Tiến Hóa Kỷ Nguyên

Chương 41: Dị trạng



Không còn tiếp tục lo lắng bên ngoài, Thái tập trung vào việc ăn thịt hấp thu năng lượng.

Hắn liên tục hấp thu ngày đêm, cũng chỉ có lúc thân thể quá mệt mỏi, Thái mới quyết định ngừng lại để nghỉ ngơi.

Được cái, thể chất của hắn bây giờ đã rất mạnh, lại thêm trong cơ thể có chứa đựng năng lượng, vậy nên khôi phục rất nhanh, thời gian hắn ngừng lại để nghỉ ngơi cũng không nhiều, một ngày ước chừng khoảng hai tiếng đồng hồ.

Bỏ ra nỗ lực như vậy, thu hoạch cũng hết sức lạc quan, Thái cảm thấy lượng năng lượng mình tích lũy được đã không ít, có lẽ đã được gần một nửa rồi.

Chỉ là trải qua thời gian này không ngừng ăn, số lượng thịt quái ong hắn lấy được cũng đã tiêu hao hết, hắn cần phải quay trở lại chỗ tổ ong để thu thập nốt chỗ thịt còn lại.

Nhiều ngày không ra khỏi hang, bên ngoài cảnh tượng vẫn một dạng, Thái cẩn thận thăm dò một hồi, cũng không có phát hiện nguy hiểm gì, thế là lập tức chui ra.

Đột nhiên, Thái phát hiện phía sau gốc cây, cách đó không xa nằm đó mấy khối đá to lớn, hình thù tương đối khác lạ, không phải phẳng mịn giống những khối đá bình thường, mà bề ngoài nứt nẻ, nhìn rất kỳ quái.

Thái cố gắng nhớ lại, hắn cảm thấy hình như trước đó khi tới đây, mình cũng không có nhìn thấy chỗ này có những khối đá kỳ quái như vậy mới đúng.

Nhưng rồi hắn cũng không suy nghĩ quá nhiều, khả năng là khi đó mình không quá để ý đi, chứ không lẽ những khối đá đó còn có thể mọc chân di chuyển hay sao.

Thái vội vàng chạy tới vị trí tổ ong, khoảng cách không xa, đây lại là phạm vi gần lãnh thổ của tổ ong, nên cũng không đụng phải sinh vật gì.

Quan sát tình huống của tổ ong một hồi, thấy nó cũng không có gì khác thường, vẫn chỉ có mấy con ong ở phía ngoài canh gác, Thái cẩn thận chui vào đám cỏ, dần dần tiến tới phía gốc cây.

Đám ong này giác quan rất tốt, lại rất là nhạy cảm, Thái cảm thấy cứ như vậy tiến đến, sợ rằng có thể lần nữa bị phát hiện.

Thế là, hắn lấy ra một trái lựu đạn nổ, định đánh lạc hướng sự chú ý của chúng một chút, khiến cho bản thân không bị bọn chúng phát hiện.

Rút chốt ném ra xa.

"Oanh" một tiếng vang lên, lũ ong lập tức bị tiếng nổ thu hút sự chú ý, một đám cùng bay tới vị trí đó dò xét.

Mặc dù cũng không phát hiện có sinh vật nào ở đó, nhưng đám ong rất là cẩn thận, cũng không chịu bỏ qua, mà vẫn quây quanh khu vực đó bay, không chịu quay trở lại chỗ tổ ong.

Lợi dụng lúc bầy ong bị thu hút sự chú ý, Thái nhẹ nhàng tiến lại chỗ gốc cây.

Hắn vui mừng phát hiện, cái xác ong vẫn còn nguyên vẹn ở đó, cũng chưa có bị động tới một chút nào.

Lần này không có khói đặc che chắn tầm nhìn, Thái cũng có thể nhìn thấy rõ ràng đống xương cốt, vỏ giáp các loại sinh vật được chất đống ở đây.

Những thứ này nhìn rất là kinh khủng, hầu hết đều là răng kìm, gai đâm, trải qua thời gian lâu dài, cho dù vụn thịt bám dính trên đó đã thối rữa, biến mất từ lâu vẫn không hề mất đi sự sắc bén.

Thái cảm thấy nếu như có thể mang tất cả chúng trở về, không biết có thể chế tạo ra vũ khí trang bị tốt cỡ nào.

Chỉ là bây giờ muốn mang cái xác ong này trở về còn khó khăn, những vật liệu kia có loại còn to lớn hơn cái xác ong này, làm cách nào mà vận chuyển đi được.

Hắn vẫn là tạm thời từ bỏ việc tìm cách mang đi những vật liệu đó, bây giờ lấy nốt chỗ thịt quái ong trước mắt quan trọng hơn, còn vật liệu chờ sau đó có cơ hội lại lấy cũng không muộn.

Thái tiến vào bên trong cái xác ong, nơi này còn hơn phân nửa thịt chưa có lấy đi, chưa kể phần chân và phần đầu của nó khả năng cũng có thịt.

Thái vui mừng phát hiện, chỗ thịt còn lại này cũng chưa hề có dấu hiệu bị hỏng.

Trải qua nhiều ngày như vậy, cũng không có làm công tác bảo quản gì, Thái cũng rất lo lắng thịt đều đã bị hư hỏng rồi.

Còn may, có lẽ là do chúng có chứa đựng nồng đậm năng lượng, hoặc cũng có khả năng là thế giới này khác biệt, vậy nên thực phẩm ở đây có thể giữ tươi lâu hơn.

Nhưng cũng không phải là không có gì tổn thất, bởi vì Thái đau lòng phát hiện, nồng độ năng lượng trong chỗ thịt còn lại này, vậy mà giảm bớt không ít, chỉ sợ nếu như cứ để như vậy, không cần rất lâu thời gian, năng lượng trong thịt đều sẽ tiêu tán.

Thế là, Thái cũng không dám tiếp tục để lại cái xác ở đây, mà quyết định lần này còn bao nhiêu thịt đều thu thập trở về, sau đó cố gắng dùng ngắn nhất thời gian ăn hết, tránh để năng lượng tiếp tục thất thoát, thực sự quá lãng phí.

Cảm thấy cái xác này vẫn là quá cồng kềnh, sau khi tách toàn bộ chỗ thịt còn lại ra khỏi cái xác, bỏ vào ba lô sau lưng, Thái bắt đầu tính toán xem nên xử lý phần còn lại của cái xác như thế nào.

Đến cuối cùng, Thái vẫn là không nỡ từ bỏ cái xác này, không nói đến vật liệu, sáu cái chân to lớn cùng phần đầu khả năng còn rất nhiều thịt, bỏ qua quá lãng phí.

Vả lại, bây giờ chỗ thịt này năng lượng đã bị hao hụt mất không ít, ăn hết chỉ sợ cũng không đủ để cho hắn tích lũy đầy năng lượng, vậy nên tới lúc đó vẫn là cần thêm phần thịt từ chân và đầu khả năng mới có thể đủ được.

Cuối cùng Thái vẫn là quyết định mạo hiểm kéo cái xác ong trở về, chỉ cần kéo ra khỏi phạm vi gốc cây này, còn lại cũng không có vấn đề lớn gì.

Phần thịt bên trong hắn đã thu hết, còn lại bộ phận đều rất cứng rắn, sinh vật khác chắc chắn cũng không có hứng thú, chờ sau đó vứt bên ngoài cửa hang cũng sẽ không thành vấn đề.

Đã quyết định như vậy, Thái cũng không chần chừ, rút ra lựu đạn khói, ném ra để đám khói che chắn tung tích cho mình.

Tiếp tục ném ra lựu đạn nổ thu hút sự chú ý của đám ong, Thái nắm lấy súc tu trên đầu cái xác ong, dùng sức lôi kéo nó đi.

Thái cảm thấy trọng lượng của cái xác cũng không quá nặng, lực lượng của hắn vẫn là có thể kéo động, chỉ là chỗ này bụi cỏ khá dày đặc, kéo đi có chút vướng víu.

Cũng may đám ong phía trên cũng không có phát hiện, vậy nên còn tính thuận lợi.

Đi được một đoạn, Thái lại dừng lại, rút ra hai trái lựu đạn nữa, rút chốt rồi tiếp tục ném ra.

Cứ như thế, tổng cộng ném ra ba lần lựu đạn, Thái cuối cùng cũng có thể thuận lợi kéo cái xác ong tới phía sau một gốc cây khác.

Thái cẩn thận ghé mắt nhìn lại phía sau, phát hiện đám ong vẫn còn đang bay tán loạn, dò xét xung quanh gốc cây, thỉnh thoảng lại phóng một đạo công kích vào trong đám khói.

Một đầu ong vô tình bay về phía gốc cây mà Thái đang ẩn nấp, khiến cho hắn vội vàng thụt đầu lại, ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ nó phát hiện ra mình.

Còn may, con ong đó cũng chỉ tập trung sự chú ý vào trong đám khói, cũng không quá chú ý gốc cây Thái đang ẩn nấp này.

Chờ một hồi, đám khói tan đi, bầy ong không phát hiện được cái gì, bọn chúng bình tĩnh quay trở lại xung quanh tổ ong.

Thái ngó ra sau thì thấy được bầy ong đã bình tĩnh trở lại, biết mọi chuyện đã ổn, vội vàng kéo theo cái xác ong rời đi, nơi này cũng không phải rất an toàn, lỡ như đụng phải đám ong kiếm ăn trở về, vậy coi như xui xẻo.

Thái lựa chọn những chỗ cây cỏ thưa thớt để di chuyển, khiến cho cản trở ít đi một chút, đi đường cũng càng nhanh hơn.

Chờ trở lại nơi trú ẩn, Thái kiếm một bụi cỏ rậm rạp nhét cái xác ong đi vào, sau đó lập tức chui vào trong hang, tiếp tục công việc ăn thịt tu luyện.

Vì sợ năng lượng bị thất thoát hết, Thái cố gắng ăn nhanh nhất có thể, tu luyện quân thể quyền cho dù thân thể đã rất mệt mỏi, hắn cũng không dám dừng lại nghỉ ngơi.

Chỉ tiếc, vẫn là không ngoài dự đoán, do năng lượng bị thất thoát nên cho tới khi ăn hết chỗ thịt thu được, Thái vẫn chưa thể tích lũy đủ năng lượng để đột phá tiến hóa.

Thái cảm giác vẫn còn thiếu một chút nữa, có lẽ cần thêm một chút năng lượng nữa là hắn có thể tích lũy đầy đủ năng lượng.

Chuyện này cũng không phải vấn đề gì, bên ngoài còn có mấy cái chân ong và cái đầu.

Vì là e sợ cái xác ong bị những sinh vật khác nhòm ngó, mỗi buổi sáng hắn đều ra ngoài kiểm tra.

Cũng may, là hắn lo lắng quá mức, cũng không có sinh vật gì có hứng thú với mấy thứ đó cả, bọn chúng vẫn còn nguyên.

Đã thế, có lẽ là do có lớp vỏ giáp bao bọc kín ở bên ngoài, mấy bộ phận đó có thể bảo quản lâu hơn chỗ thịt trước đó hắn đã thu thập, hắn cũng không phát hiện chúng có dấu hiệu bị hư hỏng.

Thái vội vàng chạy ra thu lấy chỗ thịt còn lại này, hắn rất trông chờ chỗ thịt này có thể giúp mình tích lũy đủ chỗ năng lượng còn lại.

Chỉ có điều, chân và đầu đều là bộ phận cứng rắn, muốn lấy được thịt bên trong cũng không phải điều đơn giản gì.

Thái nếm thử dùng cây trường mâu của mình chặt ra mấy cái chân, nhưng rõ ràng, vật liệu của loại ong này chất lượng tốt hơn cây trường mâu của hắn nhiều, ngay cả một chút vết xước cũng không có.

Còn may hắn không chặt vào vị trí sắc bén, bằng không e là cây trường mâu này của hắn cũng chưa chắc đã có thể lành lặn được.

Chỉ sợ trở về lại phải chế tạo lại một cây mâu khác, chứ cây mâu này thực sự là tác dụng cũng không lớn.

Thấy lưỡi mâu cũng không làm gì được, Thái cũng chỉ có thể tìm phương pháp khác.

Phá vỡ lớp vỏ bên ngoài là không thể nào, Thái cũng chỉ có thể tìm tới phần khớp nối của chúng mà thôi.

Cả phần chân và phần đầu đều có khớp nối, vị trí này chính là rỗng, hắn là có thể theo vị trí này thu thập thịt ở bên trong.

Chỉ là thịt ở phần chân càng thêm chắc chắn, cố gắng lắm Thái cũng chỉ có thể thu thập được một chút thịt mà thôi, phần lớn thịt ở bên trong cũng không thể lấy ra được, rất là đáng tiếc.

Còn phần đầu thì khớp nối to lớn hơn, bên trong cũng không phải là thịt, hay nói cách khác là không phải toàn bộ là thịt.

Phần đầu này mặc dù bên ngoài cứng rắn như vậy, nhưng bên trong lại tương đối mềm, so với thịt còn mềm, kích thước lại to lớn khiến cho Thái thu thập tương đối là dễ dàng.

Cũng chỉ có phần khớp ở cổ bị cơ thịt che chắn tương đối khó sử lý, chờ hắn cắt bỏ bộ phận này, còn lại thu thập cũng không mất quá nhiều công sức.

Thái có thể thoải mái thò tay vào trong cắt xuống những thứ có thể ăn ở bên trong đầu.

Chỉ tiếc số lượng cũng không nhiều, nhưng so ra mà nói, nhiều hơn chỗ thịt hắn thu được từ mấy cái chân nhiều lắm.

Thái cảm thấy, tần này hẳn là đã dư thừa cho hắn sử dụng, vậy nên vội vàng quay trở về trong hang tiếp tục ăn.

Vì là thịt ở phần chân hắn thu được rất ít, vậy nên hắn ưu tiên xử lý trước, năng lượng cũng rất nồng đậm, đặc biệt là hương vị ngon, so với thịt lấy được trước đó ăn còn rắn chắc.

Nhanh chóng ăn hết chỗ thịt này, Thái bắt đầu cho những thứ thu được ở phần đầu vào nồi nấu.

Tất cả hầu như đều là mô mềm, Thái cảm thấy đây có lẽ là não của con ong.

Đáng lẽ ra phần não này bảo quản chính là khó khăn nhất, dễ nhất bị hỏng, nhưng Thái cũng không cảm thấy nó có chút nào bị hỏng cả.

Tính từ lúc con ong bị giết đến giờ, thời gian đã có chừng hơn nửa tháng, vậy mà hắn thấy nó vẫn còn rất mới mẻ, năng lượng toát ra nồng đậm, cảm giác so với phần thịt hắn thu được lúc đầu còn nồng đậm hơn một chút.

Vừa nấu chín, Thái không chờ đợi được, lập tức múc lên một miếng ăn.

Hương vị cũng không cần nhắc tới, không ra sao cả, so với hương vị của thịt ong kém xa tít tắp, nhưng năng lượng thì nồng đậm kinh người, so với thịt mới mẻ quả nhiên là nồng đậm hơn.

Hắn cảm thấy, có lẽ một phần nhỏ năng lượng còn thiếu rất nhanh sẽ có thể tích lũy đủ.

Chỉ có điều, chờ tới khi năng lượng hắn tích lũy đã đạt khoảng chín mươi chín phần trăm, năng lượng tăng lên lại chậm chạp rất nhiều. Cảm giác như là không có tăng lên như vậy.

Nếu không phải hắn còn cảm thấy năng lượng vẫn có một chút xíu tăng lên, hắn thật sự sẽ phải lo sợ mình lại xảy ra vấn đề gì.

Còn may, số lượng thịt ong còn lại không ít, hẳn là đủ để hắn đột phá.

Một mực ăn, một mực tu luyện quân thể quyền, Thái cũng không biết là mình đã tích lũy đủ năng lượng chưa.

Dù sao thì hắn cũng chưa có thấy mình đột phá tiến hóa, vậy nên cũng không dám dừng lại.

Chỉ là càng ăn, cảm giác căng chướng, khó chịu trong cơ thể ngày càng tăng, cho dù tu luyện quân thể quyền giúp cho hắn hấp thu hết năng lượng ăn vào, thì cảm giác này cũng không hề giảm bớt.

Thậm chí còn ngược lại, cảm giác ngày càng tăng lên.

Nhưng thực ra, Thái cũng phát hiện, cảm giác căng chướng khó chịu này cũng không giống cảm giác lúc bình thường như vậy, mà càng mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Hắn cảm thấy cái cảm giác căng chướng này là phát ra từ mạch máu, từ từng tế bào của hắn, thậm chí là từ trong máu huyết, cốt tủy, từ trong đầu óc tâm chí.

Hắn rất là sợ hãi, sợ nếu như mình tiếp tục ăn, thân thể của mình sẽ trực tiếp nổ tung ra, nổ thành một đám bọt máu, chết cũng không toàn thây.

Chỉ là cũng không có cách nào, đã tốn công tốn sức đi đến bây giờ, lỡ như dừng lại khiến cho thất bại, vậy cũng quá đáng tiếc.

Vả lại, đã không chịu chờ người khác đi trước dò đường, muốn một ngựa tuyệt trần đi trước, vậy thì hắn cũng chỉ có thể vứt bỏ sợ hãi, tiếp tục đi tới, có rủi ro gì cũng đành phải chấp nhận.

Bây giờ Thái toàn tâm toàn ý đầu nhập vào việc tiếp tục nạp năng lượng, đồng thời chú ý tới tình trạng của thân thể mình, tình huống bên ngoài hắn cũng không một chút hay biết nào.

Thậm chí, bên ngoài tiếng bước chân ầm ầm hắn cũng không hề hay biết.

Cũng may, động tĩnh cho dù lớn, cũng không có ảnh hưởng gì tới hắn, bằng không nếu như có chút nguy hiểm xảy ra, chỉ sợ tình trạng của hắn bây giờ cũng chỉ có thể hứng chịu mà thôi.

Càng về sau, thân thể Thái càng thêm thống khổ, cảm giác đau đớn như từng tấc thân thể bắt đầu nứt toác ra, thậm chí là cả xương cốt, linh hồn.

Thái cũng không có cách nào ngăn cản, bây giờ chưa nói là có thể dừng lại hay không, cho dù có thể dừng lại, nếu như thất bại thì hắn coi như uổng công chịu đựng thống khổ.

Khó khăn lắm lấy ra thuốc Siêu cấp phục hồi mang theo, run rẩy loại bỏ bảo hộ bên ngoài, Thái cầm lên một ống thuốc.

Chỉ là Thái cũng không dám uống vào, bởi vì hắn sợ bây giờ mình chính là đang đột phá tiến hóa, nếu như uống vào làm ảnh hưởng tới quá trình này, vậy thì thảm.

Đến lúc này rồi, vậy mà thân thể Thái đối với năng lượng lại càng thêm khát vọng, cảm giác như là kẻ sắp chết đói gặp được thức ăn như vậy.

Thế nên hắn vội vàng đổ nốt chỗ thịt còn lại vào nồi nấu lên. Thậm chí không kịp chờ đợi chúng được nấu chín, nhanh chóng cho vào miệng ăn ngấu nghiến.

Đang ăn, đột nhiên Thái phát hiện, trên mặt mình có thứ gì chảy ra, ban đầu còn tưởng là mồ hôi, dù sao liên tục tập luyện quân thể quyền, mồ hôi của hắn đã chảy ra không ít.

Chỉ là hắn lại cảm giác không đúng, bởi vì cảm giác này cũng không quá giống với cảm giác mồ hôi chảy, thứ này chảy tương đối chậm.

Đã thế, cảm giác đau đớn thống khổ lúc này cũng đột ngột tăng lên.

Thái cảm thấy có vấn đề chẳng lành xảy ra với mình, vậy nên đột ngột khựng lại, cũng không tiếp tục ăn nữa.

Dừng lại việc ăn một phần cũng là vì, cảm giác khát vọng đối với năng lượng của thân thể hắn cũng đã dần dần giảm xuống, thậm chí có thể nói là không còn chút khát cầu nào.

Thái chậm rãi lấy tay sờ lên mặt mình, đầu tiên là lỗ mũi.

Ngón tay truyền đến cảm giác sền sệt, điều này có thể khẳng định suy đoán của hắn, đây cũng không phải cái gì mồ hôi.

Thái vội vàng bỏ tay ra xem, dưới ánh lửa, hắn thấy rõ ràng trên tay mình đều là máu đen.

Vội vàng dùng tay chùi vào quần áo, hắn tiếp tục lấy tay sờ lên khóe mắt.

Cảm giác cũng không khác chút nào, hai khoé mắt của hắn cũng bắt đầu chảy ra máu đen.

Chưa hết, hắn còn phát hiện, những lỗ chân lông trên tay của hắn cũng bắt đầu rỉ ra máu đen.

Thái quá sợ hãi, đây rốt cuộc là đột phá tiến hóa còn là bị trúng độc đây.

...

Cách chương.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com