho an toàn, vẫn là rời đi là hơn.

Có điều, cho dù rời đi thì hắn cũng phải mang đi cái xác ong này, bằng không uổng công không nói, hắn cũng không thể nào cam tâm bỏ lại nó.

Chỉ là cái xác này tương đối lớn, hắn không biết mình có thể kéo nổi nó đi không.

Nhưng nghĩ lại, sợ rằng cho dù kéo đi được thì hắn cũng không có chỗ nào cất giữ cái xác này, hang quái trùng chắc chắn là nhét không vừa, để bên ngoài hắn chỉ sợ sẽ thu hút những loại dị sinh vật khác tới, cho dù cái xác này cũng chẳng còn bao nhiêu thịt, nhưng ngay cả bản thân hắn cũng có loại sinh vật nhòm ngó, huống hồ gì thịt loại sinh vật càng cao cấp hơn.

Chỉ sợ cho dù chỉ có một chút cũng sẽ không ít sinh vật tới tranh cướp, vậy nên khả năng cứ thả ở đây mới là phương án chuẩn xác nhất.

Thái cảm thấy mình vẫn là thu lấy một phần thịt mang đi, chờ tiêu hóa hết lại quay lại đây để lấy.

Nghĩ đến đây, Thái cũng không làm nhiều do dự, rút ra dao bắt đầu tách những khối thịt bám trên vỏ xác của con ong, dùng vải bóng bọc lại, sau đó thả vào ba lô tác chiến của mình.

Chờ khi nạp đầy ba lô Thái mới dừng lại, chỗ thịt này khả năng đủ để hắn sử dụng một thời gian, sau đó quay trở lại đây tiếp tục lấy cũng không muộn, hắn cũng không tin sẽ có sinh vật gì có thể tranh giành cái xác này với mình.

Loại sinh vật không sợ bầy ong chắc chắn sẽ không để ý tới cái xác này, mà thèm muốn cải xác này sợ rằng cũng không dám bén mảng tới đây.

Đeo lên ba lô, Thái tiếp tục rút chốt một quả lựu đạn khói nữa đồng thời rút chốt một quả lựu đạn nổ, ném lựu đạn nổ ra xa, nhằm thu hút sự chú ý của đám ong, sau đó cầm theo lựu đạn khói hết tốc lực chạy ra.

Đám ong bên trên sau khi bắn linh tinh một hồi cũng không có phát hiện gì, đang định từ bỏ bay trở về thì phát hiện động tĩnh do quả lựu đạn nổ phát ra. Bọn chúng lập tức hướng tới vị trí đó tiếp tục bắn phá một hồi, sau đó tiến đến dò xét.

Chỉ là vị trí này cũng bị khói đặc bao phủ, bọn chúng cũng chỉ có thể đảo quanh ở phía trên, không dám tiến vào trong phạm vi đám khói.

Chờ một hồi, khói ở vị trí này tan đi hết, ba con ong mới hạ xuống thấp hơn dò xét, nhưng không hề phát hiện thứ gì, thế là bọn chúng rút lui trở về.

Trong khi đó, Thái một đường cầm theo lựu đạn khói chạy đi, một đường rải khói khắp nơi, che giấu tung tích bản thân.

Chờ chạy ra xa, lựu đạn khói cũng phun ra hết khói, hắn lập tức lấy ra một quả lựu đạn khói nữa, chỉ là lúc này đã chạy ra khỏi phạm vi đám khói, hắn cũng có thể quan sát tình huống xung quanh.

Thấy đám ong cũng không có đuổi theo, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục rời xa vị trí tổ ong, quả lựu đạn khói trên tay cũng không hề cất đi, mà vẫn sẵn sàng sử dụng nếu như gặp phải tình huống gì.

Nghĩ đến đống thịt mình đeo ở sau lưng, Thái trong lòng vui sướng, cũng không để ý gì tới việc tìm kiếm chiến trường mà đám ong phân xác con mồi, cũng không nghĩ gì tới việc tìm kiếm nguồn nước, truyện cấp thiết bây giờ là tìm một nơi để tiêu hóa chỗ thịt này, sau đó lại quay lại thu hoạch nốt chỗ thịt còn xót lại trong cái xác.

Cũng không có nơi nào thích hợp hơn hang quái trùng cả, ít nhất thì hiện tại là như vậy. Chỉ là gần đây cũng không có cái hang quái trùng nào, hắn cần di chuyển cách xa phạm vi của tổ ong một chút mới có thể tìm được hang quái trùng.

Thái cũng không theo đường cũ trở về, dù sao tính từ vị trí vết nứt thì tuyến đường đi tới tổ ong và tuyến đường trước đó hắn đi tìm nguồn nước chính là hai phương hướng khác nhau. Hắn cảm thấy cách vị trí vết nứt càng gần, độ an toàn càng cao, vậy nên theo phương hướng vết nứt quay trở lại, mặc dù hắn cũng không định quay trở lại chỗ tối qua, nhưng gần một chút cũng dễ xác định phương hướng hơn.

Phải di chuyển khoảng ba, bốn ki lô mét thì Thái mới lại nghe thấy âm thanh quen thuộc do quái trùng phát ra.

Nhanh chóng kiếm một cái hang quái trùng chui vào, Thái tiến thẳng vào tận cùng cái hang để kiểm tra một lượt. Thấy cũng không có gì khác thường, cũng giống như những cái hang khác, chỉ có một đầu quái trùng ở cuối hang, nó đang không ngừng gặm nhấm thân cây.

Thái cũng không quản đầu quái trùng này, ngoại trừ việc nó hơi ồn ào một chút, nó cũng không có ảnh hưởng gì tới hắn, mà cái âm thanh này Thái cũng đã rất quen thuộc, không có hắn còn có chút cảm giác thiếu thiếu không quen.

Cũng không ở quá gần đầu quái trùng, Thái lui ra phía ngoài một chút, kiếm mấy cục phân quái trùng, đốt lên một đống lửa.

Mở ra ba lô, Thái đã không kịp chờ đợi lấy ra thịt quái ong.

Trước đó có khói ngăn cản tầm nhìn, Thái cũng không thấy rõ ràng loại thịt ong này là cái gì bộ dáng, bây giờ mới có thể thấy rõ ràng.

Hắn không nghĩ tới, loại thịt này nhìn còn rất là khác lạ, nó có màu trắng tinh, thậm chí còn rất là trong suốt, không được trong suốt như là thủy tinh, nhưng có thể nói là giống với cao cấp ngọc thạch.

Đã thế loại thịt này cũng tương đối chắc chắn, không giống với thịt quái trùng như vậy, chứa toàn nước, cũng không mềm mại giống những loại thịt bình thường.

Mặc dù loại thịt này cũng không có vị tanh hôi, đã thế chứa đựng nồng đậm năng lượng khiến cho Thái rất muốn lập tức cho nó vào trong miệng cắn ăn, nhưng hắn vẫn cố kiềm chế bản thân.

Dù sao hắn cũng không muốn ăn sống, nấu chín lên ăn vẫn đảm bảo hơn một chút.

Với lại Thái cũng hơi có chút e ngại, hắn cảm thấy lần sau mình hẳn là cần chuẩn bị dụng cụ kiểm chắc độc tính, những loại dị sinh vật này cũng chưa chắc đã an toàn, lỡ như có độc thì xong đời.

Còn bây giờ cũng chịu, coi như là may rủi đi, nếu như có độc thì coi như là hắn xui xẻo.

" Hây! Vẫn là không đủ cẩn thận!!!"

Thái lấy nồi ra, đặt lên trên đống lửa, sau đó dùng dao cắt thịt thành từng miếng bỏ vào.

Chờ nấu một chút cho thịt chín, Thái cũng không quản thịt vừa nấu xong còn rất nóng, lập tức bỏ một miếng vào trong miệng nhai lên.

" Ừm... Hương vị này thực sự là rất ngon!!!"

Mắt Thái chợt sáng lên, không nghĩ tới loại thịt này lại ngon như vậy, thơm ngọt không nói, từng thớ thịt chắc chắn cực kỳ, so với thịt tôm thịt cua trên địa tinh ngon hơn rất nhiều, ngay cả không thêm chút gia vị nào cũng đã rất tuyệt vời.

Không nhịn được, Thái liên tiếp gắp lia lịa, trong lòng đang tính toán xem có nên nấu thêm chút thịt nữa hay không, sợ chỗ thịt vừa nấu không có đủ ăn.

Chỉ là, lập tức thì hắn đã phải từ bỏ cái suy nghĩ đó, bởi vì năng lượng bắt đầu từ bụng hắn như là sóng dữ trào ra.

Thực sự là loại thịt này chứa đựng năng lượng quá là nồng đậm, so với loại máu huyết hôm nay hắn thu thập được còn nồng đậm hơn rất nhiều lần.

Chỉ mới ăn có mấy miếng, hắn đã có cảm giác căng chướng khó chịu, đây rõ ràng là do thân thể hắn tiêu hóa không kịp lượng năng lượng nạp vào.

Mặc dù lượng năng lượng này có thể còn kém xa lượng năng lượng hắn yêu cầu để tiến hành đột phá giai đoạn tiến hóa, nhưng cũng không phải cứ ăn vào là tiêu hóa kịp.

Cũng chẳng khác nào ăn uống bình thường mà thôi, lượng dinh dưỡng trong thức ăn bản thân có thể tiêu hóa được bình thường, nhưng sức chứa của dạ dày là có hạn.

Thái vội vàng tu luyện quân thể quyền, giúp hỗ trợ nhanh chóng hấp thụ năng lượng hơn.

Liên tục luyện mấy lượt quân thể quyền, Thái mới cảm thấy chỗ năng lượng mình vừa ăn bị cơ thể hấp thu hoàn toàn.

Theo như hắn ước lượng, chỉ với chỗ thịt hắn ăn vừa rồi, lượng năng lượng hắn tích lũy được phải có gấp mấy lần số năng lượng hắn hấp thu được nhờ ăn thịt quái trùng ngày hôm qua.

Nhìn hai phần ba số thịt còn lại ở trong nồi, Thái trong lòng đại hỉ, loại thịt này quả nhiên cấp bậc rất cao, không khéo chỉ cần ăn hết chỗ thịt còn sót lại trong xác ong chúa, hắn là có thể tích lũy đủ năng lượng.

Thái vui vẻ tiếp tục ăn, chờ ăn đủ thì lại bắt đầu tu luyện quân thể quyền để có thể nhanh chóng hấp thu năng lượng.

Mặc dù không thể tiếp tục tăng lên lực lượng, nhưng cảm giác được năng lượng tích lũy trong cơ thể không ngừng tăng lên, Thái cũng đã có động lực mười phần. Thậm chí không biết mệt mỏi mà tu luyện, cho dù trời đã tối hắn cũng không định dừng lại để nghỉ ngơi.

Có điều buổi tối ở đây cũng không quá an toàn, không giống với vị trí ngày hôm qua hắn ở lại, khu vực này đã có khá nhiều sinh vật hoạt động, mặc dù không sợ sẽ có sinh vật chui được vào cái hang này, nhưng còn có thể có sinh vật có thể phá hủy được cả cái gốc cây đâu.

Cho dù khó gặp, nhưng lỡ như gặp phải thì coi như là xong đời, vậy nên hắn cũng không thể toàn tâm toàn ý tập trung vào việc hấp thu năng lượng được, mà cần bỏ ra một phần tâm thần chú ý động tĩnh bên ngoài.

Thậm chí là chờ tới nửa đêm, động tĩnh bên ngoài thường xuyên xuất hiện, thỉnh thoảng còn có thể xuất hiện những động tĩnh to lớn khiến cho Thái phải ngừng lại việc hấp thu năng lượng, thay vào đó hắn phải di chuyển tới gần cửa hang để canh gác, lỡ như có nguy hiểm gì còn có thể kịp thời phát hiện.

Thái coi như là thức trắng một đêm canh giữ, nhưng có lẽ là hắn đã quá lo lắng, bởi vì cũng không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.

Bên ngoài cho dù động tĩnh có cỡ nào kịch liệt, thì cũng không có gì ảnh hưởng tới hắn cả, chuyện hắn lo lắng vẫn là rất khó có thể xảy ra được.

Tới gần sáng, bên ngoài dần yên tĩnh trở lại, Thái cũng coi như là yên tâm, quay trở lại phía bên trong, tiếp tục công việc ăn thịt hấp thu năng lượng của mình.

Mặc dù có chút mệt mỏi, tinh thần cũng không được tốt lắm, nhưng nghĩ tới việc năng lượng không ngừng tăng lên, rất nhanh thì có thể tích lũy đủ năng lượng để đột phá, Thái lại không kìm lại được mà tiếp tục ăn.

...

Cách chương.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com